Tại Hồng gia, Liễu Minh An gặp được chủ của t.ửu lầu Phúc Sinh là Hồng Phúc Sinh, Chu Dực đơn giản giới thiệu hai người với nhau.
Hồng Phúc Sinh nghe nói Liễu Minh An chính là tác giả của bức thư họa mà Chu Dực mang về trước đó thì vô cùng cung kính, luôn miệng gọi y là tiên sinh, còn muốn mời y xem qua bài vở của con trai mình. May mà Chu Dực kịp thời lên tiếng ngăn cản, thoái thác rằng hôm nay đã muộn, hẹn ngày khác sắp xếp, Hồng Phúc Sinh mới thôi.
Chu Dực dẫn Liễu Minh An đến một gian phòng khách, sau đó rời đi một lúc rồi cầm mấy tờ giấy quay lại. Liễu Minh An chỉ nghe hắn thở dài bất lực nói: "Liễu đệ, thật ngại quá, thúc phụ ta nói đệ viết chữ đẹp, cứ nhất quyết đòi ta xin đệ ít mặc bảo để cho đứa con trai mười tuổi của ông ấy tập viết theo..."
Liễu Minh An thấy được sự khó xử của Chu Dực bèn mỉm cười an ủi: "Chu huynh, không sao đâu, đệ tá túc tại nhà người ta, viết vài chữ có đáng gì."
Chu Dực cũng cười: "Hôm nay muộn rồi, đệ nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai viết đại cái gì đó cũng được."
"Được."
Sau khi Chu Dực rời đi, Liễu Minh An cầm mấy tờ giấy lên xem, không nhiều, tổng cộng năm tờ, nhưng mỗi tờ đều là loại giấy bán thục tuyên cực tốt, rất thích hợp cho người mới bắt đầu luyện chữ, xem ra đây là loại giấy đứa trẻ mười tuổi kia thường dùng.
Liễu Minh An vốn định viết xong rồi mới ngủ cho xong chuyện, nhưng men rượu trong bụng bắt đầu tác quái làm đầu óc y hơi choáng váng.
Hay là để mai hãy viết vậy, Liễu Minh An thầm nghĩ. Y sợ mình không tập trung sẽ viết chữ xiêu vẹo, phụ lòng tốt của Hồng lão bản, cũng phí mất mấy tờ giấy tuyên tốt như thế này.
Vì vậy, Liễu Minh An lên giường chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng chẳng ngờ lại nằm thao thức mãi cho đến tận bây giờ.
Ban ngày y cùng Chu Dực, Trương Thuấn trò chuyện vui vẻ, cảm thấy vô cùng sảng khoái, đến lúc đêm khuya tĩnh mịch, sự náo nhiệt tan đi, trong lòng Liễu Minh An lại dâng lên một nỗi buồn man mác, cảm giác như thiếu vắng điều gì đó.
Nằm thêm một lát, Liễu Minh An vẫn không tài nào chợp mắt được. Y trở mình ngồi dậy, thắp nến, lấy b.út mực và nghiên ra từ chiếc tủ cạnh tường, đi đến bên bàn ngồi xuống, bắt đầu chậm rãi mài mực.
Thỏi mực xoay từng vòng trong nghiên, thấm ra dòng mực đen tuyền, Liễu Minh An nhìn khung cảnh bình thường này, trong đầu bỗng thoáng qua hình ảnh Khương Ngưng từng mài mực cho y.
Bây giờ Khương Ngưng đang làm gì? Liễu Minh An rất muốn biết.
Ngay sau đó, Liễu Minh An khẽ cười thành tiếng, lẩm bẩm một mình: "Ta đang nghĩ gì vậy chứ? Đã quá nửa đêm rồi, chắc chắn nàng đã ngủ rồi..."
Liễu Minh An cầm b.út lên, định viết cho cậu con trai nhà họ Hồng mấy câu kiểu như "Nhất thốn quang âm nhất thốn kim, thốn kim nan mãi thốn quang âm" (Một tấc thời gian một tấc vàng, tấc vàng khó mua được tấc thời gian). Thế nhưng, dòng suy nghĩ như lũ lụt vỡ đê, tuôn trào không dứt, quanh đi quẩn lại đều là hai chữ "Khương Ngưng", trước mắt y cứ hiện lên đôi mắt bình tĩnh mang theo chút lạnh lùng của nàng.
