Đó là một khu chung cư khá cao cấp nằm ngay gần bệnh viện; căn nhà tuy không quá lớn nhưng bù lại thiết kế rất hợp lý và vô cùng rộng rãi.
So với căn nhà tôi đang thuê trước đây, quả thực nơi này tốt hơn gấp bội phần.
Vì Tạ Sơ Ngôn còn phải đi làm nên anh đã đưa mật khẩu cửa cho tôi trước.
"Hành lý cứ bảo công ty chuyển nhà đặt ở phòng khách, tối về anh sẽ dọn dẹp sau."
Đứng giữa căn nhà xa lạ, tôi chỉ biết đưa tay gãi đầu, vẫn chưa thể tin được mình lại cứ thế mà bắt đầu cuộc sống "sống chung" với anh.
Lần đầu tiên đặt chân vào địa bàn riêng tư của Tạ Sơ Ngôn, tôi có chút dè dặt và cẩn trọng.
Không dám nhìn ngang ngó dọc lung tung, tôi nề nếp ngồi im trên ghế sô pha rồi gửi tin nhắn hỏi anh: "Em nên ngủ ở phòng nào đây?"
"Phòng nào cũng được."
"Dạ?"
Vì anh quá bận rộn với công việc nên trước sự ngạc nhiên của tôi, anh cũng chẳng hề trả lời thêm gì nữa.
Tôi đành đ.á.n.h bạo bước vào căn phòng nằm ở phía bên phải.
Căn phòng với bộ ga gối trải giường màu xanh nước biển đậm, rèm cửa cản sáng màu xám trầm, và trên bàn bày sẵn sạc không dây cho đồng hồ thông minh.
Trong chiếc tủ quần áo bằng kính trong suốt là những chiếc áo sơ mi của Tạ Sơ Ngôn được treo ngay ngắn.
À... ra đây chính là phòng ngủ chính.
Tôi khẽ khép cửa lại, sau đó lại mở cánh cửa căn phòng khác ra rồi mới dám kéo vali hành lý của mình vào đó.
Sắc trời dần sẩm tối, tôi làm xong bữa tối và dọn sẵn bát đũa, rồi ngồi đợi trước bàn ăn. Cứ thế chờ đợi mãi tới lúc ngủ quên mất từ lúc nào chẳng hay.
Khi Tạ Sơ Ngôn đẩy cửa bước vào, tôi vẫn đang gục xuống bàn mơ màng say giấc. Mái tóc giả đội trên đầu vì thế mà xộc xệch xiêu vẹo, trông cứ như chực rơi xuống đến nơi.
Ngay khi anh tiến đến gần bên cạnh, tôi bỗng đột ngột choàng tỉnh.
"Anh về rồi à!"
"Ừm."
Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, nhưng tôi cảm thấy ánh mắt Tạ Sơ Ngôn nhìn mình lúc này còn mãnh liệt và cháy bỏng hơn hẳn lúc ở bệnh viện.
Tôi luống cuống tìm đường chuồn lẹ, vừa đưa tay chỉnh lại mái tóc giả vừa đứng phắt dậy: "Em ăn rồi, em... em đi ngủ trước đây."
Tạ Sơ Ngôn khẽ thu lại ánh mắt, và trầm giọng bảo: "Được rồi. Công việc của anh bận lắm, lần sau em đừng đợi anh nữa nhé."
"Vâng ạ."
Tôi đáp lời rồi chuồn lẹ về phòng ngủ dành cho khách nhanh như một cơn gió.
Đứng trước gương để kiểm tra lại mái tóc giả của mình, trong lòng tôi bỗng dâng lên muôn vàn nỗi hối hận.
Đây vốn là bộ tóc giả mà tôi ưng ý nhất, vậy mà lúc nãy hình như nó đã sắp tuột ra khỏi đầu tôi rồi.
