Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 97: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (11)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Buổi chiều là thời gian hoạt động tự do như thường lệ, tất cả mọi người đều ra ngoài, Vân Nhàn đang chép kinh thư.



Nàng vốn tưởng Phật Đà Mặt Cười chỉ nói vậy thôi, cùng lắm thì tối về nàng nhờ người khác giúp là được, kết quả Phật Đà lại nói ra một câu kịch kinh điển khiến nàng tuyệt vọng:



“Cứ chép ở trong điện, chép xong lúc nào thì đi lúc đó!”



“...”



Bây giờ nàng ngồi thẫn thờ trong đại điện, bên cạnh còn có một người mới trông như đến để giám sát nàng. Lần này không phải ông lão bà lão thay vào đấy là một thiếu nữ trạc tuổi nàng, không thiếu tay thiếu chân, còn khá hoạt bát.



Những người khác không thể ở lại. Biết Phật Đà sẽ không giết người và ở lại trong điện khéo khi còn an toàn hơn, thế là cả bọn còn nhìn nàng với ánh mắt “ngươi tự cầu nhiều phúc” trước khi đi, Vân Nhàn càng thêm ưu sầu.



Nàng thà đi trồng khoai lang còn hơn!



Vân Nhàn cặm cụi chép được hai dòng là bắt đầu cảm thấy toàn thân khó chịu. Khi thì tay mỏi, khi thì cánh tay ngứa, hoặc chân đau, gân cốt không thoải mái, tóm lại là không tài nào ngồi yên. Đã vậy nàng còn cố gắng bắt chuyện với thiếu nữ bên cạnh: “Chào ngươi! Có thể hỏi tên ngươi được không, ta tên Vân Tam Nha.”



“Không được.” Thiếu nữ nghiêm mặt cho biết, “Phật Đà đại nhân bảo ta trông chừng ngươi cho kỹ, trí nhớ tốt chẳng bằng đầu bút mòn, ngươi cứ viết nhanh lên là được.”



“Có mòn đầu bút cũng vô dụng thôi, ta chép xong chẳng nhớ nổi. Thật đấy, không lừa ngươi đâu.” Vân Nhàn nói chắc như đinh đóng cột, “Ta không ngu mà là chú trọng vận dụng chứ không phải học vẹt, như vậy hiệu quả rất thấp. Nhưng ta đã nói cho ngươi tên của mình rồi còn ngươi không chịu nói cho ta biết, thế có phải không được tốt bụng cho lắm?”



Sắc mặt thiếu nữ hơi thay đổi, tuy nhiên nàng ta vẫn nói: “Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?”



“Ngươi nói cho ta biết thì ta mới gọi được ngươi chứ. Nếu không cứ gọi là ‘cô nương’, ‘thí chủ’, thì kỳ quái cực, xa lạ cực.” Tay không có sức lực trong khi miệng thì không ngớt, Vân Nhàn, “Ngươi làm công việc gì? Biết Phật Đà bao nhiêu năm rồi? Ngoài Phong Hoa, Liên Tọa còn có đặc sản gì, Thượng sư có đức là nam hay nữ? Ông lão bà lão có quan hệ gì, đúng rồi nếu ta cướp đồ trên người ngươi thì ngươi có tức giận không hả cô nương?”



Thiếu nữ sụp đổ: “Phật Đà đại nhân!! Nàng ta ồn ào quá!!”



Trong khoảnh khắc nàng ta xoay đầu lại, Vân Nhàn nhìn thấy trên cổ thiếu nữ có một vết hằn bị dây thừng siết chặt, xanh đen, gần như cắt đứt cổ họng mảnh mai.



Trong lòng Vân Nhàn run lên.



Trong những người dưới trướng của Phật Đà Mặt Cười, không một ai trọn vẹn, đây không phải là trùng hợp, vậy là vì sao?



Đây là thế giới do ý thức của bà ta xây nên, rốt cuộc vì sao ba người này lại ảnh hưởng sâu sắc đến bà ta tới vậy?



Nhưng trước tiên đừng nghĩ đến chuyện này, Phật Đà sắp đến rồi, Vân Nhàn vội vàng cầm bút viết thêm vài chữ, và nín thở chờ đợi một lát.



Hầy, chẳng ai đến cả.



