Bà lão đến rồi đi hệt một cơn gió, cây gậy chống đất vang dội, trông có vẻ tức giận hơn bất kỳ ai.
Mọi người im bặt một hồi.
Vân Nhàn cảm thấy cái đầu sư tử tròn vo từ từ rời khỏi lòng mình, rất biết điều không vạch trần, thay vào đó đã nói: “Đây là bà lão ban trưa hay là tỷ muội của bà ta?”
Song, nàng cũng biết khả năng này không lớn. Chung quy sinh đôi giống hệt nhau thì còn nói được, nhưng cộng lại không đủ một con mắt thì không thể nào, huống chi y phục giày dép đều giống y như đúc.
Cơ Dung Tuyết nhét tai mình lại, biến thành mặt người một lần nữa, bình tĩnh đáp: “Là bà ta.”
Nàng ấy đúng là “có công mài sắt có ngày nên kim”, mặc cho có bị dọa nhưng thị lực vẫn kinh người.
Kiều Linh San cẩn thận nhắc nhở: “Còn sợi râu kia kìa.”
“...” Cơ Dung Tuyết nói: “Cảm ơn.”
Sáu người nhìn nhau, nhất thời đâu rõ phải phản ứng ra sao, Vân Nhàn đứng dậy đóng cửa lại, trước khi đóng, nàng còn liếc nhìn ra ngoài.
Bên ngoài hãy còn yên tĩnh như nước, ngôi chùa chìm trong màn đêm mờ ảo càng thêm trang nghiêm tĩnh lặng, không có gì khác thường.
Đồng thời hoàn toàn chẳng có một ai ngoài gió đêm rít gào quét qua bệ cửa sổ, hành lang trống không... nhưng, lẽ ra nàng phải nhìn thấy bóng lưng của bà lão mới đúng.
“Im lặng nào, để bà lão lại đến đây nữa coi chừng lát nữa sẽ bị đánh.” Nàng đặt Thái Bình trở lại góc tường, hạ thấp giọng, “Vừa rồi có ai nghe thấy tiếng chuông không? Giơ tay lên.”
Trong sáu người, chỉ có Kỳ Chấp Nghiệp và Kiều Linh San giơ tay.
“Tiếng chuông này còn chia trước sau hả?” Vân Nhàn không dám nằm xuống nữa, đi tới đi lui trước cửa mà rằng, “Theo nội dung trên giấy, bạn của Lưu Giản cũng nghe thấy tiếng chuông trước sau đó mới đến hắn. Thế nó được phân chia theo cái gì? Không lẽ chỉ đơn giản dựa vào vận may hay sao.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ý ngươi là số của ta tốt hay xấu?”
“Đều như nhau cả. Không sao đâu.” Phong Diệp nằm nghiêng, ôm đèn thờ ơ thốt lên, “Nói chung cuối cùng hai người đều ra ngoài trồng Phong Hoa hết.”
Nói cũng có lý, mọi người tức thì yên tâm.
Suy cho cùng thây kệ nghe thấy trước hay sau, kết quả tệ nhất vẫn là cùng nhau ra ngoài làm ruộng, đến lúc đó nói không chừng Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp còn kề vai sát cánh vai nhau xưng huynh gọi đệ, nghĩ đến cảnh tượng này đã thấy khôi hài.
Kiều Linh San vẫn đang nhớ lại bà lão trợn mắt giận dữ lúc nãy như có điều suy nghĩ, cất lời: “Bồ Tát rủ mi, Kim Cang trừng mắt, thưởng phạt khen chê, toàn để độ người. Trong Phật pháp, quả thực có một người mang hai bộ mặt như vậy; xem ra, bà lão này có liên quan đến Phật Đà Mặt Cười thật rồi.”
Vân Nhàn giật mình, Kiều Linh San lén đọc sách sau lưng mình: “... Linh San, sao muội lại biết?”
Tiết Linh Tú đáp lời: “Đây là kiến thức phổ thông cơ mà.”
“Ngươi cũng biết?” Vân Nhàn ngạc nhiên, “Vừa nãy ta còn mới suy đoán liệu có phải tiếng chuông này để những người hiểu biết về Phật pháp nghe thấy trước chăng. Ngươi cũng biết, vậy vì đâu ngươi không nghe thấy tiếng chuông?”
