Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 95: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (9)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Lần này Cơ Dung Tuyết biểu hiện rất tốt, vẻ mặt không chút thay đổi.



Vân Nhàn truyền âm: “Đại tiểu thư, ta cảm thấy...”



Cơ Dung Tuyết: “Nhớ kỹ trước, quay về rồi tính.”



Cũng đúng, nếu biến thành đầu sư tử ở đây sẽ không dễ giải thích. Vân Nhàn không chần chờ, cứ vậy nhét tờ giấy vào trong lồng ngực mình và hỏi thẳng: “Liễu Phật hữu, ngươi có thể cho ta mang đi tờ giấy này không?”



Nếu nói vừa rồi vô cớ muốn xem giấy của người khác đã là rất bất lịch sự; bây giờ hành động này càng bất lịch sự hơn, người nào nóng tính có khi đánh người luôn, ấy nhưng Lưu Giản dừng một chút rồi vẫn cười nói: “Đương nhiên! Tiểu hữu muốn đi bây giờ ư? Có muốn mang theo vài quả mướp không?”



Cơ Dung Tuyết hoàn toàn không nhìn ra rốt cuộc đằng sau nụ cười giả tạo trên mặt mỗi người ẩn giấu điều chi.



Sáng nay hành động chen ngang của Vân Nhàn khi rửa mặt là một thử nghiệm nhỏ, không chỉ không ai ngăn cản thậm chí chẳng ai bất mãn. Ngay cả Đại sư Minh Quang còn nổi giận khi dạy dỗ Kỳ Chấp Nghiệp, sướng vui giận buồn là lẽ thường tình của con người, dễ gì thật sự đoạn tuyệt cho đành?



“Không cần đâu, đa tạ.” Vân Nhàn đứng dậy, nói với ảo ảnh kia, “Về mướp, ngươi cứ giữ lại mà ăn, chúng ta không mang đi đâu.”



Nàng nghĩ tu Phật không phải thành Phật. Nói xa hơn, Phật sốt ruột cũng phải nhảy tường.



Bước chân của hai người đi rất nhanh, họ mau chóng nhân cơ hội đi thăm hỏi tất cả người trong làng gần đó. Trong lúc này, hành vi của Vân Nhàn có thể xưng là thuộc về đám ác bá, không chừa cho dân chúng một cây kim sợi chỉ, đi đến đâu cướp đến đó. Mỗi tội chẳng có ngoại lệ, nói khó nghe, tính cách của người dân trong làng toàn là kiểu người bị đánh má trái sẽ chìa ra luôn má phải ra, không chỉ không tức giận, thậm chí còn lo lắng tay nàng có mỏi không.



Vân Nhàn cưỡng đoạt được một đống đồ lặt vặt, trong túi sắp không còn chứa nổi nữa, nàng ngồi bên bờ ruộng cùng với Cơ Dung Tuyết, hoài nghi nhân sinh.



“Nói cách khác, hiện tại tạm thời người trong Liên Tọa chia làm bốn loại.”



Vân Nhàn dựng ngón tay, nói: “Loại thứ nhất, là chúng ta và nhóm của Trương Hạc Nghiêm, Tức Mặc Xu, tạm thời vẫn còn tỉnh táo, có khả năng tự chủ hành động, muốn đến giải quyết chuyện Phật Đà Mặt Cười. Loại thứ hai, là Lưu Giản và mấy người dân làng vừa mới nhìn thấy từng có tu vi khá cao, họ đi lạc vào Liên Tọa hoặc là bị Phong Hoa dẫn dụ đến; đã bị Liên Tọa đồng hóa, tu vi giảm xuống Trúc Cơ. Loại thứ ba, là ảo ảnh do Phật Đà Mặt Cười tạo ra. Loại thứ tư, là hai ông bà kia... So với ảo ảnh, hai người này còn đảm nhiệm nhiều chức vụ hơn, phản ánh ý nguyện của Phật Đà Mặt Cười sâu sắc hơn.”



Cơ Dung Tuyết gật đầu: “Giờ đây chúng ta đang chuyển từ loại thứ nhất sang loại thứ hai.”



