Hy Vân không chỉ khôi ngô tuấn tú, uy vũ dũng mãnh, tài năng phi thường,... mà tính tình của chàng rất hòa nhã, lễ độ. Hy Vân là đối tượng ngưỡng mộ của biết bao tiên nữ trong và ngoài Thiên Nhiên Hành Cung. Những tin tức về chàng, Hương Nguyệt nghe, lòng cũng thầm nể phục; những mẩu giai thoại về chàng, Hương Nguyệt đọc, tim cũng thoáng xốn xang. Nhưng những khi gặp mặt chàng, hoặc có ai nói rằng nàng có thiện cảm với chàng, Hương Nguyệt đều rất tức giận, và có một cảm giác căm ghét không thể lý giải nổi dâng trào, khiến nàng thường buông lời nặng nề, trái với bản tính.
Chúng tiên đều cho rằng nàng giả vờ, nàng e thẹn, nhưng chỉ có Hương Nguyệt biết, cảm giác kỳ lạ đó hoàn toàn là thật. Như lúc này đây, trong lòng nàng ngập tràn sự căm ghét và tức tối. Nàng muốn phủ nhận sự quan tâm mình dành cho Hy Vân. Nàng muốn thể hiện mình vô cùng, vô cùng căm ghét, khinh thường chàng. Hương Nguyệt nghiêm mặt bảo Tử Sim:
- Không có! Ta khóc vì... vì lần đầu tiên nghe chuyện thương vong mà! Còn... còn việc ta muốn đến gặp hắn... đúng vậy, là đến gặp, không phải thăm... là vì... là vì ta chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của hắn thôi! Ta không có lo lắng cho hắn đâu!
- Đừng chối nữa! Em có lo lắng cho ngài ấy thì cũng là chuyện đương nhiên thôi!
- Ta không có lo lắng cho hắn!
- Em có!
- Ta không có!
- Em có!
Không biết có phải vì sự cố chấp của Tử Sim hay không, mà cơn giận trong lòng Hương Nguyệt bộc phát. Cảm giác căm ghét bùng lên dữ dội. Hương Nguyệt hét lớn:
- Không có! Không có! Ta không bao giờ lo lắng cho tên phiêu tiên thấp kém như Hy Vân đâu!
Câu nói của Hương Nguyệt làm không khí quán trà đang ồn ào đột nhiên im phăng phắc. Hương Nguyệt mím môi, bụng than thầm lần này gây ra họa lớn rồi. Nhưng tiếp sau đó nàng nhìn ra phía cửa mới biết còn có họa lớn hơn đang chờ.
Ngoài cửa, có ba thanh niên đang đứng tự bao giờ. Trong số đó, có hai tiên nhân chính là hai vị phó tướng đã ném tên Hồ tiên ban nãy. Cả hai đều đang trừng mắt nhìn nàng, vẻ mặt hầm hầm tức giận. Chàng trai còn lại thì đang đứng sững sờ. Ánh mắt của chàng trai khiến Hương Nguyệt càng thêm buồn bực. Trong lòng Hương Nguyệt bỗng nhớ tới câu “lựa lời mà nói” mà Thu Tiết Trưởng vẫn thường răn dạy. Nàng lại thầm tức giận bản thân mấy lượt. Tại sao đến giờ mới nhớ ra lời răn dạy chí lý ấy; tại sao lại không thể kềm chế cảm giác căm ghét kỳ lạ ấy; tại sao... Tiếng của Tử Sim vang lên, kéo Hương Nguyệt đang rối rắm trong suy nghĩ của mình về thực tại:
- Hy Vân tướng quân!? Ngài... ngài đến từ... từ lúc nào?!
Ba chàng trai ấy đúng là Hy Vân và hai phó tướng thân cận. Hy Vân khẽ liếc hai phó tướng đang phừng phừng lửa giận, gượng cười:
- Cũng... được một lúc rồi!
