Hương Nguyệt mím môi, đi cũng dở, ở cũng không xong. Nàng nép vào sau cửa, hậm hực nghe Bạch Hồ trào phúng trong phòng:
- Tướng quân của ta ơi! Tiên nữ của ngài đã bỏ đi rồi kìa! Không đuổi theo sao?
Không nghe Hy Vân trả lời, chỉ nghe Hắc Hùng tiếp lời Bạch Hồ đầy lo lắng:
- Đúng vậy! Không đuổi theo sao? Ta thấy con bé giận lắm! Ngài không sợ con bé làm chuyện dại dột sao?
Tử Sim cũng không nhịn được lời khuyên:
- Tướng quân... Ta nghĩ ngài nên đuổi theo dỗ dành Hương Nguyệt! Không khéo con bé sẽ gây ra chuyện...
Hương Nguyệt nép sát vào cửa, môi lại bĩu ra lần nữa. Bọn họ cứ làm như nàng thích gây chuyện lắm vậy? Trong phòng, Hy Vân vẫn không lên tiếng. Bạch Hồ phất lọn tóc, tiếp tục dấm dẳng:
- Có gì phải lo! Dù con nhóc đó có gây chuyện, tướng quân của chúng ta đây cũng sẽ thay nàng ta giải quyết hậu quả mà! Đúng không, tướng quân? Tướng quân?! Người sao vậy?!
Bạch Hồ kêu lên thảng thốt làm Hương Nguyệt đang dợm chân đi liền khựng lại. Xảy ra chuyện gì?! Sự tò mò kéo tiên nữ nhìn qua khe cửa. Trong phòng, Hy Vân ngồi lặng trên ghế, từ khóe miệng của chàng rỉ ra một dòng m.á.u nhỏ. Tử Sim hốt hoảng:
- Ngài bị thương thật ư?
Hắc Hùng không hài lòng gằn giọng:
- Cô nói vậy là có ý gì?!
- Ta… ta không có ý gì! Chỉ là… nghe đồn vết thương là giả… là kế của ngài…
Đáp lại lời giải thích của Tử Sim là giọng Bạch Hồ ngập tràn đắc ý:
- Ngươi thấy ta nói hay không, tướng quân?! Bây giờ ngươi có nói ngươi bị thương cũng chẳng ai tin đâu!
Hắc Hùng bực tức:
- Có gì hay ho mà ngươi khoe khoang! Ngài ấy đã vì Thiên Nhiên Hành Cung này mà bị thương. Vậy mà tại cái kế c.h.ế.t tiệt của ngươi, không ai tin, lại còn khiến ngài ấy bị đám sinh tiên kia dè bĩu…
Hy Vân khẽ khàng:
- Được rồi! Ta không sao! Nghỉ ngơi một lát sẽ khỏe!
Tử Sim cao giọng, liếc hai phó tướng, mặt lộ vẻ khó chịu:
- Ngài như vậy mà còn nói là không sao? Cả m.á.u cũng trào ra rồi mà không sao? Có phải muốn nằm liệt giường thì ngài mới chịu phải không? Các ngài tự xưng là cùng ngài ấy vào sinh ra tử, giờ thấy ngài ấy bị thương như vậy còn cười được sao?
Hắc Hùng uất ức kêu lên:
- Ta có cười đâu!? Tất cả đều tại tên hồ li này! Ngươi giải quyết đi!
Bạch Hồ bị Tử Sim liếc, lại bị Hắc Hùng quát mới không cam lòng mà tắt nụ cười mà chuyển sang cau có:
- Sao lại đổ cho ta! Có phải ta làm hắn bị thương đâu! Cũng đâu phải ta làm hắn thương tâm?!
Tử Sim cau mày:
- Đừng tranh cãi nữa! Bây giờ quan trọng nhất là điều trị cho tướng quân!
- Được rồi! Cứ giao cho ta!
Bạch Hồ bày ra bộ dáng muốn “đoái công chuộc lỗi”, hăng hái phân công:
- Tử Sim, cô mau về Lam Liên cung chuẩn bị thuốc đi! Ta sẽ đưa hắn đến ngay!
Tử Sim gật đầu, xoay chân biến đi lập tức. Bạch Hồ lại quay sang Hắc Hùng, nhướng mày:
- Còn ngươi, đi bảo vệ tâm can bảo bối của tướng quân, để hắn yên tâm dưỡng thương!
- Không cần đâu!
Hy Vân nhẹ nhàng cất lên ba tiếng mà như sấm nổ bên tai Hương Nguyệt đang nấp ngoài cửa. Nàng mím môi. Chuyện này thật kỳ lạ! Hy Vân chẳng những không đuổi theo Hương Nguyệt mà còn không để cho thuộc hạ bảo vệ nàng. Tại sao?!
