Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 98: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (12)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Mọi người cấp cứu Cơ Dung Tuyết mất khoảng nửa nén hương.



“Ta chỉ ngủ quên thôi”, Đại tiểu thư nói như vậy xong bình tĩnh ngồi dậy, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.



Tối nay là một đêm không ngủ, cũng chẳng rõ Phật Đà Mặt Cười bị kích động bởi gì, trời còn âm u mà chuông Phật lại gieo lên. Lại là ba tiếng.



Ba tiếng.



Lần này ngay cả Vân Nhàn cũng nghe thấy, nàng nhìn cửa sổ rung rinh, cau mày hỏi: “Kết giới?”



“Phải.” Kỳ Chấp Nghiệp đáp, “Những ‘thứ’ bên ngoài không vào được.”



Lại mâu thuẫn, tự mình thiết lập kết giới để chính “mình” không vào được.



Mọi người chắc chắn không ngủ nổi vì bên ngoài như đang bắn pháo hoa. Thế là cả đám đều ngồi dậy và Vân Nhàn gặng hỏi: “Kỳ đạo hữu, ngươi có từng nghĩ tại sao tiền bối Minh Nhân lại biết tên của ngươi không?”



Theo lý mà nói, bà ta đã bội phản Phật Môn nhiều năm thế này, cho dù Kỳ Chấp Nghiệp là đồ đệ của Minh Quang âu bà ta chẳng có cơ hội để biết.



Chẳng lẽ những năm này bà ta vẫn âm thầm quan sát?



“Không biết.” Mặt mày u ám, Kỳ Chấp Nghiệp trả lời, “Sư phụ hiếm khi nhắc đến tiền bối Minh Nhân.”



Vị Trụ trì năm đó đã viên tịch, không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.



“Ta từng nghe được vài lời.” Kỳ Chấp Nghiệp, “Năm đó tính cách của sư phụ và tiền bối Minh Nhân rất khác nhau khi tiền bối Minh Nhân hoạt bát hơn. Trụ trì từng do dự có nên truyền vị trí cho người chín chắn hơn không, mỗi tội tiền bối Minh Nhân quá xuất sắc.”



Xuất sắc đến mức cả Phật Môn không tìm ra người thứ hai đủ sức sánh bằng.



“Hơn nữa, ta luôn cảm thấy.” Kỳ Chấp Nghiệp nghiêm mặt cứng đờ, nói nặng nề, “... Ta bị người ta dẫn đến đây.”



Sáu người cộng thêm Tức Mặc Xu, cứ thế ngồi trơ đến sáng.



Khoảnh khắc bình minh ló dạng, bên ngoài cửa sổ chợt bừng sáng, âm thanh kỳ lạ biến mất, thay vào đó là tiếng gà gáy quen thuộc và ba tiếng chuông Phật du dương.



Đến giờ rửa mặt rồi.



Vân Nhàn mở cửa phòng, bên ngoài trời quang mây tạnh, bầu trời trong xanh, bà lão đứng bên giếng nước nở nụ cười hiền từ quen thuộc, tiếng nước róc rách, những người khác đã bắt đầu xếp hàng lấy nước. Bà ta nói với mọi người với khuôn mặt không đổi sắc: “Rửa mặt xong thì đi tụng kinh sáng đi.”



“...”



Mọi người rửa mặt như thường lệ, Vân Nhàn chen hàng như thường lệ.



Lần này, nàng vẫn không quên vỗ vai ảo ảnh phía trước, nhìn người đó xoay lại để rồi thân thiện mở lời: “Cô nương, ngươi còn khỏe không?”



“Ta rất khỏe! Ta rất khỏe, không có gì không khỏe, người sao lại không khỏe được?” Cô nương mỉm cười trả lời, “Tốt, không tốt, rất tốt, không sao, không sao tốt một tuần hương đã giỏi lắm rồi!”



Vân Nhàn nghẹn lời: “Ngươi đi trước đi. Ta đứng sau ngươi là được.”



Thức trắng cả đêm chẳng ảnh hưởng gì đến người tu hành, mỗi tội thấp thỏm lo âu cả đêm thì ai mà chịu cho được. Tiết Linh Tú chậm chạp lau khô mặt, liếc mắt thấy Vân Nhàn lại lấy nước lau thêm hai cái đã chuồn mất, ngay cả chó con còn biết lắc mình cơ mà. Hắn lập tức hít sâu một hơi, tự nhủ:



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ngươi không thể thay đổi nàng ấy thì chỉ có thể thay đổi chính mình.