Nếu ánh mắt của chàng khiến Hương Nguyệt khó chịu, thì nụ cười gượng gạo này làm nàng tức giận. Hương Nguyệt cau mày:
- Ngài cười cái gì?! Ta mắng ngài, ngài còn cười?! Cười giả tạo xấu xí vậy cũng dám cười?!
Trước thái độ ngang ngược của nàng, Hy Vân vẫn chỉ cười. Nhưng hai vị phó tướng đi cùng chàng thì không nhịn được nữa. Kẻ sập cửa, kẻ đá ghế, bốn con mắt trừng trợn nhìn Tử Sim. Đại hán vạm vỡ cất giọng vang rền:
- Tử Sim tiên tử! Nàng giỏi lắm! Nói là dành riêng cho chúng ta một phòng đặc biệt để thưởng trà! Cái đặc biệt của nàng là một màn mắng chửi khinh khi này sao?!
- Ta... ta...
Tử Sim ấp úng. Vốn là muốn dành sự tiếp đãi đặc biệt cho tướng quân, cho nên nàng không cho ai đến căn phòng này, nhưng lại không ngăn cản Hương Nguyệt bước vào, vì cho rằng tướng quân sẽ rất vui khi gặp Hương Nguyệt. Thiện ý ban đầu không hiểu sao lại trở thành tình huống ngượng ngùng như lúc này. Dáng vẻ đáng thương của tiên nữ áo tím làm Hương Nguyệt cũng áy náy. Nàng hít sâu một hơi, bước ra chắn trước mặt Tử Sim, hùng dũng quát:
- Đừng hung dữ với chị ấy! Là ta mắng hắn! Không liên quan Tử Sim! Ngươi giỏi thì quát ta này!
Đại hán giận tới rung râu. Nàng ta còn dám thách thức hắn?! Nếu không phải tướng quân vẫn luôn dùng pháp nhãn để ngăn cản, thì hắn đã không chỉ dừng lại ở việc quát tháo thế này đâu. Phải biết rằng, đối với bọn hắn, Hy Vân không chỉ là thượng cấp, là ân công, mà còn là bằng hữu, một bằng hữu đáng trân trọng nhất nên gã không muốn ai xem thường tướng quân. Dù việc Hy Vân là phiêu linh cũng không phải là bí mật gì.
Trong tiên giới của Nam Lĩnh Thiên, có hai cách phân bậc. Thứ nhất, là dựa theo năng lực, chia ra chín cấp bậc tiên nhân: Tối thượng tiên, Thượng tiên, Bán thượng tiên, Trung tiên, Bán trung tiên, Hạ tiên, Bán hạ tiên, Tinh linh và Tiểu hạ tiên. Trong đó, Tối thượng tiên là có pháp lực cao nhất, tiểu hạ tiên là có pháp lực thấp nhất.
Cách thứ hai, là dựa theo xuất thân, chia ra làm ba loại tiên nhân: Sinh tiên, là đối tượng vừa sinh ra đã là tiên, hay nói cách khác, đó là con của hai vị tiên nhân sinh ra. Thực tiên, là những vật có thực thể tu luyện thành tiên, thường là động vật và thực vật. Cuối cùng là Phiêu tiên, vốn không có thực thể, thường là các loại khí do cơ duyên xảo hợp mà thành tiên. Trong các loại tiên nhân, Sinh tiên được xem như cao quý nhất, còn Phiêu tiên, do bản chất là khí nên dễ tiêm nhiễm linh khí, nhưng cũng dễ bị ma khí thâm nhập, nên dù Phiêu tiên thường có pháp lực cao cường hơn hẳn hai loại tiên kia, nhưng lại bị xem là thấp kém nhất.
Trong số những đứa trẻ lưu lạc đến Thiên Nhiên Hành Cung năm xưa, đa số đều là Thực tiên, Phong Tế thì chỉ là bán sinh tiên. Chỉ riêng Hương Nguyệt là Sinh tiên, và Hy Vân là Phiêu tiên.