Hôm ấy, Tô Ngọc Hằng rời khỏi gian nhà phía Đông đã lâu.
Lòng tôi nặng trĩu, đau thắt lại, cứ thế ngồi thụp xuống góc tường khóc không biết bao lâu. Sau đó, tôi đi rửa mặt rồi tìm Tô Ngọc Hằng, bảo anh chở tôi đi lấy hành lý.
Bình thường Tô Ngọc Hằng chạy xe bốc lắm, thế mà lúc này anh lại cứ tà tà giữ đều tốc độ. Cái đồ đàn ông miệng một đằng lòng một nẻo.
Tôi chẳng thèm bóc mẽ anh, chỉ chớp chớp đôi mắt đang sưng đau, phóng tầm mắt ra cánh đồng lúa bát ngát tận chân trời. Một màu xanh mướt mắt, gió thổi qua tạo thành từng đợt sóng lúa nhấp nhô.
"Tô Ngọc Hằng, nếu tôi đi rồi, anh có nhớ tôi không?"
Anh khẽ nghiêng đầu, chẳng buồn đáp lời. Thế nhưng tốc độ xe lại càng chậm hơn, thậm chí đến mức một ông cụ tóc bạc trắng đạp xe ba gác cũng vượt qua cả chúng tôi.
Năm giờ chiều, đàn nhạn di cư đã bắt đầu quay về, chúng kêu râm ran trên đỉnh đầu. Tôi chọc chọc vào lưng Tô Ngọc Hằng, khóe môi giật giật: "Anh hai à, nhanh lên chút đi, tôi đang vội."
Vừa dứt lời, anh không những không tăng ga mà còn tấp xe vào lề đường. Anh xoay người, một tay nhấc bổng tôi lên, chuyển tôi từ ghế sau ra ngồi phía trước.
Tôi: "..." Lại một lần nữa biến thành con gà con yếu ớt không sức kháng cự.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng ấy, hơi thở nam tính đầy cương trực ập đến, làn hơi ấm nóng phả nhẹ bên tai tôi.
"Tôi sẽ không nhớ cô đâu, ngược lại, cũng mong cô hãy quên chuyến đi này đi."
Đệch, cái đồ ch.ó này. Có cần phải nói lời đ.â.m vào tim gan nhau thế không?
Sẵn cơn dỗi, tôi liếc xéo anh một cái: "Được! Như ý anh muốn."
Sau đó, anh dời tầm mắt nhìn thẳng về phía trước, trầm giọng nhắc nhở: "Ngồi cho vững."
"Á! Tô Ngọc Hằng, anh đi chậm thôi!"
Đến sân bay trên trấn, tốc độ xe như cơn lốc của Tô Ngọc Hằng cuối cùng cũng dừng lại. Đôi bàn tay bám vào thân xe của tôi đã tê dại, tôi cứ thế tựa c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh không dám nhúc nhích.
Trong lúc đang lấy lại nhịp thở, bên tai vang lên tiếng cười nhạt của Tô Ngọc Hằng: "Lúc thì đòi nhanh, lúc thì bắt chậm, cô đúng là khó chiều thật đấy."
Lúc này chính sự là quan trọng nhất, tôi không thèm chấp nhặt với anh.
Xuống đến đất, Tô Ngọc Hằng dìu tôi đi vào trong. Anh dặn dò: "Đi đường chú ý an toàn, gặp đàn ông lạ thì tuyệt đối đừng có bắt chuyện."
Tôi lườm anh một cái rồi tiếp tục bước đi: "Đúng là nghi thức chia tay kiểu mẫu đấy. Nếu tôi mà đi thật, anh chắc chắn chỉ nói thế này thôi à?"
"Ý cô là sao?" Bàn tay đang giữ cánh tay tôi siết c.h.ặ.t lại, Tô Ngọc Hằng đứng khựng lại, cau mày hỏi.
"Tôi vốn dĩ đâu có muốn..." đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tần Ý Miên!"
Một tiếng quát tháo quen thuộc vang lên. Đó là anh trai tôi - Tần Hạng, và... phía sau là Trần Phó Đông, đối tượng xem mắt của tôi, đang kéo hộ cái vali.
Tôi sững sờ tại chỗ: "Anh?!"
Chưa cần biết anh trai tôi đang "tăng xông" đến mức nào, tôi đã lao tới giật phăng cái vali trong tay Trần Phó Đông.
