Ly Hạ

Chương 11



 

Môi kề môi, răng chạm răng.

 

Tôi có thể nghe rõ tiếng áo sơ mi của Tạ Sơ Ngôn đang ma sát với mái tóc của mình.

 

Tôi nghe thấy tiếng yết hầu của anh trượt lên trượt xuống, cùng với đó là nhịp tim đang đập ngày một dữ dội.

 

Chúng tôi đã hôn nhau rất lâu, lâu đến mức tôi bắt đầu cảm thấy ngạt thở.

 

"Em đang cố tình lẩn tránh anh đấy à?"

 

Theo bản năng, tôi định cúi đầu xuống để lảng tránh, nhưng sực nhớ ra rằng làm vậy thì đỉnh đầu thưa thớt sẽ phơi bày ngay trước mắt Tạ Sơ Ngôn. Thế là, tôi liền vội vàng ngẩng phắt đầu lên: "Ai thèm lẩn tránh anh chứ? Đồ tự luyến."

 

Tạ Sơ Ngôn đưa tay vuốt tóc tôi, trong con ngươi sâu thẳm ấy chỉ phản chiếu hình bóng của duy nhất mình tôi.

 

Anh khẽ nói: "Ừm, thế này trông vừa mắt hơn nhiều rồi đấy."

 

"Thế nào cơ?"

 

"Chính là dáng vẻ không đội tóc giả này của em."

 

Anh khẽ cọ cọ vào ch.óp mũi tôi, và thủ thỉ: "Thú thật là anh đã muốn hôn em từ sớm rồi, nhưng thấy em lúc nào cũng khẩn trương giữ gìn bộ tóc giả quá nên anh chẳng dám động tay động chân."

 

Tôi ngoảnh mặt sang một bên, buông lời tự ti đầy chán nản: "Đừng nhìn nữa mà, trông xấu xí lắm."

 

"Không hề xấu, em rất xinh đẹp."

 

"Anh chỉ giỏi lừa em thôi."

 

Tạ Sơ Ngôn khẽ đan tay vào tay tôi, rồi kéo tôi đi vào trong phòng tắm.

 

"Lúc nãy anh có chuyện này muốn bàn với em đây."

 

Anh bật đèn lên, mọi đồ đạc đặt trên bồn rửa mặt liền hiện ra rõ mồn một.

 

Nổi bật ở một vị trí dễ thấy nhất chính là một chiếc tông đơ điện.

 

Anh nhìn tôi qua gương rồi hỏi: "Em có biết cạo đầu không?"

 

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lí nhí đáp: "Em vẫn chưa muốn cạo đầu sớm như vậy đâu... ít nhất thì bây giờ trên đầu vẫn còn sót lại vài sợi tóc mà."

 

Tạ Sơ Ngôn liền đưa chiếc tông đơ sang cho tôi rồi bảo: "Ý anh là, em hãy cạo giúp anh kìa."

 

"Anh điên rồi hả?"

 

Tôi nhìn mái tóc đen rậm rạp của anh, hàng lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t lại.

 

Trong đầu tôi bắt đầu mất kiểm soát mà hiện lên bộ dạng trọc lốc của Tạ Sơ Ngôn.

 

Tuy chắc chắn là anh sẽ không xấu đâu, nhưng trông cứ kỳ cục làm sao ấy...

 

Tạ Sơ Ngôn tự động đi lấy một chiếc ghế gấp nhỏ đặt vào rồi nói: "Anh trông trẻ trung quá, nên anh hy vọng em có thể giúp anh cạo ra cái dáng vẻ sao cho bệnh nhân dễ đặt niềm tin vào bác sĩ hơn."

 

Chiếc tông đơ đã được cắm điện, tiếng máy chạy bắt đầu kêu ro ro. Khoé mắt tôi bỗng thấy cay cay, tôi phải cố gồng mình để kìm nén cơn xúc động muốn bật khóc.

 

"Em không làm đâu."

 

Rõ ràng là anh đang muốn dùng cách này để đồng hành cùng tôi.

 

Tạ Sơ Ngôn mỉm cười rồi nắm lấy cổ tay tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Đừng sợ, lại đây nào."