“Không hiểu nổi.” Vân Nhàn nói, “Cho dù ngây thơ lương thiện cũng phải có giới hạn, bây giờ gió êm sóng lặng thì không sao, nhỡ đâu trong số này có ai đó nảy sinh ý đồ xấu, vậy chẳng khác nào sói vào bầy cừu.”



“...” Cơ Dung Tuyết nhìn lũ trẻ gần đó hãy còn đang nhảy lò cò trong ô, bỗng đâu nhíu mày thốt lên, “Vân Nhàn, ngươi có nghĩ tới không, nếu trong chúng ta có người trúng chiêu trước, thì người đó sẽ là ai.”



Vừa dứt lời, trong đầu Vân Nhàn đã dần dà hiện lên một bóng người.



Mặc cho có nói như thế nào cũng là Kỳ Chấp Nghiệp mà thôi.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Từ đầu người tu Phật đã có nhiều đảng phái khác nhau, mỗi người đều có kinh sách riêng trong lòng, càng nghiên cứu sâu càng dễ bị vài lời nói dẫn dụ, rơi vào sự nghi ngờ vô hạn đối với bản thân – Với ba tiếng chuông Phật mà chỉ có Kiều Linh San và Kỳ Chấp Nghiệp nghe thấy vào ban đêm, có khả năng sẽ dựa vào đây để phân biệt trước sau, nhưng quan trọng hơn là:



Từ đại chiến Tứ Phương đến nay, Kỳ Chấp Nghiệp vốn đã rất bất mãn với Phật Môn hiện tại. Gã tu luyện công pháp Phật Môn nhưng lại không tin Phật, thậm chí sát tính cần pháp khí của Đại sư Minh Quang trấn áp.



“Tuy nhiên điều này hoàn toàn trái ngược với lý tưởng của gã.” Vân Nhàn mặt mày tái mét, nói, “Tuy đám đồng môn của gã không thích đánh người nhưng ít ra vẫn biết tự bảo vệ mình. Từng người một luyện Lồng Chuông Vàng đến chết đi sống lại chứng tỏ biết tỏng sự hiểm ác của Tu Chân giới.”



Mong người khác lương thiện còn khó hơn tự mình lương thiện nhiều lắm.



Cũng chẳng rõ Phật Đà Mặt Cười sẽ bảo vệ sự an toàn của những dân làng này ra sao. Chung quy trong Liên Tọa vẫn còn kẻ ngoại lai.



Cơ Dung Tuyết trầm ngâm không nói, đúng lúc này, ba tiếng chuông lại văng vẳng lên từ xa.



Mặt trời chiều ngã về Tây, đã tới lúc hoàng hôn, nên trở về dùng đồ chay và nghỉ ngơi.







Theo thời gian, bây giờ đến phiên mặt hiền từ của bà lão trực ban. Tuy nhiên, có lẽ bị Kỳ Chấp Nghiệp chọc giận đến mức bốc hỏa sáng nay, thành thử bây giờ trông vẻ mặt bà ta vô cùng cứng nhắc, ý cười đã không còn thân thiện như trước. Bà ta lùa mọi người về phòng như lùa cừu một lần nữa, trước khi rời đi còn nói: “Ngày mai là tang lễ của Thượng sư có đức, nhất định phải giữ đúng quy củ, đừng phạm sai lầm.”



“Bà ơi.” Vân Nhàn kêu, “Tối nay bà còn đến xem chúng cháu không?”



“Xem các cháu?” Hốc mắt trống rỗng của bà lão chuyển động, lấy làm khó hiểu, “Mặt trời lặn thì nghỉ ngơi, ban đêm ở Liên Tọa sẽ không có ai ra ngoài đâu.”



Hoặc bà ta không biết, hoặc bà ta đang nói dối.



Vân Nhàn nghiêng về khả năng thứ nhất. Vì nếu là nói dối, sẽ luôn có cảm giác “Người các ngươi bắt là bà lão hung dữ, liên quan gì đến bà lão hiền lành như ta” không giấu được. Nhìn thần thái của bà ta, quả thật bà ta nào có ký ức về khoảng thời gian ấy.



Cả bọn lại trở về chiếc giường chung vô cùng quen thuộc, chia sẻ những điều mình thấy hôm nay.