“Phật Đà từ bi, sẽ không thật sự để ngươi chép đến tối đâu. Chẳng qua ngươi lén dùng mánh lới trước mặt bà ấy, đã phạm giới, phải bị phạt.” Thiếu nữ bất đắc dĩ nói, “Quyển thứ nhất, ngươi chép đến trang năm mươi là được rồi, cố gắng một chút là chép xong, còn phải đấu trí đấu dũng với ta ở đây ư?”



“Ngươi nói nhiều quá.” Câu này Vân Nhàn cảm thán thật lòng, chẳng mang theo chút ý nghĩa xấu nào, “Bà lão kia không thích nói chuyện với ta.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ta cũng không muốn nói chuyện với ngươi!” Thiếu nữ lầm bầm bỏ đi, “Đã nói rồi, Phật Đà đối xử với mọi người rất tốt... Nếu tối nay ngươi vẫn chưa chép xong có thể sẽ xảy ra chuyện không hay. Nhanh lên đi.”



Trang năm mươi, nghe cũng được, tâm trạng Vân Nhàn tốt hơn, nàng cầm bút chép, khốn nỗi nhìn thế nào chữ này cũng giống như vẽ bùa trừ ma. Đang chép lấy chép để, bất thình lình đằng sau truyền đến tiếng hít thở, nàng không xoay đầu lại đã nói: “Thánh nữ đại nhân, người cũng ở đây à.”



Tức Mặc Xu khoanh tay đứng sau lưng nàng, lạnh lùng bảo: “Gan ngươi lớn thật đấy.”



“Người có gan lớn bao nhiêu thì làm được nhiều điều bấy nhiêu.” Vân Nhàn xoay người lại, ngón tay và tay áo đều bị dính mực, trông thật bẩn khiến khóe mắt Tức Mặc Xu giật giật khi thấy. Tự dưng nàng ấy hiểu được tâm trạng của Tiết Linh Tú suốt ngày đuổi theo dọn dẹp.Nàng ấy kêu: “Thanh kiếm trên người ngươi sắp khóc, ngươi không hỏi nó à?”



Đúng rồi, Thái Bình!



Bây giờ mọi người đều quen với việc một thanh kiếm biết nói chuyện, chung quy bên cạnh Vân Nhàn có chuyện kỳ lạ gì âu cũng bình thường.



Vân Nhàn những tưởng nó vẫn đang chơi nhà chòi với người tí hon nguyên anh bèn chìm vào linh phủ xem thử. Người tí hon nguyên anh màu xanh lam đang ngồi tu luyện yên tĩnh như gà ở góc tường, nào dám phát ra tiếng động, đúng là mềm nắn rắn buông. Thái Bình lại yếu ớt kêu lên: “Làm ta sợ muốn chết.”



“Chả phải ngươi là Ma kiếm ư?” Vân Nhàn, “Dựng thân đứng lên đi! Ta còn trông cậy vào lúc đánh nhau ngươi giúp ta đấy.”



“Đánh cục cứt! Ngươi lấy gì mà đánh!” Thái Bình chửi the thé, “Ai mà chẳng là Ma? Ngươi xem bà ta còn có dáng vẻ của Phật không?!”



Vân Nhàn ngạc nhiên: “... Ta thấy bà ta thật sự không giống Ma đâu.”



Mặc cho nói thế nào, Phật Đà Mặt Cười lúc này trông giống một bà lão hiền từ, không, bốn mươi năm mươi tuổi, gọi là dì còn được. Chỉ nhìn bề ngoài, sẽ không có bất kỳ ai nghĩ bà ta là Ma.



Im lặng một thoáng, Thái Bình mới nói: “Ta thấy không giống vậy.”



Vân Nhàn: “Trong mắt ngươi bà ta trông như thế nào?”



“Nói không rõ. Một mớ hỗn độn, quái vật màu đỏ máu lúc nói chuyện ngọ nguậy, hoa sen, cành dài, mặt người... Hai khuôn mặt. Một cười, một giận, một cái miệng há ra toàn răng nanh trắng.” Thái Bình ủ rũ cho hay, “Không tả ra. Không nhìn rõ. Cho dù Kỳ Chấp Nghiệp không nói, ta vẫn không để ngươi nói tên cho bà ta biết. Ta thấy chỉ cần nói tên, có cành cây sẽ đâm vào tai người đó.”



