Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 99: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (13)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Đại điện chìm trong bầu không khí sầm sì, chực bị bao phủ bởi một tầng sương mù.



Thi thể người kia nổ tung hệt như cô nương Tiểu Phương mà mọi người nhìn thấy lúc đầu khi bị bao bọc bởi ánh sáng vàng, xong biến mất chẳng còn tăm hơi. Cũng chả rõ rốt cuộc Phật Đà Mặt Cười đang thật lòng tốt bụng hay giả tạo, tiện thể lau sạch máu bắn đầy mặt đầy người Vân Nhàn.



Tựa chưa từng có chuyện gì xảy ra, mọi người trong nội viện ngoài viện vẫn tụng kinh.



Người còn lại mặt mày tái mét, chỉ cúi đầu, bộ nhai va lập cập.



Hắn biết vừa rồi mình chỉ cách cái chết trong gang tấc, lại tận mắt nhìn thấy khuôn mặt của bạn mình biến thành hoa sen bằng thịt, bây giờ tinh thần có phần hoảng hốt, từ đó càng vội vàng niệm Kinh Kim Cang. Trong tiếng tụng kinh run rẩy, hương khói lượn lờ, dưới tầm mắt của Phật Đà Mặt Cười, Vân Nhàn lặng lẽ lau đi vết tích không tồn tại trên mặt.



Nàng đã hiểu.



Về Phật Đà Mặt Cười mà Thái Bình và Tức Mặc Xu nhìn thấy. Những cành cây màu đỏ trên người bà ta đã chậm rãi cắm vào lỗ tai của mọi người bắt đầu từ lúc họ tự khai báo tên, giống một thiết bị giám sát. Chỉ cần phát hiện có bất kỳ sát ý hay ác ý nào, chúng sẽ bắt đầu khởi động, khiến người đó tự hủy diệt từ bên trong.



Chữ viết lộn xộn của Lưu Giản cũng viết hắn nhìn thấy sát ý trên mặt bạn mình. Chắc hẳn chẳng rõ vì cơn cớ gì người bạn muốn giết hắn để rồi tự hủy diệt, hắn trực tiếp chứng kiến tất cả, lại vào đêm hôm sau nhìn thấy người bạn đã chết xuất hiện trên tế đàn, thậm chí còn tận mắt nhìn thấy Phật Đà Mặt Cười hoàn toàn khác biệt so với ban ngày... Nhiều yếu tố cộng lại, đâm khiến hắn hoàn toàn phát điên, đánh mất lý trí, bị đồng hóa bằng sạch, trở thành bộ dạng hiện tại.



Như Đại sư Minh Quang đã nói, từ hàng chục năm trước đã thấy được những người mất tích liên tục ở Tây Giới. Minh Nhân đã bắt đầu thử làm việc này từ lúc ấy, cưỡng ép tẩy não những kẻ gian ác đầy trời. Cho đến ngày hôm nay là mấy chục năm sau, sau chót bà ta đã xây dựng được một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh và vững chắc.



Cắt đứt trần duyên chính là để cho tất cả mọi người quên đi cả thảy mọi chuyện trước đây, bao gồm cả thù hận, còn lại mỗi mặt cố gắng nhất, ôn hòa nhất, và rồi nắm quyền phán xét duy nhất trong tay mình. Ai dám vượt qua ranh giới, cái chết của người đó không chỉ tiêu diệt được ngọn nguồn mà còn đủ sức răn đe mọi người, hết lần này đến lần khác củng cố vòng tuần hoàn này.



Nhìn sắc mặt của những người kia, “trời phạt” đã xuất hiện không chỉ một lần, thậm chí Vân Nhàn còn nghi ngờ trước đó Thượng sư có đức cũng chết vì trời phạt. Chẳng qua tại sao chỉ tổ chức tang lễ cho ông ta?



Chẳng lẽ người đó là một nhà sư??



Ác ý đối với bản tôn của Phật Đà Mặt Cười cũng là ác ý, giả như Thượng sư có đức thật sự đã là một nhà sư trước khi vào Liên Tọa, như vậy nhìn thấy Phật Ma một thể của Phật Đà Mặt Cười bèn tự nhiên muốn độ hóa bà ta. Độ hóa, nói dễ nghe là độ hóa, đối với Ma mà nói chẳng phải là muốn giết ư?



Cho nên, hình dạng lúc chết của ông ta sau cùng mới thế này, được bao bọc bởi hoa sen tượng trưng cho sự thanh tịnh tốt đẹp, rất khó để không hiểu thành đấy là sự mỉa mai của Phật Đà Mặt Cười đối với Phật Môn hiện nay.



Cả buổi sáng, tâm trạng của mọi người đều có phần sa sút.