“Không biết.” Tiết Linh Tú thành thật trả lời, “Có lẽ là ta ngày thường chửi lừa trọc nhiều quá, đã tổn hại công đức.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kỳ Chấp Nghiệp nhướng mày: “Nói ai lừa trọc đấy?”
Tiết Linh Tú: “Ta nói ngươi à? Ngươi sốt sắng gì? Ngươi là tên trọc chắc? Không phải thì câm miệng.”
“Chốn cửa Phật thanh tĩnh mà ngươi dám nói những lời này.” Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy, “Ta thấy ngươi là Y tu, sao ngày thường không tự kê cho mình ít thuốc đi.”
Tiết Linh Tú cười ha ha, lại là một trận gió lạnh lướt qua: “Phật Tổ sẽ trừng phạt ta vì ta chửi hòa thượng? Muốn phạt cũng phải phạt ngươi trước. Sao Đại sư Minh Quang sao lại nhận một người như ngươi làm đồ đệ?”
“Dừng. Dừng. Sao biến thành công kích cá nhân rồi?” Vân Nhàn tặc lưỡi, “Đừng không thấy được việc lớn như vậy, bây giờ là lúc nội chiến chắc?’
Cơ Dung Tuyết ở bên cạnh nhét sợi râu vào lại mãi, cuối cùng cũng thành công, lúc này mới rỉ tai bảo: “Nghỉ ngơi trước, ngày mai tính tiếp.”
Phong Diệp vừa phàn nàn vừa chui vào chăn, lầu bầu: “Đàn ông đúng là sống theo cảm tính...”
Vốn dĩ không ồn ào lắm, mỗi tội cứ một câu lại một câu, chẳng ai chịu im miệng, chung lại một chỗ là ríu rít, nói một hồi đã quên khuấy mất việc phải nói nhỏ. Đúng lúc này, tiếng bước chân đầy hùng hổ bên ngoài lại vang lên!
Bà lão tức giận đẩy cửa vào, dưới ánh trăng mờ ảo, sáu người nằm yên lặng trên giường chung, nhắm nghiền hai mắt, cực kỳ yên tĩnh, ngủ say như thể đã chết không còn chết thêm được nữa.
Bà lão: “...?”
Nghe nhầm hả?
Lông mày nhíu lại của bà ta giần giật trong nghi hoặc, không tìm được cơ hội nổi giận, cuối cùng bà ta đành đóng sầm cửa lại, biến mất bên ngoài cửa một lần nữa.
Trong căn phòng yên tĩnh gieo lên tiếng thở phào nhẹ nhõm không đồng nhất: “Phù.”
-
Ngày hôm sau.
Đúng như lời bà lão nói, tiếng chuông Phật vang lên ba tiếng ung dung, đây là tiếng chuông mà tất cả mọi người nghe thấy. Vân Nhàn nằm ngã ngửa bật dậy, hớn hở mở cửa, bà lão không mắt đã đứng chờ ở ngoài với vẻ mặt hiền từ: “Đi rửa mặt trước, xong ta sẽ dẫn các cháu đến chùa tụng kinh buổi sáng sớm. Nhớ kỹ, đừng phạm sai lầm.”
Hoàn toàn là một thái cực khác với tối hôm qua.
Lại là câu này.
Rốt cuộc là phạm sai lầm gì? Thật khó hiểu, nhỡ đâu bước chân trái vào cửa điện trước cũng là sai, vậy phải tranh cãi làm sao?
Đúng như dự đoán, khi Vân Nhàn ra khỏi cửa, nàng phát hiện những căn phòng bên cạnh vẫn đóng chặt. Ngược lại, có một số “người” hệt những người bên ngoài đang xếp hàng lấy nước bằng ống tre.
Y lời Kỳ Chấp Nghiệp nói, chỉ cần quan sát kỹ đã phân biệt được sự khác biệt giữa những người này với người thường.
Cho dù là tính tình điềm đạm đến đâu, chắc chắn tâm trạng của một người trong cả ngày sẽ có lúc tốt và có lúc xấu. Khốn nỗi bất kể lúc nào những người này cũng treo lên khuôn mặt tươi cười hạnh phúc, hạnh phúc đến mức khá quái đản.
Theo lý mà nói bên trong chùa chiền, tốt nhất không nên đối mặt với tượng Phật khi rửa mặt, quay lưng lại là được, tuy nhiên chỗ này thì khác, ai nấy đều đồng loạt quay mặt về phía chùa để lấy nước rửa mặt.