Đến khi Liễu Minh An bừng tỉnh thì trên tờ giấy tuyên trắng muốt đã hiện lên một câu: "Thủy thị nhãn ba hoành, sơn thị mi phong tụ." (Nước là làn sóng trong mắt, núi là nét ngài tụ nơi chân mày).
Liễu Minh An ngơ ngác nhìn mấy chữ này, dần dần hiểu ra lý do vì sao mình trằn trọc khó ngủ.
Y đã quen có Khương Ngưng ngủ bên cạnh mình rồi.
Liễu Minh An đặt tờ giấy đó sang một bên, lại cầm b.út lên, lần này hiện ra trước mắt không chỉ là đôi mắt thanh lãnh kia nữa, mà là khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng, không chút biểu cảm của Khương Ngưng.
Liễu Minh An không kìm được mà nhớ lại ngày đó, ngày Hà Văn c.h.ế.t, khi y chờ ngỗ tác nghiệm thi xong trở về, dưới ánh hoàng hôn buông xuống, Khương Ngưng tựa cửa đợi y.
Rõ ràng đã qua lâu như vậy, nhưng lúc này đây hồi tưởng lại, Liễu Minh An lại cảm thấy như Khương Ngưng thực sự đang đứng trước mặt y giữa muôn vàn tia nắng chiều, ánh sáng vàng cam chiếu lên người nàng, khiến từng sợi tóc đều hiện lên rõ nét.
Khương Ngưng!
Mỗi khi Liễu Minh An hạ một nét b.út, cái tên này lại vang vọng trong lòng một lần, mãi cho đến cuối cùng y gác b.út, ngẩn ngơ nhìn tác phẩm của mình, trong lòng ngoài cái tên đó ra chẳng còn nghĩ được việc gì khác.
Sáng sớm hôm sau, Chu Dực và Trương Thuấn cùng đến gọi Liễu Minh An dậy ăn sáng, nhưng gõ cửa hồi lâu mà không thấy ai thưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Liễu đệ làm sao vậy? Chẳng lẽ ngủ say quá sao?" Chu Dực hỏi Trương Thuấn đứng bên cạnh.
"Chắc vậy, có những người uống rượu vào là ngủ rất say." Trương Thuấn đáp.
Chu Dực phân vân: "Vậy giờ tính sao? Có nên gọi đệ ấy tiếp không?"
Dứt lời, Trương Thuấn đã đẩy cửa bước vào, cười nói: "Cũng không thể để Liễu đệ bụng đói mà đi về chứ? Nếu vậy hai vị huynh trưởng chúng ta chẳng phải quá tắc trách rồi sao."
Hai người bước vào phòng, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến họ ngạc nhiên nhìn nhau trân trân, nhất thời không nói nên lời.
Chỉ thấy Liễu Minh An vốn dĩ phải ngủ trên giường lại đang gục xuống bàn ngủ ngon lành, trên bàn bày mấy tờ giấy cùng b.út mực nghiên cứu, bên cạnh là cây nến đã cháy hết. Hai người nhẹ bước chân đi tới, Chu Dực cầm lấy một tờ giấy, thấy trên đó viết nắn nót mấy đoạn trong sách "Lễ Ký", lập tức cảm thấy tự trách vô cùng.
"Đều tại ta, lẽ ra hôm qua ta không nên đưa giấy cho đệ ấy. Liễu đệ chắc chắn là vì muốn viết xong chữ ngay trong đêm, kết quả sau đó quá mệt mới ngủ quên trên bàn." Chu Dực khẽ nói, ánh mắt nhìn Liễu Minh An đầy vẻ áy náy.
Trương Thuấn mắt tinh, nhìn thấy một tờ giấy lộ ra một góc ở dưới cùng, cầm lên chỉ mới liếc qua một cái đã cười đầy ẩn ý: "Không, không trách huynh đâu."
