Cho nên năm nay tổ chức pháp hội Tiểu Huyền Môn, dù lão tổ Tạ gia lấy danh nghĩa phát huyền thiếp nhưng kì thật là do một tay Tạ Lan An xử lý cả.
Đông Sơn, An Thạch trang viên hôm nay rất náo nhiệt.
Tất cả các thế gia có danh vọng trong Phủ Quảng Nguyên đều đã đến. Đương nhiên danh vọng này là dựa theo tiêu chuẩn đã từng xuất hiện Trúc Cơ hay không. Chỉ cần tổ tiên ba đời xuất hiện tu sĩ Trúc Cơ thì hiện tại dù không còn tu sĩ Trúc Cơ nữa, chỉ có tu sĩ Huyền Quang thì vẫn sẽ được mời.
Tạ An Lan đã phải điều động toàn bộ nhân lực cùng tài nguyên của Tạ gia mới thu xếp xong lần pháp hội Tiểu Huyền Môn này. Nhưng mà phía sau sự náo nhiệt kia còn có một hội nghị bí mật nhỏ hơn nữa. Trong đó chỉ bao gồm tu sĩ Trúc Cơ, hơn nữa không phải ai cũng có tư cách lên tiếng. Bọn họ ngồi thành hai vòng, những người ngồi vòng trong mới có tư cách đề cập đến cái nhìn của mình.
Có tư cách này không chỉ dựa vào tu vi bản thân cùng trọng lượng của thế gia mình, mà còn cần được đủ số người nhất định ủng hộ.
Ngồi chính giữa nhất có sáu người.
Sáu vị Trúc Cơ, chủ trì bí hội lần này là Tạ gia, người ra mặt cũng là Tạ An Lan.
"Lần mật hội này là vì vận mệnh tiền đồ tu hành của các nhà trong phủ Quảng Nguyên mà tổ chức ra, mọi người cứ thoải mái nói, giải bày hết tất cả những băn khoăn trong lòng ra." Sau lời chào đầu, Tạ An Lan lại nói rõ.
Sau khi y nói xong, chỉ đổi lại là một hồi trầm mặc. Mọi người đáng lý phải nói nhiều, giữa tốp năm tốp ba luôn có đủ chuyện nói hoài không hết, nhưng lúc này lại không có ai mở miệng.
Tạ An Lan thấy không ai nói gì, bèn nói thêm: "Các ngươi muốn nói gì, cứ thoải mái nói."
Y nói với mấy người ngồi vòng ngoài. Người ngồi vòng ngoài cũng không cẩn thận như vòng trong, bởi nhân số nhiều nên cũng sẽ có người nhanh mồm nhanh miệng.
"Ta thấy, chúng ta không giúp ai cả, dù là ai tới nơi này chẳng lẽ còn đuổi tận giết tuyệt được ta? Đã không có chúng ta thì còn ai để duy trì trật tự, ai cấm sơn ngăn cản yêu tinh quỷ mị sinh sôi đây? Còn những tà ma ẩn nấp như chuột kia nữa, không có chúng ta chỉ e là bọn họ phải mệt chết mệt sống."
Tạ An Lan nhìn người vừa nói, là người của Tiểu Cát Sơn Lưu thị, tên là Lưu Sung, tu sĩ Trúc Cơ, tu công pháp Sâm Mộc Tham Thiên pháp trong gia tộc. Theo tư liệu thì đối phương đã hợp sát thành công, công pháp sở tu có thể kết xuất hai đạo pháp tính trong hạt giống phù lục, một đạo là tốc sinh, một đạo là khô mộc.
Nhưng mà theo Tạ An Lan biết thì ngoại trừ mộc tính ra gã cũng chỉ tu ra được Pháp Tính Tốc sinh mà thôi. Muốn Pháp Tính trong hạt giống phù lục kia có thể nảy sinh ra ngoài lại không dễ dàng như vậy được.
Công pháp cần truyền thừa, mà pháp thuật cũng cần truyền thừa.
Tạ An Lan nghe gã nói xong, trong lòng đã có đánh giá: Người này không nhìn xa, hoặc đang giả ngốc.
Tiếp theo lại có người nói: "Nói cho cùng Đạo Tử tân chính là đang đào căn cơ của thế gia chúng ta."
Tạ An Lan nhìn người vừa nói, là người của Tam Xuyên Hồ Khẩu Sa thị, là người có suy nghĩ thanh triệt nhưng là chỉ nói ra vấn đề, không nêu được cách giải quyết.