Tuy rằng nhìn thấy không ít thi thể tại Đường Linh Quốc, song người còn sống sờ sờ mấy ngày trước cứ thế chết oan trước mặt mình, lại còn ở trước tượng Phật, âu chấn động tâm lý là không thể so sánh được. Tóm lại, tụng kinh buổi sáng kết thúc, Vân Nhàn bước ra khỏi đại điện và thấy Cơ Dung Tuyết vỗ vai mình.



“Đừng nghĩ nữa.” Cơ Dung Tuyết bình tĩnh nói, “Trong tình huống ấy, không cứu được là chuyện bình thường.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tiết Linh Tú cũng khó có khi không đề cập đến vấn đề vệ sinh mỗi khi nói với nàng, chỉ lấy ra phù Sạch Sẽ, bảo: “Đi rửa đi.”



Sắc mặt Kỳ Chấp Nghiệp cứng đờ lạnh lùng, gã bặt thinh.



Vừa rồi từ vài lời nói nghe ra được một số chuyện, có điều cả bọn rất ăn ý coi như không nghe thấy. Chung quy có một số chuyện người khác không muốn nói vì có lý do không muốn nói.



“Hầy.” Chuyện người trước mặt nổ tung thành quả dưa hấu không phải là chuyện dễ dàng quên, Vân Nhàn bóp nát phù Sạch Sẽ. Dường như khôi phục lại tinh thần, nàng đưa tay chặn lại người còn lại sau lưng Trương Hạc Nghiêm: “Chậm đã, dừng bước.”



Không phải nàng muốn chọc vào vết sẹo của người ta, nếu được, nàng đã hỏi Trương Hạc Nghiêm, khốn nỗi bây giờ Trương Hạc Nghiêm đã hoàn toàn luân hãm, còn ước gì mỗi tối đều được ôm chăn đến nằm ngay dưới chân tượng Phật, người bình thường rất khó giao tiếp với y.



Người này chính là Lâm Chi Song đã tự khai báo tên trước đó. Hắn bị chặn lại, run rẩy thốt lên: “Lại, lại làm sao...”



Trông như sắp bị dọa vỡ mật.



“Lâm đạo hữu, hỏi ngươi một chuyện.” Vân Nhàn đi thẳng vào vấn đề, “Rốt cuộc ngươi có mâu thuẫn gì với hắn?”



Câu này như chọc vào tổ ong vò vẽ, hai mắt Lâm Chi Song tràn đầy tơ máu, hắn oán trách rằng: “Có trời mới biết hắn nghĩ gì! Trước đó nói chúng ta là huynh đệ, có chuyện tốt gì cũng phải nhớ đến hắn. Ta tốt bụng đưa hắn vào đội của Trương công tử, ai ngờ bây giờ mọi chuyện lại thành ra thế này? Hắn lại trách ta, nói ta ích kỷ, lôi hắn xuống nước, thì ra muốn lôi hắn ra đỡ đạn.... Nếu hắn chết ắt do chính ta hại! Các ngươi nói xem chuyện này có liên quan gì đến ta?! Hả?? Cho dù hắn chết cũng do hắn xui, sao có thể đổ lên đầu ta chứ!!”



Nói một cách công bằng, bảo không liên quan âu thật sự chẳng tính là liên quan gì. Có lợi ích sẽ có rủi ro, không thể vô duyên vô cớ hưởng lợi, tuy nhiên dựa theo nhân quả, đích thị chính Lâm Chi Song đưa người kia vào Liên Tọa.



Bây giờ người đã chết, không tài nào tin tưởng hoàn toàn vào lời nói của hắn. Nếu thật sự “tốt bụng”, sao còn khiến hai người hận đến mức muốn giết nhau?



Song dẫu có ra sao người chết cũng chết rồi, bây giờ nói những điều này đã vô nghĩa.



Trong đầu Vân Nhàn thoáng qua một ý nghĩ. Câu “chết thì đã chết rồi” và “đến thì đã đến rồi” thật sự có phần tương tự, toàn là những lời hay dùng để tạm ngừng suy nghĩ.



Ha ha! Cười không nổi.



Lâm Chi Song không nhận được phản hồi của mọi người, sắc mặt càng thêm xanh mét: “Các ngươi không nói gì là có ý gì? Ánh mắt này có ý gì?? Thật ra các ngươi cũng cảm thấy ta hại chết hắn?? Ta chớ hề ra tay, là hắn muốn giết ta trước! Hắn chỉ không thành công mà thôi!! Hắn đáng chết, hắn vốn dĩ nên chết...”



Thái Bình bỗng đâu hét lên: “Đừng để hắn nói nữa!”



“Dừng lại!” Cơ Dung Tuyết cảm thấy không đúng, cau mày chất vấn, “Còn nói tiếp nữa sao??”



