Năm Ấy Trăng Thơm Sáng Giữa Mây Lành

Chương 9



Ánh mắt nghi ngờ của Hương Nguyệt làm tiên khách có chút giận. Nhưng ngẫm lại một chút, ông nhoẻn cười:

 

- Muốn dùng kế khích tướng với ta?! Còn non tay lắm cô bé! Ta sẽ ghi danh cho ngươi tham gia tỉ võ, với điều kiện ngươi thực hiện được thử thách của ta!

 

- Thử thách gì?

 

- Mang cho ta một vật dụng gắn bó mật thiết với Hy Vân tướng quân!

 

- Ông nói rõ ra đi! Vật dụng của hắn có nhiều thứ như thế, ta làm sao biết ông muốn thứ gì?

 

- Thứ gì cũng được, miễn đó là thứ hắn thường xuyên mang bên mình.

 

- Ông không sợ ta lấy bừa một thứ nào đó của ai khác đến sao?

 

- Không sợ! Ta là Long thần! Nếu bị tiểu tiên nho nhỏ như ngươi lừa thì ta không làm thần nữa cũng được!

 

- Nhưng... ông cần vật dụng của Hy Vân làm gì?

 

- Đó là chuyện của ta! À, thật ra là, ta muốn thử xem ngươi có đủ thực lực để tham gia tỉ võ không thôi! Ai chẳng biết Hy Vân lợi hại thuộc hàng nhất nhì ở đây, nếu ngươi có thể thuận lợi lấy được vật dụng bên mình của hắn, chứng tỏ ngươi cũng có tài!

 

- Được rồi! Ông nói thì phải giữ lời đấy! Sáng mai chúng ta gặp nhau tại đây, ta sẽ đưa ông vật dụng mà Hy Vân tướng quân luôn giữ bên mình!

 

- Sáng mai?! Có nhanh quá không?! Có cần thêm thời hạn không?!

 

- Không cần! Ta chỉ cần ông nhớ giữ lời hứa!

 

- Ta hứa!

 

Long thần đặt hai ngón tay lên giữa trán, trịnh trọng hứa. Hương Nguyệt yên tâm chạy đi, để lại Long thần đứng trầm tư thở dài. Không quan tâm việc bị tiên nữ “bỏ rơi”, Long thần đứng ngẩn ra, lẩm bẩm:

 

- Hi vọng mọi việc không như ta nghĩ!

 

Ông suy nghĩ nhập tâm đến mức gió thổi qua làm rối tung mái tóc cũng không để ý.

 

Gió cuốn vài chiếc lá cuối thu rơi lả tả.

 

Gió lồng lộng khắp Thiên Nhiên Hành Cung, mang theo khí lạnh.

 

Gió xoáy vài đóa hoa tuyết trắng muốt nhảy múa.

 

Mùa đông đã về rồi.

 

Hương Nguyệt vừa đi vừa nhảy mà vẫn thấy lạnh. Cô bé chụm hai tay lại thổi phù phù rồi áp lên đôi gò má ửng hồng. Chợt mắt nàng sáng bừng, đôi môi như cánh đào reo lên:

 

- Phong Tế ca ca!

 

Chàng trai mảnh khảnh vận y phục trắng hờ hững quay lại, nhìn thấy cô bé, chàng xoay lưng chực đi. Nhưng Hương Nguyệt đã nhanh như cắt ùa đến, tíu tít:

 

- Phong Tế ca ca! Gặp huynh ở đây thật hay quá! Ta vừa định tìm huynh đó!

 

- Tìm ta làm gì?

 

Chàng trai lạnh lùng hỏi. Hương Nguyệt vẫn cười thật tươi trả lời:

 

- Để báo cho huynh một tin vui! Ta sẽ ghi danh trong cuộc tỉ võ năm nay! Chúng ta sẽ kề vai sát cánh chứng tỏ khả năng nhé!

 

Đôi mày Phong Tế khẽ cau lại, nhưng lập tức gương mặt chàng trở lại vẻ lạnh lùng:

 

- Sao cô biết ta sẽ tỉ võ?!

 

- Huynh không tham gia à?! Sao ta nghe nói....

 

- Không!

 

- Vì sao?!

 

Phong Tế lảng mắt tránh ánh nhìn của cô bé. Chàng bước vội đi. Ngoài trời, gió vẫn rít lên từng hồi. Hương Nguyệt phụng phịu bước đi, lòng tràn đầy thắc mắc.

 

- Sao huynh ấy lại không thích tỉ võ nhỉ?! Nếu thắng thì rất tốt mà!? Như vậy sẽ không ai dám gọi huynh ấy là công tử đau bệnh nữa; nhất là … không để cho tên Hy Vân đáng ghét đó có dịp ra vẻ ta đây! Nhưng làm sao để huynh ấy tham gia đây?!

