Sau khi Tức Mặc Xu dọn hương án xong đã đứng im lìm một bên chẳng nhúc nhích.
Đương nhiên, nàng ấy không ngốc tới vậy, đã muốn vào thì chắc chắn đã dùng dịch dung, chỉ hơi thay đổi ngũ quan một chút, trông thôi còn xinh đẹp quyến rũ mà trở nên bình thường hơn nhiều.
Tuy nhiên Vân Nhàn rất nhạy bén với các loại mùi. Trong mắt nàng, trên thân mỗi người đều có mùi hương đặc trưng, nếu đây không phải Tức Mặc Xu thì nàng sẽ lấy đầu mình ra làm bóng đá.
Truyền âm là một việc phiền phức cực, nếu đối phương không muốn truyền âm với ngươi, ngươi sẽ không truyền được đến đó, cho nên vừa rồi Trương Hạc Nghiêm mới không dám tùy tiện truyền âm. Vân Nhàn thử, đằng hắng nói: “Thánh nữ đại nhân?”
Một lúc sau, giọng nói lạnh lùng của Tức Mặc Xu mới truyền đến: “Người ngươi dẫn theo đúng là vớ va vớ vẩn.”
Vân Nhàn nói: “Đâu có? Không phải đều tốt ư? Ngươi có muốn nói chuyện với họ không?”
Tức Mặc Xu: “Ai muốn nói chuyện với họ?”
Nếu tính như vậy, một Cơ Dung Tuyết đã từng đánh nàng ấy đến mức suýt nữa thì không gỡ ra được khỏi tường trên chiến trường Tứ Phương, một Kỳ Chấp Nghiệp là con lừa trọc đáng ghét nhất, một Y tu phiền phức không cùng đội, cộng thêm ba người Đông Giới hèn hạ đáng ghét, đúng là đối với Tức Mặc Xu mà nói đều không tài nào nào làm người ta yêu thích.
Vân Nhàn mặc kệ nhiều tới vậy, nàng kéo Tức Mặc Xu vào trận truyền âm của mọi người, bắt đầu lên tiếng: “Mọi người hoan nghênh thành viên mới.”
Tiết Linh Tú: “Trước khi ngươi làm việc gì có thể báo trước cho ta một tiếng được không?”
Kiều Linh San: “Đã từ thảo luận chuyển sang thông báo rồi sao...”
Kỳ Chấp Nghiệp không để ý, Cơ Dung Tuyết thì đang ngủ mở mắt, tạm thời chưa tỉnh.
Vân Nhàn: “Thánh nữ đại nhân đến rồi. Ở ngay đó, có phải vô cùng trùng hợp không?”
Trong trận truyền âm lập tức tĩnh mịch sạch: “...”
Phải công nhận, mấy lần trước ở chung với ma nữ này toàn chẳng phải là trải nghiệm dễ chịu gì cho cam.
Thật lâu sau, Cơ Dung Tuyết mới chậm chạp thốt lên: “Tức Mặc Xu đến rồi? Ở đâu?”
“Ta không đến đây để nói nhảm với các ngươi.” Tức Mặc Xu nén giận mà rằng, “Là Giáo chủ bảo ta điều tra rõ chuyện Phật Đà Mặt Cười, bảo ta thử nuốt bà ta, không liên quan gì đến bất kỳ ai trong số các ngươi.”
Phong Diệp thật sự rất muốn bảo cứ nói thẳng tên ra chứ Vân Nhàn đâu có tên là “bất kỳ ai”.
Mà sao lần nào cũng gặp Tức Mặc Xu thế này, như vậy rất dễ khiến người ta suy nghĩ lung tung. Ví dụ như thực chất nàng ấy rất muốn chơi cùng Vân Nhàn nhưng lại ngại ngùng không dám nói này nọ...
“Cách tu luyện của các Ma tu mấy người thật kỳ quái. Là cá lớn nuốt cá bé à.” Hơn nữa rõ rành tu vi của Phật Đà Mặt Cười còn cao hơn tầng Phân Thần, Vân Nhàn do dự, “Nhưng bây giờ vẫn chưa chắc chắn là nhập ma, chỉ thấy được bà ta có liên quan đến Ma Giáo...”