Vân Nhàn phang thẳng chuôi kiếm tới, Lâm Chi Song bị đánh đau, bấy giờ mới sực tỉnh và nói với vẻ thê thảm:



“Xin lỗi. Ta không biết tại sao mình lại thế. Cảm giác toàn bộ nơi này điên hết, mọi người điên rồi.”







Cả bọn ngồi trên bờ ruộng, nhìn bầu trời xanh thẳm và mặt trời chói chang của Liên Tọa, vô cùng tán đồng.



Nếu thật sự nói về điên, đoan chắc Minh Nhân là người điên sớm nhất, chẳng qua lịch sử trước kia đã bị che giấu, nay mọi người lại đang ở Liên Tọa, sức nào tỏ tường.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết trước tiên thở dài một hơi.



Vân Nhàn hiểu nàng ấy đang nghĩ gì bèn vỗ vai an ủi: “Đại tiểu thư, chắc ngươi đang nghĩ nếu đến sớm hơn thì tốt biết mấy. Nếu có ngươi ở Đường Linh Quốc, đúng là như hổ mọc thêm cánh đấy.”



Đối với công pháp của Rèn Thể Môn mà nói, cho dù không có linh khí, thân thể của nàng ấy vẫn cứng như sắt thép vì đã được rèn luyện. Giả như Cơ Dung Tuyết ở đó, cả bọn sẽ không chật vật như vậy tại giai đoạn đầu ở Đường Linh Quốc.



“Thôi. Đừng nói chuyện này nữa.” Cơ Dung Tuyết nói một cách thành thạo, “Đến thì đã đến rồi.”



“Đúng vậy.” Vân Nhàn, “Chỉ cần sư* dụng chút mưu kế, tin rằng nhất định chúng ta sẽ làm được.”



Cơ Dung Tuyết gật đầu: “Ngươi có thể xuất sư*.”



Tiết Linh Tú: “...” Hắn không muốn nghe thêm bất kỳ câu nói chơi chữ đồng âm nào nữa!!



*sư ở đây là sư tử (狮-shī), được dùng để chơi từ đồng âm với “sử dụng” (施-shī) và “thầy” (師-shī)



Nói chuyện chính đi, nói chuyện chính đi.



“Quy tắc đặt ra cho chúng ta vẫn có hiệu lực đối với bà ta.” Kiều Linh San khó hiểu thốt lên, “Vậy Phật Đà Mặt Cười giết khối người thế mà sao không thấy bà ta gặp chuyện?”



“Bà ta không cho rằng đó là giết người.” Kỳ Chấp Nghiệp đáp, “Khoảnh khắc người ta nảy sinh sát ý, trong mắt bà ta chỉ coi việc loại bỏ người này như loại bỏ một hạt bụi.”



Vân Nhàn: “...”



Đúng là xuất thân từ Phật Môn, phương pháp chiến thắng về mặt tinh thần* thật mạnh mẽ! Chỉ cần ta cảm thấy thứ ta giết không phải là người vậy thì không tính là giết người; chực như không nhìn thấy calo chính là không có calo, logic nhất quán còn thần kỳ cùng cực.



*Phương pháp chiến thắng về mặt tinh thần (精神胜利法): bắt nguồn từ câu truyện “A Q chính truyện” của Lỗ Tấn. Phương pháp đấy là một sự tự an ủi, tự huyễn của bản thân nhằm giúp bản thân dễ dàng chấp nhận và bỏ qua cái thất bại để có thể mỉm cười sống tiếp.



“Vậy kỳ lạ ghê.” Phong Diệp nói không cần suy nghĩ, “Nhưng trên đời này không phải tất cả sát ý toàn là ác ý. Chẳng lẽ ai giết cha mẹ ta thì ta không thể báo thù sao? Nếu người đó vốn dĩ đã tội ác tày trời, rõ rành ta giết hắn là trừ hại cho dân.”



Cả bọn bặt thinh một cách đáng ngờ.



Phong Diệp hãy còn thắc mắc sao không ai trả lời, kết quả vừa nhìn thấy mặt Kỳ Chấp Nghiệp nặng nề, gã tức thì nhớ ra: “Xin lỗi... Ta không có ý đó!”



Đúng là hết chuyện để nói.



Nói thật, tuy rằng hiện tại mọi người ở chung toàn là cảnh gà bay chó chạy nhưng nhìn chung họ vẫn khá hòa thuận. Ai cũng xứng đáng với danh hiệu đồng đội 10 tốt, còn gọi là bạn bè thì lại có chỗ mơ hồ chẳng rõ.



Chung quy ngoại trừ nhóm ba người Đông Giới biết tỏng lai lịch nhau, những người còn lại đều không quá quen thuộc với trải nghiệm của đối phương, có thể thân thiết đến mức ngủ chung giường ghép lớn chứ chẳng tỏ trong nhà đối phương có mấy người đây này.



