Sau khi cúp máy xong, căn phòng bệnh lại một lần nữa chìm vào sự tĩnh lặng đến c.h.ế.t ch.óc.
Nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong lòng bàn tay, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng nhói lên một cơn đau đầy bức bối.
Giữa căn phòng bệnh chìm trong bóng tối, chỉ còn vang vọng lại tiếng nức nở đầy kìm nén của tôi.
Lúc này, tôi cảm thấy bản thân mình thực sự ngu xuẩn chẳng khác nào một con lừa.
Tôi đã tự cho là mình sắp xếp mọi chuyện thật ổn thỏa, cứ ngỡ rằng đã có thể che giấu được tất cả mọi người. Thế nhưng ngờ đâu, chính người quan trọng nhất lại là người đã biết rõ sự thật ngay từ thuở ban đầu.
Giữa màn đêm u tối ấy, bỗng có một tia sáng lọt vào khi cánh cửa phòng bệnh bất ngờ được mở ra.
Tạ Sơ Ngôn đang đứng ngay ở ngưỡng cửa, và bốn mắt chúng tôi cứ thế chạm nhau khi khuôn mặt tôi vẫn còn đang giàn giụa nước mắt.
Sắc mặt anh trông đầy vẻ căng thẳng, anh nhanh ch.óng rảo bước tới gần tôi rồi lo lắng hỏi:
"Sao thế này? Em thấy khó chịu ở đâu à?"
Cảm xúc đang trên bờ vực sụp đổ bấy lâu nay bỗng chẳng thể kìm nén thêm được nữa, tôi liền òa khóc nức nở:
"Tại sao anh lại sửa nguyện vọng của mình chứ?"
"Đồ ngốc nhà anh!"
"Em căn bản là không cần đến anh, chẳng lẽ anh nghe không hiểu sao?"
Tạ Sơ Ngôn khựng lại, biểu cảm trên gương mặt anh bỗng chốc trở nên buông lỏng.
Anh cứ mím môi im lặng như thế để hứng chịu liên tiếp mấy cú đ.ấ.m trút giận của tôi bằng một sự nhẫn nhịn đến mức đáng kinh ngạc.
"Em đã tìm gặp lớp trưởng rồi phải không?"
"Ừm."
"Vậy thì tốt rồi."
"Cái gì mà tốt rồi chứ?"
Tạ Sơ Ngôn khẽ ngồi xổm xuống rồi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt anh lúc này sáng rực lên một cách đáng sợ: "Chúng ta quay lại với nhau nhé, từ giờ sẽ không chia tay nữa được không?"
Cơ thể tôi theo phản xạ tự nhiên liền rụt lùi về phía sau, nhưng rồi lại đột nhiên bị Tạ Sơ Ngôn tóm c.h.ặ.t lấy hai vai.
"Mạnh Đình Nguyệt!"
Anh lớn tiếng gọi tên tôi như để ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh biết rõ em đang lo sợ điều gì mà."
Anh giơ tay lên thề độc: "Anh thề, anh tuyệt đối sẽ không vì em mà vứt bỏ mạng sống của mình đâu. Dẫu cho có một ngày..."
Đôi môi anh bỗng run rẩy, và giọng nói cũng run rẩy theo từng nhịp thở.
Anh nghẹn ngào một lát, dường như anh cực kỳ bài xích việc phải nhắc đến cụm từ nghiệt ngã ấy, nhưng rồi cuối cùng vẫn thốt ra: "Dẫu cho có một ngày âm dương có cách biệt, Tạ Sơ Ngôn anh xin thề, tuyệt đối sẽ không bao giờ vì Mạnh Đình Nguyệt mà từ bỏ đi mạng sống của chính mình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh khẽ nâng khuôn mặt tôi lên, rồi khẽ khàng hỏi nhỏ: "Như thế này rồi, em đã sẵn sàng để nói yêu anh chưa?"
