Rốt cuộc trước khi trời tối, Đại sư Minh Quang vội vàng đến từ hiện trường cắt băng khánh thành.
Kỳ Chấp Nghiệp lo lắng sắp bị bà lão bắt về, nói một hơi: “Sư phụ năm đó tiền bối Minh Nhân đã gặp chuyện gì bây giờ lập tức kể rõ ràng chi tiết cho con biết!”
“Cái gì?!” Đại sư Minh Quang ngạc nhiên giật mình, tốc độ nói cũng vô thức tăng nhanh, “Ta cũng rất muốn nói cho con ngay tức thì nhưng mà chuyện đó thật sự rất dài dòng không tài nào nói hết được!”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Dài dòng thì nói ngắn gọn lại nhanh lên đã sắp hoàng hôn rồi con sắp phải đi rồi!”
“...” Đại sư Minh Quang hít sâu một hơi, hắng giọng cho biết: “Tóm lại là năm đó hai nước Pháp Hỉ Hoành Nguyện giao chiến Phật Môn trung lập nhưng Minh Nhân cảm thấy nên ra tay nên đã ra tay gián tiếp dẫn đến rất nhiều chuyện thảm thương muội ấy không bằng lòng muốn thấy và trái với ý định ban đầu của mình nên muội ấy ấy luôn cảm thấy đó là lỗi của mình từ đó cãi nhau với Trụ trì rồi ngày hôm sau đánh bị thương 33 đệ tử Phật Môn xong xuống núi!”
Kỳ Chấp Nghiệp nổi giận: “Đây chẳng hóa ra là chưa nói gì cả ư? Chuyện gì! Người mau nói là chuyện gì đi!!!”
“Nghịch đồ!!” Đại sư Minh Quang tức giận: “Không phải ta đã nói với con là không tài nào nói ngắn gọn à? Ta đã bao giờ lừa con chưa?? Đầu ngứa rồi phải không???”
Vân Nhàn ở bên này gãi đầu nói: “À này, Đại sư Minh Quang...”
“A Di Đà Phật.” Đại sư Minh Quang hiền từ nói, “Vân tiểu hữu, thì ra ngươi cũng ở đây à.”
Vân Nhàn: “Mọi người đều ở đây cả ạ.”
Đại sư Minh Quang thận trọng bày tỏ: “Các bạn nhỏ, hôm nay tình hình thế nào? Lão nạp ngày đêm trông coi hồn đăng của các ngươi, vô cùng lo lắng.”
Mọi người: “...” Lộ nguyên hình, lộ nguyên hình rồi Đại sư Minh Quang ơi!
Việc gấp phải tùy cơ ứng biến, xem ra chuyện hai quốc gia Pháp Hỉ Hoành Nguyện sẽ không thể nói rõ ràng, Vân Nhàn còn có chuyện khác muốn hỏi, lập tức gia nhập đội quân rap: “Đại sư ông có biết tiền bối Minh Nhân đã nhập ma rồi không? Chúng ta nghi ngờ Ma Giáo đã bắt đầu xuống tay với những đứa con số mệnh của bốn giới từ mấy chục năm trước mà tiền bối Minh Nhân chính là vật thí nghiệm đầu tiên nhưng bây giờ bà ta đã biến thành cành cây khiến đông đảo người chết tóm lại là rất đáng sợ ông có biện pháp gì không?”
“Hầy...” Đại sư Minh Quang thở dài, giọng nói đầy vẻ bi thương: “Minh Nhân, cuối cùng muội vẫn... một bước sai, từng bước sai...”
Cả bọn xù lông: “Nhanh lên!!!”
Minh Quang: “A Di Đà Phật các bạn nhỏ nhất định phải giữ gìn cẩn thận tượng Phật gỗ ta tặng cho các ngươi nó có thể giúp các ngươi chịu va chạm nó vỡ vụn xong sẽ bắt đầu ăn mòn kết giới từ trong ra ngoài kết giới đó kết hợp với công pháp Lồng Chuông Vàng của Phật Môn nên có phần hiệu quả nhưng hãy nhớ kỹ dùng chiến thuật biển người với Minh Nhân là vô dụng, Phật Môn không thể phái người bao vây muội ấy, nhớ kỹ nhớ kỹ nhiệm vụ của các ngươi là lấy được tình báo sau đó nhân cơ hội này thoát ra ngoài cứu được bao nhiêu người thì cứu bấy nhiêu...”