“... Có gì mà phải xin lỗi.” Kỳ Chấp Nghiệp đứng dậy với vẻ mặt căng thẳng, nói giọng cứng rắn, “Chuyện của cha mẹ ta chẳng có gì không thể nhắc đến. Người trong Phật Môn đều biết, không phải là điều kiêng kỵ. Ta đâu rõ nhiều chuyện của Minh Nhân, nếu những điều này có ích thì ta nói cho các ngươi cũng không sao.”



Tiết Linh Tú ho nhẹ: “Nếu ngươi không muốn nói thì hoàn toàn không cần nói.”



Vân Nhàn cảm thấy hơi không ổn, khẽ cau mày: “Tiết huynh, lúc này rồi thì đừng nói móc nói méo nữa được không?”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phong Diệp chữa cháy: “Đúng rồi đúng rồi.”



“... Ta không có nói móc nói méo.” Tiết Linh Tú nhắm mắt chịu đựng, “Ý nằm trên mặt chữ!”



Vài câu nói qua lại, sắc mặt Kỳ Chấp Nghiệp thật sự đã dịu đi một mảy. Nghĩ lại cũng đúng, đối với người tự trọng cao như gã, nếu tất cả mọi người đều bày ra vẻ mặt sẵn sàng gào khóc thảm thiết như khóc tang, lại thi thoảng nhìn gã với ánh mắt thương hại đồng cảm, thì thật sự thà đừng nói còn hơn. Gã khoanh tay đứng đó, khóe môi hơi nhếch lên, còn nói: “Ta thấy các ngươi cũng rất tò mò. Sao không ai hỏi?”



Cơ Dung Tuyết sổ toẹt: “Ta tính ngày mai hỏi lại.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Vân Nhàn nghĩ, đại tiểu thư Đúng đúng là, có phần đồng cảm nhưng không nhiều.



Chuyện của cha mẹ Kỳ Chấp Nghiệp, hệt như mọi người suy đoán, tuy nhiên còn muốn tàn nhẫn hơn.



Như Phật Đà đã cho biết, cha mẹ gã toàn là Phật tử sùng đạo, tu vi không cao, hàng năm đều đến chùa tự tay làm đèn hoa cầu phúc, tin rằng ở hiền gặp lành, ác giả ác báo, thậm chí còn cố tình thỉnh một pho tượng Phật nhỏ về nhà, mỗi dịp lễ tết đều cúng bái đốt hương thật tốt.



Năm đó Kỳ Chấp Nghiệp khoảng năm sáu tuổi và đó là lúc gặp phải sơn tặc xâm nhập. Ban đêm có lưu dân ở chân núi gõ cửa nhà gã, nói mình đã không ăn cơm mấy ngày, thê tử sắp đói đến chết, khẩn cầu mẹ Kỳ cho chút cơm ăn. Ngày thường hai người cũng hay gặp hòa thượng đi khất thực, đương nhiên lần này không nghĩ nhiều, cứ vậy múc cơm cho người ta; thấy lưu dân ăn mặc lam lũ còn hỏi y có muốn vào nhà, nghỉ ngơi trong nhà một đêm rồi tính tiếp hay chăng.



Ban đầu lưu dân cũng là người đàng hoàng, từ chối khéo ngay, nhưng ngày hôm sau y lại dẫn thê tử đến.



Sơn tặc không tìm thấy người, tới cả đất còn cạo một lớp mang đi, đốt sạch nhà cửa của bọn y, đất bị đào lên, hạt giống gieo trồng mùa đông bị phá hoại sạch sẽ; ngôi làng đã hoàn toàn trở thành sào huyệt của sơn tặc, bọn y không tài nào quay về nữa rồi.



Cứu người gặp nạn là đại công đức, cha mẹ Kỳ Chấp Nghiệp không chút do dự cho gia đình kia nán lại tạm thời. Ngày thường hai nhà thay phiên nhau quét dọn nấu cơm, cha mẹ Kỳ Chấp Nghiệp còn cố gắng tìm cho hai người họ một công việc tạp dịch trong thành để ổn định cuộc sống. Hai người kia càng cảm kích cùng cực, ước gì lấy mạng báo đáp.



Cuộc sống yên bình chưa trôi qua được nửa tháng, vào một buổi tối nọ, bọn sơn tặc lại xuất hiện gần ngôi nhà một cách kỳ lạ, dường như đang tìm kiếm ai.



Bọn y nói đừng lo lắng, bọn sơn tặc tìm được người chúng muốn tìm sẽ quay về ngay.



Bọn y nói đừng báo quan, ngược lại sẽ đánh rắn động cỏ, được không bù mất.



Tối hôm ấy là một buổi tối bình thường, Kỳ Chấp Nghiệp vẫn đang luyện tập nhảy trên cọc gỗ mai hoa sau nhà. Bỗng gã nghe thấy tiếng binh khí va chạm, còn đang ngơ ngác đã bị mẹ ôm chặt chạy vào nhà, nhét vào trong tủ treo y phục, không nói một lời khóa trái cửa từ bên ngoài.



