Bị anh nhìn chằm chằm ở cự ly gần như vậy, một ngọn lửa giận hờn pha lẫn tủi thân đột ngột dấy lên trong lòng tôi.
Rõ ràng là tôi đã thê t.h.ả.m đến mức này rồi, là một người sắp c.h.ế.t đến nơi, vậy mà tại sao vẫn còn bị anh đuổi cùng g.i.ế.c tận như vậy chứ?
"Thế thì thật sự chúc mừng anh nhé."
Giọng điệu của tôi trở nên chua loét và đầy vẻ gai góc: "Nếu năm đó không có chuyện tôi đá anh, thì anh cũng đâu có cơ hội làm chàng rể rùa vàng của viện trưởng như bây giờ."
"Đúng vậy." Tạ Sơ Ngôn gằn giọng, anh nghiêm mặt nói: "Thế nên tôi mới bảo là em ngu đến mức hết t.h.u.ố.c chữa rồi."
"Tạ Sơ Ngôn! Tôi thực sự không muốn cãi nhau nữa, tôi... tôi thấy khó chịu, tôi muốn nôn."
Mắt tôi đỏ hoe, nước mắt cứ thế thi nhau lã chã rơi xuống: "Chuyện năm xưa, tôi thành thật xin lỗi anh. Tôi không nên chà đạp lên tình cảm của anh, lại càng không nên làm nhục anh trước đám đông như vậy. Là tôi đã sai rồi, anh có thể... làm ơn tha cho tôi được không?"
Tạ Sơ Ngôn siết c.h.ặ.t lấy bờ vai tôi, anh gục đầu hít một hơi thật sâu rồi mới ngước mắt lên nhìn tôi một lần nữa.
"Em thực sự nghĩ là tôi bận tâm đến chuyện đó sao?"
"Cái gì cơ?"
Vành mắt anh bỗng dưng trở nên đỏ hoe, anh nắm lấy tay tôi rồi đặt lên cổ chiếc áo blouse trắng của mình.
Chất vải thô cứng ấy khẽ cọ xát vào làn da tay tôi.
"Tôi đã đi đến bước đường này rồi, Mạnh Đình Nguyệt à, em nghĩ tôi vẫn còn để ý dăm ba cái lời sỉ nhục năm xưa của em sao? Em thực sự tưởng là tôi không biết lý do thật sự khiến em phải chia tay với tôi à?"
Tạ Sơ Ngôn vốn dĩ đáng lẽ ra phải theo đuổi ngành Toán, vậy mà giờ đây anh lại trở thành bác sĩ.
Anh đã vứt bỏ cả nguyện vọng mà mình hằng yêu thích nhất, chỉ để giờ phút này được đứng tại đây, hiện diện ngay trước mắt tôi như thế này.
Sâu trong đáy mắt anh lúc này ngập tràn một sự ấm ức như thể chỉ trực chờ trào dâng.
Anh nghẹn ngào chất vấn tôi:
"Tôi đã phải nếm mật nằm gai suốt ngần ấy năm trời mới có thể quay lại được bên cạnh em, vậy thì dựa vào cái gì mà em chỉ vừa mới thốt ra một câu 'tha cho tôi', là tôi đã phải lập tức cút đi thật xa chứ?"
Tôi không khỏi sững sờ.
"Vậy còn đợt tuyển người thử nghiệm t.h.u.ố.c lần đó..."
"Cũng là chính tôi đã nhờ lớp trưởng gửi thông tin đó cho em đấy."
Ánh mắt Tạ Sơ Ngôn bỗng rực sáng lên: "Bởi vì tôi biết chắc chắn rằng em sẽ tìm đến."
Đầu óc tôi lúc này rối bời vô cùng, bởi chuyện năm xưa tôi vốn chỉ nói cho mỗi mình lớp trưởng biết, và thậm chí còn xin cậu ấy phải giữ kín bí mật giúp tôi nữa.