Kiều Linh San lau khô mặt, thấy Vân Nhàn đảo mắt vòng vòng đã biết ngay nàng lại muốn làm gì đó: “Tỷ muốn làm gì?”
Vân Nhàn làm một việc rất thất đức.
Nàng, chen ngang.
Hơn nữa, chen ngang vào giữa hàng thì cũng thôi, tuy nhiên nàng chen từ cuối lên, chen qua từng người một để lên đầu, thái độ phách lối quá đáng, ngang nhiên đẩy người khác ra, thi thoảng còn kèm theo một câu “Nhìn cái gì?”. Song, nàng chen từ cuối hàng lên vị trí đầu tiên là thế mà phản ứng của tất cả mọi người toàn là yên lặng lùi đi, thậm chí còn có người đằng trước chủ động nhường chỗ cho nàng.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn cứ như vậy rảo cẳng lên đầu hàng trước mặt bà lão với khuôn mặt khó nhìn ra biểu cảm, nàng rửa mặt xong rồi lại nghênh ngang đi ra.
Ý thức kém vô cùng.
Kiều Linh San im lặng, vỗ lên vai người phía trước và hỏi: “Nàng ta chen ngang kìa? Ngươi không tức giận hả?”
“Sao phải tức giận?” Người đó vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt, nói với vẻ hiểu lòng người, “Chắc là nàng ấy có việc gấp nên mới phải chen ngang. Chúng ta nên thông cảm cho nàng ấy.”
Kiều Linh San nghẹn lời: “Nhưng mà đâu có việc gì gấp cả. Nếu mà vội đi ăn cơm còn dễ hiểu hơn.”
“Vội đi ăn cơm cũng là việc gấp mà.” Người đó cười tủm tỉm bày tỏ, “Ngươi cũng muốn đi nhanh sao? Vậy ngươi đứng lên trước ta đi, không sao đâu.”
“...”
Những người khác không chen ngang, thành thử Vân Nhàn đứng ngoài chờ đợi một hồi không có gì làm, vừa hay nàng quan sát xung quanh.
Nào có gì khác biệt so với hôm qua, bóng đen trong phòng vẫn đung đưa nhẹ nhàng. Vân Nhàn chỉ hơi bước lên phía trước một bước mà bà lão như có mắt mọc sau gáy, cất lời ngay: “Cô nương, cháu muốn đi đâu?”
“Không có gì. Cháu đang nghĩ có phải người ở phòng bên cạnh vẫn chưa tỉnh không.” Vân Nhàn tỏ vẻ vô tội, “Có nên đi gọi họ không ạ?”
Bà lão: “Không cần. Đến lúc nên tỉnh, họ sẽ tự tỉnh, cháu chớ đi quấy rầy họ là được.”
Vân Nhàn nghĩ cam đoan bà lão này biết những người bên trong đều đã chết.
Dựa theo thông tin trước đó, khả năng những người ở chỗ này giết chết bọn họ là không lớn, đại khái bọn họ đều tự treo cổ mình.
Vân Nhàn không nhìn ra gì khác thường ở bên ngoài bèn mở to mắt nhìn bà lão từ đầu đến chân một lượt.
Lại nói tiếp, mặc cho bà lão này trông có vẻ bị tâm thần phân liệt khi có khi không, nhưng ít nhất là người có “nhân tính” nhất mà cả bọn gặp từ khi vào Liên Tọa đến nay. Hôm qua lúc đi vào trời tù mù tối, cả nhóm lại căng thẳng quan sát bốn bề, gần như không ai quan sát kỹ bà lão này. Vân Nhàn thấy bà ta mặc một bộ đồ vải thô sơ, dưới tà áo dài lộ ra một chút mu bàn chân màu đỏ tươi, mới phát giác đôi giày thêu hoa này thật sự có chỗ lạc lõng.
Không phải lạc lõng về màu sắc mà lạc lõng về cách chế tác. Áo vải thô là loại y phục người nghèo thường mặc có thể thấy nhan nhản trên phố; còn đối với đôi giày thêu hoa này, dù là mặt giày hay đường cắt may đều khá tinh xảo tẩn mẩn, ít nhất cần một tú nương cừ khôi thêu mất nửa tháng mới làm ra được một đôi, mặc cho hoa văn thêu trên đó đã lỗi thời tại bây giờ, đoan chắc giá vẫn không rẻ.