Kỳ Chấp Nghiệp còn nhỏ nhưng vẫn cảm nhận được điều bất thường, vừa mở miệng đã bị mẹ bịt chặt miệng, gằn giọng: “Đừng nói!”



Qua khe hở nhỏ nhìn thấy được lửa đã bốc lên ngùn ngụt bên ngoài nhà, bọn sơn tặc đông nghịt, vẻ mặt hung dữ, trông như ác quỷ.



Hai kẻ lưu dân hoàn toàn không phải lưu dân, thê tử chính là người phụ nữ trước đây của tên thủ lĩnh sơn tặc. Do chia chác không đều, ả và tình nhân bày mưu hạ độc giết chết tên thủ lĩnh, mang theo tiền bạc bỏ trốn. Bọn sơn tặc như rắn mất đầu, bằng mọi giá phải tìm được hai người này, đến chết cũng không tha.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ả phụ nữ đã bị đâm chết, tên đàn ông còn lại run như cầy sấy, lắp bắp nói bậy: “Ta thật sự không biết ả giấu đồ ở đâu! Ta thật sự không biết! Xin các ngươi tha cho ta!!”



“Ngươi nói không biết là không biết sao?” Tên sơn tặc cười gằn, “Hai người này là gì của ngươi? Cũng là đồng bọn? Ngươi đưa đồ cho bọn chúng rồi? Ái chà, còn thờ tượng Phật nữa chứ! Thật thú vị!”



Đám sơn tặc phía sau cười ha hả. Có lẽ chúng cũng không thấy có gì buồn cười, song tên cầm đầu đã cười âu bọn thuộc hạ phải cười theo.



Cha Kỳ Chấp Nghiệp nói: “Chúng ta không quen y, chỉ tốt bụng cho ở nhờ, không phải đồng bọn! Nợ có chủ, ngươi hãy thả nương tử ta ra, nàng...”



Mẹ Kỳ Chấp Nghiệp mím chặt môi, chỉ lắc đầu.



Tên sơn tặc nhìn hai người đầy khó chịu. Chẳng rõ thấy khó chịu vì bị phản bác hay đơn giản là khó chịu khi thấy người khác có tình cảm mặn nồng, hay lại khó chịu khi thấy có người sống đúng với cuộc đời con người hơn y. Mỗi tội ác ý nào cần lý do, y ném thanh đao về phía tên lưu dân giả mạo, cười khẩy: “Ngươi nói hai người này không phải đồng bọn của ngươi? Ý ngươi là ngươi vô tội, bị ả đàn bà kia lừa gạt? Vậy ngươi giết bọn chúng đi, ta sẽ tin.”



Lối suy luận này thật sự không tài nào chấp nhận được. Hoàn toàn vô cớ gây rối, hành hạ người khác cho vui. Khốn nỗi tên lưu dân lại thật sự run rẩy nhặt cây đao lên, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Giết bọn họ thì các ngươi sẽ tha cho ta sao?? Nói rồi đấy, giết bọn họ thì các ngươi sẽ tha cho ta...”



Bóng người đổ xuống, máu tràn ra, tô cơm trắng nóng hổi đưa ra đổi lại là bị phanh thây xé xác. Tên lưu dân nhắm mắt không dám nhìn, lại như đang an ủi ai đó mà hét lớn: “Xin lỗi!! Xin lỗi!! Ta thật sự không muốn chết, ta không muốn chết...”



Y chưa dứt lời, một nhát đao đã chém thẳng vào gáy y, chết ngay tại chỗ.



Tên sơn tặc cười khoái trá thật to, nói với cha mẹ Kỳ Chấp Nghiệp: “Tụi bây xem đi. Tụi bây xem mình đã cứu thứ người gì đi? Không bằng cứu một con chó. Người tin Phật đều ngu như tụi bây sao? Người lương thiện? Nói cho ngươi một câu, người tốt sống không thọ, tai họa để lại ngàn năm! Hahahahaha!!”



Bọn sơn tặc khác vẫn chẳng rõ y cười cái chi, có gì mà buồn cười, vẫn phối hợp cười theo: “Hahaha!! Ngu chết ngu chết đi được!!”



Bọn chúng vênh váo dạy dỗ hai người xong, vào nhà vơ vét một lượt, niềm vui lấy được tiền bạc còn chẳng bằng một phần mười lúc nãy. Chung quy trước đây chưa từng có cơ hội dạy dỗ người khác, bây giờ tất nhiên hết sức phấn khích. Tượng Phật đổ sập, bị vùi trong đống đổ nát, bị người ta vô tình giẫm nát. Kỳ Chấp Nghiệp cứng đờ chờ đợi khổ sở hai canh giờ, cuối cùng nghe thấy tiếng động nhẹ bên ngoài cánh cửa tĩnh lặng.



