Nhất Khí Triều Dương

Chương 131: Huyết mạch Kim Ô



Vô luận môn phái hay gia tộc nào cũng đều có chút mật truyền.

Mật truyền chính là truyền thừa bí mật không tuyên bố cho ngoại nhân biết.

"Truy Hồn" chính là một trong những mật truyền của núi Thiên Đô. Đương nhiên Truy Hồn kết hợp với kiếm thuật chính là thành quả tu hành của chính y, nếu người khác cũng tu pháp thuật Truy Hồn này thì cuối cùng sẽ hiển hiện ra bộ dạng khác không giống với của y.

Lam Thiếu Huân trốn vào trong tế đường, nơi đây thờ phụng liệt tổ liệt tông Lam gia. Ông ta biết mình không cách nào trốn thoát một kiếm kia. Ông ta cảm nhất sát ý cực lớn trong đó, cảm nhận được mình phải chết, cho nên kiếm quang vừa tới thì cũng kêu lớn lên.

Nhưng mà ông ta không muốn chết, không có một tu sĩ nào đang lúc tráng niên mà muốn chết cả. Cho nên rốt cuộc ông ta chạy đến nơi này, là vì trong tế đường có đang uẩn dưỡng một con thần điểu.

Ông ta trốn dưới chụp đèn. Ngọn đèn đột nhiên bùng lên, ngọn lửa hóa thành một con Kim Ô thần điểu. Đồng thời mỗi ngọn đèn trong này đều hóa thành ánh vàng kim, rồi hóa thành một con chim màu đỏ vàng, cuối cùng kết hợp với Lam Thiếu Huân tạo thành một con chim cực lớn nghênh đón một đạo kiếm quang đánh tới.

"Keng!"

Tiếng kiếm ngân vang mơ hồ trong hư không khiến Lam Huy còn đang trong tế đường, chưa kịp rời đi nghe thấy mà kinh hãi.

Y mơ hồ nghe thấy như có tiếng la vừa sợ vừa giận của cha mình. Lúc nãy cả phiến hư không bên ngoài như sôi trào nhưng nơi này vẫn rất bình tĩnh. Bởi vì nơi này có cấm pháp, là nơi gia chủ Lam gia thường tu hành nhập định nên bên ngoài khó mà ảnh hưởng tới được.

"Ai có thể thương tổn cha ở đây?" Trong lòng Lam Huy đang còn kinh ngạc thì đã thấy một con Kim Ô thần điểu cực lớn như từ trong ánh lửa đèn tế đường bay ra ngoài, nghênh đón kiếm quang như có như không lao đến.

Kiếm quang kia không tính là sáng chói nhưng kiếm ý đậm đặc, lại có một loại thần bí khó lường, còn Kim Ô thần điểu bay ra lại mang theo hung ý cắn nuốt rồng từ thời thượng cổ.

Một tiếng kêu thảm vang lên.

Lam Huy nhìn thấy con Kim Ô thần điểu bị kiếm quang trực tiếp chém vỡ, lông vũ thần điểu tán loạn, hóa thành tia lửa tản ra. Ngọn đèn trong tế đường lập tức tắt ngóm.

Lam Huy kinh ngạc đến ngây người, sau đó thấy một người từ trong ngọn lửa rơi xuống, rớt trên mặt đất, là phụ thân vừa mới tát mình một khắc trước.

Y ngẩn cả người, toàn thân như mất hết sức lực. Y không tin được, người cha luôn luôn mạnh mẽ cường đại lại cứ vậy chết mất trước mặt mình. Phải biết đây là ở trong Trấn Nam Quan.

Y bước từng bước đi qua, trên người phụ thân không có bất kỳ vết thương nào, nhưng y nhìn thấy ánh mắt cha mình ảm đạm.

"Cha." Lam Huy đi tới trước mặt Lam Thiếu Huân, chậm rãi quỳ xuống. Một tiếng gọi này tựa hồ khiến Lam Thiếu Huân khôi phục chút thần thái, ngưng tụ ý chí đang tan rã của ông ta lại vài phần.

Ông ta nhìn Lam Huy, khó nhọc mở miệng: "Lam gia không thể tàn lụi trên tay của ngươi. Đi.. đi giết y, Mã Tam Hộ núi Thiên Đô kia, giết y đi, chứng minh gốc đại thụ Lam gia không đổ, nợ máu phải trả bằng máu."

Lam Thiếu Huân chậm rãi nhắm mắt lại, trong mi tâm ông ta lóe lên một vầng sáng màu vàng, như thể là một con chim đang từ giữa mi tâm ông ta chui ra, hóa thành một tia sáng chui vào giữa mi tâm của Lam Huy.

Vào lúc này Lam Huy cảm thấy có một cỗ ý mãnh liệt đang tản ra trong thức hải, y cảm giác như mình thức tỉnh ký tức từ thời viễn cổ, thấy được con rồng đang quằn quại giãy giụa dưới móng vuốt của mình, thấy được mặt đất bị thiêu cháy, ngọn lửa kéo dài vạn dặm. Y thấy được mình đắm chìm bên trong dung nham, thấy mình bay lượn trên bầu trời.

Máu của y lúc này như đang sôi trào. Cả người bắt đầu hoảng hốt. Nhưng y không biết lúc này hỏa diễm đầy trời bên ngoài phòng đang bắt đầu vọt về phía mình.

Khí tức trên thân y không ngừng dâng lên.