Hoặc là nhịn, hoặc là cút, bây giờ không cút được, hắn đành chọn mắt nhắm mắt mở.



Đây đã trở thành bảo điển được Tiết Linh Tú tụng mỗi ngày.



Mọi người lê bước về phía đại điện.



Sao cây bồ đề hôm nay càng nhìn càng đỏ, chẳng lẽ là mùa thu đến, sắp rụng lá rồi?



Lại tụng kinh.



Vân Nhàn cầm “Kinh Kim Cang”, bắt đầu đọc từ đầu, vừa lẩm bẩm đọc vừa quan sát xung quanh: “Phần ly tướng tịch diệt. Nhĩ thời Tu Bồ Đề, văn thuyết thị kinh, thâm giải nghĩa thú...”



Xong, Trương Hạc Nghiêm biến thành hình dạng của Kinh Kim Cang triệt để. Giờ đây pho tượng Phật ngọc trước ngực y chỉ còn lại một sợi dây đỏ, đoán chừng mặt dây chuyền đã vỡ. Đối mặt trực tiếp với Phật Đà Mặt Cười, ngay cả tượng Phật gỗ của Đại sư Minh Quang còn không chịu nổi huống chi là thứ khác.



Vân Nhàn lặp đi lặp lại bốn câu, lại nhìn ra sau, chậm rãi cau mày.



Có người bị thương nữa?



Nhưng vết thương này...



Chính là hai người hôm trước đang cãi nhau mà nàng và Cơ Dung Tuyết tình cờ gặp, vừa nhìn đã biết vết thương trên mặt không do Phật Đà Mặt Cười gây ra. Về phần này Phật Đà vẫn có lương tâm lắm, những người ở đây hoặc là chết hoặc là chưa chết, hoặc là điên hoặc là chưa điên, chứ không tồn tại trạng thái bị thương nửa sống nửa chết. Cái này không phải lỗi của bà ta, vì vậy, thám tử Vân Nhàn suy đoán, bọn họ chắc chắn đã đánh nhau.



Không phải chứ!



Nàng ngạc nhiên, Phong Tử nói không sai, đàn ông đúng là sinh vật cảm tính. Lúc này cho dù Liễu Thế có ở đây, chỉ cần có ích nàng cũng vẫn bắt tay giảng hòa chứ đâu có chuyện tự tiêu hao nội bộ, bộ chê chết chưa đủ nhanh à?



Áp bức lại ập đến, Vân Nhàn lập tức xoay đầu lại, tập trung tinh thần đọc to và chậm... đương nhiên vẫn là bốn câu đầu tiên đó. Đến giờ nàng vẫn chưa thuộc. Cố ý đấy.



Phật Đà Mặt Cười đến kìa. Có lẽ tâm trạng hôm nay tốt nên bà ta tiện thể đến dạy kèm buổi tự học ban sáng.



Những người khác lại đồng loạt quỳ mọp xuống đất, hô khẩu hiệu một lượt.



Đâu rõ tại sao, Vân Nhàn luôn cảm thấy khẩu hiệu này rất dễ thuộc, nghe một lần là cứ văng vẳng trong đầu, thậm chí nếu không ngậm miệng lại sẽ không dằn lòng nỗi niệm thầm theo. Nàng vất vả kiên trì, thầm hát bài “Con ếch nhảy”* trong lòng nhằm chống lại.



*Con ếch nhảy là bài小跳蛙 Leap Frog, mọi người có thể nghe thử.



“Vừa rồi lúc ta vào thấy có vị tín đồ nào đó hết nhìn ngang rồi lại nhìn dọc, không chăm chú đọc kinh.” Phật Đà Mặt Cười mỉm cười nói, “Ta sẽ không nêu tên, lần sau phải chú ý.”



Vị tín đồ nào đó: “...”



Bà đang nói Vân Tam Nha, liên quan gì đến Vân Nhàn ta.



Đâu rõ bà ta đang giở trò gì, Vân Nhàn vểnh tai, nghe được những câu nói của Phật Đà Mặt Cười như sau:



“Nếu buồn ngủ thì đứng dậy đọc.”



“Chưa ăn sáng chay ư? Sao lại nhỏ giọng thế?”



“Tư chất ngươi không ngu dốt, ngươi rất thông minh, chỉ chưa đủ cố gắng. Chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, tự nhiên sẽ lĩnh hội được Phật pháp.”