Đại sư Minh Quang thở dài: “... A Di Đà Phật.”



Gã được bế ra khỏi tủ y phục, nhìn thấy đôi mắt của mẹ trước khi chết vẫn không dám nhìn về phía mình, đầy vẻ áy náy, hối hận, không dám tin.



“Phật Môn còn chưa kịp trấn áp, đám sơn tặc đó đã tự giải tán sau đó.” Kỳ Chấp Nghiệp nghiến răng đôi ba lần, cười gằn, “Tên cầm đầu giết cha mẹ ta đến tuổi trung niên thì đau bệnh triền miên, bây giờ bắt đầu tin Phật. Hằng năm đều tranh nhau cướp nhang đầu, mặc cho phải tốn hết tiền bạc cũng muốn cứu giúp người khác, còn cúng cho Phật Môn hai pho tượng vàng, bây giờ đã là người lương thiện có tiếng được cả vùng mười dặm tám làng kính trọng đấy.”



Vân Nhàn một lúc lâu mới nói: “Sau này ngươi có gặp y không?”



“Không.” Kỳ Chấp Nghiệp u ám đáp, “Nếu ta gặp được y, y đã chết không có chỗ chôn.”



Cũng đoán được, cây pháp trượng Đông Cực của Đại sư Minh Quang được dùng để áp chế sát tính. Dù là vì Kỳ Chấp Nghiệp, ông ấy vẫn tuyệt đối không để hai người gặp lại nhau lần nữa.



Suy cho cùng ông ấy đã nuôi dạy Kỳ Chấp Nghiệp từ nhỏ, lại quá tỏ tường. Với tính cách của Kỳ Chấp Nghiệp, một kiếm giết chết tên đó là điều không tưởng, nếu thật sự có cơ hội, gã nhất định sẽ trả lại hết từng nhát đao.



Ân tình nuôi dưỡng sâu nặng, hơn nữa, mặc cho thế nào chuyện này không thể trách Phật Môn. Toàn bộ Tây Giới rộng lớn bằng ấy, Đại sư Minh Quang có thể phát hiện, xử lý và an táng tử tế sau hai canh giờ cho chuyện xảy ra tại một ngôi làng nhỏ vùng khỉ ho cò gáy đã rất nhanh. Nhưng, đứng dưới góc độ của Kỳ Chấp Nghiệp, làm sao gã không sinh lòng oán hận.



Gã không muốn ở lại Phật Môn, chẳng lẽ thật sự muốn trải qua những ngày không nhớ đến?



Mâu thuẫn, quá mâu thuẫn.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bầu trời vẫn xanh như vậy, cả bọn ngồi trên bờ ruộng, gió thổi qua mặt, họ nhất thời không biết nói gì. Một lúc sau, chỉ có Tiết Linh Tú ôn hòa thốt lên: “Nén đau lòng.”



Cơ Dung Tuyết ngơ ngác: “Lúc này mà nói câu đó sao?”



Không phải mới mất mới nói nén đau lòng à? Nàng ấy không hiểu lắm về những lễ nghĩa trong giao tiếp này.



“Vậy các ngươi nói gì đi!” Tiết Linh Tú cả giận, “Không nói gì còn kỳ lạ hơn đấy!”



Vân Nhàn: “Ừm. Kỳ đạo hữu, ta thấy trước đây mình hơi lớn tiếng với ngươi.”



Kiều Linh San: “Ta cũng thấy vậy.”



Phong Diệp: “Ta nữa.”



“...” Kỳ Chấp Nghiệp lạnh lùng nhìn mọi người, nói, “Cứ như trước đây là được, đừng có làm bộ dáng buồn nôn này.”



Nổi hết cả da gà.



Đối với Kỳ Chấp Nghiệp, Minh Nhân là đại tiền bối, tuy nhiên đối với Minh Nhân, hiển nhiên Kỳ Chấp Nghiệp cũng có chỗ đặc biệt.



Có lẽ Minh Nhân muốn gã làm gì đó, hoặc có lẽ, gã đủ sức làm một số việc mà người khác không làm được cho Minh Nhân...



Đúng là vẫn phải biết rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì.



“Tại chỗ này tới ngay phù Truyền Âm cũng chỉ sử dụng được trong Liên Tọa.” Vân Nhàn thở dài, “Giá mà có thể hỏi Đại sư Minh Quang thì tốt rồi. Kỳ đạo hữu không biết, ông ấy nhất định sẽ biết.”



Kiều Linh San bảo: “Bây giờ không ra ngoài được. Còn cách nào khác để liên lạc với Đại sư Minh Quang không?”



