Thấy tôi khóc, Trần Phó Đông khựng lại rồi từ từ nới lỏng tay. Tôi lách vào giữa khe hở của Tần Hạng và Tô Ngọc Hằng, dùng hết sức bình sinh tách hai người họ ra.
Tôi xoay người, xót xa nhìn khóe miệng rướm m.á.u của Tô Ngọc Hằng. Sau đó, tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, che chắn cho anh ở phía sau, ưỡn n.g.ự.c đối diện với anh trai mình.
Đó là lần đầu tiên tôi dám "bật" lại anh ấy một cách gay gắt như vậy.
"Tần Hạng, em chỉ cảnh cáo anh duy nhất lần này thôi, không được phép động thủ nữa." "Em có thể đi theo anh về, nhưng anh phải đợi em xử lý xong một số việc đã."
Có lẽ không quen việc bị tôi gọi thẳng cả họ lẫn tên, anh trai tôi nhíu mày, định bước tới với vẻ mất kiên nhẫn. Tô Ngọc Hằng vội vàng tiến lên chắn trước, Trần Phó Đông cũng giữ anh tôi lại: "Anh, đừng ép cô ấy, cứ nghe theo cô ấy đi."
Trấn an được anh trai xong, tôi quay lại nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Ngọc Hằng. Tôi vừa nức nở vừa ngang bướng ra lệnh cho anh: "Chở tôi đến ngân hàng."
Anh định mở miệng nói gì đó, tôi trừng mắt nhìn anh, nước mắt vẫn còn đọng lại: "Tôi không muốn khóc thêm nữa đâu, đừng có chọc tôi."
Người ta nói phụ nữ đang nổi giận là có sức uy h.i.ế.p nhất quả không sai. Ba giây sau, Tô Ngọc Hằng đã bị tôi kéo đi.
Anh trai tôi và Trần Phó Đông dưới cái nhìn sắc lẹm của tôi, chỉ biết đứng im tại chỗ.
Rút tiền xong, tôi cùng Tô Ngọc Hằng ngựa không dừng chân quay về làng. Anh trai tôi và Trần Phó Đông lái xe bám theo phía sau chừng trăm mét.
Trước khi bước vào nhà Văn Thanh, tôi trút hết những điều Tô Ngọc Hằng đang lo lắng ra một hơi:
"Đây không phải tiền của gia đình tôi, mà là tiền tôi tự đi vẽ tranh kiếm được, trong này có 7 vạn. Thế nên anh đừng có coi tôi là loại đại tiểu thư chỉ biết há miệng chờ sung."
"Số tiền còn lại, trừ đi tiền phòng của tôi, coi như là cho anh vay. Lát nữa tôi sẽ viết giấy nợ cho anh."
"Không lãi suất, không bắt chẹt đạo đức. Mười năm hay hai mươi năm, anh cứ thong thả mà trả, tôi đợi anh."
Trong lúc tôi nói, đôi mắt đen sâu thẳm của Tô Ngọc Hằng cứ bao trùm lấy tôi, ẩn chứa một loại cảm xúc khó gọi thành tên. Là cảm động... hay là gì khác...
Mãi sau, anh mới mỉm cười lên tiếng: "Được, chủ nợ."
Sau khi trả xong tiền cho nhà Văn Thanh, mẹ cô ta vẫn không nuốt trôi cơn giận này.
Ngày hôm sau, bà ta đi rêu rao khắp nơi, bảo rằng Tô Ngọc Hằng "bán thân" mới có tiền trả. Tóm lại là dùng đủ lời lẽ rẻ rúng để bôi nhọ danh dự người khác.
Chuyện đó vẫn chưa là gì. Tầm giữa trưa, do sức nóng của bài báo trên mạng, có mấy tay phóng viên chẳng quản đường xá xa xôi tìm đến tận Mạch Thành. Chẳng hiểu trùng hợp kiểu gì, bọn họ lại phỏng vấn đúng ngay mẹ của Văn Thanh.
Lúc đó, tôi cùng anh trai và Trần Phó Đông đang đứng cách đó không xa, nhìn bà thím đối diện với ống kính, múa chân múa tay, diễn sâu hết mức có thể.