Con chim màu vàng kim chui vào thức hải của y, ánh lửa đầy trời cũng hội tụ cả ở mi tâm y. Mọi người trong Trầm Chung điện vội đi ra, thấy được ánh lửa bên trên bầu trời tạo thành một vòng xoáy, mà tâm điểm là ở tế đường.

Lúc này đây, Xích Viêm binh đang đứng thủ ở khắp các nơi cũng tràn vào. Trên người của bọn họ mặc áo giáp đỏ, bao phủ ánh lửa, hai mắt bốc lửa, mỗi bước chân đi qua trên bãi cỏ đều để lại những dấu vết cháy đen. Bọn họ đã không giống nhân loại, mà giống như yêu nghiệt trong lửa.

Bọn họ như từ địa ngục trở về, mang theo một thân lửa địa ngục.

Mấy tu sĩ Trúc Cơ ở đây nhìn thấy Xích Viêm binh, cảm thụ được hỏa sát khí thâm trầm mà nồng đậm trên người họ mà thấy tim đập bình bịch. Bởi vì bọn họ cảm thấy nếu ở bên ngoài, cùng đánh nhau với một đội Xích Viêm binh này còn có thể dùng cách du đấu mà chiến thắng, nhưng bị vây ở đây thì lại cực kỳ nguy hiểm.

Mà bọn họ còn thấy được rất nhiều Xích Viêm binh không ngừng vọt vào một tòa đại điện bên cạnh.

Đúng lúc này mọi người nghe thấy tiếng đao kiếm tấn công, sau đó thấy một chi binh giáp bằng đồng xanh vọt ra. Chi binh giáp kia không phải là người mà là làm bằng đồng xanh, còn cao hơn cả Xích Viêm binh một cái đầu. Chỉ là tư thế của bọn họ linh động như người thật, mỗi người một tay cầm thuẫn một tay cầm đại kiếm, bước từng bước về phía trước.

Mỗi một bước tiến, đại thuẫn trong tay được đẩy lên trên đỉnh đầu, đại kiếm trong tay bổ về phía trước tạo thành một mảnh sáng trắng. Có hai ba Xích Viêm binh đã bị đại kiếm chém thành hai nửa.

Máu tươi của Xích Viêm binh chảy trên mặt đất, vẫn còn đang bốc cháy.

Mà chi binh giáp đồng xanh kia là đang đẩy lùi Xích Viêm binh ra ngoài.

Còn có Xích Viêm binh bắn tên ở phía xa, từng mũi tên lửa vọt tới một đạo nhân ở chính giữa.

Những Xích Viêm binh này tuân theo ý chí trước khi chết của Lam Thiếu Huân.

Triệu Phụ Vân vẫn không ra ngoài được, hắn đứng ở một chỗ trong bóng tối nhìn cảnh tượng này. Hắn muốn đi ra ngoài nhưng lúc đi ra thì cửa thành đã đóng, còn có trọng binh canh gác, đỉnh đầu cũng bị mây lửa bao phủ nên tựa hồ không thể từ trên không trung ra ngoài được.

Đây là cửa khẩu đạo tràng mà Lam gia đã gầy dựng hơn hai trăm năm nay.

Hắn nhìn thấy Mã Tam Hộ được đạo binh đồng xanh bảo hộ ở bên trong, đương nhiên cũng cảm nhận được y đang suy yếu.

Hắn không biết đối phương dùng pháp thuật gì giết Lam Thiếu Huân nhưng chắc chắn Mã Tam Hộ đã phải trả giá cực lớn. Mã Tam Hộ không ngừng dốc đan dược trong túi vào miệng mình.

Triệu Phụ Vân cũng là hỏa sát Trúc Cơ, hắn cảm nhận được Mã Tam Hộ hiện tại gặp nguy hiểm. Hẳn là nhiệt khí trên người y bốc hơi, cả người tùy thời có thể bốc cháy.

Mũi tên lửa mà Xích Viêm binh bắn tới đều bị đạo Binh đồng xanh dùng thuẫn chặn lại. Binh giáp đồng xanh không ngừng xông tới, mỗi một bước đều chém giết hai ba tên Xích Viêm binh, nhưng Triệu Phụ Vân cảm giác nếu Mã Tam Hộ không cách nào nhanh chóng khôi phục lại được thì sẽ chết chắc ở chỗ này.

Hắn nhìn ánh lửa như vòng xoáy đang hội tụ một chỗ nơi xa, tuy không biết chỗ đó phát sinh chuyện gì nhưng chắc chắn có chuyện phát sinh. Hơn nữa những tu sĩ Trúc Cơ khác của Lam gia cũng sẽ nhanh chóng biết rõ tình huống mà tới giết Mã Tam Hộ.

Đúng lúc này, đột nhiên hắn nghe thấy tiếng nữ tử quát niệm pháp chú lạnh lùng mà trong trẻo ở bên ngoài tầng mây lửa nồng đậm kia: "Huyền Âm nhiếp thủy: Mưa rơi!"

Không chỉ có hắn ngẩng đầu mà tất cả những người ở Trầm Chung điện cũng đều ngẩng đầu, nhìn thấy trong tầng mây lửa nồng đậm bên trên bầu trời có một cây pháp kỳ màu đen tuyền cực lớn cắm vào. Cột cờ kia cực lớn, tụ lấy hơi nước vô biên như muốn giội tắt hỏa khí của tầng mây này.