Chẳng lẽ nào cậu ấy đã kể hết mọi chuyện với Tạ Sơ Ngôn rồi sao?
Gió ngoài kia dường như bắt đầu thổi mạnh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ở phía đằng xa có tiếng y tá đang gọi tôi quay trở về phòng bệnh.
Tạ Sơ Ngôn đứng dậy, anh cố thu lại dòng cảm xúc đang dâng trào rồi buông lời đầy bất cần:
"Mạnh Đình Nguyệt, hiện tại em đang ốm nên tôi không muốn làm loạn với em, nhưng em đừng hòng thoát khỏi tay tôi thêm một lần nào nữa."
8
Sau khi trở về từ bên ngoài, tôi cứ thế thẫn thờ ngồi im trên giường bệnh.
Cô bạn thân khẽ vẫy vẫy tay trước mặt tôi rồi hỏi: "Sao thế? Trông cậu cứ như người mất hồn vậy đó?"
"Tạ Sơ Ngôn... anh ấy đã đi học y."
"Chuyện đó tớ biết chứ, tớ đâu có ngốc đến thế."
Nhưng rồi khi bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của tôi, cô bạn thân như chợt nhận ra điều gì đó to tát, liền há hốc miệng vì kinh ngạc: "Chẳng lẽ ý cậu là, anh ta học y... là vì cậu sao?"
Tối hôm đó, sau khi bạn thân đã ra về, tôi quyết định gọi điện cho lớp trưởng.
"Alo? Đình Nguyệt à, có chuyện gì gấp sao?"
Lớp trưởng chợt im lặng hẳn đi.
Trong điện thoại lúc này chỉ còn lại tiếng bi bô tập nói của một đứa trẻ con nào đó.
"Đình Nguyệt này, thực sự xin lỗi cậu nhé, tớ đã lỡ kể hết mọi chuyện của cậu cho Tạ Sơ Ngôn nghe mất rồi."
Quả nhiên sự thật là như vậy.
Tôi suy sụp vùi sâu đầu vào giữa hai đầu gối, rồi khẽ buông ra một tiếng thở dài đầy muộn phiền.
Lớp trưởng có phần gấp gáp giải thích thêm:
"Tớ biết làm như vậy là không được đàng hoàng cho lắm, nhưng hồi đó cậu đi quá vội vàng, chỉ kịp quăng lại cho người ta một xấp tiền rồi bặt vô âm tín. Tạ Sơ Ngôn đã đứng chặn dưới cửa nhà tớ ròng rã suốt một tuần liền, làm cho cả đám giáo viên bên phòng tuyển sinh cũng phải chạy theo, báo hại bố mẹ tớ cứ tưởng thành tích của tớ tốt lắm, suýt chút nữa thì đã mở tiệc ăn mừng rồi."
"Và vấn đề quan trọng nhất là, chỉ trong vòng có bảy ngày ngắn ngủi mà cậu ta đã sút đi tới tận mười cân. Nếu cậu mà nhìn thấy cái bộ dạng t.h.ả.m hại lúc ấy của cậu ta, chắc chắn cậu cũng sẽ không đành lòng mà giấu giếm thêm đâu."
"Sau đó khi biết tin cậu ta quyết định sửa lại nguyện vọng, haizz... phải nói thế nào nhỉ, trong lòng tớ thực sự cũng khó chịu lắm. Tớ sợ cậu sẽ trách tớ, nên suốt bao nhiêu năm nay tớ vẫn không dám hé răng cạy lấy nửa lời."
"Đình Nguyệt? Đình Nguyệt? Cậu vẫn còn đang nghe tớ nói chứ?"
Tôi vội lau đi nước mắt, nghẹn ngào đáp lại cậu ấy: "Ừm, tớ vẫn nghe đây mà. Tớ thực sự không có ý trách cậu đâu, thời gian qua đã làm phiền cậu nhiều rồi."
"Ây da, không phiền không phiền chút nào đâu, hai người hãy tìm cách nói chuyện rõ ràng với nhau đi nhé."