Tôi liếc nhìn Trần Phó Đông, hỏi: "Em nhớ anh là luật sư đúng không? Trường hợp này có tính là phạm pháp không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa dứt lời, anh trai tôi đã bực bội tiếp lời: "Chẳng phải đã tìm cái thằng phóng viên 'chó săn' kia bắt nó xóa bài rồi à? Mẹ kiếp, vẫn chưa xong xuôi nữa."
Cách giải quyết của anh tôi luôn là bẻ khớp tay răng rắc rồi tiến lại gần định dùng vũ lực. Trần Phó Đông dáng vẻ thư sinh, ngăn anh tôi lại, bảo để anh ta lo.
Thế là anh ta chìa thẻ hành nghề ra, còn miễn phí phổ biến kiến thức pháp luật cho bà thím kia một trận. Đám phóng viên chạy mất dép, bà thím cũng lủi thủi rời đi.
Tôi cười lớn, vỗ bôm bốp vào lưng Trần Phó Đông, giơ ngón cái tán thưởng: "Từ bé đến lớn em thấy anh chỉ giỏi mỗi việc 'làm màu', không ngờ lần này lại ngầu thế!"
Trong lúc ba chúng tôi đang nói cười rôm rả, giọng nói của Tô Ngọc Hằng đột ngột vang lên sau lưng. Chẳng biết anh đã đứng đó từ bao giờ.
Ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào bàn tay tôi đang đặt trên lưng Trần Phó Đông, rồi cụp mắt xuống, giọng nói lạnh lùng, xa cách:
"Tần Ý Miên, cô vẫn chưa viết giấy nợ cho tôi."
Tôi còn chưa kịp trả lời, anh trai đã cúi xuống chất vấn: "Tại sao lại cho hắn vay tiền? Hắn có trả nổi không?"
Tôi nghiến răng, giơ chân đá một phát vào cái chân dài của ông anh mình, rồi chạy về phía Tô Ngọc Hằng, nói với hai người kia: "Hai anh cứ về homestay trước đi, 5 giờ chiều qua đón em."
Theo Tô Ngọc Hằng về đến nhà thì vừa lúc bà nội nấu xong cơm trưa. Rửa tay sạch sẽ, tôi thuần thục ngồi vào bàn ăn, nhìn Tô Ngọc Hằng hết chuyến này đến chuyến khác bưng cơm canh lên.
Vẫn giống như mọi ngày, mà cũng thật khác lạ. Vì bà biết anh tôi đã đến, cũng biết tôi sắp đi, nên bà đã thịt con gà đã nuôi suốt hai năm trời.
Tôi vốn không thích cảm giác chia ly, nhất là với Tô Ngọc Hằng. Thế nên tôi cố giữ tâm thế bình thản, thấy một con gà khác đang nghếch cổ đi dạo gần bàn ăn, tôi liền gắp một miếng thịt lắc lắc trước mặt nó:
"Nhìn này, 'chị họ' mày đây này!"
Giây tiếp theo, con gà ngẩn người ra rồi lủi đi chỗ khác.
Tô Ngọc Hằng cuối cùng cũng không còn lạnh mặt nữa, anh bật cười vì trò đùa của tôi: "Nó mà biết nói chắc nó g.i.ế.c cô luôn rồi."
"Không đâu, tôi với nó quan hệ tốt lắm."
Nhớ lại lần đầu tiên, tôi ăn cơm làm rơi vãi xuống đất, đám bạn gà này tranh nhau chui xuống dưới chân tôi mổ lấy mổ để, khiến tôi sợ quá phải nhảy tót vào lòng Tô Ngọc Hằng. Tính ra thì cũng đã hơn một tháng rồi nhỉ.
Ăn cơm xong, tôi viết giấy nợ cho Tô Ngọc Hằng. Anh chuẩn bị rất chu đáo, lấy ra cả hộp mực in dấu vân tay và một bản hợp đồng viết tay.
"Điền thông tin liên lạc của cô vào đây, để sau này tôi... tiện liên lạc."
Anh nói nghe rất đúng thủ tục. Tôi tắt nụ cười, ngoan ngoãn điền thông tin, ký tên, ấn vân tay. Hợp đồng chia làm hai bản.
Đó là sợi dây liên kết cuối cùng giữa tôi và Tô Ngọc Hằng.