Kiều Linh San mở lời: “Ta và Phong Diệp thử quay lại đường cũ, tuy nhiên lối vào con đường đó đã biến thành một căn nhà mái bằng. Thật đấy, là một căn nhà mái bằng đột ngột mọc lên từ mặt đất, bên trong còn có thật nhiều nhân khẩu thuộc bốn thế hệ cùng chung sống... Suýt nữa đã không tin vào mắt mình.”



“Đúng rồi.” Phong Diệp khó hiểu, “Như vậy quá trắng trợn, còn có vẻ như... lừa người.”



Tiết Linh Tú: “Phòng bên cạnh đã bị khóa, còn có kết giới. Muốn mở cửa thì được nhưng trên kết giới đó có một luồng khí kỳ quái, nếu cưỡng chế mở ra có lẽ làm bà ta nhận biết.”



“Không thể vượt qua kết giới ngoài cùng.” Kỳ Chấp Nghiệp mở lời, “Tuy nhiên trước khi ta rời đi, hình như thuật che mắt của Liên Tọa đã biến mất trong một thoáng, vùng ruộng đồng biến thành nghĩa địa hoang vu.”



Cơ Dung Tuyết: “...”



Vân Nhàn: “...”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vì đâu mỗi lần nói chuyện đều kinh dị thế.



Vừa rồi không biết đã ngồi lên đầu mẹ hay chú nào, thật xin lỗi! Ngày mai gõ mõ nhiều hơn để cầu phúc cho các vị!



Kết quả nằm hệt trong dự đoán. Chung quy theo tu vi của nhóm người Trương Hạc Nghiêm, nếu có cách nào cưỡng chế đi ra ngoài âu họ đã đi ra từ sớm, sao còn ở lại đây tự nguyện làm mõ.



Hoàng hôn lại buông xuống.



Lại đến giờ đi ngủ.



“Nói thật nhé.” Vân Nhàn thành thạo nằm xuống, buồn bực thốt lên, “Sao ta lại cảm thấy thời gian hôm nay trôi qua nhanh vậy? Hình như ta chưa làm được gì mà đã đến tối rồi.”



Trông nàng có vẻ ảo não, Kiều Linh San dọn dẹp xong cạnh góc, thuận miệng an ủi: “Ít nhất cũng có được thông tin...”



Vân Nhàn lạc quan: “Thôi! Chung quy không có chuyện gì xảy ra là tốt rồi!”



Kiều Linh San: “...”



Nói thay đổi là thay đổi, trong nháy mắt, hoàng hôn bị màn đêm nuốt chửng hầu như chẳng còn, từ cửa sổ giấy nhìn thấy được loáng thoáng bóng đen bên ngoài, còn có tiếng nước chảy tí tách chẳng ngừng.



Hình như là tiếng ống tre gõ vào đá từng chút một, cộp cộp, cộp cộp, cộp cộp, càng thêm rõ ràng trong đêm yên tĩnh. Vân Nhàn nhìn vầng trăng mờ ảo bị giấy che khuất, gối đầu lên tay mà rằng: “Mọi người, ta phát hiện ra hai điều.”



Tiết Linh Tú: “Nếu ngươi không ngủ được thì cứ nhắm mắt lại. Một lát là ngủ được.”



“Ta nghiêm túc đấy!” Vân Nhàn chỉ ra ngoài cửa sổ, nói, “Mặt trăng hôm nay giống hệt mặt trăng hôm qua.”



Cơ Dung Tuyết hơi ngồi dậy, ánh trăng chập chờn chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của nàng ấy: “Đây là thành thị do Phật Đà Mặt Cười tạo ra. Lật tay làm mây úp tay làm mưa, bà ta muốn trời tối đã có thể tối, theo thời gian bình thường, bây giờ vẫn chưa đến tối.”



Phong Diệp: “Điều thứ hai là gì?”



Vân Nhàn đáp: “Sáng nay sau khi rửa mặt xong, ta tận mắt thấy bà lão cột ống tre lại. Vậy rốt cuộc tiếng nước nhỏ giọt này phát ra từ đâu?”



Cả bọn: “...”



Kiều Linh San nghiêm túc bày tỏ: “Đột nhiên ta có một suy nghĩ táo bạo...”



“Ta biết suy nghĩ của ngươi là gì.” Cơ Dung Tuyết, “Tạm thời vẫn đừng nói ra thì tốt hơn.”