Vân Nhàn: “...”



Tuy Thái Bình bị trấn áp lâu như vậy nhưng suy cho cùng nó vẫn có kiến thức uyên bác, bộ mặt của Phật Đà Mặt Cười trong mắt nó lại là thế sao?



Hỗn loạn, quá hỗn loạn. Nếu bà ta thật sự là tiền bối Minh Nhân, không ai biết vì đâu bà ta lại biến thành như bây giờ.



Tức Mặc Xu lại nói: “Thanh kiếm của ngươi đấy, cho ta xem thử.”



Thái Bình hừ lạnh: “Ngươi là ai chứ? Ta là bảo vật trấn phái của Kiếm Các, thân thể Thủ Lĩnh cấp Thiên, ngươi chỉ là một Thánh nữ nho nhỏ của Ma Giáo mà dám kêu gào trước mặt ta...”



Vân Nhàn: “Đây này.”



“?” Thái Bình hét lên, “Vân Nhàn chết tiệt!!! Sao ngươi dám!!!”



Tức Mặc Xu nhìn Thái Bình, con ngươi kia ngoan cố đảo mắt với nàng ấy, nàng ấy lạnh đanh bảo: “Câm miệng! Còn kêu nữa coi chừng ta ném ngươi vào đống phân bón.”



Thái Bình: “.”



Đống phân bón của Liên Tọa toàn lấy từ người dân, chớ hề xử lý, vô cùng gần gũi với thiên nhiên.



“Lần sau gặp Phật Đà, tốt nhất đừng mang theo thanh kiếm này.” Tức Mặc Xu mở miệng, nói được nửa câu lại nuốt xuống, “Thôi. Nói chung đều không khác mấy. Ngươi có mang hay không đều như nhau.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn: “Sẽ thế nào?”



Tức Mặc Xu: “Sẽ bị tịch thu vũ khí, ngươi không thể chạm vào bà ta được.”



Từ xa vọng lại tiếng Phạn, Tức Mặc Xu ném trả Thái Bình lại cho Vân Nhàn, hấp tấp kêu: “Tối nay ta sẽ ở ngoài phòng, nếu có thể quay lại thì gặp nhau ở phòng bên cạnh, đừng ngủ say quá.”



Vân Nhàn cau mày, nàng ấy lại nói tiếp: “Đừng lo, ta có cách bảo vệ mạng sống.”



Tức Mặc Xu nói đoạn đã lao ngay ra khỏi điện như gió. Vân Nhàn còn chưa kịp mở miệng, chỉ vội vàng lấy ra vài lá kiếm phù được Túc Trì đưa cho và nhét vào tay Tức Mặc Xu. Khoảnh khắc tiếp theo, cảm nhận được phía sau có một luồng hơi thở mạnh mẽ ập đến, nàng vội vàng giấu kỹ Thái Bình, kiên trì cúi đầu viết chữ.



Trong điện, Phật Đà Mặt Cười lại chậm rãi đi tới và nói với vẻ hiền từ: “Vân Tam Nha, chép được bao nhiêu rồi?”



Vân Nhàn cắm đầu đáp: “Rất nhiều rất nhiều rồi.”



“Rất nhiều?” Phật Đà Mặt Cười nhìn những nét chữ gà bới khó lòng nhận ra trên giấy Tuyên Thành, hít một hơi, cười bảo, “Vậy bây giờ ngươi có sinh ra cảm xúc mới gì?”



Vân Nhàn: “Tay rất mỏi.”



Phật Đà: “?”



“Nhưng, tay mỏi mới đúng.” Vân Nhàn bổ sung nửa câu sau, “Trăm lần tôi luyện mới giữ vững Phật tâm, nếu quá thoải mái, ngược lại sẽ trở thành trở ngại.”



Phật Đà Mặt Cười nhìn nàng, một lúc lâu mới cười ruồi bày tỏ: “Tam Nha, rõ ràng ngươi là một đứa trẻ thông minh mỗi tội không nghiêm túc, không đủ cố gắng. Giả như ngươi chịu khó một chút, cam đoan khi đọc kinh sẽ đọc tốt hơn người khác. Ngươi nói có đúng không?”



