Lấy Cả Giang Sơn Này, Kính Phu Nhân

Chương 6



Hắn chỉ vào những vệt khói trắng còn chưa tan hết, cùng bụi ớt vương đầy đất, giọng run rẩy:

 

"Chuyện này… chuyện này là… chiến thuật gì vậy?"

 

Cha ta vỗ vai hắn, giọng trầm ổn:

 

"Tiểu cữu à, đây gọi là binh pháp thổ phỉ. Mèo đen mèo trắng không quan trọng, bắt được chuột thì là mèo tốt. Ngươi muốn làm quân tử? Vậy thì cứ chờ bị giặc c.h.é.m đầu. Muốn thắng? Phải ác hơn, độc hơn, hiểm hơn, mặt dày hơn giặc."

 

Thẩm Tòng Văn quay lại nhìn Thẩm Ý.

 

Người tỷ tỷ mà trong lòng hắn luôn cho là cao ngạo thanh khiết, không dính bụi trần, giờ đây đang ngồi xổm bên t.h.i t.h.ể giặc, trầm tĩnh kiểm tra giáp trụ và lương thảo.

 

"Áo giáp này tuy rách, nhưng vá lại vẫn dùng được." Thẩm Ý phân phó.

 

"Thịt ngựa đừng bỏ phí, đêm nay cho huynh đệ tẩm bổ. Da ngựa lột ra, đông sắp đến rồi, để ta may cho Tiểu Man đôi giày."

 

Thẩm Tòng Văn há miệng, cuối cùng chỉ cười khổ, chắp tay cúi đầu thật sâu:

 

"Tỷ tỷ, tỷ phu… Tòng Văn tâm phục khẩu phục."

 

Trận đầu, chúng ta thắng.

 

Sơn trại mừng vang như sấm.

 

Nhưng ta nhìn thấy, Thẩm Ý đứng nơi mỏm đá cao, ánh mắt vẫn chẳng chút thư thả.

 

Nàng nhìn về nơi xa, nơi ánh lửa vẫn lập lòe như hồng thủy lan tràn.

 

Đó là đại quân chủ lực của Man tộc, đang từng bước ép sát.

 

"Đây mới chỉ là bắt đầu." Nàng khẽ nói.

 

"Trận ác chiến thật sự vẫn còn ở phía sau."

 

Cha ta bước đến, khoác tấm áo choàng không vừa vai lên người nàng, thuận tay kéo nàng vào lòng.

 

"Sợ gì chứ."

 

Giọng cha ta tuy khàn, lại ấm áp lạ thường.

 

"Trời sập thì có người cao đỡ. Trong cái trại này, ta là người cao nhất, để ta đỡ cho nàng."

 

Thẩm Ý tựa vào lồng n.g.ự.c không còn rộng rãi, thậm chí có hơi phát phì kia, khép mắt lại.

 

"Ừ. Nếu đỡ không nổi, thì nhà ba người chúng ta c.h.ế.t cùng một chỗ, cũng không đơn độc."

 

Đêm ấy, trăng trên Thương Ngô Sơn rất lạnh.

 

Nhưng ta biết, chỉ cần còn cha và mẹ, nơi này chính là nhân gian ấm áp nhất.

 

9

 

Tuyệt vọng thực sự, bắt đầu từ khi cạn nước.

 

Khác với đội tiên phong ngu ngốc, đại quân chủ lực của Man tộc không nóng vội tấn công.

 

Chúng cắt đứt nguồn nước duy nhất của Thương Ngô Sơn là khe Bạch Long.

 

Năm vạn đại quân, vây kín Thương Ngô như thùng sắt không kẽ hở.

 

Chúng không đánh, mà cố tình cầm chân.

 

"Định để chúng ta c.h.ế.t khát từng người một đây mà."

 

Trong tụ nghĩa đường, môi cha ta đã khô nứt, rớm máu.

 

Người đưa bát nước cuối cùng cho ta: "Tiểu Man, uống đi."

 

Ta nhìn vào bát nước đục ngầu nơi đáy, lắc đầu: "Cha, con không khát. Con còn nước bọt, nuốt vài cái là đỡ khát."

 

Cha ta bỗng đỏ mắt, quay mặt đi mắng một câu c.h.ử.i thề.

 

Giếng trên núi đã cạn khô từ lâu.

 

Ban đầu, còn có người đi sau núi đào cỏ dại, nhai rễ cây, hút chút nước ít ỏi còn sót lại.

 

Nhưng sau đó, ngay cả rễ cây cũng chẳng còn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lòng người bắt đầu d.a.o động.