Vân Nhàn hét lên: “Nhưng mà tiền bối Minh Nhân thì sao??? Ai sẽ ngăn cản bà ta???”
“Ta không biết Minh Nhân đã đi đến bước đường này.” Minh Quang thở dài, “Sự việc đã đến nước này, trốn tránh cũng vô ích. Ta sẽ mang theo Bát Tử Kim đến.”
Ý tứ ẩn giấu trong lời nói của ông ấy khiến lòng người không khỏi chấn động.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trước đây Trụ trì không đồng ý để Minh Quang đến chính là vì biết nếu ông ấy đến trấn áp, kết cục xấu nhất là bỏ mạng tại đây, kết cục tốt nhất cũng chỉ là cả hai cùng chết.
Nghĩ như vậy, Đại sư Minh Quang vẫn luôn bằng mặt không bằng lòng.
Bề ngoài ông ấy nói không định đến nhưng lại đưa cho cả bọn tượng Phật gỗ, sức mạnh trong đó giúp cả bọn sống sót ít nhất một tuần tại Liên Tọa, tìm hiểu tình hình cụ thể của Minh Nhân. Có lẽ ông ấy vẫn còn ôm lòng cầu may, hy vọng Phật Đà Mặt Cười không phải là muội muội của mình.
Kết giới chỉ bị phá vỡ từ trong ra ngoài, ông ấy và Tiêu Nguyên bí mật phối hợp phát nhiệm vụ. Không phải muốn nhóm Vân Nhàn đi độ hóa Phật Đà Mặt Cười, nhiệm vụ thật sự của cả bọn là mở kết giới, thu thập tình báo, toàn thân rút lui, cứu người, xong ông ấy mang theo Bát Tử Kim đến trấn áp.
Lúc đầu Minh Quang không nói gì, đương nhiên không phải vì Phật Môn không đáng tin, mà vì ông ấy biết với trí thông minh của Vân Nhàn... thôi, với trí thông minh của cả bọn, họ nhất định đoán được suy nghĩ của ông ấy.
Không nói gì khác, chỉ riêng Kỳ Chấp Nghiệp, nếu biết ông ấy muốn làm thế gã tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Trong nháy mắt, Kỳ Chấp Nghiệp ngẩng đầu lên điên tiết: “Sư phụ, người!!”
Bát Tử Kim là báu vật quan trọng của Phật Môn, đã được niêm phong từ lâu, Trụ trì không đồng ý chẳng một ai được động vào. Đại sư Minh Quang muốn lấy đi bằng cách nào? Chắc chắn là tự ý lấy... thậm chí gã không muốn nói ra chữ đó!
Cách đấy không xa, tiếng gậy quen thuộc của bà lão vội vàng vang lên, bà ta lo lắng gọi: “Các cháu ở đâu? Tam Nha, Đại Đản, Vượng Tài, Tiểu Phương, Kỳ Chấp Nghiệp Phong Tử, các cháu ở đâu? Trời tối, đến giờ nghỉ, mau trả lời bà nào!”
Ánh vàng trên thân cây xoẹt một tiếng tắt ngấm.
Âm thanh đầu bên kia biến mất.
Kỳ Chấp Nghiệp nắm chặt tay, đấm vào thân cây, vẻ mặt cứng đờ.
Vân Nhàn tốt bụng an ủi: “Ngươi giận thì giận, tội gì phải đánh cây bồ đề này.”
Kỳ Chấp Nghiệp quay mặt lại, chẳng ngờ Vân Nhàn thấy khóe mắt gã đỏ lên, gã phẫn nộ đáp: “Nếu ta biết, ta tuyệt đối sẽ không đến đây!”
Gã đã cảm thấy mình bị dụ đến đây từ sớm nhưng chưa bao giờ nghi ngờ do Minh Quang.
