Nhất Khí Triều Dương

Chương 124: Pháp hội Tiểu Huyền Môn



Triệu Phụ Vân có Xích Viêm thần đăng, lại tu Thuần Dương bảo điển cho nên thi pháp tranh đấu nhất định sẽ dùng hỏa pháp làm chủ, mà ngọn lửa đốt cháy hết thảy, như vậy cuối cùng sẽ quy về Khư.

Cho nên hắn học phù văn này, cũng là khiến cho trạng thái thiêu đốt của ngọn lửa mình đạt tới điểm cuối.

Hỏa phần quy khư.

Ngọn lửa đốt cháy mọi thứ, hết thảy quy khư, kể cả trời đất, ngôi sao, hàng ngàn tiểu thế giới, chư thiên thần thánh. Đương nhiên đây chỉ là ý tưởng xa xăm trong lòng hắn, bây giờ hắn chỉ mong muốn làm hỏa pháp của mình đề cao một tầng nữa.

Hắn cảm thấy ngọn lửa thiêu đốt là một loại động thái. Rất ít người không sợ lửa hoặc miễn nhiễm với lửa thiêu, thế nhưng nếu kết hợp lại với Khư, chắc chắn sẽ quy khư.

Chỉ một đạo phù văn, lại muốn hiển hiện ra giữa trời đất, hơn nữa lại tác dụng lên thân người thì cần phải có ý chí cá nhân dẫn dắt, còn cần pháp lực chịu tải được nữa.

Pháp khí, pháp bảo, phù lục đều là những thứ hữu ích, thiết thực đối với phù văn.

Còn một loại nữa là chú văn. Chú văn được xưng là chú ngữ, pháp chú, là tụng niệm ý nghĩa phù văn đã lĩnh ngộ trong lòng ra ngoài, hiển hiện ra giữa thiên địa. Nhưng dù là phù văn hay chú ngữ đều là không hoàn toàn hiển hiện rõ ra được, cho nên mới có sự kết hợp giữa phù văn cùng chú ngữ được gọi là phù chú, là một loại pháp thuật dễ học khó tinh.

Dù là phù văn hay là chú ngữ, chỉ cần trong lòng có một chút pháp ý nào đó, có thể triển khai ra giữa thiên địa. Nhưng muốn tinh thâm nghiên cứu kỹ ý kia lại như bị lạc giữa tinh không mênh mông, rộng lớn vô cùng.

Chẳng qua hiện tại hắn đang muốn tu hai đạo phù chú.

Một là sắc lệnh Sắc, một nữa là Khư.

Khư có thể kết hợp chặt chẽ được với pháp thuật hỏa phần của hắn, còn sắc lệnh Sắc kia cũng có diệu dụng không kém.

Chỉ ở lúc này hắn mới hiểu được, muốn tinh thâm một đạo pháp thật không dễ dàng, trong lòng có điều ngộ ra nhưng muốn tinh tiến tu tập, đào sâu ngữ nghĩa sâu xa và huyền diệu trong đó gian nan đến nhường nào. Gian nan này còn chỉ đến việc gian nan lựa chọn, bởi đôi khi lâm vào trong pháp ý cảnh pháp này sẽ làm trễ nải thời gian tu hành, nếu có sở đắc thì cũng được, nếu cuối cùng vẫn không đạt được gì thì sẽ làm tu hành tổn hại, rối loạn tâm cảnh.

Cuối cùng hắn vẫn quyết định tu hành đạo pháp Sắc kia.

"Xích Viêm sắc lệnh: Đốt!"

Một đạo pháp này đã hình thành hơn phân nửa trong lòng hắn nhưng mà hắn vẫn không cách nào nắm bắt được chữ Sắc này. Mà đạo pháp chữ Khư thì đã bắt đầu tu luyện.

Cuối cùng hắn quyết định tạm thời buông các pháp thuật khác xuống đã. Dục vọng của người tu hành là khác nhau, nhưng từ mức độ nào đó lại tương đối giống nhau. Một khi một đạo pháp này lẩn quẩn khó thành, hắn quyết định tu hành phụ pháp trợ cho mình tu thành đạo pháp kia.

Giam Khẩu pháp.

Phương pháp này là thông qua việc không để mình nói ra lời, không phát ra tiếng, khiến pháp trong lòng mình một mực không tiết ra ngoài.

Có người cảm thấy niệm ý vô hình, chỉ cần suy tưởng chút là có thể chập chùng mở rộng, xuất nhập tại thân, làm sao phong bế được? Cho nên loại Giam Khẩu pháp chính là thông qua việc mình ngậm miệng, lấy ý phong ý, có thể khiến ý niệm không xuất ra. Chỉ là thích hợp khi đã có pháp ý nảy sinh sẵn trong lòng, mà ý lại không đủ đậm đặc.

Sau khi hắn quyết định xong bèn không mở miệng nói chuyện nữa, cũng không những pháp thuật khác nữa.

...

Ngoài phòng ve kêu, ngày hè chói chang, nóng rừng rực.

Cho dù đến tối thì mọi người vẫn cảm thấy nắng nóng chưa tản. Ban đêm có rất nhiều người tranh thủ chuyển giường trúc ra ngoài sân hóng mát nhằm giảm thiểu cái khí khô nóng tích góp cả ngày trên người mình đi. Những nhà không có sân nhỏ thì cũng sẽ mang theo giường trúc ra trước cửa nhà, hoặc cũng có thể cầm ghế ra ngồi ngoài trời, cảm nhận lấy chút man mát nhè nhẹ của gió đêm.

Đám trẻ con chạy quanh giường tre ghế nhỏ chơi đùa, hoặc đứng trong chậu gỗ giặt giũ tắm rửa lộ thiên.