Phong Diệp bấm bụng bảo: “Cũng được mà, không thể nào đáng sợ lắm đâu!”



Vân Nhàn rón rén đứng dậy đi về phía bức tường. Trong phòng chỉ có một tia lửa nhỏ le lói và đang run rẩy trong vô vọng, nàng lặng lẽ áp tai vào chân tường, bên kia không có tiếng động.



“Ta đã nói rồi mà, không thể nào.” Nàng thẳng người dậy, nói, “Nếu nhỏ giọt, hôm qua đã bắt đầu nhỏ, không thể nào bây giờ...”



Lời còn chưa dứt, bên kia bức tường truyền đến hai tiếng “cốc cốc”.



Có người đang gõ tường ở bên kia.



Trong phòng yên lặng một thoáng, Phong Diệp hét to hơn bất kỳ ai: “Á á á á á á á!!!”



“Đừng ồn.” Bên kia truyền đến giọng nói u ám, “Ta là Tức Mặc Xu.”



“...” Vân Nhàn với trái tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi cổ họng đã bình tĩnh lại, giọng nói còn hơi run, “Thánh nữ đại nhân, lần sau ngươi nói chuyện cứ truyền âm trước được không? Thêm vài lần nữa, ta có thể sẽ phải đi gặp ngài đồng hồ quả lắc to to* trước thời hạn mất.”



*ngài đồng hồ quả lắc to to: là tên Ma Tôn ở Đường Linh Quốc. Tại chương 67, có đoạn thế này “tên Ma tu này thì khác, toàn thân chỉ quấn vài mảnh vải rách, lúc đi lại cứ làm cho người ta khó lơ là khỏi cái đồng hồ quả lắc của y.”



“Ngài đồng hồ quả lắc to to là ai?” Tức Mặc Xu khó hiểu bảo, “Đừng nói nhảm, ta có chuyện muốn nói.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Cứ nói qua tường thế này á??” Khoan đã, còn có một việc nữa, Vân Nhàn ngồi xổm xuống, “Không phải bà lão không cho người ta mở cửa vào buổi tối ư? Thánh nữ, người đến đây bằng cách nào?”



Trả lời nàng là một tiếng động trầm đục.



Bức tường bị đục ra một lỗ không lớn không nhỏ, cái đầu đầy bụi đất của Tức Mặc Xu thò ra từ đó, hai người nhìn nhau.



Vân Nhàn lặng lẽ nói: “Ngươi đào hầm một đường đến đây ư.”



“Đương nhiên.” Tức Mặc Xu còn thấy nàng kỳ lạ, “Nói không cho mở cửa chứ có nói không cho mở tường đâu. Sao?”



Vân Nhàn: “...Không có gì.”



Phòng của mọi người là căn phòng cuối chót của hành lang, từ cửa vào đến đây ít nhất cũng phải đi qua mười mấy căn phòng. Nàng vừa nghĩ đến cảnh sau khi Tức Mặc Xu ăn cơm xong đã xắn tay áo lên dồn hết đủ sức đào bới qua từng phòng một, đã liên tưởng đến trò chơi cậu bé đào vàng hồi nhỏ...



Thật sự nói chuyện qua tường hơi giống như thăm viếng tù nhân, Tức Mặc Xu nhọc nhằn chui qua lỗ hổng, suýt chút nữa đã mắc kẹt, Cơ Dung Tuyết tốt bụng đưa bàn tay tròn trịa ra kéo nàng ấy vào.



Từ lỗ hổng, cuối cùng Tiết Linh Tú cũng nhìn thấy thấp thoáng cảnh tượng trong căn phòng bên cạnh.



Trong căn phòng chật hẹp có vài thi thể treo trên xà nhà, nhìn trang phục của họ, quả là y như mọi người đã nghĩ trước đó, toàn là những người mất tích tại Càn Khôn Thành.



Tiết Linh Tú cau mày nói: “Những người này đều tự sát cùng một lúc.”



“Mấy ngày trước?”



“Tối đa nửa tháng.”



Vân Nhàn thì thầm: “Mới nửa tháng đã...”



Trong lòng mọi người đều có phần khó chịu, Tiết Linh Tú đi sang đặt các thi thể nằm ngay ngắn, phủ vải lên, nói nặng nề: “Có lẽ thật sự hết cách.”