Tức Mặc Xu mất kiên nhẫn: “Ta men theo ma khí tìm đến đây, ngươi nói bà ta có nhập ma hay không?”
Trong im lặng, Cơ Dung Tuyết mới nhạt giọng cất lời: “Vậy nên, bà ta theo bản năng coi ngươi là ‘đồng loại’, nên mới không phát hiện ra ngươi.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Dọc đường đi, mọi người tìm đến Liên Tọa dựa vào phật khí, còn Tức Mặc Xu lại nói mình dựa vào ma khí.
Tại sao lại có sự khác biệt lớn vậy?
Mọi người vừa định nói gì đó, chuông Phật lại gieo lên ba tiếng, đã đến giờ ăn sáng chay. Bà lão và ông lão bắt đầu lùa mọi người ra khỏi đại điện như lùa cừu, tiếp đó là một tiếng “rầm”, họ đóng sầm cửa chùa.
Tức Mặc Xu bị nhốt trong đại điện, sáu người bị tống cổ ra ngoài đại điện, tầm nhìn lập tức biến mất không còn tăm tích.
Trong khe hở cuối cùng, Vân Nhàn thoáng thấy sự thay đổi của tượng Phật. Chỉ thoáng qua như một tia chớp, thân vàng bong tróc từng mảng, nơi nơi đổ nát, trên bàn toàn mạng nhện và thức ăn thừa, song qua một cái chớp mắt nó lại là pho tượng khổng lồ nguy nga như cũ.
“...”
Nàng xoa cằm suy nghĩ, sự việc thật sự càng lúc càng phức tạp.
–
Đúng như lời Lưu Giản viết trên giấy, bữa sáng chay chỉ có rau xanh và đậu hũ.
Ngoài thịt ra Cơ Dung Tuyết không ăn gì khác thành thử đưa cơm chay cho Vân Nhàn, Vân Nhàn ăn một miếng, cảm thấy miệng mình sắp nhạt nhẽo đến mức vô vị.
Rốt cuộc đã bỏ cái gì vào đây? Cảm giác như rau mới vừa hái dưới ruộng lên rửa qua loa xong đem ra ăn luôn, toàn một mùi tanh nồng của đất.
Không ăn thì không chết nhưng ăn đồ khó ăn thì có thể chết, Vân Nhàn đẩy chén đi, nói với Trương Hạc Nghiêm ở không xa: “Khụ.”
Hai nhóm người luôn bị giám sát chặt chẽ, chỉ có lúc này mới ngồi tương đối gần nhau. Trương Hạc Nghiêm nhận được tin tức của nàng, cuối cùng cũng thử truyền âm lại: “Nghĩ cách trốn đi, nhiệm vụ này không cách nào làm được.”
Vân Nhàn: “Sao vậy?”
“Ta và nhóm cao thủ được thuê này đến đây 6 ngày trước rồi.”
Trương Hạc Nghiêm cho hay với khuôn mặt mang màu đất: “Cái chính là họ sẽ không giết ngươi. Mỗi ngày ngươi đều cảm thấy mình đang làm những việc rất nhàm chán, ban đầu đâu cảm thấy mình sẽ thay đổi tín ngưỡng gì... ai lại tin Phật trong vài ngày chứ? Nhưng cứ mỗi một ngày trôi qua, ngươi sẽ cảm nhận rõ sự thay đổi của mình. Luôn có những chuyện vượt quá lẽ thường xảy ra, ngươi hoàn toàn không phân biệt được rốt cuộc đó là hiện thực hay giả tưởng. Ban đầu ta nghĩ chỉ cần không phạm sai lầm là được, khốn nỗi chúng ta đã ở đây 6 ngày rồi mà vẫn không thông ‘sai lầm’ trong miệng họ là chỉ cái gì.”