Chu Dực ghé mắt nhìn theo, tờ giấy đó không viết chữ mà lại vẽ một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp. Nữ t.ử trong tranh đang tựa vào cửa gỗ, lặng lẽ nhìn về phía trước, gương mặt không có biểu cảm gì, toát lên một vẻ xa cách, nhàn nhạt.
"Trời đất ơi! Đây là..." Chu Dực kinh ngạc đến nỗi quên cả khống chế giọng nói của mình.
Liễu Minh An đang ngủ say bị tiếng hô này làm cho giật mình tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy hai vị huynh trưởng đang đứng ngay cạnh mình.
Trương Thuấn cười hỏi y: "Liễu đệ tỉnh rồi sao? Gõ cửa không thấy đệ thưa, huynh sợ đệ để bụng đói nên mới mạo muội đẩy cửa vào, mong Liễu đệ đừng trách móc."
Liễu Minh An đứng dậy, cử động chân tay cứng đờ, đồng thời đáp: "Không sao đâu ạ. Ở nhà đệ toàn nghe tiếng gà gáy mà thức dậy, ở đây yên tĩnh quá đệ ngủ quên mất giờ giấc, lại phải làm phiền hai vị huynh trưởng gọi dậy, thật là hổ thẹn quá."
"Sao Liễu đệ lại ngủ ở chỗ này?" Chu Dực mở miệng hỏi, trong mắt hiện rõ vẻ trêu chọc.
Gà Mái Leo Núi
Liễu Minh An nhớ lại chuyện đêm qua, đáp rằng: "Bất ngờ đổi môi trường nên đệ không thích nghi được, định bụng dậy viết vài chữ, không ngờ lại ngủ quên mất, để hai huynh chê cười rồi."
"Thủy thị nhãn ba hoành, sơn thị mi phong tụ." Chu Dực cầm một tờ giấy lên, đọc rõ từng chữ một, nhìn dáng vẻ sững sờ của Liễu Minh An mà cười ha hả: "Liễu đệ, đệ rõ ràng là nhớ nhung giai nhân nên mới đêm dài không ngủ được, ha ha ha..."
Trương Thuấn đặt bức tranh lên bàn, khẳng định chắc nịch: "Vị cô nương này chính là muội muội của đệ phải không? Từng nét mày nét mắt đều tuyệt sắc, từng nét b.út nét vẽ đều chan chứa tương tư, ừm, rất đẹp đôi!"
Chu Dực và Trương Thuấn kẻ tung người hứng khiến Liễu Minh An đỏ bừng mặt, vội vàng luống cuống giải thích: "Chu huynh, Trương huynh, không phải như vậy đâu, đệ chỉ là vẽ chơi thôi, đệ luôn xem Khương Ngưng là muội muội, thật đấy, hai huynh phải tin đệ!"
Chu Dực và Trương Thuấn thấy được Liễu Minh An thật sự đang sốt sắng, liếc nhìn nhau một cái, cả hai đều hiểu là y vẫn chưa nhìn rõ tình cảm của chính mình.
Trương Thuấn nắm tay khẽ ho một tiếng, thu lại nụ cười trên mặt, nửa đùa nửa thật nói: "Ồ, hóa ra là hiểu lầm sao."
"Phải phải, đệ chỉ xem muội ấy là muội muội thôi, không có tâm tư gì khác đâu." Liễu Minh An vội vã nói.
Chu Dực lắc đầu, nhìn Liễu Minh An bằng ánh mắt kiểu "thật là gỗ đá chẳng thể dạy bảo": "Vậy không nói chuyện đó nữa, chúng ta cùng đi ăn sáng thôi."
Nói xong, Chu Dực cầm lấy ba tờ giấy khác trên bàn, rồi chỉ vào bức tranh và câu thơ còn lại, uể oải nói: "Cái này không thích hợp để đệ t.ử nhỏ của thúc phụ ta tập viết đâu, Liễu đệ tự mình cất giữ cho kỹ đi."
Liễu Minh An gật đầu, vành tai lại đỏ thêm mấy phần, dưới cái nhìn của hai người, y gấp tờ giấy tuyên lại rồi cẩn thận cho vào trong n.g.ự.c áo.