Lời này của cô ấy nói ra quả thực chẳng nể nang chút nào, chắc hẳn là đến để xả giận thay cho chồng sắp cưới đây mà.
Thấy tôi không đáp lời, cô ấy cúi đầu nói tiếp: "Vì lý do gì chứ? Vì cô bị bệnh à? Có phải cô muốn dùng cách đó để đẩy Tạ Sơ Ngôn ra xa không?"
Tôi vẫn tiếp tục giữ im lặng.
Cơn gió rít gào thổi sượt qua vai, và tôi nghe thấy Nhan An cười khẩy một cái: "Thật là ngu ngốc, nhưng mà cũng đúng là phải cảm ơn cô thì tôi mới có thể đính hôn với Tạ Sơ Ngôn được."
Tôi đã ốm đau bao nhiêu năm nay rồi, bệnh tật cũng bào mòn đi gần hết sự nóng nảy trong tôi.
Thế nhưng khi nghe xong câu nói này, tôi vẫn không thể nhịn được liền bật lại ngay:
"Thế thì phiền cô quỳ xuống mà cảm ơn tôi đi, tiện thể chuyển thêm cho tôi năm triệu tệ nữa nhé."
"Cô…!"
Tôi liếc xéo cô ấy một cái, bực dọc nói: "Rốt cuộc cô muốn nghe cái gì nào? Muốn nghe tôi nói rằng tôi hối hận rồi sao?"
Nhan An không hề giận mà trái lại còn cười: "Chẳng lẽ cô không hối hận sao?"
"Ồ, hối hận chứ."
Nhan An bỗng ngẩn người ra.
Sau đó, cô ấy liền thấy tôi cười cười, và còn chẳng biết ngượng mồm mà hùng hồn tuyên bố: "Vậy nên tôi sẽ đi theo đuổi Tạ Sơ Ngôn lại ngay bây giờ đây. Tôi sẽ tỏ tình với anh ấy, khóc lóc om sòm nói rằng mình vẫn còn yêu anh ấy rất nhiều, rồi bảo anh ấy hãy lập tức đá cô để cưới tôi."
Tôi ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, chỉ chờ đợi Nhan An sẽ lộ ra cái biểu cảm khó coi như vừa ăn phải ruồi.
Thế nhưng kết quả là cô ấy chỉ mang vẻ mặt đầy kỳ quặc nhìn ra phía sau lưng tôi, rồi mỉm cười hỏi: "Tạ Sơ Ngôn, nếu như bạn gái cũ tỏ tình với anh, liệu anh có quay lại không?"
Nụ cười trên môi tôi bỗng chốc cứng đờ, cảm giác như mình vừa hụt chân rơi thẳng xuống một cái hố không đáy vậy.
Tôi vừa ngoảnh mặt lại thì liền bắt gặp ngay ánh mắt lạnh nhạt của Tạ Sơ Ngôn.
Lúc này mặt tôi nóng bừng lên như thể vừa bị hắt cả một thau dầu ớt vào vậy.
Chiếc áo blouse trắng của Tạ Sơ Ngôn bị ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu cam ch.ói lọi, nhưng trên gương mặt lạnh lùng ấy vẫn chẳng có lấy một chút biểu cảm nào.
"Cô có thể thử xem."
Tôi dường như đã mất đi hoàn toàn khả năng suy nghĩ: "Thử... thử cái gì cơ?"
"Thử nói rằng cô vẫn còn yêu tôi đấy."
Giây phút ấy, ánh hoàng hôn vàng rực vừa vặn hắt lên từ mặt hồ đang lăn tăn gợn sóng, rồi rơi thẳng vào sâu trong đáy mắt tôi.
Vầng sáng ch.ói lọi ấy dường như còn nuốt trọn lấy bóng hình của Tạ Sơ Ngôn.
Giữa cơn choáng váng đến hoa mắt, tôi chỉ còn nghe thấy giọng nói của anh vọng lại từ một nơi nào đó rất xa xôi, mang theo cả những âm vang đã kéo dài đằng đẵng suốt mười năm ròng rã.
Anh nói:
"Cô có thể thử xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nói là cô vẫn còn yêu tôi."
"Để xem liệu tôi có quay về bên cạnh cô thêm một lần nữa hay không."
Đầu óc tôi lúc này chỉ còn ngập tràn những tiếng ong ong.
Đợi tới khi định thần lại được, thứ duy nhất tôi nhìn thấy là bóng lưng của Nhan An đang uyển chuyển rời đi, cùng với Tạ Sơ Ngôn đang từng bước tiến dần về phía mình.
Tôi cứ thế ngồi trên xe lăn, đôi chân bỗng chốc trở nên nặng trĩu như thể đeo chì, nên đành cứ mặc kệ để Tạ Sơ Ngôn giành lấy quyền đẩy xe cho mình.
Thật khó để có thể diễn tả rõ ràng cảm xúc trong chính khoảnh khắc này: vừa xấu hổ, tự ti, lại vừa khó xử và hối hận.
Từng tầng tầng lớp lớp những cảm xúc ấy cứ thế xếp chồng lên nhau, hóa thành một tảng đá khổng lồ đang bị nghẹn ứ ngay cổ họng.
Tạ Sơ Ngôn đẩy xe đưa tôi chầm chậm tiến về phía trước dọc theo bờ hồ.
Cơn gió thoảng qua mang theo cả lời chất vấn đầy nhàn nhạt của anh: "Em không định nói gì sao?"
"Những lời lúc nãy em nói, chẳng lẽ đều là bịa đặt lung tung hết sao?"
Tôi rũ rượi cúi gằm mặt xuống.
Nhìn bộ đồ bệnh nhân mỏng manh đang dán c.h.ặ.t vào người vì gió, tôi lại chợt nghĩ tới mái tóc đang ngày một thưa thớt dần dưới lớp mũ kia.
Nếu như ban nãy là do bực tức mà thốt ra, thì còn bây giờ chính là sự chột dạ.
Da mặt tôi phải dày đến mức nào thì mới có thể thốt ra câu muốn anh quay lại cơ chứ.
"Mạnh Đình Nguyệt.” Tạ Sơ Ngôn đột ngột dừng bước: "Trêu đùa tôi thú vị lắm sao? Đối với em, tình yêu rốt cuộc rẻ mạt đến thế à?"
Anh thực sự tức giận rồi, tôi có thể cảm nhận rõ điều đó.
"Tôi không hề trêu đùa anh..." Tôi gượng gạo cúi đầu: "Vừa rồi chỉ là cãi vã nhất thời thôi, lần sau tôi sẽ không thế nữa đâu. Xin lỗi vì đã mang lại rắc rối cho anh..."
Trước kia, tôi luôn rất nhạy bén trong việc nắm bắt tâm trạng của Tạ Sơ Ngôn, để rồi trước khi anh kịp nổi cáu, tôi đã có thể cười hì hì mà nhận sai xin lỗi với tốc độ ánh sáng.
Nhưng lần này, tôi thực sự không thể nào cười nổi.
Không những không cười được, mà nước mắt thậm chí đã bắt đầu chực trào ra.
Tạ Sơ Ngôn lại lên tiếng: "Đúng là tôi và Nhan An sắp đính hôn, nhưng đó thực chất chỉ là ý muốn đơn phương từ phía bố cô ấy mà thôi."
Anh bước đến bên cạnh tôi rồi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Con ngươi nhạt màu của anh mang đến một cảm giác áp bách vô cùng nặng nề.
"Hôm nay chính là tôi đã bảo cô ấy đến, và ngay cả những lời khó nghe kia cũng là do tôi xúi cô ấy nói ra đấy."