Vẫn là lần đầu tiên có người khen Vân Nhàn thông minh, Vân Nhàn suýt chút nữa đã rơi nước mắt lã chã: “Nhưng mà...”



“Không có đứa trẻ nào kém hơn đứa trẻ nào cả. Thiên phú không phải là vấn đề, chỉ cần ngươi chịu khó, Phật sẽ chấp nhận ngươi.”



Sắc trời đã tối, Phật Đà còn muốn nói gì đó, chợt bà lão kia xuất hiện ở góc phòng, bộ dạng rúm ró, tuy nhiên vẫn nói: “Phật Đà, đến giờ nghỉ ngơi của nó rồi.”



Phật Đà Mặt Cười nhìn bà ta, không nói gì.



Bà lão tóc bạc trắng, tuy hốc mắt trống rỗng song sắc mặt như đang cầu xin: “Để ta đưa nó về nghỉ ngơi thôi! Sắp tối, ta sợ không kịp...”



“Được.” Phật Đà Mặt Cười cắt ngang bà ta, ôn hòa bảo, “Tam Nha, ngươi cứ theo Đỗ nương về nghỉ ngơi đi. Đúng rồi, ở đây cả buổi chiều, ngươi có đói không?”



Hóa ra bà lão tên Đỗ nương, Vân Nhàn đứng dậy, chẳng quan tâm lắm: “Không đói.”



“Không.” Phật Đà Mặt Cười nói thẳng, “Ngươi đói rồi.”







Hóa ra “chuyện đáng sợ” mà thiếu nữ kia nói chính là ngươi không đói trờ trờ nhưng Phật Đà Mặt Cười lại cảm thấy ngươi đói.



Vân Nhàn bị ép ăn đầy bụng rau xanh, đậu hũ, dưa chuột, cảm thấy toàn thân trên dưới mình sắp biến thành một loại rau xanh nào đó, nàng theo bà lão về căn nhà mái bằng với mặt mày xanh xao.



Bị nhốt cả buổi chiều, nào hay biết những người khác đang làm gì. Trên đường đi, bà lão cất bước rất nhanh, thậm chí lần đầu tiên lên tiếng giục nàng: “Nhanh lên!”



Chớp mắt đã đến hoàng hôn, trời tối nhanh quá đỗi, đám trẻ con trong làng hãy còn chơi nhảy lò cò qua ô, nhảy nhảy, một bé gái bị ngã, tự mình nhanh nhẹn bò dậy xem xét, đầu gối chảy máu ròng ròng, không khóc, chỉ ngẩn người.



Những đứa trẻ khác lập tức dừng lại: “Chảy máu rồi! Chảy máu rồi!!”



“Ôi chao! Sao lại thế này?” Có người nghe thấy tiếng động bèn giật mình thốt lên, mau chóng bế bé gái, “Có đau không? Ôi, thật là xót, mau vào nhà, bôi thuốc cho con...”



Bé gái kia vốn dĩ không định khóc, còn muốn tiếp tục chiến đấu với máu, thế mà người lớn vừa ra, nó thoáng thấy đã tức thì gào khóc: “Hu hu hu hu!!!”



Vân Nhàn: “...” Đôi khi kế vặt của trẻ con cũng thật đáng yêu.



Bé gái ngã xuống đất, quả cầu thêu cũng lăn ra xa, vừa khéo lăn đến bên chân hai người. Bị ném qua ném lại, quả cầu thêu tinh xảo bị rách một lỗ nhỏ, lộ ra lớp bông bên trong đã ố vàng, tua rua rụng không ít, lung lay sắp đứt.



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bất thình lình, bà lão đang bước nhanh từ đầu dừng lại, theo bản năng cúi xuống, nhặt quả cầu thêu lên, xoay xoay vài cái, lẩm bẩm: “Phải vá lại mau.”



Bà ta mò kim trong tay áo, lại sờ soạng hụt, lúc này mới như nhớ ra điều chi, lặng lẽ thốt lên: “... Hầy.”



Bà ta đã chẳng còn là tú nương nữa rồi.



Vân Nhàn đứng sau nhìn rõ ràng đã hỏi: “Bà ơi, cho cháu quả cầu thêu này được không? Bạn cháu biết chút may vá, có thể giúp vá lại. Chính là cái tên Phong... cái tên Phong Tử đấy.”