Không chỉ Hương Nguyệt hoang mang, mà các tiên nhân trong căn phòng kia cũng vô cùng thắc mắc. Trước những ánh nhìn đầy ý hỏi, Hy Vân thở dài:
- Trước đây, ta cho rằng âm thầm che chở, bảo bọc cho nàng là bảo vệ nàng! Nhưng xem ra... cách làm của ta sai rồi!
Bạch Hồ nhướng mày:
- Đúng là sai rồi! Ngươi xem ngươi đã cưng chìu con nhóc thành ra tính tình khó chịu thế này rồi! Nhưng bỗng nhiên bỏ mặc con bé, ngươi làm nổi không?!
- Không nổi cũng phải cố! Ta phải buông tay, nàng mới có thể luyện năng lực tự bảo vệ mình!
Hắc Hùng chớp mắt:
- Thật ra thì cũng không cần phải như vậy! Tướng quân, chỉ cần có ngài ở đây, ai dám động tới con bé?
- Nhưng... nếu ta không còn nữa... thì sao?!
- Câm miệng! Không được nói điềm gở!
- Im ngay! Đừng nói lời xui xẻo!
Những lời của Hy Vân vẫn nhẹ như gió thoảng, nhưng dù Bạch Hồ và Hắc Hùng có gào to cùng lúc cũng không thể át được. Sự bất lực và chua xót trong giọng nói của chàng, lọt vào tai của Hương Nguyệt, như một mũi d.a.o chạy thẳng vào tim. Nước mắt trào ra, Hương Nguyệt bụm miệng chạy đi. Trên lầu cao, Bạch Hồ mở cửa sổ trông theo cái dáng nhỏ nhắn của tiên nữ cho đến khi khuất hẳn mới quay vào. Hy Vân thì thào:
- Nàng... đi rồi à?
- Đi thật rồi! Sao ngươi lại nói những lời như vậy cho con bé nghe?!
- Ta muốn nàng hiểu rõ... ta sẽ không... bảo vệ nàng nữa!
- Cuối cùng thì ngươi cũng vẫn bảo vệ con bé mà thôi!
Bạch Hồ thở dài. Hắc Hùng ngơ ngác gãi đầu:
- Các ngươi nói gì, ta không hiểu gì cả!
Bạch Hồ nheo mắt:
- Bắt đầu từ bây giờ, hãy thể hiện cho tất cả biết rằng tướng quân đang bị thương rất nặng, không có sức, cũng không có tâm để bảo vệ Hương Nguyệt nữa!
- Tại sao?!
Hắc Hùng vẫn ngơ ngác. Bạch Hồ bực tức, gắt khẽ:
- Ngươi ngốc thật đấy à?! Phải đợi ta nói huỵch toẹt ra mới hiểu à? Ngươi quên cái bọn sâu bọ và cả đám sinh tiên lẫn thực tiên ghen ăn tức ở với hắn rồi à?
Bạch Hồ hỏi ba câu liên tục, Hắc Hùng vẫn mờ mịt băn khoăn:
- Dĩ nhiên là ta nhớ! Kế hoạch giả bị thương nhằm khiến bọn chúng tưởng là cơ hội tấn công, giúp ta thừa dịp tóm gọn một mẻ. Nhưng vì sao lại phải đối xử với Hương Nguyệt như thế? Ngươi… tướng quân không đau lòng sao?
Bạch Hồ giải thích:
- Đau lòng lúc này vẫn hơn là để nàng ta bị cuốn vào nguy hiểm!
- Ý ngươi là… tướng quân muốn kẻ địch nghĩ rằng ngài không quan tâm Hương Nguyệt nữa… như vậy, bọn chúng không tấn công Hương Nguyệt để uy hiếp?
- Cuối cùng ngươi cũng hiểu rồi đấy!
Bạch Hồ thở phào một cách khinh bỉ. Nhưng câu châm chọc của hắn không làm Hắc Hùng tức giận. Vì lúc ấy, gã gấu đang gầm lên đầy hoảng sợ:
- Tướng quân!
Bạch Hồ giật mình, nhăn mặt định quát Hắc Hùng. Nhưng vừa quay lại, chính gã còn gào to hơn cả gấu:
- Trời ơi!
Trước mặt hắn, Hy Vân gục đầu trên ghế. Một tay chàng ôm lấy ngực, một tay bụm chặt miệng. Từ kẽ tay của chàng, m.á.u trào ra, đỏ thẫm. Hắc Hùng cuống cuồng chạy đến đỡ lấy Hy Vân khi chàng ngã ngang xuống đất. Bạch Hồ túm lấy cổ tay của Hy Vân bắt mạch rồi rít lên qua kẽ răng:
- Ngươi bị thương thật đấy à?!
Hắc Hùng bắt ấn, một cơn cuồng phong quét qua, hất tung cửa sổ, mang theo cả ba tiên nhân bay về hướng Lam Liên cung. Dưới lầu, tiên khách vẫn xôn xao uống trà. Chiếc rèm cửa bị gió giật rách, phất phơ rơi xuống cũng không ai hay biết.