Lời nói của y có phần lộn xộn, chực không có người để nói, tuy nhiên y vẫn diễn đạt rõ rành. Vân Nhàn nhìn cao thủ bên cạnh y, bây giờ đã tiến triển đến giai đoạn không gõ mõ thì không ăn cơm ngon. Một người khác còn nặng hơn, hắn không bị gõ như cái mõ sẽ thấy ăn không ngon, rất khó để không bảo là một vòng yêu-cam chịu luẩn quẩn. Trên mặt hai người đang mỉm cười hạnh phúc, ngươi gõ ta hứng, khiến người ta nhìn tới khó chịu.
“Đáng sợ chứ? Nói cho ngươi biết một chuyện đáng sợ hơn. Trước khi đến đây người này theo Đạo giáo, vừa đến đã chửi Phật Môn là lũ lừa trọc với ta cả đêm, nói Đạo giáo đứng hạng đầu tại Tu Chân giới.” Trương Hạc Nghiêm cười khổ lấy ra một miếng ngọc Phật nhỏ từ trước cổ, ánh sáng vốn nên trong suốt bóng bẩy trên đó bây giờ mờ đi rất nhiều, thậm chí còn hơi phát ra ánh đỏ, “Nếu còn ở lại đây nữa, chắc ta cũng sắp rồi.”
Vân Nhàn nhìn thấy miếng ngọc Phật đó bèn lập tức cụp mắt…
Tượng Phật gỗ được Đại sư Minh Quang tặng cho mọi người đã âm thầm xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Trong đó, vết nứt của Kỳ Chấp Nghiệp rõ ràng lớn hơn người khác một chút.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“...” Kỳ Chấp Nghiệp không để tâm, cười khẩy mà rằng, “Phật Đà từ bi? Đúng là nhỏ nhen y như nhau.”
“Còn một chuyện nữa.” Vân Nhàn truyền âm, “Về tang lễ của Thượng sư có đức, ngươi có biết gì không?”
Trương Hạc Nghiêm trả lời: “Ta chỉ biết Thượng sư chết đột ngột. Ông ta đã phạm sai lầm, vì phạm sai lầm nên cam tâm tình nguyện chịu trời đày... Đợi đã, ta đang nói gì vậy?... Tóm lại, thời gian thật sự không còn nhiều lắm. Đến giờ ta vẫn chưa ra ngoài là vì ít nhất cũng phải đợi đến ngày mai, không gặp Phật Đà Mặt Cười một lần, ta không cam lòng.”
Thời gian ăn chay sáng rất ngắn, hai bên chưa kịp nói chuyện thêm đã bị tách ra.
Trước khi đi, Trương Hạc Nghiêm nói với mọi người: sai lầm lớn thì y chẳng rõ, nhưng sai lầm nhỏ thì y tỏ tường. Đấy là nhớ kỹ tuyệt đối đừng tìm đường chết, bà lão và ông lão nói gì thì chớ làm ngược lại. Có một Thể tu bị tiêu chảy mở cửa đi ra ngoài lúc nửa đêm, ngày hôm sau hắn đã đi trồng khoai lang ngay cửa làng với nụ cười thật thà chất phác cùng cực, cười hở mười hai cái răng.
Cả bọn còn định nửa đêm phá cửa phòng đi xem xác chết: “...”
Bàn lại đi. Bàn lại đi.
Cuối cùng đã tới thời gian tự do hoạt động.
Vân Nhàn cảm thấy ở đây thêm vài ngày nữa, làm việc và nghỉ ngơi nhất định sẽ tương đối điều độ. Sáu người chia nhau hành động, cố gắng khám phá cho bằng hết khu vực ba bề bốn bên.
Phong Diệp mặt dày mày dạn đòi đi cùng Kiều Linh San thành một tổ, Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp mỗi người tự đi một mình.
Trong làng hãy còn yên bình ấm áp như cũ, này ánh nắng chiếu xuống mặt đất, này lũ trẻ nhau nhau đang chơi trò nhảy lò cò theo ô, tiếng cười đùa không ngớt bên tai.
Vân Nhàn chắp tay sau lưng đi tới, “Ơ” một tiếng.