“Mấy cháu không vá được đâu.” Bà lão chẳng hề nghĩ ngợi đã từ chối thẳng thừng, “Châm pháp Pháp Hỉ, làm sao các cháu biết được.”



“...”



Nàng bị giục chạy về phòng. Bà lão đóng cửa, trước khi đi vẫn dặn dò như thường lệ: “Nghe thấy tiếng chuông Phật thì dậy, đừng tùy tiện mở cửa, buổi tối ở Liên Tọa sẽ không có ai xuất hiện.”



Cả bọn nói: “Đã hiểu.”



Cửa vừa đóng, Vân Nhàn đứng dậy mà rằng: “Mau kể lại xem hôm nay có gì mới?”



Kiều Linh San ngồi bên dưới dội gáo nước lạnh: “Tỷ nói trước đi. Chép có mệt không? Phật Đà có làm khó tỷ không?”



“Không có.” Thật ra cuối cùng Vân Nhàn vẫn chưa chép xong, song nàng đã dùng lý do “cứ viết vài dòng lại có cảm ngộ, trầm mê trong đó thành ra chép không xong” để lấp liếm qua mặt thành công. Nàng trầm ngâm: “Ít nhất thì trông Phật Đà Mặt Cười cũng dễ nói chuyện.”



Tiết Linh Tú: “Ngươi cũng biết là trông vậy thôi. Đại sư Minh Quang đã nói bà ta sẽ không giết người ngay trước mặt.”



Tuy nhiên dễ gì một người đủ sức kiểm soát một cách chủ quan xem mình có sát ý với người khác hay chăng cho đành. Giả mà đủ sức kiểm soát âu trong chỗ quan phủ chẳng còn ai.



Cơ Dung Tuyết lấy ra một quả cầu thêu từ trong ngực: “Ta lấy được cái này.”



“... Đại tiểu thư, ngươi đúng là cái tốt không học toàn học cái xấu. Ta chỉ cướp của người dân trong làng, sao ngươi lại đi cướp của trẻ con??” Hèn gì nàng cứ cảm thấy sao quả cầu thêu này hỏng nhanh vậy, thì ra quả mới bị cướp đi, tụi nhỏ đành lấy quả cũ ra chơi. Vân Nhàn thốt lên với vẻ mặt đau khổ: “Đối với quả cầu thêu này, trông bà lão vô cùng quen thuộc. Bà ta nói nó được thêu bằng châm pháp Pháp Hỉ, Pháp Hỉ, đây là môn phái gì?”



Bất chợt Kỳ Chấp Nghiệp ở góc phòng mở miệng: “Điều ta muốn nói cũng chính là chuyện này.”



Gã vẫn luôn cảm thấy hoa văn kia có phần quen thuộc mà mãi không nhớ ra đã nhìn thấy ở đâu, vừa rồi mới nghĩ ra.



“Tám mươi năm trước, tại Tây Giới có hai quốc gia, tên là Hoành Nguyện và Pháp Hỉ.” Kỳ Chấp Nghiệp nói, “... Nói đúng hơn, vốn là một quốc gia, sau đó bị phân chia thành hai.”



Từng có người nói quá rằng tại Tây Giới cứ đi mười bước là có một ngôi chùa Phật, song thật chất thời kỳ chùa chiền hưng thịnh chính là vào khoảng thời gian ấy.



Ban đầu quốc gia này gọi là Già Lam, nhưng chẳng rõ do tranh giành quyền lực hay đơn thuần vắng số, khi mười mấy hoàng tử hoàng nữ đánh nhau túi bụi, thế lực ngang nhau, thì lão Hoàng đế đột nhiên bị nghẹn chết vì cái bánh bao.



Đâu ai ngờ Hoàng đế chết như vậy, cho dù có chết cũng là bị hoàng tử của mình hạ độc, gì có chuyện chết đột ngột và quá nhanh bằng này, ngay cả di chúc còn chưa kịp lập. Vậy bây giờ phải làm sao, ai kế vị đây?



Không một ai chịu từ bỏ, chẳng ai chịu thiệt, họ cứ thế tranh giành rối mù hơn một năm, cuối cùng đã có kết quả.



