Đó là bộ Minh Quang giáp cha ta từng mặc khi còn làm giáo úy nơi biên cương. Sau khi bị ép bỏ trốn, người tiếc không nỡ vứt, chôn dưới đáy rương bao nhiêu năm.
"Đương gia, thử mặc xem?" Thẩm Ý hai tay nâng bộ giáp đã được lau sáng bóng, ánh mắt tràn đầy mong chờ.
Cha ta hơi ngượng ngùng: "Cái này… cũng mấy năm rồi chưa đụng tới, mặc vào thấy kỳ quá."
Miệng thì nói khó coi, thân thể thì lại rất thành thật mà dang tay ra.
Thế nhưng, tình huống xấu hổ đã xảy ra.
Giáp che n.g.ự.c thì vẫn vừa, nhưng dây buộc đai lưng thế nào cũng không tài nào cài vào được.
Cha ta hít một hơi thật sâu, mặt đỏ bừng: "Tức phụ nhi, nàng… nàng cố giúp ta một chút!"
Thẩm Ý cũng mồ hôi mướt trán, tay trái kéo, tay phải siết, c.ắ.n răng mà gồng:
"Diêm Thiết Sơn! Ngày thường bớt ăn vài miếng thịt kho ta nấu thì c.h.ế.t à? Bụng chàng còn to hơn cả nữ nhân chửa mười tháng đấy!"
Ta ngồi một bên, cười đến lăn lộn.
"Cha ơi! Người ta nói tể tướng bụng rộng chứa nổi thuyền, còn cha thì là bụng tướng quân toàn là mỡ!"
Thẩm Ý bị ta chọc cười, tay lơi ra một chút.
"Phựt!" một tiếng.
Bụng tròn vo của cha ta bật ra, phập phồng rung lên hai cái.
Lúc ấy, Thẩm Tòng Văn vẫn đứng ngoài cửa.
Hắn nhìn cảnh tượng buồn cười ấy, nhìn cái kẻ từng khiến hắn nghiến răng căm hận kia, nay lại giống hệt một nam nhân bị thê t.ử mắng như con nít.
Chân mày luôn nhíu chặt của hắn rốt cuộc cũng dãn ra.
Hắn bước lên, nhận lấy đai giáp trong tay Thẩm Ý.
"Để ta."
Cha ta ngẩn người, nhìn tiểu cữu trước nay cứ mở miệng là mắng hắn không ra gì.
Thẩm Tòng Văn quỳ một gối xuống, thành thục điều chỉnh dây giáp, đó là cách buộc chỉ có trong quân doanh.
"Hít vào." Thẩm Tòng Văn nói, giọng bình tĩnh.
Cha ta lập tức hít một hơi thật sâu.
Thẩm Tòng Văn siết mạnh một cái, buộc gọn gàng.
Thành công rồi.
Cha ta khoác lên người bộ giáp đã lâu không đụng tới.
Dù bụng có hơi nhô ra, dù tóc mai đã lấm tấm bạc, nhưng khi người đứng đó, tay cầm đại đao chín vòng, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Tên đầu lĩnh thổ phỉ ngày nào đã không còn.
Thay vào đó là vị Diêm giáo úy năm xưa, từng giương đao nơi sa mạc khói mù để trấn giữ biên cương.
Thẩm Ý đứng nhìn người, vành mắt ửng đỏ.
Nàng bước đến, khẽ sửa lại tua đỏ nơi cổ giáp cho người.
Cha ta cười hì hì, mặt mũi già nua đỏ bừng: "Chứ còn gì nữa! Ai bảo ta là phu quân của ai!"
8
Man tộc cuối cùng cũng tới.
Năm ngàn quân tiên phong, cưỡi ngựa cao to, khí thế cuồn cuộn kéo đến chân núi.
Tướng tiên phong là một tên râu quai nón, tay vung chùy sắt, đứng dưới núi hò hét mắng chửi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đồ rùa rụt cổ! Có bản lĩnh thì xuống đây đấu với gia gia ba trăm hiệp!"
Thẩm Tòng Văn đứng trên vọng lâu, tay siết chặt chuôi kiếm, gân xanh hằn trên trán, rõ ràng là sắp không nhịn được nữa.
