Năm Ấy Trăng Thơm Sáng Giữa Mây Lành

Chương 8



Hương Nguyệt chạy đến khi mỏi chân mới dừng lại trước khu rừng cạnh biên giới Thiên Nhiên Hành Cung. Ngồi thụp xuống một gốc cây, tiên nữ không kìm được nữa, òa khóc. Rõ ràng là nàng ghét Hy Vân như thế, rõ ràng là nàng luôn muốn tránh xa chàng, nhưng khi nghe chính miệng Hy Vân nói sẽ không bảo vệ nàng nữa, Hương Nguyệt lại thấy đau lòng, và cả xót xa.

 

Nước mắt rơi xuống. Hương Nguyệt khóc vì tức giận trước tâm trạng mâu thuẫn của mình. Tiếng khóc của tiên nữ đánh động mọi vật xung quanh. Trên cành cây, một tiên nhân nhướng đôi mắt ngái ngủ, lười biếng nhìn mái đầu rũ rượi của Hương Nguyệt. Không biết có kẻ đang nhìn mình, Hương Nguyệt nghẹn ngào lẩm bẩm:

 

- Không… không bảo vệ ta… thì thôi! Ta… ta không thèm! Ta… ta sẽ chứng… chứng minh cho ngài thấy… ta… ta không cần ngài… bảo vệ…

 

Mấy lời tức tưởi của nàng khiến ánh mắt của tiên nhân đang nằm trên cành cây lóe lên. Hương Nguyệt vẫn lầu bầu trong nức nở. Tiên nhân buồn cười nhảy xuống, ngồi cạnh tiên nữ, cất lời đầy vẻ quan tâm:

 

- Muốn chứng tỏ thì phải hành động, hiểu không?! Ngồi đây mà nói một mình thì không ai thừa nhận khả năng của ngươi đâu!

 

- Ông… ông là ai?! Hù dọa mỹ nữ như vậy không thấy ngại hả? Muốn đăng ký tỉ võ thì đi thẳng, quẹo phải; muốn uống trà thì đi thẳng, quẹo trái; còn muốn rời khỏi thì quay đằng sau mà đi!

 

Hương Nguyệt bực tức kêu lên. Tiên nhân này rất lạ, nàng chưa từng gặp bao giờ, có lẽ là tiên khách lần đầu đến đây. Tiên khách có vẻ ngoài rất dễ gây thiện cảm: không tuấn tú nhã nhặn như Phong Tế; cũng không phải vẻ khôi ngô uy vũ của Hy Vân; tiên nhân xa lạ có dáng vẻ kết hợp của cả sự thanh nhã và cương nghị. Hương Nguyệt chớp chớp mắt, cơn giận vì bị làm giật mình đã không còn, nàng lịch sự chỉ đường. Tiên khách sau thoáng sững sờ vì câu quát của “mỹ nữ” lại bật cười vì dáng vẻ đáng yêu của cô bé. Tâm trạng đang không vui, Hương Nguyệt bĩu môi:

 

- Sao ông lại cười ta? Cả ông cũng xem thường ta phải không? Ta… ta đúng là vô dụng…

 

Mới nói mấy câu, Hương Nguyệt lại tủi thân mếu máo. Tiên khách lúng túng:

 

- Này, sao ngươi lại khóc? Ta… ta đã nói gì đâu?

 

- Ông… ông xem thường ta!

 

- Ta… ta chỉ hỏi thăm thôi mà! Nói cho ta nghe, vì sao ngươi khóc?

 

- Tại vì ta buồn!

 

- Vì sao ngươi buồn?

 

- Ta... ta bị xem là kẻ vô dụng nhất ở đây!

 

- Ngươi... là Hương Nguyệt tiên tử à?

 

Hương Nguyệt trao cho tiên khách ánh nhìn ai oán rồi òa khóc:

 

- Cả ông là khách lạ mà còn biết ta là kẻ vô dụng nhất! Ta... ta... Hu hu hu... Ta đúng là vô dụng!...

 

Tiên nữ khóc ngon lành khiến tiên khách lại lúng túng:

 

- Này, này, đừng khóc! Ta chỉ là... chỉ là nghe lời đồn thôi! Có lẽ... có lẽ họ không hiểu biết nên đồn đãi sai sự thật rồi! Ngươi lợi hại! Ngươi lợi hại lắm! Đừng khóc, nhé?!

 

Hương Nguyệt hít hít cái mũi nhỏ đỏ ửng:

 

- Không đâu! Họ đồn đãi đúng đấy! Ta không quan tâm lời đồn ấy đâu! Ta quen rồi!

 

- Vậy tại sao ngươi lại khóc?

 

Tiên khách thật lòng hỏi, Hương Nguyệt nhận ra điều đó nên cũng bộc bạch tâm sự:

 

- Ta... không biết! Chỉ là... hôm nay ta phát hiện ra... hắn cũng xem thường ta...