“...” Vân Nhàn đau lòng khôn xiết, hóa ra câu này bà ta nói với ai cũng được!!



Cuối cùng, cái nhìn của Phật Đà Mặt Cười nhẹ nhàng rơi xuống người Kỳ Chấp Nghiệp.



Có lẽ, bà ta đến vì gã.



Kỳ Chấp Nghiệp vẫn trưng cái mặt thối như vừa đi đào hầm phân, chung quy người khác vẫn mở miệng qua loa vài câu, còn gã chẳng thèm mở miệng.



“Chấp Nghiệp.” Phật Đà Mặt Cười ôn hòa hỏi, “Sao không đọc kinh?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Không muốn đọc.”



Phật Đà Mặt Cười: “Ngươi không tin Phật?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Bà tin?” Kỳ Chấp Nghiệp chẳng biết yêu trẻ kính già gì sất, mí mắt hơi nhấc lên, vừa mở miệng đã đầy tính công kích, “Thứ bà tin có chắc chắn là Phật không?”



Tiếng tụng kinh của mọi người đồng loạt dừng lại một thoáng.



Phải nói rằng nước cờ hiểm này của Kỳ Chấp Nghiệp đã được bàn bạc với Vân Nhàn ngày hôm qua. Bởi lẽ Vân Nhàn phát hiện mặc cho thế nào Phật Đà Mặt Cười vẫn không công kích ai trước mặt, hay nói cách khác, hình tượng Phật Đà của bà ta vào ban ngày là từ bi cứu thế tuyệt đối... nói đơn giản, hệt Minh Quang đã nói, bà ta sẽ không đánh người.



Như bị quy tắc tự mình đặt ra trói buộc.



Đúng như chắc mẩm, Phật Đà Mặt Cười không để ý, chỉ cười hỏi lại: “Lời này là sao?”



“Nuôi dân chúng của Liên Tọa thành những con cừu non chỉ biết lùi bước chớ hề đề phòng, chính là từ bi của bà chăng?” Kỳ Chấp Nghiệp nhạt giọng mà rằng, “Bà định nhốt bọn họ như vậy cả đời?”



“Nhốt?” Phật Đà Mặt Cười khó hiểu thốt lên, “Ở đây không tốt sao? Không có giết chóc, không có ác ý, bồng lai tiên cảnh, trên đời này còn có nơi nào tốt hơn sao? Bọn họ tự nguyện nán lại.”



“Tự nguyện?” Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy, “Bây giờ ta muốn đi, bà có thả ta đi không?”



Ánh mắt Phật Đà Mặt Cười nhìn gã như nhìn một đứa trẻ không biết điều, bà ta chậm rãi lắc đầu: “Không, ngươi không muốn đi.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Buồn cười cực!”



“Chấp Nghiệp.” Phật Đà Mặt Cười nhìn vào mắt gã, nói, “Ngươi muốn quay về Phật Môn? Ngươi tin Phật ư?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ta...”



“Thật chất ngươi chớ hề tin một mảy. Không chỉ không tin mà còn còn oán hận.” Phật Đà Mặt Cười hỏi, “Ngươi không học Lồng Chuông Vàng vì ngươi không muốn sao? Ngươi học không được. Không phải ngươi không tin Phật mà vì Phật không chấp nhận ngươi, bởi lẽ ngươi hoàn toàn không có lòng từ bi phổ độ chúng sinh! Ngươi chỉ muốn bảo vệ những người thân cận với mình, đồng môn của mình, sư phụ của mình, bạn bè của mình, ngươi hoàn toàn không thích hợp ở lại Phật Môn, nhưng ngươi không còn nơi nào để đi, ngươi bất lực, đúng chứ?”



Yết hầu Kỳ Chấp Nghiệp chuyển động, sắc mặt hơi thay đổi.



“Kinh thư nhất định đúng à? Chẳng lẽ không có ai từng nghi ngờ?” Phật Đà Mặt Cười lại tiến lên nửa bước, mỉm cười ôn hòa, “Cha mẹ của ngươi là Phật tử sùng đạo, nói cho ta biết, kết cục của bọn họ là gì?”



Trong số mọi người, chỉ có Cơ Dung Tuyết khẽ co quắp ngón tay.



Vừa dứt lời, gân xanh trên cổ Kỳ Chấp Nghiệp nổi lên chực tức giận đến mức không tài nào kìm nén, một lúc lâu, gã mới khàn giọng chất vấn: “Rõ ràng bà biết kết cục của bọn họ là gì còn dám giở trò này trước mặt ta?!”



