Năm Ấy Trăng Thơm Sáng Giữa Mây Lành

Chương 6



Ban đầu, vì thân phận đặc biệt như thế, Hương Nguyệt và Hy Vân phải gánh chịu không ít dư luận. Nhưng từ sau khi Hy Vân được Xuân Tiết Trưởng nhận nuôi, rồi từng bước trở thành tướng quân, cấp bậc không ngừng tăng lên đến mức Tối thượng tiên, thì không còn ai nhắc đến xuất thân là Phiêu tiên của chàng. Có thể là không dám, cũng có thể là cảm thấy không cần thiết. Hy Vân không bận tâm nhiều về điều này. Đám tiên binh tiên tướng dưới trướng của chàng cũng không phải là loại chỉ nhìn vào thân phận. Thật ra thì, thân phận của bọn họ cũng chẳng mấy vẻ vang, đa số đều là thực tiên hoang dã, vài phó tướng còn là tặc phỉ đầu quân về. Cho nên, việc bị kẻ khác mang thân thế của họ ra dè bĩu chỉ là việc tầm thường. Trừ khi, kẻ bị dè bĩu là tướng quân của họ.

 

Và lời nói của Hương Nguyệt ban nãy đã thật sự chọc giận hai phó tướng đi cùng Hy Vân. Đại hán râu rậm tức tối tung chân đạp mạnh vào chiếc bàn, khiến nó sụm xuống, nát bấy. Hiểu  Nguyệt thoáng giật mình, nhưng vẫn cứng cỏi trừng mắt. Sự ngang ngạnh đó làm cơn giận của hai phó tướng lại bùng lên. Đại hán râu rậm giơ chân lên một lần nữa, nhưng không dám đạp xuống, vì đúng lúc đó, Hy Vân đã cất tiếng nghiêm nghị:

 

- Đủ rồi, Hắc Hùng! Ngươi hung hăng như vậy, có phải muốn lên Tiên Sơn tịnh tâm nữa không?

 

Gương mặt rậm rì của Hắc Hùng xụ xuống. Gã không muốn phải lên cái đỉnh Tiên Sơn chỉ có mây với gió kia lần nào nữa đâu! Vẻ mặt của vị phó tướng nổi danh dũng mãnh bây giờ lại có vẻ phụng phịu trông ngộ nghĩnh tới mức Hương Nguyệt phì cười. Hy Vân cũng mỉm cười theo. Nụ cười ấy lại khiến Hương Nguyệt khó chịu. Nàng cau mày:

 

- Đã bảo ngài đừng cười nữa! Khó coi quá!

 

Mấy lời đó làm Hắc Hùng xiết chặt nắm đấm. Gã đang thu hết can đảm. Gã muốn đi ngược lại nguyên tắc không đánh phụ nữ, muốn trái ý của tướng quân, muốn lên đỉnh Tiên Sơn ngửi gió trời,… gã thật sự muốn… véo cái gương mặt đáng ghét của con bé kia! Gã sẽ véo hết cả hai bên má, véo luôn cả cái mũi của nó! Gã… vừa định nhào tới thì chàng trai mặc áo trắng đứng cạnh gã đã cất tiếng:

 

- Đúng rồi! Ta đã nói nụ cười của ngài rất khó coi mà, tướng quân!

 

Hai chữ “tướng quân” được gã áo trắng kéo dài ra đầy châm biếm. Hương Nguyệt quắc mắt nhìn gã, vừa định mở miệng thì gã đã nói tiếp:

 

- Nhưng dù sao ngài cũng là phiêu tiên, cười thiếu cảm xúc một chút, khó coi một chút cũng không sao! Dù sao thì cũng còn cả đống sinh tiên lẫn phiêu tiên còn không bì được ngón tay út của ngài! Ngài cứ cười như vậy đi! Thử xem kẻ nào không có mắt dám lên tiếng chê bai?!

 

Hương Nguyệt cau mày, quay nhìn Tử Sim, thắc mắc:

 

- Hắn đang mắng ta, đúng không?

 

- Hình như... hình như là đúng...

 

- Còn hình như gì nữa! Hắn đúng là đang mắng ta! Hắn mắng ta pháp lực thấp kém, lại còn không có mắt nữa! Đúng không?!

 

Lần này, Tử Sim không trả lời, mà Hy Vân cất tiếng:

 

- Bạch Hồ quen ăn nói gai góc như vậy rồi, nàng đừng để tâm! Hắn... không có ý đó đâu!

 

- Sai! Ta đúng là có ý đó!