Tức Mặc Xu phủi bụi đất trên đầu, trên mặt không có vẻ gì là tiếc nuối, trái lại còn nói: “Các ngươi quá coi thường những người này rồi đấy?”



Cơ Dung Tuyết: “Ý là sao?”



“Muốn sống đương nhiên đã có thể sống sót, chỉ cần làm bèo trôi xuôi theo dòng nước là được. Cho dù trở thành người như Lưu Giản, là một cái xác không hồn, tốt xấu gì vẫn có lúc tỉnh táo, biết đâu sẽ có ngày được người ta đến cứu.” Tức Mặc Xu nhìn những thi thể trên mặt đất, nói thẳng thừng, “Không phải những người này tự sát vì cùng đường bí lối, mà là không muốn tiếp tục cung cấp dưỡng chất cho kết giới này, cam tâm tình nguyện tự kết liễu tính mạng.”



“Nơi này đã dần bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn. Nếu là Phật Đà Mặt Cười ban đầu, các ngươi hoàn toàn không nhìn ra được sơ hở. Nay sự sụp đổ đã cận kề, bà ta sắp không tài nào áp chế được cơn bùng nổ được nữa, có lẽ tình trạng của bản thân chẳng khá khẩm gì.”



Tức Mặc Xu lấy ra một vật từ trong ngực, đen tuyền sâu thẳm, trên đó lấp lánh ánh sáng tù mù tựa sao trời, nàng ấy cau mày mà rằng: “Lúc ta mới đến, ma khí còn ở dưới phật khí, các ngươi xem bây giờ đi, ma khí đã áp đảo phật khí, lễ tang ngày mai chính là một điểm mấu chốt.”



Kiều Linh San nói: “Còn những người bị giảm tu vi, linh khí trong cơ thể đều bị rút ra để làm chất dinh dưỡng duy trì Liên Tọa sao?”



“Phải.” Giọng nói của Tức Mặc Xu có phần mỉa mai, “Ở nơi này tu vi vô dụng, chi bằng dâng cho Phật Đà – Phật Môn luôn giả nhân giả nghĩa, nghĩ như vậy cũng là lẽ đương nhiên.”



Vân Nhàn thử cầm lấy pháp khí trong tay nàng ấy, tay Tức Mặc Xu theo bản năng nắm chặt nhưng vẫn để nàng nắm lấy. Sờ vào thấy trơn nhẵn, còn phát sáng, trông rất đẹp, Vân Nhàn lấy làm hâm mộ: “Đây là cái gì?”



“Thích thì tặng cho ngươi.” Tức Mặc Xu trả lời, “Luyện chế từ xương sọ của tên Ma tu tầng Phân Thần kia. Bị Quận chúa đánh cho tan nát, cả người chỉ còn lại mỗi thứ này.”



“...” Vân Nhàn ngoan ngoãn trả lại, “Trả cho ngươi này.”



Mọi người đứng đó, sắc mặt dưới ánh nến đều mờ nhạt khó phân biệt. Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy một tiếng, nói: “Phật Đà? Bây giờ để cho Ma trà trộn vào chưa nói, còn muốn bị Ma tiêu diệt, nghe quá nực cười.”



“Mở miệng ra là Ma, ngậm miệng lại cũng là Ma, ngươi là cái thá gì?” Ánh mắt Tức Mặc Xu chuyển sang lạnh lẽo, nàng ấy bày tỏ, “Con lừa trọc, nếu ngươi muốn chết, ta không ngại tiễn ngươi một đoạn.”



Bầu không khí căng thẳng, Vân Nhàn tặc lưỡi: “Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi ngậm miệng lại được không?”



“?” Kỳ Chấp Nghiệp thật sự nổi trận lôi đình, “Không phải nàng ta chửi ta trước sao??”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Từ đầu Tức Mặc Xu gặp ai cũng đánh tại bí cảnh Tứ Phương, bấy giờ ở chung với mọi người chưa được bao lâu đã lại hùng hổ trưng ra điệu bộ muốn ra tay. Vân Nhàn gấp rút nói sang chuyện khác: “Thánh nữ, ngươi có biết Trọng Trường Nghiêu đi đâu rồi không?”



