Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 91: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (5)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Vừa nghĩ đến việc mỗi tháng kiếm được 1,200 linh thạch, Vân Nhàn cảm thấy ngay bước chân như đang lơ lửng.



Túc Trì rời đi với đôi tai mỏng đã ửng đỏ, dường như còn có việc khác phải xử lý. Cơ Dung Tuyết để Thiết Đản quay về Rèn Thể Môn xử lý công việc thay mình, mọi người chuẩn bị một phen xong đã bắt đầu đi về hướng tượng Phật trên cổ Vân Nhàn chỉ.



Nhưng càng đi lại càng thấy hẻo lánh làm sao, nào giống với hình dung về một tòa thành nhỏ của mọi người, trông càng như vùng rừng núi hoang vu.



Vân Nhàn vẫn còn cười tủm tỉm, Tiết Linh Tú chê trách: “Có tầm nhìn chút được không?”



Không phải chỉ một chút linh thạch thôi à, xem nàng ấy đắc ý thành dạng gì kia.



“Không quản lý việc nhà sẽ không biết củi gạo đắt đỏ! Một đại thiếu gia như ngươi làm sao hiểu được.” Vân Nhàn hồi tưởng lại quá khứ, “Nhớ năm đó, ta và Linh San vừa đến Đại Chiến Tứ Phương mà nghèo đến mức sắp phải bán cả quần. Món ăn vặt của Ma Giáo, vỏ cây du đấy, ngươi đã ăn bao giờ chưa?”



Cơ Dung Tuyết đi đầu, lạnh lùng nói thêm một câu: “Không ngon.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi ăn loại đồ đó? Ngay cả hòa thượng còn không ăn chay đến vậy.”



Phong Diệp yếu ớt mà rằng: “Thật ra ăn nhiều cũng ổn, trong quá trình nhai vỏ cây còn có vị ngọt đọng lại như có như không...”



Líu ríu cả đám, chẳng rõ còn tưởng là đám học sinh tiểu học đi chơi xuân.



Ai nấy đều đã thay y phục trên người, một số trang sức có đặc điểm môn phái rõ ràng cũng được cất đi, lại thêm dịch dung, nhìn qua là một đám xám xịt vải thô, không đáng chú ý phải biết.



Nhân lúc đang đi đường, Vân Nhàn kể lại suy đoán của mình về Ma Giáo và số mệnh cho Cơ Dung Tuyết, Cơ Dung Tuyết cau mày như có điều suy nghĩ.



“Xem ra lần này chọn tại Càn Khôn Thành là vì vậy.” Cơ Dung Tuyết, “Nói không chừng lũ cháu chắt của Đao Tông có liên quan gì đó với Ma Giáo.”



Đao Tông bị chửi là đám cháu chắt nhưng xưa nay Vân Nhàn không tán thành. Nếu cháu chắt của mình có đầu óc như vậy thì thảm cực, thà có một miếng xá xíu ăn còn hơn.



Tiết Linh Tú: “Hội Đấu võ Thiên Nguyên do các môn phái đơn lẻ tham gia, nay Đao Tông mất sạch mặt mũi tại Đại Chiến Tứ Phương, nhất định phải giành lại trong hội đấu võ.”



Chỉ có Kỳ Chấp Nghiệp không nói gì, sắc mặt có vẻ không tốt lắm.



Thật chất lời gã nói không nhiều, bình thường chỉ khi nào mỉa mai người khác mới nói nhiều hơn đôi câu, thêm vào đó sự việc lần này có dắt dây đến Phật Môn, thành thử gã không hứng thú cũng bình thường.



Thật ra mọi người tò mò lắm, với dạng hội đấu võ này, các hòa thượng sẽ tham gia ra làm sao... Suy cho cùng đã nhìn ra được các đệ tử Phật Môn toàn là kiểu đứng giữa thế giới kêu gọi tình yêu thương tại bí cảnh Tứ Phương, muốn bọn họ tranh đấu với người khác chỉ e rằng rất khó.



Nhưng chung quy trước tiên cứ giải quyết chuyện Phật Đà Mặt Cười trước đã.