Hai phía Nam-Bắc bị hai người thừa kế chiếm giữ, Già Lam cứ thế phân chia thành hai quốc gia khác nhau, ở giữa phân định một ranh giới, đó chính là biên giới quốc gia, ai vượt qua sẽ bị xử kiểu quân địch xâm lược.



Nhằm củng cố quyền lực của mình và không để dân chúng của mình chạy sang phía bên kia, hai người nắm quyền ra sức tẩy não dân chúng của mình. Nói bên kia xem mạng người như cỏ rác, bên kia không coi người ta là người, đáng sợ bực nào hãi hùng ra sao; thậm chí còn tự ý xuyên tạc sử sách, bịa đặt một đống chuyện bên kia đã làm gì có lỗi với mình, mất hết tính người bực nào.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Năm đầu tiên, dân chúng nhìn vào, vẫn cảm thấy buồn cười. Bịa đặt thế thì ai mà tin? Hoàn toàn là nói dối, thêu dệt vô cớ!



Năm thứ mười, có người bắt đầu tin tuy nhiên rất ít, bán tín bán nghi, sự thật hãy còn được lưu truyền.



Năm thứ hai mươi, những lời nói dối hoang đường trong sử sách đã trở thành sự thật, trái lại sự thật trở thành lời nói dối.



Năm thứ ba mươi, những đứa trẻ năm sáu tuổi mới sinh ra không lâu, vừa học nói, đã vung tay hô to:



“Hoành Nguyện Pháp Hỉ đốn mạc! Đáng chết sạch!”



Hai bên đều muốn vùng đất của đối phương và đều thật sự cảm thấy nó vốn nên thuộc về mình.



Chiến tranh bắt đầu chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt. Đường biên giới năm đó đã mờ nhạt, hai nhà gần đó xảy ra tranh chấp, chẳng ai không chịu lùi một tấc. Rốt cuộc là phía Hoành Nguyện tiến vào một tấc hay là phía Pháp Hỉ tiến vào một tấc? Bấy giờ đã không còn cách nào xác minh được nữa, nhưng điều này không quan trọng. Bởi vì chuyện nhỏ nhặt này, người phía Pháp Hỉ tức giận cầm cuốc đánh vào đầu người bên Hoành Nguyện bể đầu chảy máu tại chỗ, ngày hôm sau người này đã tắt thở trên giường trong nhà.



Chuyện này ấy ra sóng gió lớn, cuối cùng, chẳng rõ là ai đã xông vào lãnh thổ của đối phương, giết chết người đầu tiên.



Từ đó về sau, chiến tranh bùng nổ không thể nào cứu vãn được nữa.



Tranh luận ai đúng ai sai đã chẳng còn cần thiết, cuộc chiến tranh gió tanh mưa máu này kéo dài không biết bao lâu, trong khoảng thời gian ấy nào hay đã chết bao nhiêu người. Lúc đầu Phật Môn còn che chở cho nạn dân, khốn nỗi sau đó lại nhất nhất giữ thái độ trung lập, không dám tùy ý ra tay nữa.



Già Lam là quốc gia tín Phật, cả hai quốc gia đều tín Phật, theo lý mà nói Phật Môn nên bảo vệ cả hai bên. Tuy nhiên trong trường hợp này, cả hai bên đều giết tới đỏ mắt, ngay cả việc tự bảo vệ mình còn chẳng làm được nói gì đến bảo vệ người khác?



Trong thời loạn lạc, trái lại chùa chiền được xây dựng lên từng cái một. Chiến tranh càng kéo dài, người bình thường càng hy vọng nó sớm kết thúc, cầu nguyện, đốt hương, thắp đèn, tượng Phật càng ngày càng nặn cao, càng ngày càng nặn cho lộng lẫy, song hiện thực lại càng ngày càng tàn khốc, càng ngày càng đẫm máu.



“... Cuối cùng, hai quốc gia này vẫn hợp nhất thành một, lại đổi về tên cũ, gọi là Già Lam.” Kỳ Chấp Nghiệp nói bằng giọng cứng nhắc, “E rằng chính họ cũng cảm thấy xấu hổ cho đoạn lịch sử này, gần như không ghi chép lại, nếu thật sự phải viết thì chỉ lướt qua.”