"Đám Man tộc này quá ngông cuồng rồi! Tỷ phu, cho ta năm trăm người, ta xuống đó c.h.é.m hắn!"
Cha ta lúc ấy đang ngồi ăn bánh khô, nghe vậy thì đảo mắt một vòng:
"Xuống đó? Xuống đó nộp mạng hả? Bọn chúng là kỵ binh, còn ta là bộ binh, mà lại còn là quân ô hợp. Xuống đồng bằng đánh, chẳng khác nào dâng mạng."
"Vậy lẽ nào để mặc chúng mắng chửi?"
"Kệ cho chúng nó mắng chứ sao." Cha ta c.ắ.n một miếng bánh, nhai nhóp nhép.
"Mắng mệt rồi thì chúng nó tự im. Hơn nữa gió trên núi lớn thế, ta nghe không rõ."
Thẩm Tòng Văn tức đến dậm chân:
"Chuyện này… chuyện này không hợp đạo làm quân tử!"
Thẩm Ý đứng bên cạnh, nhàn nhạt lên tiếng:
"A đệ, binh pháp có nói: *binh giả, quỷ đạo dã. Ngươi đọc binh thư bao năm, sao đ.á.n.h thật lại thua cả tỷ phu ngươi?"
(*binh giả, quỷ đạo dã: Chiến tranh là đạo của sự biến hóa, mưu mẹo và lừa đối phương.)
Thẩm Tòng Văn: "……"
Đến chạng vạng, sơn cốc bắt đầu nổi sương.
Sương mù trên núi Thương Ngô vốn đã nổi danh dày như sữa đặc, đứng cách nhau hai bước đã chẳng phân biệt nổi người hay súc vật.
Man tộc mắng c.h.ử.i cả ngày, cũng mỏi mồm, bắt đầu hạ trại, nhóm lửa nấu cơm.
Thẩm Ý ngẩng đầu xem trời, gật đầu với cha ta: "Gió nổi rồi."
Cha ta lập tức ném cái bánh còn lại, lau miệng: "Huynh đệ! Tới giờ làm việc rồi!"
Không có tiếng trống rung trời, không có ngàn quân vạn mã.
Chỉ có vài chục huynh đệ thân thủ linh hoạt, lặng lẽ lần theo đường núi mà xuống.
Tay họ không cầm đao kiếm, mà vác theo những bao tải lớn.
Trong doanh trại giặc, lửa trại vừa mới nhóm lên.
Bỗng nhiên, khắp bốn phía vang lên tiếng tru thê lương như quỷ khóc sói gào, là nhị đương gia chột mắt dẫn người tạo tiếng vang tại vách đá vọng âm trong thung lũng.
Quân địch hốt hoảng, ngỡ đâu bị phục kích, vội vàng nhảy lên ngựa.
Ngay lúc đó, từ hướng đầu gió, từng đám bụi trắng bay ào ào đến, là vôi sống trộn với ớt bột đặc biệt mà Thẩm Ý đã chuẩn bị từ trước.
"Khụ khụ khụ! Mắt ta! Mắt ta!"
"Ôi chao! Cay c.h.ế.t mất! Là yêu pháp gì thế này?!"
Doanh trại giặc trong chớp mắt nổ tung như chảo dầu sôi.
Người ngựa gào thét, giẫm đạp lên nhau trong hỗn loạn.
Ngay sau đó là đá tảng lăn xuống cùng cỏ khô tẩm lửa.
Kỵ binh Man tộc trong cơn rối loạn tự giẫm đạp lẫn nhau, không ít người cả ngựa lẫn người rơi xuống bẫy sâu đã đào sẵn từ trước.
Chính là bẫy tre vót nhọn, tẩm nước đồng đã đào sẵn từ mấy ngày trước.
"G.i.ế.c!" Cha ta dẫn đầu, như hổ dữ xuống núi, lao thẳng vào trận.
Đánh kẻ ngã ngựa, chính là sở trường của thổ phỉ chúng ta.
Trận này đ.á.n.h đến sảng khoái vô cùng.
Hồng Trần Vô Định
Năm ngàn quân tiên phong, c.h.ế.t quá nửa, kẻ sống sót thì tháo chạy như ch.ó mất chủ.
Lúc dọn dẹp chiến trường, Thẩm Tòng Văn đứng giữa xác giặc la liệt, thần sắc mơ hồ.