Hình như trên đó còn thêu một bông hoa nhỏ như huy hiệu...
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn luôn cảm thấy bông hoa đó quen thuộc không tránh đi đâu được, mỗi tội nàng mới thoáng nhìn thì bà lão đã cử động, bông hoa thêu lại bị che khuất, nàng càng không nghĩ thông.
Rốt cuộc sáu người đã rửa mặt xong, bắt đầu được bà lão dẫn đến ngôi chùa ở trung tâm Liên Tọa.
Thật ra người tu chân có rửa mặt hay chăng không quan trọng, bắt đầu từ Trúc Cơ, cơ thể đã tự động tẩy kinh phạt tủy, khó lòng nhiễm bẩn, mỗi tội bà lão lại trưng ra vẻ không rửa mặt thì không được đi làm họ đành ngoan ngoãn xếp hàng.
“Sắp tụng kinh buổi sáng sớm rồi.” Bà lão vừa đi vừa lẩm bẩm luyên thuyên, “Nhớ kỹ, lúc tụng kinh nhất định phải thành tâm. Các cháu toàn là người có duyên với Phật mới đến được đây, những quy tắc vặt vãnh khác thì tông ta không cần phải dặn dò thêm nữa.”
Lần gần nhất Vân Nhàn bước vào chùa chiền là khi nào nàng đã không nhớ rõ, thành thử vô cùng hy vọng bà ta nhắn nhủ thêm. Tuy nhiên suy cho cùng thân phận giả định hiện tại của sáu người là tín đồ một lòng hướng Phật đi đến Liên Tọa, cho nên đột ngột hỏi những điều này sẽ rất đáng ngờ. Vậy nên nàng truyền âm hỏi: “Kỳ đạo hữu, vào điện phải bước chân trái hay chân phải trước?”
“Ngươi lộn nhào vào còn được.” Kỳ Chấp Nghiệp chậm rãi cho hay, “Đến lúc đó nhìn ta mà hành động trong chùa, có biết ‘xem mèo vẽ hổ’ không?”
Không nói gì khác, kinh nghiệm bị ép tụng kinh của Kỳ Chấp Nghiệp vẫn rất phong phú, Vân Nhàn hơi yên tâm một thoáng.
Ngôi chùa hôm qua còn đóng chặt tới bây giờ đã sáng trưng một vùng, đúng như Vân Nhàn nghĩ, tại viện trong sạch sẽ không một hạt bụi, mấy con chim bồ câu chớ hề sợ người, đậu trên lư hương nghỉ ngơi. Tiếng tụng kinh gieo lên từng đợt, mấy tiểu sa di đang cầm chổi tre quét sạch mặt đường, gom lá rụng lại một chỗ. Ở chính giữa là cây bồ đề khổng lồ đang xào xạc theo gió.
Cuối cùng Vân Nhàn bước vào đại điện bằng cả hai chân, nhảy nhẹ qua bậc cửa, ngẩng đầu lên nhìn.
Đại điện rộng lớn cùng cực, trên mặt đất trải hàng trăm tấm bồ đoàn, nhìn một lát đếm không xuể, mà trên đám bồ đoàn là một pho tượng Phật bằng vàng toàn thân khổng lồ đến mức khiến người ta không khỏi sinh lòng sợ hãi.
Vì quá lớn thành thử Vân Nhàn vừa giương mắt nhìn chỉ nhìn thấy bàn tay hơi rũ xuống của Ngài... pho tượng Phật này lại ngồi quay lưng về phía mọi người!
Thật sự là chưa từng nghe thấy bao giờ. Đầu tượng Phật còn được trùm một tấm vải đỏ, bao bọc kín mít toàn bộ đầu Phật, không để lộ hình dáng. Rõ ràng nhìn kiểu tay, nhìn tư thế ngồi, toàn là cách tạo tượng Phật phổ biến, nhưng một khi quay lưng lại và bị trùm đầu, trông có một cảm giác kỳ quái khó tả.
Sáu người tự tìm bồ đoàn ngồi xuống, rất nhanh, có tiểu sa di mang đến trước mặt mỗi người một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên đó bày “Kinh Kim Cang” và bút mực giấy nghiên.