“Không biết.” Tức Mặc Xu điên tiết trả lời, “Hắn bị linh thể của lão già đáng chết kia mang đi rồi. Còn lừa trọc ngày thường nhàn rỗi, toàn đi khắp nơi xin ăn, sao không siêu độ cho hai cục phân chó này trước đi?”



Kỳ Chấp Nghiệp đứng dậy: “Muốn đánh thì ra ngoài đánh.”



Cơ Dung Tuyết: “Nghiêm túc đi, ngươi muốn ngày mai đi trồng khoai lang?”



“Ta thích loại có vị xốp như cát... Không phải, không nói cái này nữa, không nói cái này nữa.” Vân Nhàn lại nói, “Thánh nữ, Giáo chủ Ma Giáo là loại Ma như thế nào? Bình thường đối xử với các ngươi tốt không? Có đóng năm loại bảo hiểm một quỹ dự phòng đầy đủ không, có hay cắt xén lương tháng không?”



“Chẳng rõ. Ta chỉ gặp hóa thân.” Tức Mặc Xu không quên trả lời Vân Nhàn trong lúc cấp bách trừng mắt với Kỳ Chấp Nghiệp. Sau khi trả lời xong, giọng điệu nàng ấy thay đổi bất ngờ, lại là những câu như “bà đây lột da ngươi”, “giết ngươi không cần động đậy ngón tay” này nọ, khiến Vân Nhàn và Kiều Linh San đồng thời mỉm cười đầy ẩn ý.



Cả giới tu chân đều biết, Tức Mặc Xu suốt ngày kêu gào muốn lột da người, khốn nỗi thành tích chiến đấu mới nhất cho tới bây giờ vẫn là con số không.



Mọi người thảo luận sôi nổi hồi lâu, đúng lúc này, bên ngoài hành lang lại truyền đến tiếng bước chân hùng hổ. Họ vội vàng nghiêm chỉnh nằm xuống giả vờ ngủ như được huấn luyện với bộ đồ còn y nguyên. Tức Mặc Xu cau mày, định chui vào lỗ trên tường, nào ngờ lại không chú ý kẹt cứng ở giữa, hai cẳng chân đạp loạn xạ vẫn không tài nào đạp cho bản thân chui vào nổi. Lần chót vẫn là Cơ Dung Tuyết bất chấp tiếng bước chân đã đến gần trong gang tấc, đưa một tay khéo Tức Mặc Xu vào trong giường chung.



Khoảnh khắc tiếp theo, cửa lại bị đẩy mạnh ra.



Bà lão hung dữ nhướng mày, nói giọng đầy nội lực: “Đã ngủ chưa?”



Vân Nhàn thốt lên yếu ớt: “Bà ơi, chúng cháu ngủ rồi ạ.”



“Ừ. Vậy thì tốt.” Hốc mắt trống rỗng của bà lão đảo quanh trong phòng, cứ như bà ta thật sự nhìn thấy được, luôn cảm thấy có gì đó kỳ quái. Mọi người đều thở đều, bà ta thật sự không tìm thấy điểm nào để bắt lỗi, chỉ đành đóng cửa lại “ầm” một tiếng.



Tức Mặc Xu bị Cơ Dung Tuyết đè lên kín mít, đâm quạu vùng vẫy: “Ta ghét ngươi!”



“Thánh nữ, ta cũng chẳng thích ngươi lắm.” Cơ Dung Tuyết lạnh lùng đè nàng ấy xuống lần nữa, “Nhưng bây giờ người phải im lặng trước đã.”



Đúng như dự đoán, khoảnh khắc tiếp theo, có người quay trở lại, cửa lại mở toang!



Gió lạnh tràn vào, Vân Nhàn len lén mở mắt, trong nháy mắt trong lòng nàng chấn động, nàng truyền âm kêu: “Đại tiểu thư, tuyệt đối đừng nhìn.”



Mấy lần trước là bà lão không có mắt đến, lần này người đến càng là nhân vật tầm cỡ...



Chỉ có một đôi nhãn cầu vằn vện tơ máu xuất hiện, đang trừng mắt quan sát trong phòng, lặng lẽ không một tiếng động.



Xem ra, dấu hiệu hỗn loạn của Liên Tọa mà Tức Mặc Xu nói đang ngày càng nghiêm trọng.