Lại có người nói: "Chuyện này, ta cảm thấy có nên hỏi qua ý tứ Vương Phủ một chút xem sao?"
Đây là một tu sĩ Huyền Quang của tiểu gia tộc, tên là Vũ Hưng Tông, còn trẻ tuổi, nhìn qua không phải dạng người dám lên tiếng. Tạ An Lan biết gã ở Hổ Khiêu Hạp Vũ thị, truyền thừa là pháp môn Hổ Cứ Quan. Chẳng qua những năm gần đây, Vũ thị đã lâu chưa xuất hiện tu sĩ Trúc Cơ qua. Y cảm thấy chắc chắn có người sau lưng sai bảo gã mới dám nói như vậy .
Những người khác thoáng trầm mặc, lại có người nói: "Ta cảm thấy, chỉ cần không đụng tới chúng ta thì hết thảy đều không có vấn đề. Đạo Tử viện không nói người trong nhà chúng ta không thể tới, hiện tại trong Đạo Tử viện cũng có người nhà chúng ta tu tập, ta nghe con trai út nhà ta nói đạo sư núi Thiên Đô dạy rất nhiều thứ hay ho."
"Con trai út nhà ta nói, cùng là một câu đạo luận nhưng đạo sư núi Thiên Đô giải thích lại làm người ta nghe hiểu được, lại còn hiểu thâm sâu."
Lời của người này có trọng lượng hơn hẳn người vừa rồi, đây là một trong sáu người ngồi vòng trong, tên là Vương Lâm.
Tạ An Lan biết kỳ thật Vương gia có chút ít quan hệ với núi Thiên Đô, một người muội muội của ông ta đã gả cho Phần Hà Lý thị. Mà người em rể trong Lý thị kia lại từ Hạ Viện núi Thiên Đô đi ra, sau khi Trúc Cơ đã không trở lại trong núi nữa.
Đương nhiên nếu nói kiểu này thì trong cả phủ Quảng Nguyên có nhà ai không có quan hệ gì với núi Thiên Đô đây? Dù sao núi Thiên Đô cách không xa phủ Quảng Nguyên. Với những gia tộc truyền thừa không đủ, nếu trong gia tộc xuất hiện người có thiên phú tu hành không tệ thì dù thúc tu trong Hạ Viện núi Thiên Đô có đắt đỏ, cũng sẽ được cả gia tộc tình nguyện đưa đi lên núi học vài năm.
Những thế gia được truyền thừa tốt sẽ không đưa đệ tử trong tộc lên núi. Bởi bọn họ cảm thấy học phí trên núi Thiên Đô quá đắt, thứ hai là cảm thấy truyền thừa nhà mình không tệ, không cần phải đưa lên núi. Nhà mình có, sẽ thấy đắt đỏ, còn nhà mình không có thì đắt cũng phải chịu vậy.
Hơn nữa đưa đến núi Thiên Đô không có nghĩa là tu hành thành công.
Về phần sau khi Trúc Cơ có thể đưa tới Thượng Viện. Đệ tử không xuất từ Hạ Viện cũng cần có một khoảng tiền lớn, đương nhiên hết thảy đều vì học tập, nếu bỏ tiền mà học được thì cũng tạm chấp nhận.
Có một số gia tộc, chỉ là vì sau khi vào Thượng Viện bắt buộc phải thực hiện một số nhiệm vụ sơn môn, ví dụ như đến phía nam núi Thiên Đô. Núi Thiên Đô cần có người đến trấn thủ mảnh đất Nam Hoang, nơi đó lại thường có tử thương, vì vậy mà một vài gia tộc không muốn người của mình Trúc Cơ xong lại trở về núi Thiên Đô.
Sáu người ngồi vòng trong bao gồm Tạ Vương Tô Lý Trần Bao.
Vương Lâm là một trong số đó. Vốn dĩ là có bảy nhà, nhưng Phần Hà Mông thị có Mông Ngạn Hổ bị Triệu Phụ Vân giết, Mông gia xem như không có chỗ hòa giải với núi Thiên Đô. Tạ An Lan sợ ảnh hưởng tới mật hội nên không gọi Mông gia tham gia.
Nếu Triệu Phụ Vân ở đây, sẽ phát hiện vòng trong có không ít người hắn từng gặp qua.