Vân Nhàn cảm thấy kỳ lạ quá đỗi, rõ ràng mình vừa mới rời giường mà sao lại buồn ngủ nữa rồi.
Nói là tụng kinh nhưng trong đại điện chẳng có ai khác, Vân Nhàn ngồi chơi một lúc đã là bắt đầu lười biếng trong bất giác, lưng cong xuống. Kiều Linh San mở sách ra và truyền âm kêu: “Ngồi thẳng lên.”
“Kinh Kim Cang” là hàng thật, không khác gì so với thứ trước đây nàng ấy từng đọc. Vân Nhàn lật vài trang, cũng truyền âm yêu: “Ta thà nhắm mắt gõ mõ còn hơn.”
Vẫn chưa chính thức bắt đầu tụng kinh buổi sớm. Theo luật chùa trong Phật Môn, lúc này nên gõ chuông bảy tiếng rồi Trụ trì đến thắp hương... Vân Nhàn đợi mãi, không đợi được Trụ trì thay vào đó lại đợi được một nhóm người khác.
Nhóm “người” này, hiển nhiên là “người” thật, vì Vân Nhàn vừa nhìn đã thấy sắc mặt của nhóm người đó trông không mấy hạnh phúc, thậm chí còn hơi tái nhợt, vũ khí trên người đều chưa cởi, quan trọng nhất là Vân Nhàn còn thấy người quen.
Trương công tử Trương Hạc Nghiêm mà nàng gặp tại Đường Linh Quốc, chính người đã thất bại trong việc bắt chước Tiết Linh Tú, bây giờ đang ngồi trong đó, trông thật tiều tụy. Không biết những ngày qua y đã phải chịu đựng những đợt đối xử tàn ác nào.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người dẫn nhóm họ là một ông lão. Có điều hai cánh tay ông ta bị cụt, từ dưới cẳng tay trở xuống trống không, trên mặt đầy vẻ uy nghiêm.
“... Không đúng.” Vân Nhàn truyền âm, “Ta cứ tưởng nhiệm vụ này là thứ dì dành riêng cho ta, tại sao y cũng đến, còn đến sớm hơn ta?”
Tiết Linh Tú: “Ngươi nhìn lại xem.”
Vân Nhàn nhìn qua, giật mình hãi hùng.
Trong đám người đối diện, không chỉ có Trương Hạc Nghiêm với tu vi nửa bước Nguyên Anh mà còn có vài cao thủ mang tu vi cao hơn y; người có tu vi cao nhất đã gần đạt đến tầng Xuất Khiếu, trông có vẻ là một Cầm tu. Song, điểm chung là trạng thái tinh thần của mỗi người đều không tốt lắm.
Vì đâu Vân Nhàn lại nói vậy. Bởi lẽ cây đàn của Cầm tu kia lại được dựng thẳng đứng trên lưng; không chỉ dựng thẳng đứng mà nàng ta còn giơ tay nắm đàn theo chiều dọc. Rất khó tưởng tượng ra dáng vẻ của Cầm tu này khi chiến đấu, chắc là cầm đàn cổ đánh theo kiểu đàn ghi-ta điện.
“Phong Diệp, mau nhìn kìa, là Cầm tu.” Vân Nhàn truyền âm, “Còn là Cầm tu tầng Xuất Khiếu nữa chứ.”
Phong Diệp cảm nhận được nguy cơ: “... Vân Nhàn, đừng nói là ngươi, ngươi chê ta thật đấy? Ta vào sinh ra tử vì Kiếm Các bao nhiêu năm, liều mạng cũng phải giành được chuông vàng cho nhà ngài Vân, ngươi không thể...”
Trước đây ở phòng đấu giá Càn Khôn Thành, Vân Nhàn đã bỏ hết vốn liếng mua linh thảo, còn nợ Tiết Linh Tú không ít tiền, thành công kéo Kiều Linh San và Phong Diệp lên nửa bước Nguyên Anh và sắp đến lúc Độ Kiếp tới nơi. Nàng còn tưởng đội hình của mình đã được sắp xếp vô cùng xa hoa, bây giờ xem ra đúng là nghĩ quá đẹp.
Có vẻ Trương Hạc Nghiêm nhận ra ánh mắt của nàng bèn xoay đầu lại, thấy Vân Nhàn, sắc mặt y lập tức thay đổi.