Cơ Dung Tuyết: “Kỳ đạo hữu, nghĩ cách đi.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Có phải mấy người này đổi chủ đề nhanh quá không! Thôi được, cũng tốt.



Gã nhìn cây bồ đề sum suê cao chọc trời nọ, khẽ nhíu mày không chắc chắn, một lúc lâu mới nói: “Có lẽ có. Nhưng ta không chắc có dùng được không.”



“Thật sự có sao?!” Vân Nhàn bật dậy như cá chép nhảy, “Vậy cứ thử xem trước đi! Thử xem rồi mới biết có dùng được hay không.”



“...”



Nửa nén hương sau.



Kỳ Chấp Nghiệp thản nhiên nói với mọi người: “Bắt đầu tưởng tượng đi.”



Vân Nhàn: “...”



Trước mặt cả bọn chính là thân cây bồ đề to lớn đến sáu người ôm không xuể, trải qua nắng gió, nó sần sùi vô ngần, lộ ra vẻ mục nát.



“Vậy, ý ngươi là.” Vân Nhàn chỉ vào thân cây, không tài nào tin nổi, “Để bọn ta nhắm mắt, liên tục tưởng tượng cây bồ đề trước mặt thành một pho tượng Phật, cứ nghĩ mãi nghĩ mãi, nó sẽ thật sự biến thành tượng Phật sao???”



Bản tôn cho tượng Phật duy nhất trong toàn bộ Liên Tọa này chính là thứ này quay lưng lại với Tà Phật, bái lạy nó còn không biết là đang bái lạy ai, chắc chắn là không thể bái được.



Phật Môn có một cách thức giao tiếp đặc biệt, nếu hai người tình cờ cùng lúc bái lạy tượng Phật sẽ có khả năng tâm ý tương thông, có điều chỉ giới hạn ở những người thân thiết hoặc quen biết.



Tiết Linh Tú nói thẳng: “Ngươi nói đùa hả?”



“Không đùa.” Cơ Dung Tuyết từng đọc một ít sách, dầu gì Chưởng môn không thể là người mù chữ ngoại trừ Kiếm Các, nàng ấy bình tĩnh nói, “Phật Môn có công pháp này thật, từng thấy có người trong Phật Môn ngày đêm nghĩ về bảo ấn trong linh phủ của mình, mười mấy năm sau, bảo ấn biến thành thực thể, trở thành bản mệnh linh bảo của người đó.”



“?” Vân Nhàn nói ngắn gọn, “Ý là ngày nào cũng tưởng tượng ở đây có một thanh kiếm, rồi nghĩ mãi nghĩ mãi là ta sẽ thật sự sẽ có một thanh sao?”



“Có thể nói như vậy. Nhưng tốt nhất ngươi đừng nghĩ về linh thạch trong linh phủ, kẻo không lấy ra được.” Cơ Dung Tuyết nhìn thấu bước tiếp theo của Vân Nhàn, nói tiếp, “Có vài cao tăng đi đâu cũng không cần bái chùa. Nhìn núi là Phật, nhìn nước là Phật, chỉ cần có tâm, trong mắt toàn là tượng Phật.”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn phát huy đức tính tốt: “Nhưng đây là gỗ mà.”



Kỳ Chấp Nghiệp hết kiên nhẫn, vỗ vào sau gáy nàng: “Vậy nên ta mới bảo ngươi nghĩ tới đấy???”



“Ta có nói không làm đâu, ngươi lớn tiếng thế làm gì?!” Vân Nhàn còn nói to hơn gã, xong nhắm mắt bắt đầu tưởng tượng thân cây trước mặt là một pho tượng Phật.



Nhưng đúng như dự đoán, dù nàng có nghĩ thế nào, vừa mở mắt ra, thân cây trước mặt vẫn là thân cây, chẳng liên quan gì đến tượng Phật. Vân Nhàn luôn rất giỏi tự an ủi bản thân, suy cho cùng đâu phải nàng không có duyên với Phật mới ngày một ngày hai; còn có những người khác nữa, chắc cũng không ai trông chờ vào nàng đâu...



Nàng xoay đầu lại, phát hiện trừ Kỳ Chấp Nghiệp ra, cả bọn đều đang nhìn thân cây với vẻ mặt chán nản.



Vân Nhàn lần lượt mở khu vực nói chuyện riêng: “Nhìn thấy tượng Phật chưa?”



Kiều Linh San: “Cây gỗ này bị chim gõ kiến đục 33 cái lỗ, ghê thật!”



Tiết Linh Tú: “Ngươi có thể im lặng một chút không?”



Cơ Dung Tuyết: “Đây là gỗ.”



Phong Diệp: “Không nhìn ra tượng Phật, nhưng đường vân này trông hơi giống phân. Ha ha ha giống ghê!”



“...”



Chỉ có Kỳ Chấp Nghiệp vẫn đang nhíu chặt mày, tĩnh tâm nghĩ đến.