Cả bọn chưa từng thấy bộ dáng đâm quạu bằng này của gã, chực vết sẹo đã qua nhiều năm bị xé toạc, trong lòng có lửa đang cháy, đau đớn không kham.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Phật ơi, nói cho ta biết vì đâu. Người nói chúng sinh bình đẳng, đều có thể độ hóa, vậy nên người trái với Phật tâm không nên bị trừng phạt như nhau, phải để người đó sửa đổi, phải để người đó hướng thiện. Chỉ cần có lòng sám hối, đã có thể chuộc lại tội lỗi.”



Phật Đà Mặt Cười nhìn thẳng vào gã, tiếp tục cười gặng hỏi: “Tại sao người tuân thủ trật tự lại nhận được số phận hoàn toàn trái ngược, người không tuân thủ trật tự lại sống giả tạo trên đời này? Tại sao bảo vệ một người lại khó hơn hủy hoại một người? Tại sao luôn hà khắc với người lương thiện mà không đi trừng phạt kẻ ác, tại sao thế đạo này luôn lặp đi lặp lại, chớ hề có phần cải thiện? Tại sao, tại sao! Phật có thể nói cho ngươi biết tại sao không?”



“Câm miệng!” Kỳ Chấp Nghiệp cố nhịn, “Những gì bà nói có liên quan gì đến những thứ bà làm chắc?!”



“Cho nên, ta đã hiểu.” Phật Đà Mặt Cười nhìn gã, vẫn là vẻ mặt bao dung đó, ôn tồn bày tỏ, “Chỉ cần diệt trừ tất cả ngọn nguồn, thế gian này sẽ không còn bóng tối nữa.”



Trong mắt Phật Đà hiện lên hoa sen, xoay tròn nở rộ, sắp nuốt chửng người ta. Trong lúc mơ màng, cảm xúc của Vân Nhàn nhẹ nhàng trôi dạt, không ngừng phóng đại, đúng lúc này bất chợt nàng nhớ đến từ đó.



“Trời phạt”.



Hai người sau lưng Trương Hạc Nghiêm bị mê hoặc ngay lập tức, mâu thuẫn đã tích tụ từ lâu càng bùng nổ vào lúc này. Một người nhìn thấy lư hương với đầu vót nhọn đã cười gằn một tiếng, theo bản năng muốn đẩy người kia vào. Vân Nhàn giật mình, bay người tới muốn ngăn cản...



Nàng ở ngay gần đó, nhìn thấy sát ý xấu xí đến cực điểm lướt qua trên mặt người nọ, nhưng chỉ trong chớp mắt.



Khoảnh khắc tiếp theo, khuôn mặt hắn đột nhiên biến thành một đóa hoa sen bằng thịt bành trướng, rung rinh diêm dúa, còn liên tục xoay tròn.



Tầng tầng lớp lớp, máu tươi tràn ra, thảm không nỡ nhìn, đoạn, bắt đầu từ bàn tay hắn vừa đưa ra muốn hại người, nó nứt toác từng chút, xé rách, cuối cùng “bùm” một tiếng, nổ tung.



Không kịp nữa, trên mặt có một cảm giác ẩm ướt, thậm chí còn dính vào mắt, mắt Vân Nhàn đau nhói, nàng ngơ ngác lau lau, nhìn về phía Phật Đà Mặt Cười đang mỉm cười ôn hòa. Cái nhìn bà ta rơi xuống chỗ này, tóc trắng vẫn như tuyết, không dính chút bụi trần.



“Ta đã nói rồi.” Bà ta cười nhẹ nhàng, “Chỉ cần giải quyết từ ngọn nguồn, tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra nữa.”



Mọi người bên ngoài sân run rẩy quỳ xuống, lặng ngắt như tờ.



Cuối cùng Vân Nhàn cũng hiểu, vì đâu dù có thế nào bọn họ chỉ biết nhượng bộ, dù có thế nào vẫn không nổi giận, dù có thế nào vẫn cam tâm làm một con cừu non.



... Bởi vì đây chính là “trời phạt”.



..........



Lời tác giả:



Ở một góc không ai để ý, một nữ ma nữ nào đó lật thuyền trong mương



Miệng nói muốn lột da chứ thực tế chỉ cần có một chút sát ý đã xoay tròn nổ tung thành pháo hoa :(