Dường như Vân Nhàn nghĩ đến điều gì bèn ngẩng đầu lên nói: “Vậy nên, tiền bối Minh Nhân...”



Kỳ Chấp Nghiệp gật đầu: “Tháng thứ tư của chiến tranh, tiền bối Minh Nhân đánh bị thương 33 đệ tử Phật Môn, phản bội rời núi.”



Trong căn phòng yên tĩnh, cả bọn bặt thinh, chỉ có tiếng hít thở quanh quẩn.



Nếu trước đó vẫn còn chưa chắc chắn, thì bây giờ gần như có thể khẳng định Phật Đà Mặt Cười chính là Minh Nhân.



Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì để khiến một người biến thành bộ dáng hiện tại?



Đêm tối gió lớn, tiếng gió rít gào bên ngoài từng đợt càng thêm dồn dập so với mấy ngày trước, chực có ai đó đang kêu rên thảm thiết. Cơ Dung Tuyết hơi thay đổi sắc mặt, nói: “Thời gian ban ngày càng ngắn.”



Đây không phải là dấu hiệu tốt.



Sáu người lặng lẽ nằm xuống, mỗi người đều đang có mạch suy nghĩ riêng.



Vân Nhàn: “Ta luôn cảm thấy bà lão nọ không cho chúng ta ra ngoài vào ban đêm vì muốn bảo vệ chúng ta.”



“Nhưng.” Kiều Linh San hoang mang cất lời, “Nói đúng ra, ông lão bà lão toàn là dạng cơ thể có ý thức do tiền bối Minh Nhân tự mình tạo ra mà... Hai người này không có bao nhiêu tu vi, nếu thật sự là người của Pháp Hỉ Quốc thì đã chết từ lâu, chứ không phải linh thể.”



“Đúng vậy đấy.” Vân Nhàn gối lên gối đầu, nhìn về phía trăng tròn mờ ảo bên ngoài cửa sổ, “Vừa bảo vệ chúng ta, vừa muốn hại chúng ta?”



Bên ngoài có người đang đập cửa, kêu lên: “Ngủ chưa? Ngủ chưa? Đừng ra ngoài! Đừng ra ngoài! Bên ngoài không có ai! Không có ai, không có ai...”



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giọng nói càng ngày càng kỳ lạ, càng ngày càng không giống người, tựa tiếng quái vật gào khóc.



Lúc này, Tức Mặc Xu trốn bên ngoài đại điện, nhìn cảnh tượng trước mắt và nuốt nước bọt.



Cổ họng khô khốc, dù có nuốt nước bọt thế nào vẫn không tài nào làm ướt, một ít mùi máu tanh xộc lên.



... Tại bên ngoài đại điện trang nghiêm ban ngày, trong nội viện sạch sẽ có cây bồ đề tinh khiết nhuộm đầy màu đỏ, còn dưới tán cây, Phật Đà Mặt Cười che khuất cả bầu trời...



Nếu còn có thể nhận ra là bà ta.



Nếu còn có thể nhận ra là người.



Trên mặt Minh Nhân không còn chút ý cười nào, lạnh lùng như băng, từ đầu trở xuống toàn là nhánh cành đỏ tươi ngọ nguậy, mỗi cành đều nối lên đầu đám đông đang ca hát nhảy múa bên dưới. Thái dương, tai, trước ngực, linh khí như thủy triều tràn vào cơ thể bà ta, cành cây xòe rộng, kết giới sắp sụp đổ được củng cố lại một lần nữa.



Những người ca hát nhảy múa bên dưới nhỏ bé như kiến, đã chết từ lâu, sắc mặt xanh trắng cứng đờ, tựa rối gỗ quấn dây, vây quanh Phật Đà Mặt Cười điên cuồng nói: “Tam giới tựa lò lửa!”



Tức Mặc Xu: “Tam giới tựa lò lửa...”



“Luyện Ngục Phật Đà hiện!”



“Luyện Ngục... Không!”



Bỗng nhiên Tức Mặc Xu hoàn hồn, giật mình toát mồ hôi lạnh, ngẩng đầu lên, mơ hồ cảm thấy tất cả mọi người đều đang nhìn nàng ấy. Bất kể từ góc độ nào, bất kể có quay lưng về phía này hay chăng, mỗi khuôn mặt đều trắng bềnh bệch, da thịt nơi khóe môi bị câu lên, cố định thành nụ cười rạng rỡ. Họ cuồng nhiệt kêu: “Trời phạt! Trời phạt! Trời phạt! Trời phạt!!”