Chắc là Tạ Sơ Ngôn vẫn chưa nhìn thấy cái đỉnh đầu thưa thớt này của tôi đâu nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi c.ắ.n răng, tháo bộ tóc giả xuống rồi xị mặt buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Ngay từ nhỏ tôi vốn đã rất điệu đà và đặc biệt thích chăm sóc tóc tai.
Hồi còn đi học, mái tóc của tôi dài đến tận ngang lưng, đen nhánh và bóng mượt vô cùng.
Thậm chí là mấy năm trước, lúc chưa bị tái phát bệnh, tóc tôi cũng còn đen rậm lắm. Vậy mà giờ đây, nhìn mình trong gương với mái tóc lơ thơ chỉ còn vài cọng, thật sự khiến tôi chẳng thể nào gượng cười nổi nữa.
Trông xấu xí c.h.ế.t đi được.
Đây mới chỉ là đợt hóa trị thứ hai thôi. Trải qua vài đợt nữa, có khi tôi phải cạo trọc đầu luôn mất thôi.
Cốc cốc cốc...
Đó là tiếng Tạ Sơ Ngôn đang gõ cửa phòng.
"Đồ dùng vệ sinh cá nhân anh đã để sẵn ở trong phòng tắm rồi, em có muốn ra đ.á.n.h răng rửa mặt một chút không?"
Tôi lập tức tắt điện rồi chui tọt vào trong chăn: "Không cần đâu anh, em chuẩn bị đi ngủ rồi đây."
Bên ngoài lúc này không còn nghe thấy động tĩnh gì từ phía Tạ Sơ Ngôn nữa.
Anh đứng nán lại trước cửa phòng thêm một lúc lâu rồi mới lặng lẽ rời đi.
Tôi kiên nhẫn chờ cho đến tận quá nửa đêm, khi chút ánh sáng cuối cùng lọt vào từ bên ngoài cũng đã vụt tắt, thì mới dám rón rén leo xuống giường.
Tôi lén la lén lút vặn cửa phòng, định bụng lẻn vào nhà vệ sinh để đ.á.n.h răng rửa mặt.
Nào ngờ vẫn có một quầng sáng yếu ớt đang hắt ra từ phía phòng khách.
Tạ Sơ Ngôn lúc này vẫn đang ngồi trên ghế sô pha, bên cạnh anh là một đống tài liệu nghiên cứu chất cao như núi.
Ánh đèn bàn nho nhỏ chiếu sáng rõ mồn một gương mặt anh. Và thế là Tạ Sơ Ngôn dễ dàng bắt gặp bộ dạng lấm la lấm lét, hơn nữa còn đang chưa kịp đội tóc giả của tôi.
Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, trong lòng rối bời không biết nên đóng sầm cửa lại để tiếp tục giả vờ ngủ, hay là cứ thế đi thẳng ra ngoài vệ sinh cá nhân như bình thường.
Tạ Sơ Ngôn đặt xấp tài liệu trên tay xuống, anh đứng dậy rồi chậm rãi bước về phía tôi.
"Em... em vừa mới ngủ dậy, định đi rửa mặt một chút thôi…"
"Đứng im đó."
Tạ Sơ Ngôn dứt khoát nắm lấy bàn tay đang cố che đậy đỉnh đầu của tôi, ép sát tôi vào bức tường lạnh lẽo.
Theo ngay sau đó là những luồng hơi thở ẩm ướt phả lên gương mặt tôi, rồi anh bỗng dưng cúi đầu, đặt một nụ hôn sâu lên môi tôi.
Cả cơ thể tôi khẽ run lên, trái tim đập liên hồi không sao kiểm soát nổi, đến cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập hơn bao giờ hết.
Thân hình cao lớn của anh che khuất đi tia sáng duy nhất trong không gian tối tăm này.
Bầu không khí mờ ảo càng khiến cho thính giác của tôi trở nên nhạy bén đến lạ thường.