Cơ Dung Tuyết xoay đầu lại hỏi: “Sao vậy?”
“Đại tiểu thư, lúc nhỏ ngươi có chơi nhảy lò cò qua ô không?” Vân Nhàn đang cố gắng nhớ lại, có phải trí nhớ của mình có vấn đề chăng, “Sao ta nhớ hình như cái ô chia không phải vẽ thế này.”
Thông thường toàn là từ một đến chín, số càng lớn càng xa, tuy nhiên ô mà lũ trẻ này nhảy không chỉ ngược lại, đồ dùng để ném vào ô cũng không phải đá thay vào đó là một quả cầu thêu nho nhỏ.
Trên quả cầu thêu đính tua rua tinh xảo, lăn qua lăn lại còn có tiếng chuông bạc leng keng, trông rất lạ, rất có nét đặc trưng địa phương.
“Giày.” Cơ Dung Tuyết cũng chú ý đến quả cầu thêu, lạnh lùng đáp, “Cho dù đôi giày thêu kia không được làm bởi cùng một người thì ít nhất cũng là người cùng quê, hoa văn quá giống.”
Vân Nhàn nghĩ thầm, lát nữa bảo Tiết Linh Tú đến xem thử đường kim mũi chỉ có giống nhau chăng, nếu giống, âu sẽ kết luận được do cùng một người làm.
Cơ Dung Tuyết: “Ta luôn cảm thấy hoa văn này có chỗ quen thuộc.”
“Ta cũng vậy.” Vân Nhàn xuýt xoa, “Đã nhìn thấy ở đâu nhỉ?”
“Còn cả cái ghế Lỗ Ban ở kia nữa.” Cơ Dung Tuyết nhìn chiếc ghế gỗ bên tường nhà mái bằng, nó có các bộ phận tinh xảo, có thể gập thẳng lại, “Kỹ thuật này đã thất truyền từ lâu, người thợ mộc cuối có khả năng làm ra ghế Lỗ Ban đã qua đời mười mấy năm trước rồi.”
Vân Nhàn: “Nơi này do Phật Đà Mặt Cười tự tay xây dựng. Có thể rút ra hai điểm. Thứ nhất, nhận thức của bà ta vẫn dừng lại ở mấy chục năm trước; thứ hai, vùng đất đặc biệt này khiến bà ta có ấn tượng sâu sắc.”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nếu liên lạc với bên ngoài hoặc trong đội có một cuốn bách khoa toàn thư thì tốt rồi, sẽ biết được đây là đặc sản của vùng nào ở Tây Giới. Hầy, đáng tiếc trong đội toàn người siêu thông minh, chỉ có thể dựa vào mình tự thân vận động.
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, suy cho cùng phải hiểu biết một chút về Phật Đà Mặt Cười mới không bị động thế này.
Vân Nhàn vắt óc suy nghĩ, suýt nữa rơi xuống mương nước và được Cơ Dung Tuyết kéo lên đặt lại chỗ cũ. Nàng lại nhìn thấy quả cầu thêu đó, bỗng nhiên có ý tưởng lóe lên:
“Cầu thêu, ghế Lỗ Ban...” Vân Nhàn kích động kêu lên, “Tú nương dựa vào mắt, thợ mộc dựa vào tay. Mà hai ông bà dẫn chúng ta vào đây có một người mất mắt, một người mất tay.”
Cơ Dung Tuyết kiên nhẫn đợi nàng nói tiếp.
“Nói cách khác,” Vân Nhàn vui vẻ nói, “Chắc chắn có liên quan đến nhau!”
“...”Rốt cuộc nàng ấy đang mong đợi điều gì chứ, Cơ Dung Tuyết im lặng xoay đầu, kêu, “Đi thôi, đến gần chỗ biên giới xem thử.”
Xem ra nhóm người của Trương Hạc Nghiêm vẫn chưa từ bỏ. Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết đi ngang qua vừa hay thấy có hai người đang đứng cãi nhau ở góc tường. Mặt đỏ tía tai, không biết đang tranh chấp điều chi, trông như sắp đánh nhau đến nơi.