Quá trình thay đổi vô cùng phức tạp, từ “Sao ngươi cũng đến đây?” đến “Thôi đến cũng đến rồi”, xong đến “Không được, không thể đến”. Trong đại điện hoàn toàn yên tĩnh lại là lúc tụng kinh không được nói chuyện, y không truyền âm với Vân Nhàn, do dự hồi lâu, cuối cùng y vẫn nâng bút vẩy mực, viết chữ xoẹt xoẹt lên tờ giấy trắng trước mặt.
Vân Nhàn vừa ngẩng đầu đã thấy ngay Trương Hạc Nghiêm giơ tờ giấy trắng tinh, trên đó là chữ viết tháu to tướng với vết mực chưa khô:
“Chạy mau.”
Vân Nhàn nghẹn lời: “...”
Đa tạ huynh, Trương huynh. Nhưng mà bây giờ mới nói điều này thì e là đã muộn.
Lư hương trước tượng chùa Phật tự bốc cháy không cần gió, Trụ trì và Phật Đà Mặt Cười đều không xuất hiện, chuông Phật ngân vang bảy tiếng, bà lão run rẩy đứng bên cạnh thốt lên: “Đứng dậy, đi vòng quanh Phật niệm Phật hiệu.”
Hai nhóm người ngồi khá xa nhau, lần lượt đứng dậy, năm người đi theo Kỳ Chấp Nghiệp cất bước từ bên phải. Họ đi chưa được hai bước, bà lão nọ đã nói ngay: “Ngược rồi!”
Theo chiều kim đồng hồ mà ngược được? Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày, nhìn sang bên kia. Đúng vậy, nhóm người của Trương Hạc Nghiêm đi ngược chiều kim đồng hồ ngay từ đầu.
Gã điều chỉnh hướng, đi vòng quanh vài vòng, xong xoay lại bồ đoàn.
Nhóm người bên kia bắt đầu lầm rầm tụng kinh buổi sáng: “Phần ly tướng tịch diệt. Nhĩ thời Tu Bồ Đề, văn thuyết thị kinh, thâm giải nghĩa thú…”*
*(tạm dịch: “Phần: Lìa tướng vắng lặng. Khi ấy Ngài Tu Bồ Đề nghe Phật nói kinh này và thấm nghĩa sâu…”)
Chẳng rõ đã niệm mấy ngày mà vẫn niệm đoạn đầu, chừng như học chữ cái tiếng Anh khi vĩnh viễn luôn mở đầu một hàng a, b, c, thật sự rất nhàm chán. Thấy bà lão và ông lão canh chừng bên cạnh, Vân Nhàn chỉ đành hít sâu một hơi, niệm theo: “Phần ly tướng tịch diệt...”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chỉ là tụng kinh cũng thấy được sự khác biệt về tính cách giữa người với người.
Vân Nhàn ngồi xiêu vẹo, thỉnh thoảng lại cựa quậy đôi lần; Kiều Linh San thì mặt mũi tràn đầy vẻ nghiêm túc, vừa đọc vừa nghiền ngẫm ý nghĩa chân chính trong kinh; Phong Diệp vẫn đang lo lắng mình bị Cầm tu thay thế, mặt ủ mày chau; hình như Cơ Dung Tuyết cũng rất nghiêm túc? Không, nàng ấy đang ngủ mở mắt; Tiết Linh Tú ngồi ngay ngắn, lưng thẳng, môi khẽ mấp máy, tuy vô cùng mất kiên nhẫn nhưng bề ngoài chớ hề biểu hiện ra. Đối lập hoàn toàn với hắn chính là Kỳ Chấp Nghiệp, gã mất kiên nhẫn trong lòng, bề ngoài cũng không kiên nhẫn, thậm chí còn đến mức không buồn mở miệng mấp máy.
Một trong những cơn cớ lớn khiến gã rời khỏi Phật Môn chính là không muốn nghe kinh, nào ngờ nhiệm vụ lại liên quan đến Phật Môn quá sức tưởng tượng. Giờ đây gã không muốn nghe cũng phải nghe, khó chịu đến mức bực bội, chỉ muốn phá cửa xồ ra.
Bà lão thấy mọi người tụng kinh bèn gật đầu hiền từ, bộ dáng hài lòng, lại còn muốn gọi người đặt câu hỏi:
“Trương tiểu hữu, ngươi hãy trả lời xem thế nào là Phật, thế nào là người? Giữa Phật và người khác nhau như thế nào?”