Tôi ngồi thụp xuống, mở khóa kéo, lục lọi trong ngăn bí mật lấy ra chiếc ví tiền. Xong xuôi, tôi quẳng cái vali lại cho anh trai, vẫy vẫy tay ra hiệu:
"Anh, em ở đây ổn lắm. Anh về báo với bố mẹ một tiếng cho họ yên tâm nhé. À mà em đang có việc gấp, đi trước đây!"
Nói rồi tôi kéo tay Tô Ngọc Hằng định chuồn lẹ, nhưng anh trai tôi đã dùng sức mạnh thô bạo lôi tuột tôi ra phía sau. Chẳng nói chẳng rằng, anh ấy vung một cú đ.ấ.m thẳng vào mặt Tô Ngọc Hằng.
"Anh! Anh làm cái gì thế hả?!"
Tôi nghiến răng đẩy anh mình ra nhưng bị Trần Phó Đông cản lại. Anh ta đưa điện thoại cho tôi: "Đêm qua trên mạng xuất hiện bài viết này, mấy tấm ảnh trong đó là chụp trộm đấy."
Tôi lướt xuống. Trong ảnh là cảnh hôm tôi cùng Tô Ngọc Hằng lên núi hái rau dại. Lúc đó tôi kêu mệt không chịu đi, thế là Tô Ngọc Hằng đành phải cõng tôi xuống núi. Vì góc chụp quá khéo nên trông chúng tôi cực kỳ mập mờ, tình tứ.
Đặc biệt là cái tiêu đề: "Con gái Thị trưởng mỗ hạ quyết tâm về nông thôn hú hí với trai nghèo, tình tứ nồng nhiệt, phía sau đó là 'biến' cực căng? Follow tôi để hóng nhé."
Follow cái con khỉ nhà mày ấy...
Vừa mới lờ mờ hiểu ra ngọn ngành thì anh trai tôi đã mất hết lý trí, túm c.h.ặ.t cổ áo Tô Ngọc Hằng, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Tô Ngọc Hằng đúng không? Mày đã chạm vào em tao chưa?"
Câu hỏi vừa thốt ra, cả tôi và Tô Ngọc Hằng đều rúng động.
Tôi quát: "Tần Hạng! Cơm có thể ăn bừa nhưng lời thì không được nói bậy!"
Anh trai liếc xéo tôi một cái, tiếp tục trừng mắt với Tô Ngọc Hằng: "Em tao mới 19 tuổi, mày cũng 22 rồi đúng không? Mày thấy nó chưa hiểu sự đời nên dỗ ngon dỗ ngọt nó phải không?"
Tô Ngọc Hằng liếc nhìn tôi một cái, sau đó nhìn thẳng vào mắt anh trai tôi: "Tôi chưa chạm vào cô ấy. Là... là tôi đã lừa gạt cô ấy, nên anh mau đưa cô ấy rời khỏi đây đi."
Nếu cái nhíu mày mà có hình dạng, chắc tôi đã nhíu ra được cả một tòa nhà chọc trời rồi.
"Tô Ngọc Hằng, anh đang nói cái quái gì thế? Những chuyện anh không làm, tại sao anh lại tự hắt nước bẩn vào người mình như vậy?"
Những lời sau đó của tôi, anh trai hoàn toàn không lọt tai lấy một chữ. Anh ấy phát điên lên lao vào đ.á.n.h Tô Ngọc Hằng. Một Tô Ngọc Hằng vốn luôn cứng rắn là thế, vậy mà lúc này lại tuyệt đối không hề đ.á.n.h trả.
Trần Phó Đông giữ c.h.ặ.t lấy tôi, ép tôi phải trơ mắt nhìn Tô Ngọc Hằng bị đ.á.n.h. Trong phút chốc, thái dương tôi nhảy tưng tưng, đầu óc như muốn nổ tung.
Vốn dĩ tôi muốn tìm lại hành lý, lấy tiền nhuận b.út vẽ tranh bấy lâu nay để giúp Tô Ngọc Hằng. Để anh nợ tôi chẳng phải vẫn tốt hơn nợ mụ già vô lại mẹ của Văn Thanh sao? Rõ ràng mọi chuyện đã nằm trong kế hoạch rồi mà.
Tại sao lại thành ra thế này?
"Buông tôi ra." Tiếng tôi thốt ra đã nghẹn ngào không rõ chữ.