Chó nhỏ chạy nhảy chơi đùa theo, chó lớn thì nằm một góc như sợ bị đám trẻ kéo vào chơi cùng, tai rũ đuôi cụp, ngẫu nhiên giật giật chỏm tai như đuổi đi đám ruồi muỗi vo ve quanh người.

Một đám đệ tử Hạ Viện núi Thiên Đô như Hà Bệnh Phương, Lữ Dương, Đào Tuyên Chi, Kỳ Thụy Chi, Toàn Quang Bạc vẫn tuần bắt trong thành.

Trong những người này không phải ai cũng là vãn bối của Triệu Phụ Vân, mà còn có đồng lứa với hắn, thậm chí có cả tiền bối của hắn nữa đấy. Nhưng một khi bước vào Trúc Cơ, thì đã coi như cách biệt một trời một vực với đệ tử Luyện Khí rồi.

Bọn họ tới nơi này vì Huyền Quang của bản thân chưa đủ thuần túy và ngưng luyện, cần thông qua thế sự để ma luyện. Bọn họ vẫn truy xét đám tà ma kia. Mấy tà ma này không chỉ có một, lại hành sự ẩn nấp, có kẻ lại lén lút ẩn nấp, theo dõi bắt chước nhân loại.

Thủ pháp hành sự của mấy đệ tử Hạ Viện núi Thiên Đô cũng không quá giống nhau, có người quyết không dễ dàng tha cho yêu ma ở nhân gian, chỉ cần bị hắn phát hiện ra quyết không khoan dung. Có người còn phân biệt xem đối phương có làm ác hay không, nếu làm ác thì sẽ giết, còn không ác chỉ cảnh cáo mà thôi. Có người lại nghĩ nếu có một tòa ngục giam nhốt hết đám yêu ma này vào thì tiện hơn hẳn.

Đương nhiên cũng có người phát hiện Triệu Phụ Vân đã nhiều ngày không nói chuyện, có chuyện cần làm thì đều dùng tay hoặc viết chữ để truyền đạt. Mọi người đều là người tu hành, ban đầu có hơi ngạc nhiên nhưng sau đó nhanh chóng hiểu Triệu Phụ Vân đang tu hành thuật pháp nào đó.

...

Lời trò chuyện của Triệu Phụ Vân với Tạ An Lan cũng được truyền đến các thế gia. Vài ngày sau, một buổi hội nghị nội bộ được tiến hành.

Hội nghị này tên là pháp hội Tiểu Huyền Môn, xem như là một truyền thống giữa các thế gia ở Quảng Nguyên, là một pháp hội giải quyết mâu thuẫn nội bộ giữa các thế gia phủ Quảng Nguyên. Pháp hội này khác với pháp hội Quảng Nguyên cứ ba năm hoặc năm năm tổ chức một lần do Lam gia Trấn Nam Vương phủ chủ trì tổ chức, nhằm thể hiện địa vị chủ đạo ở Quảng Nguyên này.

Chẳng qua lúc này đây mọi người đều biết mục đích của pháp hội Tiểu Huyền Môn không phải để giải quyết mâu thuẫn giữa các thế gia, mà muốn thương nghị xem giữa các thế gia nên làm thế nào.

Đến Lam gia Trấn Nam Vương phủ còn phải né tránh đối đầu với núi Thiên Đô, huống chi là từng thế gia này, cho nên đám thế gia đều hiểu mọi người cần phải cùng tiến cùng thoái với nhau thì lời nói mới có trọng lượng được.

Pháp hội Tiểu Huyền Môn lần này được tổ chức ở Tạ gia, Đông Sơn nằm ngoài thành.

Đông Sơn là tổ nghiệp của Tạ gia, có núi có sông nhỏ, có thác nước, đỉnh núi bị mây mù che phủ, nằm ở phía đông phủ Quảng Nguyên.

Tạ gia trồng dược nổi danh chính là nhờ có sông nước Đông Sơn này. Nơi đây dồi dào mộc linh khí, lại có đại trận tụ linh được bố trí trong núi khiến thủy mộc khí càng thêm nồng liệt.

Đương nhiên Tạ gia cũng thường lấy công pháp dùng thủy, mộc làm căn bản ngưng sát Trúc Cơ.

Có người cho rằng Huyền Quang dễ thành, lại khó thuần tịnh. Có người nói hợp sát dễ, kết hạt giống phù lục mới khó. Người ta thường nói có thể hợp có thể ngưng sát, nhưng kết hạt giống phù lục chẳng qua chỉ khiến bên trong pháp lực có thêm một chút thuộc tính mà thôi. Đương nhiên cũng có người nói kết hạt giống phù lục dễ, nhưng muốn bên trong hạt giống phù lục có hai ba loại pháp tính mới tính là khó khăn.

Ở các thế gia nơi đây, có thể kết hạt giống phù lục đã xem như hợp cách, nếu bên trong hạt giống phù lục có được hai đạo Pháp Tính được coi là cực kỳ xuất sắc, được định vị là người thừa kế, ưu tiên thêm các nguồn tài nguyên.

Còn nếu trong có hạt giống phù lục có ba loại Pháp Tính, như vậy sẽ được coi là trân tàng, được giữ bí mật nghiêm ngặt không để ngoại nhân biết được, dù là trong gia tộc cũng sẽ có rất ít người biết. Bởi một khi để các thế gia khác biết có người như vậy, bị ghen ghét đề phòng, có khi bị ám sát, như vậy sẽ là mất mát cực to lớn của gia tộc.

Tạ An Lan là một trong những người thừa kế của Tạ gia, nhưng mà rất ít người biết bên trong hạt giống phù lục của y không chỉ có hai đạo Pháp Tính, mà là có ba đạo.