 

Bàn tay anh vô cùng vững vàng. Theo từng tiếng rung rè rè của máy, mái tóc của Tạ Sơ Ngôn cứ thế lả tả rơi xuống đất.

 

Anh đúng là chẳng thấy xót xa chút nào, chẳng thèm giữ lại lấy một sợi tóc nào trên đầu cả.

 

Tôi nhìn anh trong gương, bĩu môi thầm thì:

 

"Đúng là trái ngược hoàn toàn với mong đợi rồi, trông anh lại càng trẻ ra ấy chứ, nhìn y hệt mấy cậu thực tập sinh mới vào viện thôi."

 

Chiếc tông đơ bị ném sang một bên. Tạ Sơ Ngôn đứng dậy, anh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của tôi rồi cúi đầu mổ nhẹ lên môi tôi một cái.

 

"Cạo trọc đầu mà có thể ngày ngày dính lấy em thì anh thấy điều đó rất tuyệt."

 

"Để đến lúc anh cạo đầu cho em, em sẽ không hận anh nữa, bởi vì chính em đã là người cạo đầu cho anh trước rồi còn gì."

 

Tôi không nhịn được mà bật cười giữa màn nước mắt: "Vậy thì em vẫn sẽ hận anh thôi!"

 

Trong tấm gương lúc này đang phản chiếu gương mặt của hai người.

 

Một người thì nước mắt lưng tròng nhưng lại cười rạng rỡ đến mức ngốc nghếch.

 

Một người thì lại đang nở một nụ cười cực kì xán lạn, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều khôn xiết.

 

Anh vòng tay ôm lấy vai tôi rồi cất giọng:

 

"Được thôi, vậy thì em cứ bám c.h.ặ.t lấy anh đi, cho dù em có mắng mỏ thế nào anh cũng cam lòng chịu hết."

 

10

 

Sau này, mỗi lúc đi mua tóc giả, tôi vẫn thường mua thêm cho Tạ Sơ Ngôn một bộ.

 

Bởi vì đã có đôi lần học trò nhìn thấy anh trong bộ dạng đó nên ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.

 

Tôi cảm thấy nếu cứ như vậy thì sẽ làm tổn hại đến sự uy nghiêm vốn có của một người thầy hướng dẫn. May mắn là Tạ Sơ Ngôn vui vẻ nhận lấy món quà ấy. Kể từ đó, chỉ khi nào về đến nhà, hai chúng tôi mới cùng nhau tháo tóc giả ra.

 

Lại vài tháng nữa trôi qua, đợt điều trị cuối cùng cũng kết thúc.

 

Bệnh tình về cơ bản đã ổn định và không còn tiếp tục chuyển biến xấu đi nữa.

 

Để ăn mừng sự kiện này, lớp trưởng lại tổ chức thêm một buổi tụ tập nho nhỏ.

 

"Đình Nguyệt này, sức khỏe của cậu sao rồi? Lần này tớ chưa mời cậu ta vội đâu nhé, chủ yếu là tụi mình ăn mừng cho cậu thôi! Đỡ để hai người gặp nhau lại thấy khó xử."

 

Lúc nghe điện thoại tôi có bật loa ngoài, còn Tạ Sơ Ngôn thì đang bận rộn sửa bóng đèn.

 

Anh khẽ rũ mắt liếc nhìn màn hình điện thoại rồi nhạt giọng lên tiếng: "Tôi và Đình Nguyệt sẽ đến đúng giờ."

 

Lớp trưởng ở đầu dây bên kia như bị nghẹn đờm, cậu ta ho sặc sụa một hồi lâu rồi liền hoảng hốt kêu lên: "Lão Tạ? Sao cậu cũng ở đó?"

 

"Tôi và cô ấy quay lại với nhau rồi."

 

Âm thanh từ đầu dây bên kia truyền đến nghe như tiếng lớp trưởng vừa làm đổ cả cốc nước.

 

Tạ Sơ Ngôn lúc này đã bước xuống khỏi ghế, anh cầm lấy điện thoại và bảo: "Thứ Bảy tôi rảnh, chốt xong địa điểm thì cứ gửi cho Đình Nguyệt là được."

 

 

====================