 

- Hắn là ai?! Nói cho ta biết, ta sẽ đánh hắn trút giận cho ngươi!

 

- Không cần! Hắn đã vất vả nhiều rồi! Ông đừng đến gây sự!

 

Hương Nguyệt nhìn vẻ mặt khó hiểu của tiên khách mà thở dài:

 

- Ông đừng nhìn ta như vậy! Ta cũng không hiểu! Ta ghét hắn như vậy, hắn có xem thường ta thì cũng không sai. Nhưng tại sao... khi ta biết hắn xem thường ta, hắn muốn bỏ mặc ta... ta lại buồn đến như vậy?! Ta... cũng không muốn thấy hắn bị đánh...

 

- Ý của ngươi là... Ngươi rất ghét hắn, nhưng đồng thời, cũng rất quan tâm hắn? Khi gặp mặt thì chỉ muốn mắng hắn, đuổi hắn đi cho khuất mắt, nhưng vắng hắn lại thấy nhớ? Hắn thành công, ngươi sẽ căm ghét, nhưng hắn thất bại ngươi lại đau lòng?!

 

Khách hỏi tới đâu, Hương Nguyệt gật đầu tới đó. Tiên khách này vừa gặp đã có thể thấu hiểu được những tâm trạng mâu thuẫn mà chính nàng cũng không lý giải được. Nàng đã tìm thấy tri kỷ rồi ư?! Trước cái nhìn lấp lánh đầy cảm xúc của tiên nữ, tiên khách mất tự nhiên, tằng hắng mấy tiếng rồi mới nói tiếp:

 

- Không cần sùng bái ta! Ta chỉ là biết một trường hợp tương tự như triệu chứng của ngươi!

 

- Triệu chứng?! Ông làm như ta bị bệnh không bằng!

 

- Ngươi không phải bị bệnh! Là trúng độc!

 

- Trúng độc?!

 

- Đúng vậy! Ngươi không tin sao?!

 

Hương Nguyệt hếch mũi, vừa kiêu ngạo vừa khinh bỉ nói:

 

- Ta tin ông mới lạ đấy! Ông đừng quên ta là dược tiên, mẹ ta lại là tộc trưởng của Thu tộc, chuyên chữa bệnh, trị độc! Nếu ta trúng độc, ta không biết, lẽ nào mẹ ta cũng không biết?! Cứ tưởng ông lợi hại lắm! Hóa ra cũng chỉ nói bừa, khoe khoang hão!

 

- Này, đừng có mà xem thường ta! Ta mà nổi giận thì đừng nói là Thu tộc của ngươi, cả cái Thiên Nhiên Hành Cung này cũng sẽ gặp rắc rối lớn đấy!

 

- Ông đe dọa ta?! Thiên Nhiên Hành Cung của ta ngay cả Trời và Hồ lâm cũng không dám đe dọa đâu! Đừng tưởng là Long tộc thì muốn nói gì cũng được nhé!

 

- Ngươi... biết ta là Long tộc?

 

- Có gì khó đâu?! Trán ông có hình một con rồng này! Dù hơi mờ nhưng cũng dễ nhìn mà!

 

Hương Nguyệt vừa nói vừa chỉ vào giữa trán của tiên khách, nơi có một vết bớt hình rồng trong suốt ẩn hiện. Khách giật mình, vung tay. Nhưng cảm giác mát rượi từ ngón tay nhỏ bé của tiên nữ khiến ông chùng lại. Đảo mắt suy nghĩ, tiên khách cười hiền từ:

 

- Ngươi quả thật lợi hại! Long ấn của ta không phải ai cũng có thể nhìn ra đâu! Điều này chứng tỏ ngươi không hề vô dụng như bọn họ đã nói! Có muốn tìm cơ hội để thể hiện tài năng không?

 

- Muốn chứ! Nhưng bằng cách nào?

 

- Tham gia tỉ võ!

 

Hương Nguyệt bĩu môi:

 

- Ông lại gạt ta! Ông tưởng tham gia tỉ võ dễ lắm à?! Đừng nói là ta không có khả năng đánh võ, dù có võ nghệ cao cường cũng khó mà qua được vòng ghi danh! Năm nay, Tạo Nhi mời chủ khảo ghi danh khó tính lắm! Nghe nói ông ta bày ra nhiều thử thách cho chúng tiên, ai vượt qua được thử thách thì mới có thể vào ghi danh!

 

- Tin tức chính xác lắm! Nhưng còn thiếu! Vị chủ khảo đó là Long tộc cử đến! Và kẻ đó, chính là ta!

 

- Thật sao?! Ông ghi danh cho ta tham gia tỉ võ?! Đừng nói khoác rồi làm không được nha!


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com