Thấy có người, hai người mới dừng lại, mau mắn bỏ đi.
“Lúc này mà còn cãi nhau...” Vân Nhàn nghĩ mãi không ra.
Phong Hoa trong đất vẫn tươi tốt bừng bừng.
Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết đến nhà của Lưu Giản, độc tố của Phong Hoa bay trong không khí, gây cay mũi như có như không.
Đối với hai vị khách không mời mà đến lại còn là gương mặt mới, Lưu Giản chớ hề thấy bị xúc phạm hay khó chịu, thay vào đó còn nhiệt tình đến lạ rót nước pha trà nóng cho hai người, mang ghế ra, còn muốn tự mình xuống bếp nấu cơm cho cả hai.
“Không cần không cần, chúng ta vừa ăn xong.” Vân Nhàn thấy tay Lưu Giản đã bắt đầu nổi mụn nước, nhíu mày nói, “Phong Hoa này có độc, ngươi...”
“Ta biết.” Lưu Giản đáp, “Tuy có độc, nhưng ta đang cống hiến cho nghiệp lớn của Phật Đà. Nhiêu đây có tính là gì.”
Vân Nhàn xác nhận hắn chính là Lưu Giản viết giấy.
Tu vi giảm xuống tuy nhiên kinh mạch trong cơ thể vẫn như cũ, đồng thời khác xa so với cường độ cơ thể của tầng Trúc Cơ, hắn từng ở tầng Nguyên Anh.
Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng động, Lưu Giản ngẩng đầu, nhiệt tình thốt lên: “Chương huynh! Ngươi đến rồi! Mau đến tiếp khách cùng ta, hai Phật hữu này mới đến!”
Vân Nhàn nghĩ đây chắc là bạn của hắn, vừa xoay đầu lại đã phát hiện ngay nào có phải!
Người này là ảo ảnh. Nụ cười trống rỗng, khóe môi cứng đờ, trong cơ thể không một mảy chút linh khí và người này cũng chào hỏi hai người một cách bình thường: “Phật hữu, muốn ăn gì? Mướp nhà ta vừa chín tới!”
Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết mau chóng nhìn nhau.
Nếu đây không phải bạn của hắn, vậy bạn của hắn đi đâu rồi? Nếu giống hắn, vậy hơn phân nửa sẽ ở gần đây, hai người vừa đi một lúc lâu mà chẳng thấy ai khả nghi.
“Lưu đạo... Phật hữu này.” Vân Nhàn nhìn thấy thứ gì đó, nói, “Có tờ giấy trên bàn của ngươi, cho ta xem được không?”
Đây là một yêu cầu có phần bất lịch sự.
Không mời mà đến thì thôi đi, lại còn vô cớ muốn xem chữ viết trên bàn người khác. Nếu đổi lại là người bình thường, họ đều sẽ cảm thấy người này thật vô lễ, song nụ cười trên mặt Lưu Giản chẳng hề thay đổi, còn hào sảng nói: “Đương nhiên được rồi!”
Vân Nhàn vừa đi tới sờ vừa hỏi một cách tự nhiên: “Trên này viết gì vậy?”
“Trên này viết gì vậy?” Bỗng Lưu Giản khựng lại, ngơ ngác cho biết, “Trên này viết gì... Hình như đột nhiên ta không nhớ ra... Thật kỳ lạ.”
Trên tờ giấy chỉ có vài câu rải rác lúc cuồng loạn lúc ngay ngắn:
[Ta tỉnh rồi sao? Sao ta lại ở đây]
[Hắn chết rồi, thật sự chết rồi]
[Lúc mặt hắn biến thành hoa sen máu me, hình như ta đang nằm mơ]
[Nhưng ta chắc chắn]
[Ta thấy sát ý trên mặt hắn.]
...........
Lời tác giả:
Chương sau Phật Đà Mặt Cười sẽ xuất hiện! Hình như hôm nay Vân Nhàn thông minh hơn nhiều thì phải! Phải tiếp tục cố gắng!