Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 56: Xe ngựa về nhà, Khương Ngưng thỏa hiệp.



Sau khi dùng bữa sáng, Chu Dực sắp xếp một chiếc xe ngựa để đưa Liễu Minh An về nhà, ba người chia tay trước cửa Hồng gia.

"Vốn dĩ còn muốn giữ đệ ở lại thêm vài ngày, đợi qua ngày thọ của thúc phụ ta rồi hãy đi, nhưng huynh biết chắc chắn đệ đang nóng lòng muốn về nhà." Chu Dực nói bóng gió, nói xong cười mấy tiếng rồi tiếp tục: "Liễu đệ, huynh không giữ đệ nữa, mồng năm tháng sau chúng ta lại tụ họp, vẫn hẹn gặp nhau ở bên cầu."

Trương Thuấn suy nghĩ một lát rồi nói: "Bốn ngày nữa là bảng kỳ thi Đồng sinh sẽ được dán, Liễu đệ chắc chắn sẽ có tên trên bảng, vậy nên lần sau gặp lại đệ đã là Liễu Tú tài rồi."

"Trương huynh đừng trêu chọc đệ nữa." Liễu Minh An ngượng ngùng mỉm cười, sau đó chắp tay chào từ biệt hai người: "Đệ đi trước đây, cáo từ."

Nhìn theo xe ngựa của Liễu Minh An rời đi, Chu Dực "xoạt" một tiếng mở quạt xếp ra, gương mặt rạng rỡ nụ cười đi trở vào.

"Trương Thuấn, vị đệ đệ này thật sự vừa có tài lại vừa thú vị, đáng yêu vô cùng!" Chu Dực cảm thán.

Trương Thuấn gật đầu tán đồng: "Thật hiếm thấy, ở trấn Linh Sơn nhỏ bé này lại có một nhân vật xuất chúng như vậy!"

"Huynh cứ yên tâm, trấn Linh Sơn không giữ chân được hắn đâu, nhìn hắn là biết người có quý khí rồi." Chu Dực ra vẻ hiểu biết nói.

"Từ khi nào mà đệ biết xem tướng rồi? Còn quý khí nữa? Nghe cứ như thầy bói nói mò ấy..."

Hai người vừa trò chuyện vừa quay trở lại viện t.ử.

Còn Liễu Minh An, người đang được bọn họ nhắc đến, lúc này lại ngồi thẫn thờ trong xe ngựa, tay cầm bức họa không hề nhúc nhích. Trước mặt Chu Dực và Trương Thuấn, y thề thốt rằng bản thân chỉ xem Khương Ngưng là muội muội, nhưng chính y lại nhớ rất rõ đêm qua mình đã mang tâm trạng thế nào để vẽ nên bức họa này.

Liễu Minh An có thể lừa được người ngoài, nhưng không thể dối gạt lòng mình, y thực sự đã nảy sinh những tâm tư khác lạ với Khương Ngưng. Trước đây khi sớm tối bên nhau y không hề hay biết, cho đến cuộc chia ly ngắn ngủi ngày hôm qua, nỗi nhớ nhung dâng trào mới khiến y chợt nhận ra tình cảm của mình.

"Ta... thích... Khương Ngưng!"

Liễu Minh An khẽ nói từng chữ một, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng tiếng tim đập lại vang dội như sấm bên tai.

Một khi đã xác định được điều này, niềm vui lẫn nỗi buồn đồng thời ùa về trong lòng.

"Khương Ngưng" trên mặt giấy lặng lẽ nhìn y, Liễu Minh An không kìm được mà đưa tay ra, muốn chạm vào gương mặt người trong họa, nhưng khi sắp chạm tới lại rụt tay về.

Bởi yêu mà sinh lo, bởi yêu mà sinh sợ.

Liễu Minh An thở dài, áp bức họa lên l.ồ.ng n.g.ự.c nơi trái tim đang đập rộn ràng.

"Công t.ử, tới thôn Hà Hoa rồi, nhà ngài đi đường nào ạ?" Phu xe bên ngoài đột nhiên lên tiếng hỏi.

Liễu Minh An thoát khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn, vén rèm nhìn ra ngoài, quả nhiên đã tới thôn Hà Hoa, không ngờ xe ngựa lại đi nhanh như vậy.

"Làm phiền bác rồi, cứ dừng ở đây đi." Liễu Minh An khách khí nói với phu xe.

"Dừng ở đây sao? Nhưng Chu công t.ử dặn tôi phải đưa ngài về tận cửa nhà mà." Phu xe là một hán t.ử thật thà, nghe vậy liền gãi đầu vẻ lúng túng.

"Không sao đâu, cứ ở đây được rồi, chỉ còn vài bước chân nữa thôi." Liễu Minh An ôn tồn đáp.

"Vậy được!" Phu xe dừng ngựa, đợi Liễu Minh An xuống xe rồi chào "Công t.ử đi thong thả", sau đó mới quay đầu xe trở lại trấn.

Lúc này vừa qua giờ Tỵ, người trong thôn phần lớn đã ăn xong bữa sáng rồi ra đồng làm việc, Liễu Minh An đi bộ về nhà mà không gặp ai. Nhưng bước chân y càng lúc càng chậm, càng gần tới nhà, tim y lại đập càng nhanh, giống như một du t.ử xa quê lâu ngày, lòng đầy lo âu khi trở về.

Cuối cùng cũng đứng trước cửa nhà, Liễu Minh An dừng chân một lát, thở hắt ra một hơi thật dài, bấy giờ mới cảm thấy nhịp tim bình ổn lại đôi chút.