“...” Đã to xác thế sao còn sắp khóc nữa, Vân Nhàn nghiêm túc thốt lên, “Đại sư Minh Quang có thể bằng mặt không bằng lòng, ngươi cũng có thể mà. Trên làm dưới theo, tập tục sư môn. Ông ấy đã làm vậy, ngươi đừng lo lắng bị xử lý về sau.”
Kỳ Chấp Nghiệp lau mặt: “Ý ngươi là gì.”
Vân Nhàn khoác vai gã, kéo người cao mét chín như gã xuống, suy tư: “Hình như chúng ta chưa từng nói một chữ ‘được’ nào cả.”
Nhiệm vụ nàng nhận là độ hóa thì cứ độ hóa thôi, sao còn muốn đến tranh công nữa chứ? Không được.
Cơ Dung Tuyết lạnh lùng nhìn từ phía sau, luôn cảm thấy chiều cao của Tiết Linh Tú lại bị bắt nạt. Thật thảm, may mà nàng cao hơn hắn.
Bà lão thấy mọi người đều ở đây, hiển nhiên thở phào nhẹ nhõm mà rằng: “Mau đi theo ta. Lần sau đừng chạy đến chỗ này, cẩn thận Phật Đà trách tội.”
Trên đường về căn nhà mái bằng, Vân Nhàn lại thấy thiếu nữ giám sát mình chép sách hôm qua đang nhảy chân sáo dẫn theo một nhóm người đi về hướng khác.
Bà lão cũng chú ý đến động tĩnh, nói với vẻ mặt thẫn thờ: “Lại có người mới đến Liên Tọa rồi.”
“...”
Đương nhiên Vân Nhàn hiểu, bây giờ tuy Phong Hoa đã bị loại bỏ nhưng di chứng từ độc vẫn còn, việc có người bị dẫn vào Liên Tọa là chuyện bình thường. Tuy nhiên nàng vẫn khẽ nhíu mày, có phần sầu lo.
Rõ rành nhóm người đó trông không giống người của Càn Khôn Thành.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
–
Lại một đêm gió lớn trăng mờ.
Nay mọi người đều đã quen với tiếng quỷ khóc sói tru bên ngoài, dù thế nào cũng không được phát ra tiếng động, không được nhìn ra ngoài cửa sổ, không được mở cửa, bên ngoài có ra sao vẫn không liên quan đến mình. Mỗi tội thời gian ban ngày hiện tại càng ngắn, ban đêm thêm nhốn nháo, huống hồ mọi người vẫn đủ sức giữ được tỉnh táo nhờ tượng Phật gỗ.
Đại sư Minh Quang đã tính toán từng bước. Tượng Phật gỗ vỡ vụn mới giải phóng năng lượng phá vỡ kết giới, trước đó mạng sống mọi người sẽ chẳng có gì đáng lo. Sau khi nó vỡ vụn và họ thoát ra ngoài, ông ấy sẽ đến. Lúc đó mọi người muốn ở lại cũng hết cách, không có tượng Phật gỗ, rất dễ bị ăn mòn thần trí.
Vân Nhàn đang nằm thì đột nhiên nói: “Ta có một ý tưởng táo bạo, chẳng rõ có nên nói hay chăng.”
Tiết Linh Tú: “Ngươi cứ nói.”
“Vì ngươi muốn nghe, vậy thì ta... Ơ.” Vân Nhàn trở mình bật dậy, không tài nào tin nổi, “Tiết huynh, sao hôm nay ngươi thay đổi tính tình dữ vậy?”
Bình thường không phải toàn bảo không muốn nghe, bảo nàng đừng ồn ào ư?
“Dù ta có nghe hay không thì ngươi vẫn nói.” Tiết Linh Tú nhắm mắt trả lời, “Huống chi ta cũng không ngủ được.”
Người thứ bảy đột nhiên thêm vào nói đầy u ám: “Hôm nay các ngươi thế nào?”
“...” Vân Nhàn bặt thinh sờ móng vuốt lạnh buốt của Cơ Dung Tuyết, cho hay, “Thôi được rồi. Thánh nữ. Ngươi xem mình làm chuyện tốt gì kìa.”
Lại dọa người ta lạnh toát!