Một trong số đó mặc y phục cùng môn phái với Lưu Giản, xương cổ gãy làm đôi.



Đồng tử Tức Mặc Xu co lại, khoảnh khắc tiếp theo, nàng ấy thấy bọn họ đều không có mặt, tiếp theo nữa, nàng ấy nhìn thấy khuôn mặt của mình, dày đặc, tầng tầng lớp lớp, đủ loại cách chết. Bị siết cổ, bị chết đuối, bị đâm chết... Tầm nhìn hỗn loạn như ống kính vạn hoa xoay tròn, nàng ấy không kìm được dấn về phía trước một bước, lại giật mình tỉnh giấc, xương sọ của Ma tu tầng Phân Thần trong ngực điên cuồng rung động báo hiệu.



Chạy mau! Chạy mau!!



Chỉ vài lần liếc mắt, nàng ấy đã không thể nhìn thêm.



Trước khoảnh khắc Phật Đà Mặt Cười chú ý đến nàng ấy, Tức Mặc Xu cắn răng, bóp nát một lá phù chú nào đó, cả người Ma tộc lập tức biến mất tại chỗ.



Khoảnh khắc tiếp theo, phù chú lần theo hơi thở tìm thấy Vân Nhàn.



Vân Nhàn đang nhắm mắt giả vờ ngủ, bất thình lình giữa nàng và Cơ Dung Tuyết bị nhét vào một nữ Ma tộc mũm mĩm nóng hổi, suýt chút dọa nàng tới mức hồn bay phách lạc. Nàng lắp bắp: “Thánh thánh thánh thánh thánh nữ, bên ngoài có có có tình hình thế nào...”



Ồn ào quá, lại thấp thoáng chẳng nghe rõ đang làm gì, chẳng rõ còn tưởng là chợ phiên đồ ăn đang giảm giá.



Tức Mặc Xu gối đầu lên bộ lông xù... Hả? Từ lúc nào người này bị dọa thành cái đầu sư tử rồi? Một lúc lâu, cuối cùng nàng ấy đã ổn định lại hơi thở, câu đầu tiên đã là: “Trông chừng tên lừa trọc họ Kỳ kia cho kỹ.”



Kỳ Chấp Nghiệp bực bội: “Ta lại chọc giận ngươi nữa à??”



“Phật Ma một thể, không biết bà ta còn làm ra chiêu mới gì.” Tức Mặc Xu vẫn còn sợ hãi, “Làm Ma hai mươi năm, chưa từng thấy kiểu này, đây chắc chắn là công pháp Phật Môn.”



“Hấp thụ máu thịt là công pháp Phật Môn nào?”



“Ma Giáo còn cần tẩy não chắc, trực tiếp giết là xong chuyện!”



“Hai người đừng vội cãi nhau, muốn cãi thì ra ngoài... Không phải, lát nữa hãy cãi.” Vân Nhàn ngăn cản một người một ma đổ lỗi cho nhau, hỏi, “Cuối cùng bên ngoài đã xảy ra chuyện gì? Phật Đà Mặt Cười có ở ngoài không? Có thật sự giống như Thái Bình nói không??”



“Có.” Tức Mặc Xu không miêu tả được hình dạng cụ thể của bà ta, hiển nhiên Ma Giáo không dạy môn văn học, vốn từ nàng ấy nghèo nàn tợn: “Cao hơn cả cây, rất nhiều cành, cứ động đậy động đậy...”



Nàng ấy còn chưa dứt lời, cửa lại bị đập mạnh từ bên ngoài, bà lão phiên bản nóng nảy lại đến, mọi người tức thì nằm xuống giả chết.



Tức Mặc Xu nằm một lúc, luôn cảm thấy có gì đó là lạ.



Hả?



Từ nãy đến giờ Cơ Dung Tuyết vẫn chưa nói gì.



Nàng ấy âm thầm sờ soạng.



Trong lúc mọi người nói chuyện, hình như đại tiểu thư âm thầm bị dọa tới lạnh ngắt rồi.