Trương Hạc Nghiêm đứng dậy, chắp tay trước ngực, nói một cách máy móc trong tê liệt: “Phật là người đã giác ngộ, người là Phật chưa giác ngộ. Chỉ cần giữ vững tâm, không phạm giới luật, đã có thể thành Phật.”
Vân Nhàn cảm thấy hình như cũng có lý, chung quy nàng nghe ai tranh luận cũng thấy có lý, xong lại nghe thấy có người cười khẩy một tiếng.
Mọi người: “...”
Kỳ đạo hữu, kiềm chế một chút. Biết ngươi không đồng tình cực nhưng lúc này sao lại thế được. Thật là bất lịch sự.
Vẻ mặt bà lão đơ đi, ngó nghiêng trái phải, giữa tiếng tụng kinh khó phân biệt ra rốt cuộc ai đã xen vào. Bà ta đành nhịn xuống, lại nói với vẻ hiền từ: “Đúng như lời Trương tiểu hữu nói. Chúng ta muốn thành tâm tu luyện thì phải dứt bỏ hết thảy những niệm tưởng không cần thiết. Chỉ có nội tâm trong sáng đủ đầy mới có thể tu Phật...”
“Hừ.”
“Phật Môn là môn phái trang nghiêm nhất trong tất cả các môn phái, gánh vác trọng trách, nên sau này các vị thí chủ càng phải khắc phục ham muốn của mình theo lễ nghi, chuyên tâm tu hành...”
“Hơ.”
“Phải dâng hiến tất cả, kể cả bản thân mình, cho Phật Đà, mới có thể lên cõi Cực Lạc, có được hạnh phúc thật sự...”
“Ha.”
“...”
Nụ cười hiền từ của bà lão tắt dần, dần dà nứt nẻ. Bà ta một lần nữa ngẩng đầu lên, quắc mắt nhìn trừng trừng và quát: “AI!!! LÀ AI!!! ĐỨNG RA CHO TA!!! AI ĐANG NÓI CHUYỆN RIÊNG?! AI DÁM BẤT KÍNH VỚI PHẬT ĐÀ? AI?!”
Vừa khi sắc mặt bà ta thay đổi, kỳ lạ thay, ông lão bên cạnh vốn đang tức giận lại đột nhiên trở nên dịu dàng, hiền từ đi tới can ngăn bà ta: “Sư tỷ, thôi thôi...”
Vân Nhàn đã biết bà ta không phải người từ lâu, nhưng chứng kiến sự thay đổi này vẫn thấy nội tâm run rẩy một trận.
Bà lão hất ông lão ra, ông lão yếu đuối ngã xuống đất, chỉ dám than thở: “Sư tỷ, đừng phạm giới giận! Đừng phạm sai lầm!”
Nửa câu trước của ông ta vừa dứt, bà lão vẫn còn vẻ mặt tức giận, tuy nhiên nửa câu sau vừa được thốt lên, sắc mặt bà ta cứng đờ trong một tích tắc, bà ta lập tức khựng lại.
Vân Nhàn dám chắc mình đã thấy được nỗi sợ hãi sâu sắc thoáng qua trên mặt bà ta.
Cũng chỉ trong nháy mắt, bà lão nhanh chóng bình tĩnh, một lần nữa nói với vẻ uy nghiêm: “Chốn cửa Phật thanh tịnh, không thể kinh nhờn! Nể tình các ngươi mới lần đầu, Phật Đà từ bi, không truy cứu nữa. Có điều trong đại điện không phải nơi ai cũng có thể vào! Nếu ai có lòng riêng, Phật Đà không gì không biết, liếc mắt đã tỏ.”
Tiểu sa di ni bên cạnh đang lặng lẽ lấy bàn gỗ đi.
Vân Nhàn đang lén duỗi chân thư giãn gân cốt, bỗng đâu ngửi thấy một mùi hương quen thuộc bèn tức thì xoay đầu lại. Sau khi nhìn thấy khuôn mặt của tiểu sa di ni, nàng im bặt trong nháy mắt.
... Còn không gì không biết nữa, từ xưa Phật Ma không đội trời chung, trong chùa có một con đại ma nữ thế này mà đến giờ vẫn chưa có ai phát hiện ra?!