Vân Nhàn nhìn khuôn mặt anh tuấn lộng lẫy của gã, thầm nghĩ: Hình như nàng đã phát hiện ra một điều rất ghê gớm. Nếu mỗi ngày Phật Môn đều phải suy nghĩ cỡ đó thì các đại sư nam không cạo vẫn hói. Trái lại tỳ kheo ni thì không sao bởi lẽ con gái đâu dễ hói. Mỗi tội cái đầu trọc vẫn bảnh tỏn hơn cái đầu như Địa Trung Hải, thảo nào họ phải cạo, ha ha ha, ha ha ha ha... Xin lỗi, Phật Tổ! Con không có ý bất kính. Về nhà sẽ gõ mõ nhiều hơn.



Bỗng nhiên, Kỳ Chấp Nghiệp mở mắt, ánh vàng chói lọi!



Trên thân cây từ từ xuất hiện một đường nét huyền ảo, trông có vẻ giống hình người đang ngồi xếp bằng.



Cơn kinh ngạc qua, Vân Nhàn mừng rỡ ngay!



Phương pháp này thực hiện được kìa!!!



Vậy tiếp theo chính là liên lạc với Đại sư Minh Quang...



Một mảnh tĩnh lặng.



“Kỳ đạo hữu.” Vân Nhàn cố kìm nén hỏi, “Sư phụ ngươi đâu?”



Kỳ Chấp Nghiệp thật sự bị nàng làm ồn đến muốn đánh vào đầu nàng, “Đâu phải lúc nào ông ấy cũng bái Phật được?”



Cũng đúng, cả bọn yên lặng chờ đợi.



Chờ một hồi, cuối cùng bên đối diện có chút động tĩnh, Kỳ Chấp Nghiệp mở miệng kêu: “Sư...”



“Là Kỳ sư huynh ư? Huynh chưa chết! Thật tốt quá!” Đối diện là một tiểu sa di ni, giọng nói còn hơi non nớt, ngọt ngào thốt lên, “Vậy huynh tìm ai ạ?”



Sao lại có người nhận thay, cũng không biết kết nối đến ngài tượng Phật nào. Kỳ Chấp Nghiệp toát mồ hôi đáp: “... Tiểu Lê, ta tìm sư phụ mình. Ta có việc gấp.”



“Hình như Đại sư Minh Quang đang ở chính điện.” Tiểu sa di ni nghe gã nói có việc gấp cũng sốt ruột theo, “Được, Kỳ sư huynh đừng ngắt, ta đi tìm ngay. Huynh đợi chút nhé, ta đi ngay, ta đi ngay, hộc hộc hộc...”



Tiếng động bên kia xốc nảy đứt quãng, thảng xa thảng gần, có vẻ tiểu sa di ni này đã ra khỏi điện và đang chạy.



Vân Nhàn thắc mắc: “Cái này còn có chức năng di động nữa à? Phật Môn di động? Không đúng, hình như là liên thông...”



Đầu bên kia truyền đến một tiếng quát lớn: “Chấp Lê!! Mau đặt tượng Phật xuống!!!! Ngươi làm gì vậy hả???”



Cả bọn: “...”



Cho dù là phó điện nhỏ nhất thì ít nhất pho tượng thần đã cao năm sáu mét đấy.



Tiểu sa di ni này thật sự... liều cái mạng vì Kỳ Chấp Nghiệp.



Chấp Lê thở hổn hển trả lời: “Đừng đuổi theo ta, cũng đừng chửi ta, ta có việc gấp! Là Kỳ sư huynh tìm Đại sư Minh Quang!”



Nàng ấy cứ thế ôm pho tượng thần của phó điện đi khệ nệ đến chính điện. Sáu người bên này không dám tưởng tượng Đại sư Minh Quang nhìn thấy cảnh này sẽ có sắc mặt thế nào, nhưng không ngờ, bên trong chính điện lại một mảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ mõ khẽ dừng lại.



Vân Nhàn nổi lòng kính phục.



Đúng là đại sư!



Kỳ Chấp Nghiệp trầm mặc một lúc, cuối cùng mở miệng thốt lên: “Sư...”



Cuối cùng giọng nói trầm thấp như già đi mười mấy tuổi của Minh Thư vang lên yếu ớt, hắn nói một cách đờ đẫn: “... Sư huynh. Tìm sư phụ, có việc gì, có thể nói xong trong một câu không.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “... Ngươi đi gọi sư phụ tới đây giúp ta là được. Đa tạ.”



Vân Nhàn suýt nữa thì bật cười không đúng lúc.



Thôi xong đời cái tu thiền bế khẩu, lại bị phá rồi!



..........



Lời tác giả:



Cô nhóc sa di ni thật đáng yêu, viết mà tôi cười như bà dì