 

Đêm hôm đó, ta bị tiếng ồn ào đ.á.n.h thức.

 

Bên ngoài tụ nghĩa đường, lửa đuốc sáng rực như ban ngày.

 

Một kẻ mặt chuột răng thỏ bị trói chặt dưới đất, chính là một dân chạy nạn mới được thu nhận mấy ngày trước.

 

"Hãy tha cho ta! Phu nhân tha mạng! Ta… ta chỉ muốn sống thôi!"

 

Hắn vừa khóc vừa quỳ rạp, sợ hãi đến mức nước mũi nước mắt chảy như mưa.

 

Trong n.g.ự.c hắn, tìm thấy một bản đồ tay vẽ tuyến đường bí mật ở sau núi Thương Ngô, cùng một miếng vàng của Man tộc.

 

"Ngươi muốn sống, mà định bán rẻ hơn hai ngàn mạng người trên núi này?"

 

Hồng Trần Vô Định

Thẩm Ý đứng trên bậc thềm, tay cầm một ngọn đèn đơn độc.

 

Ánh đèn chiếu lên mặt nàng, tái nhợt đến dọa người. Môi nàng nứt nẻ, rỉ máu.

 

Thế nhưng ánh mắt ấy, lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.

 

"Phu nhân! Mọi người sắp c.h.ế.t khát rồi! Đầu hàng đi! Man tộc nói chỉ cần mở cổng trại, giao lương thực, sẽ cho làm quan!"

 

Tên kia gào khóc không ngừng, quanh đó một số người ý chí lung lay, ánh mắt cũng bắt đầu né tránh.

 

"Làm quan?" Thẩm Ý bật cười lạnh.

 

"Tri phủ Thanh Châu bỏ thành trốn chạy, giờ đang ở đâu? Da bị lột, xác bị treo làm đèn lồng trước đại doanh của giặc! Ngươi tưởng ngươi giỏi hơn hắn sao?"

 

Nàng rút đao bên hông cha ta.

 

Thanh đao ấy nặng, nàng cầm có chút run rẩy, cổ tay khẽ khàng rung lên.

 

Nhưng nàng không hề do dự.

 

"Phập!"

 

Đao vung lên, m.á.u văng tung tóe, nhuộm đỏ vạt áo trắng như tuyết của nàng.

 

Tựa đóa mai đỏ nở rộ giữa mùa đông.

 

Cả sân c.h.ế.t lặng.

 

Không ai ngờ được, Thẩm Ý, người từng sợ g.i.ế.c gà cũng không dám nhìn, nay lại xuống tay g.i.ế.c người một cách dứt khoát như vậy.

 

"Loạn thế, phải dùng trọng pháp."

 

Thẩm Ý vứt đao xuống đất, giọng khàn khàn, nhưng vang vọng rõ ràng:

 

"Từ hôm nay trở đi, ai còn nhắc tới chuyện đầu hàng, kết cục chính là thế này!"

 

Nàng xoay người, mở túi nước bên hông, đó là phần nước nàng đã nhịn suốt cả ngày để dành.

 

Nàng bước đến bên một binh sĩ đang bị thương nằm dưới đất, quỳ xuống, nâng chén nước lên môi hắn.

 

"Mọi người hãy tin ta."

 

Nàng nói nhẹ, nhưng giọng nói mang theo sức nặng không thể cự tuyệt.

 

"Chỉ cần Thẩm Ý còn sống, Thương Ngô Sơn sẽ không mất. Rồi sẽ có nước, đường sống cũng sẽ có."

 

Gã binh sĩ ấy vốn là một hán t.ử cao lớn, vậy mà lúc ấy uống chén nước, lại khóc như một đứa trẻ.

 

Sau đêm ấy, không còn ai dám nhắc đến chuyện đầu hàng nữa.

 

10

 

Tuyệt vọng, rốt cuộc cũng chẳng kéo dài bao lâu.

 

Ngay khi mọi người đều tưởng mình sẽ phải c.h.ế.t khát trên núi, thì hy vọng bất ngờ xuất hiện.

 

Sáng hôm ấy, như thường lệ, Thẩm Ý trải tấm bản đồ dãy núi Thanh Châu do chính tay mình vẽ ra lên trên bàn.

 

Mắt nàng đỏ ngầu vì thức trắng, tơ m.á.u giăng đầy nhưng ánh nhìn vẫn vô cùng minh mẫn.

 

Nàng dùng khăn ướt cẩn thận lau sạch từng khe núi, từng nhánh suối được tô vẽ trên bản đồ, dường như đang cố tìm ra một tia hy vọng trong cả vùng sơn cốc chập chùng ấy.