Vừa định giơ tay đẩy cửa vào, cánh cửa trước mặt bỗng nhiên mở toang từ bên trong, gương mặt của Khương Ngưng đập vào mắt khiến Liễu Minh An cảm thấy hơi thở nghẹn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Huynh về rồi sao còn đứng ngẩn ra đó làm gì?"

Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của Khương Ngưng vang lên bên tai, khiến tim Liễu Minh An đập thình thịch, y vội vàng lấp l.i.ế.m: "Ta sợ muội còn đang ngủ nên không muốn làm phiền."

Khương Ngưng khẽ nhướng mày, nhìn Liễu Minh An với vẻ kỳ quái.

Liễu Minh An hoảng hốt dời mắt, không dám nhìn thẳng vào nàng, y lách người đi vào trong nhà rồi ngồi xuống cạnh bàn để bình tâm lại.

Khương Ngưng lờ mờ cảm thấy hành động của Liễu Minh An có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ được là lạ ở đâu, cộng thêm việc nàng cả đêm không ngủ nên đầu óc không được tỉnh táo, vì vậy cũng không suy nghĩ nhiều.

Khương Ngưng đi theo vào nhà, cầm cuốn "Mười đại kỳ án của Đại Lương" lên đọc tiếp. Giờ Liễu Minh An đã về, nàng rốt cuộc cũng có thể chuyên tâm đọc sách.

Liễu Minh An lén quan sát động tác của Khương Ngưng, thấy nàng đang chăm chú đọc sách thì thầm thở phào, y lặng lẽ đứng dậy, lấy bức họa và câu thơ trong n.g.ự.c ra vuốt phẳng, rồi giấu xuống dưới đáy rương.

Nhưng những hành động này làm sao qua mắt được Khương Ngưng.

Thấy vẻ mặt lén lút như đang né tránh mình của Liễu Minh An, Khương Ngưng không khỏi cảm thấy đau đầu. Liễu Minh An đã có bí mật riêng, lại còn không muốn nói cho nàng biết.

Nghĩ đến đây, trong lòng nàng chợt dâng lên một nỗi cảm thán "nhi t.ử lớn rồi chẳng quản được nữa".

Liễu Minh An tưởng rằng mình đã giấu đồ một cách thần không biết quỷ không hay nên hoàn toàn yên tâm, y lấy sách vở và b.út mực ra bắt đầu học tập như mọi khi.

Không lâu sau, số thịt mua ở chợ hôm qua được đưa tới nhà, Liễu Minh An ra ngoài chuyển đồ, lại bị mấy người dân làng nhìn thấy. Họ vừa hâm mộ vừa mỉa mai nói: "Liễu Minh An, sao nhà ngươi ngày nào cũng cơm bưng nước rót, cá thịt đầy đủ thế? Sống sung sướng như công t.ử thế này thì còn ở cái thôn Hà Hoa này làm gì, sao không dọn lên trấn mà ở?"

Liễu Minh An vẫn chỉ mỉm cười không đáp lời, nhưng Khương Ngưng ở trong phòng nghe thấy thì lại lộ vẻ trầm tư.

Một lúc sau, thấy thời gian không còn sớm, Khương Ngưng buông sách đứng dậy đi về phía nhà bếp chuẩn bị nấu cơm trưa.

"Đúng rồi, nếu không có việc gì thì huynh đi cho thỏ ăn đi." Khương Ngưng đột nhiên quay đầu lại dặn dò Liễu Minh An.

"Thỏ sao?" Liễu Minh An ngạc nhiên, y đứng dậy đi tới cửa phòng chứa đồ lặt vặt xem thử, quả nhiên thấy ở đó có một cái l.ồ.ng, bên trong là hai con thỏ xám lớn đang vểnh đôi tai lông xù gẫm một mẩu rau.

"Khương Ngưng, muội lại lên núi đấy à?" Liễu Minh An vội vàng chạy vào bếp hỏi.

Khương Ngưng đang xách một con gà, nghe vậy chỉ khẽ đáp: "Phải."

"Khương Ngưng, chẳng phải lần trước ta đã bảo muội đừng lên núi rồi sao? Ngọn núi đó lâu rồi không có ai đặt chân tới, có thể có mãnh thú, một nữ nhi như muội một mình lên đó nguy hiểm lắm..."

Nghe những lời này, Khương Ngưng ngước mắt lên, nhìn thấy rõ sự lo lắng trong mắt Liễu Minh An. Nàng chợt nhớ tới lời Tam Thúc Bà đã nói với mình, vốn định bảo y im miệng đừng lải nhải nữa, nhưng lời đến cửa miệng lại thôi.

Thôi bỏ đi, Khương Ngưng thầm tự nhủ, chút tiền bán thỏ này còn chẳng bằng nàng đi đ.á.n.h bạc vài ván.

"Ta hứa với huynh, sau này sẽ không đi nữa, được chưa?"

Gà Mái Leo Núi

Một lúc sau, Liễu Minh An nghe thấy Khương Ngưng nói vậy, nhất thời không dám tin vào tai mình.

Khương Ngưng vậy mà lại chịu thỏa hiệp sao?

Liễu Minh An ngây người chưa kịp phản ứng, mãi cho đến khi Khương Ngưng hỏi thêm một câu: "Ta đã đồng ý với huynh rồi, huynh còn điều gì muốn nói nữa không?"

Chẳng hiểu sao, Liễu Minh An lại nghe ra được chút ý vị làm nũng và nhượng bộ trong câu nói ấy, khiến mặt và cổ y đỏ bừng lên. Trái tim lại bắt đầu đập "thình thịch" loạn nhịp, y không kịp trả lời, lập tức quay đầu chạy khỏi nhà bếp.

Khương Ngưng nhìn theo hướng Liễu Minh An rời đi, khẽ nhíu mày, trong đầu bỗng hiện lên cụm từ "lạc hoảng nhi đào".