 

Chợt từ bến sông vẳng lại tiếng cười rúc rích làm Hương Nguyệt tò mò. Cô bé nghếch mắt xem. Cạnh dòng nước lặng lờ, một con bướm và một con chuồn chuồn đang múc nước. Vừa rung đôi cánh cho khỏi bị cóng, con chuồn chuồn líu ríu:

 

- Này! Tớ nghe nói đại hội tỉ võ năm nay có rất đông tiên nhân tham gia. Cậu nghĩ xem, ai sẽ giành chiến thắng cuối cùng?!

 

Con bướm cao giọng đáp:

 

- Đồ ngốc! Dĩ nhiên là Hy Vân công tử thắng rồi, năm nào chẳng vậy!?

 

Nghe đến đó, Hương Nguyệt trề môi, trong lòng nàng thầm phản bác: “Hứ! Năm nay thì chưa chắc à!” Ngoài kia, con chuồn chuồn lại rung rung đôi cánh:

 

- Nhưng nghe nói năm nay Phong Tế công tử cũng tham gia nữa!

 

Con bướm cười rinh rích:

 

- Hi hi hi … Đến những tiên nhân khỏe mạnh mà năm nào cũng phải chịu thua Hy Vân công tử, lo gì chàng công tử đau bệnh lần đầu tham gia?!

 

Chuồn chuồn cũng cười, định tán đồng thì chợt cảm nhận có luồng sát khí từ sau thốc tới nên im bặt. Bước ra khỏi gốc cây, Hương Nguyệt tràn sắc giận:

 

- Hai con bướm nhiều chuyện kia! Dám gọi Phong Tế ca ca là công tử đau bệnh hả?!

 

Thật ra không phải hai con bướm mà là một con bướm và một con chuồn chuồn, nhưng con chuồn chuồn vốn sợ rắc rối nên chẳng những không lên tiếng cải chính mà còn kiếm cớ chuồn thẳng. Con bướm cũng vội vã xách cái bình đựng nước bay đi. Hương Nguyệt tức giận đuổi theo. Lúc nàng sắp túm được cánh của tinh linh bướm thì chợt sựng lại. Hy Vân đang ngồi đằng kia! Hương Nguyệt vội nấp vào một bụi rậm gần đó.

 

Gió vẫn thổi.

 

Hoa rơi lác đác.

 

Con suối nặng nề len qua vài tảng băng, róc rách một dòng nho nhỏ luồn tới hồ nước lạnh. Trên tán cây cạnh dòng nước, Hy Vân ngả người thư thái. Tay chàng nhẹ nâng thanh sáo lên ngang môi. Những thanh âm réo rắt ngân lên như mang theo một luồng hơi ấm. Có lẽ vì vậy mà con suối mới khai được một dòng chảy nhỏ và cây cỏ xung quanh hồi tỉnh vẫy gọi xôn xao. Những cánh hoa chao liệng như múa theo tiếng sáo. Hương Nguyệt cũng ngẩn người trước sự ấm áp của điệu nhạc.

 

Đột nhiên Hy Vân ngừng lại. Tinh linh bướm ban nãy vừa cãi nhau với chồn chuồn khệ nệ ôm bình nước, lảo đảo bay đến. Hy Vân nhẹ tay đỡ lấy bình nước từ cánh bướm, hòa một viên thuốc vào và ngửa cổ uống. Hy Vân bị thương thật sao?! Hương Nguyệt thoáng nao nao trong lòng.

 

Ngoài kia, tinh linh bướm thu lại bình nước, cất tiếng cằn nhằn:

 

- Công tử à! Tướng quân à! Ngài đang bị thương sao không chịu ở Lam Liên cung nghỉ ngơi, ra đây gió lạnh thế này, ngộ nhỡ vết thương nặng hơn thì làm sao? Bạch Hồ quân sư đã giao cho ta chăm sóc ngài. Nếu ngài ấy trở lại mà thấy ngài không khỏe, ngài ấy sẽ mắng ta! Ngài cũng biết cái miệng của Bạch Hồ quân sư đáng sợ đến thế nào mà...

 

- Ta biết mà! Ta chỉ ra đây một lát cho thoáng thôi, sẵn tiện thu một ít linh khí dưỡng thương! Đừng lo lắng! Ta tự biết chăm sóc!

 

Tinh linh bướm bĩu môi, vẻ không tin:

 

- Tự biết chăm sóc!? Tự biết chăm sóc mà ngài để bản thân bị thương đến nông nỗi này?

 

- Được rồi! Đừng cằn nhằn nữa! Ta tự biết cân nhắc!

 

- Ngài... ngài... ngài.... Không thèm quan tâm ngài nữa!

 

Tinh linh bướm tức giận bỏ đi. Hy Vân vừa húng hắng ho vừa mỉm cười nhìn theo cánh bướm vùng vằng bay.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com