Cơn gió luồn qua khung cửa sổ đang hé mở, lướt qua đôi gò má vẫn còn ướt đẫm nước mắt của tôi, mang theo một tia lành lạnh đầy tê tái.
Ánh trăng ngoài kia lạnh lẽo như mặt nước phẳng lặng. Từng bầy chim bên hồ xào xạc cất cánh bay đi, như những cánh chim mỏi mệt đang tìm đường về rừng sâu.
Tôi cũng hệt như một chú chim nhỏ mỏi mệt, đã đơn độc bay lượn suốt ròng rã mười năm trời.
Chỉ có cách không ngừng quẫy đạp thì mới có thể ra dáng một người đang sống, và mới có thể cố khoác lên mình lớp áo của sự "lạc quan", "tích cực", hay "dũng cảm" để chống chọi lại với bệnh tật.
Thế nhưng thực tế tôi cũng biết sợ hãi, biết tuyệt vọng, cũng biết oán trách ông trời sao quá bất công và hận cả sự xui xẻo của chính bản thân mình.
Suốt thời gian qua, tôi không tìm được cánh rừng nào chịu bao bọc lấy mình, hễ cứ lơi lỏng ra một chút thôi là sẽ lập tức rơi thẳng xuống vực thẳm của những cảm xúc tiêu cực.
Tôi thực sự đã mệt mỏi lắm rồi.
Mệt đến độ chỉ muốn tìm đến Tạ Sơ Ngôn để được nương tựa vào anh một chút.
Dẫu cho chỉ có được một ngày thôi cũng được, xin hãy để một đứa đã bay đến kiệt sức như tôi có được một chốn để dừng chân; rồi chờ cho đến khi mặt trời ngày mai ló rạng, tôi sẽ lại tiếp tục dang rộng đôi cánh để bay về phía cõi c.h.ế.t.
Tôi ôm chầm lấy Tạ Sơ Ngôn rồi gục đầu xuống vai anh, bật khóc nức nở thành tiếng.
9
Sau khi kết thúc đợt hóa trị thứ hai, cân nặng của tôi đã chạm mốc thấp kỷ lục nhất trong lịch sử từ trước đến nay.
Đúng là họa vô đơn chí, ông chủ nhà đột nhiên gọi điện tới báo rằng con trai ông ta sắp cưới vợ, nên không thể tiếp tục cho tôi thuê nhà được nữa.
Ông ta chấp nhận bồi thường gấp đôi tiền vi phạm hợp đồng, nhưng yêu cầu tôi phải tìm được chỗ ở mới chỉ trong vòng vỏn vẹn hai ngày.
Trong lúc tôi đang mải mê cự cãi với chủ nhà qua điện thoại thì Tạ Sơ Ngôn vẫn ngồi ngay cạnh tôi.
Anh khẽ cau mày rồi hỏi: "Có cần anh ra mặt nói chuyện với ông ta không?"
Tôi nhanh ch.óng cúp máy: "Thôi không cần đâu anh, tiền bồi thường hợp đồng cũng khá cao, số tiền đó đủ để em tìm một căn nhà mới tốt rồi."
Bởi suốt bao năm nay vì chạy chữa bệnh tật, tôi vốn đã quen với cảnh rày đây mai đó, cư ngụ chẳng nơi nào cố định nên chuyện này với tôi cũng không có gì quá to tát.
"Dọn đến chỗ anh đi."
"Hả?"
Tạ Sơ Ngôn lẳng lặng dời ánh mắt đi chỗ khác: "Gần bệnh viện, lại tiện cho việc khám chữa bệnh sau này."
Một đứa vốn luôn hoạt bát lanh lợi như tôi bỗng chốc lại trở nên lóng ngóng vụng về lạ thường: "Ồ... nhưng làm vậy có gây rắc rối gì cho anh không…"
"Không rắc rối chút nào."
Thế là tôi đường đường chính chính chuyển vào ở trong căn hộ của Tạ Sơ Ngôn.