Tức Mặc Xu chớ hề cảm thấy áy náy, nàng ấy đánh thức Cơ Dung Tuyết, nói: “Mau nói cho ta biết.”
Cũng không biết có nên nói hay không, tuy nhiên Vân Nhàn chọn nói một ít, Phong Diệp ở đó nghi ngờ bảo: “Sự tình nhanh chóng trở nên nghiêm trọng như vậy thì quái thật lạ. Có phải Ma Giáo giở trò khiến hai nước này giao chiến không?”
“Nếu có, con lừa trọc kia không biết chắc? Chẳng lẽ ông ấy tốt bụng cỡ này, còn giúp Ma Giáo che giấu? Không đổ hết mọi chuyện lên đầu Ma Giáo đã là may rồi.”
Tức Mặc Xu khó hiểu: “Ta đã không muốn nói mà các ngươi luôn nghĩ Ma Giáo quá xấu xa. Chung quy ta vốn đã rất xấu, muốn nói thì cứ nói đi. Có điều mắc gì các ngươi cứ nghĩ người là tốt vậy? Thật sự mà nói về tàn bạo, nhân tính tốt hơn nhiều chắc?”
Phong Diệp giật mình, cơn cớ gì gần đây gã cứ nói bậy thế kia: “Đúng đúng đúng rồi, ta không có ý đó...”
Tức Mặc Xu chớ hề tức giận, chỉ đơn thuần khó hiểu, chỉ vì nàng trông lúc nào cũng tức giận nên dễ bị người ta hiểu lầm. Vân Nhàn hỏi: “Thánh nữ, vì đâu ngươi luôn cảm thấy mình rất xấu? Đến cùng ngươi đã giết người chưa?”
Tức Mặc Xu cả giận: “Liên quan gì đến ngươi!!”
Được, bây giờ ai cũng biết, chưa từng giết được một ai.
“Thôi, không thèm để ý đến ngươi.” Tức Mặc Xu cứng nhắc chuyển chủ đề về lại và hỏi, “Điều người muốn nói là gì? Nói nhanh lên.”
Vân Nhàn hắng giọng, nói một hồi thế này thế nọ, Kiều Linh San là người đầu tiên phản đối: “Không được, quá mạo hiểm!”
Tiết Linh Tú cũng nhíu mày bảo: “Không được! Tu vi của bà ta quá cao, nếu thật sự muốn đối phó với ngươi chỉ e thần tiên đến cũng không cứu được.”
Đương nhiên, vẫn có người tán đồng. Cơ Dung Tuyết khẳng định: “Có thể thử xem. Ta thấy có giá trị thử nghiệm, đến lúc đó ta đi cùng ngươi.”
“Có thể thì có thể.” Kỳ Chấp Nghiệp nhướng mày, “Nhưng, không thể đổi thành ta sao? Nhất thiết phải là ngươi?”
Sao ai cũng có ý kiến riêng vậy, Phong Diệp rối rắm hồi lâu: “Ta ta ta ta... ta bỏ phiếu trắng vậy...”
“Chỉ có thể là ta.” Vân Nhàn nhìn Thái Bình đang run rẩy trong góc, trầm ngâm, “Phải tìm cơ hội, chung quy không ai biết ‘trời phạt’ tiếp theo là khi nào.”
Đã không chết được thì cứ làm tới cùng.
Phật Đà Mặt Cười tuyệt đối không tấn công người khác vào ban ngày? Bình tĩnh hoà nhã tuyệt đối không tức giận?
Vân Nhàn sờ lên lá kiếm phù tầng Phân Thần dày cộp của đại sư huynh trong lòng, thầm nghĩ: Vậy để ta thử xem có thật sự vậy chăng.
Nói không lại thì không nói nữa. Tốt khoe xấu che, nàng không dùng miệng thử, cứ dùng kiếm thử.
..........
Lời tác giả:
Nhờ tài ồn ào phi phàm bé Nhàn đã thành công giành được ngôi vị quán quân rap số một Tu Chân giới
Vậy dùng kiếm phù chém bà lão, bà lão có tức giận không nhỉ? Thật hồi hộp hoàn toàn không đoán được gì cả!