 

Bạch Hồ không có chút cảm kích nào trước lời giải vây của Hy Vân mà còn châm thêm dầu vào lửa. Hương Nguyệt còn đang vui mừng vì biết được chàng trai áo trắng ăn nói khó nghe này là Bạch Hồ quân sư, nổi tiếng thông minh cơ trí, thì đã bị mấy câu nói của gã chọc giận. Bạch Hồ vẫn chưa chịu thôi. Gã thót lên chiếc bàn còn lành lặn ngồi vắt vẻo, miệng lại vểnh lên:

 

- Ta mắng những kẻ ỷ là Sinh tiên, Thực tiên cứ luôn khinh thường Phiêu tiên, trong khi bản thân lại thua kém Phiêu tiên không biết bao nhiêu mà kể. Ta mắng những tên cứ thích ra vẻ thanh cao nhưng khi gặp nạn lại chỉ biết cầu cứu kẻ mà mình xem thường. Nếu các ngươi đã khinh ghét Phiêu tiên như thế, thì tự mà đi chiến đấu với Yêu giới, tự mà đi lập kết giới bảo vệ Thiên Nhiên Hành Cung, tự mà đi hoán chuyển linh khí,... Sao cứ bám vào bọn Phiêu tiên mãi thế?

 

- Bạch Hồ! Đủ rồi!

 

- Ngươi đừng xem thường ta quá đáng!

 

Hy Vân khẽ gắt, vốn đã có thể làm Bạch Hồ ngậm miệng. Nhưng Hương Nguyệt dằn dỗi một câu lại khiến gã muốn nói. Nheo đôi mắt dài hẹp, Bạch Hồ nhếch môi:

 

- Sai! Xem thường là nói ngươi tệ hơn ngươi vốn có. Ta không xem thường ngươi! Ta nói sự thật!

 

- Bạch Hồ! Ngươi muốn trở mặt, đúng không?

 

Hy Vân một lần nữa nghiêm giọng. Bạch Hồ bĩu môi đầy bất mãn nhưng cũng không nói nữa. Hy Vân thở dài:

 

- Ngươi... không cần vì những kẻ như vậy mà tức giận! Không nên gây phiền phức lúc này!

 

Tiếng thở dài của chàng, sự mệt mỏi trong giọng nói của chàng khiến lòng Hương Nguyệt xốn xang. Cơn tức giận lại bùng lên. Nàng gằn giọng:

 

- Ý của ngài là gì? Ngài cũng xem thường ta, đúng không?

 

Bạch Hồ cấm cảu gắt:

 

- Nhóc con! Ngươi lại gây sự gì nữa vậy?

 

- Ta không gây sự! Rõ ràng ngài ấy nói “không cần vì những kẻ như vậy”... Những-kẻ-như-vậy không phải đang ám chỉ ta là gì?

 

- Ta không có ý đó...

 

Hy Vân yếu ớt giải thích càng làm Hương Nguyệt giận dữ. Nàng hét lên:

 

- Ngài có ý đó! Trong lòng ngài cũng xem thường ta! Nhưng lại luôn bày ra cái vẻ mặt đó, để ai cũng nghĩ rằng ngài yêu thương ta, còn ta thì bất tài mà ỷ vào cưng chìu của ngài mà ngang ngược! Ta ghét ngài lắm, Hy Vân!

 

Hy Vân điềm nhiên đáp lại:

 

- Ta biết!

 

- Biết?! Ngài thì biết cái gì?! Ngài chỉ biết xem thường ta! Ngài xem thường ta tới mức không thèm tức giận với ta, dù ta có quá đáng thế nào, đúng không?! Ta... ta sẽ không để cho ngài hay bất cứ ai xem thường ta! Ta ghét ngài lắm!

 

Hương Nguyệt hét lên mấy câu rồi xoay lưng bỏ đi. Nhưng vừa rời khỏi cửa, nàng sựng lại. Lần này Hy Vân không đuổi theo, không ngăn cản, không dỗ dành nàng?

 

Bất cứ ai, chỉ cần có chút quen biết Hy Vân đều sẽ biết chàng đối với Hương Nguyệt là vừa yêu vừa chiều. Chàng có thể làm tất cả để mang đến niềm vui và an toàn cho nàng. Vì nàng, chàng có thể liều mạng phấn đấu giành cho được chức vị tướng quân; vì nàng, chàng sẵn sàng ra chốn biên cương suốt ngày đối mặt với đám độc trùng xấu xí; vì nàng, chàng có thể làm rất nhiều việc không ai ngờ tới, chống đối cả những bậc thượng tôn,... Bất kể Hương Nguyệt ngang ngược cỡ nào, tức giận cỡ nào, nói khó nghe đến cỡ nào,... Hy Vân cũng sẽ kiên nhẫn bám theo nàng, dỗ dành, xin lỗi, và làm theo ý nàng. Nhưng lần này thì không!


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com