Rừng núi hoang vắng, càng đi càng hoang vu, song nào có phải là kiểu hoang vắng quỷ dị như Đường Linh Quốc, mà càng hệt như chẳng mấy ai lui tới. Có lẽ cung đường nhỏ đã được khai phá trước đây mỗi tội lâu ngày không có người chăm nom, thành ra cỏ dại mọc cao ba thước, chỉ nhìn thấy được một chút hình dáng mơ hồ qua khe hở và nhờ đó mới biết nơi đây từng là một con đường.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tượng Phật trước ngực vẫn kiên định phát ra ánh sáng loe loét chỉ đường.



Vân Nhàn nhớ lại vừa rồi Túc Trì nói mẹ bị thương nhẹ. Tuy chỉ là vết thương nhỏ, nhưng với tu vi của Tiêu Vu muốn làm bà bị thương cũng không dễ. Chắc chắn tình hình rất nguy hiểm.



Kiều Linh San cũng có chỗ lo âu: “Không biết Tiêu tiền bối đi một mình tới Bắc Giới gặp phải chuyện gì.”



Vân Nhàn thở dài, lấy bức thư nhà ra xem, càng xem thần sắc càng tĩnh trí: “...”



Tiêu Vu tìm kiếm bằng chứng đanh thép Đao Tông và Ma Giáo cấu kết tại Bắc Giới, không bị người của Đao Tông bắt được đánh lại đã như cá gặp nước, tuy nhiên bà vô tình gặp phải kẻ thù một mất một còn thời niên thiếu của mình.



Kẻ thù không đội trời chung thì là kẻ thù không đội trời chung, tuy nhiên đã lâu thế này, người thường đã quên hết giải hòa với nhau từ lâu, nói không chừng còn hoài niệm quá khứ, nhớ lại tuổi thanh xuân. Mỗi tội Tiêu Vu thì không. Bà thấy thiếu niên từng thanh tú năm xưa đứng đối diện kia đã biến thành tên đàn ông gớm ói thì càng cười nhạo không thương tiếc, vui vẻ vô cùng. Hai người lời qua tiếng lại, đánh nhau tạm thời chưa phân thắng bại, bỗng đâu bắt đầu so sánh ganh đua con cái của mình.



Tình hình chiến đấu kịch liệt cùng cực, đại khái là như thế này:



“Con gái ta là quán quân trận Tứ Phương! Kiếm tu số một tương lai!”



“Con trai ta là thiên tài tuyệt thế! Tuổi còn nhỏ đã tới tầng Xuất Khiếu!”



“Con gái ta tính tình cởi mở hào phóng hoạt bát tốt bụng, quan hệ với mọi người tốt tột cùng!”



“Con trai ta giao du rộng rãi, đều có người khắp bốn giới!”



“Con gái ta dám một mình xuống núi!”



“Con trai ta dám một chọi năm!”



“Con gái ta đánh bại tầng Phân Thần khi ở tầng Nguyên Anh! Một mình đánh cả một quốc gia!”



“Con trai ta dám ăn cứt!”



“Con trai ngươi dám ăn cứt cũng vô dụng! Ta nói rồi, lần nhiệm vụ cấp Thiên này con gái ta thắng chắc lần nữa! Rác rưởi! Rác rưởi!!”



Tiêu Vu cãi nhau kịch liệt, không chú ý, trượt chân, vô tình bị trẹo mắt cá chân.



Đúng là bị thương nhẹ, không sao. Đại sư huynh chưa bao giờ nói dối.



Kiều Linh San xem xong cũng câm nín: “...”



Tiêu Vu là kiểu người không có việc tuyệt đối sẽ không viết thư. Quả nhiên, hôm nay bà viết thư vì nói năng hùng hồn trước mặt bao người nên hơi chột dạ, bảo con gái nhất định phải cố gắng hơn nữa, tuyệt đối đừng làm mất mặt mẹ già. Kèm theo thư còn có một cây kẹo hồ lô đông lạnh bọc giấy dầu để lấy lòng.



Vân Nhàn cất thư vào trong nhẫn trữ đồ, lấy kẹo hồ lô ra mút, thầm nghĩ: Mẹ, sao mẹ lại trẻ con vậy.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mọi người đi suốt một đường, cuối cùng nhìn thấy mái nhà màu đỏ giữa vùng hoang vu bát ngát, cất bước thêm một đoạn nữa, thì ra là một ngôi miếu nhỏ.



Tại chốn am thanh cảnh vắng bằng này, tự dưng có một ngôi miếu đã đủ đáng sợ mà mái nhà còn có màu đỏ như máu. Cơ Dung Tuyết cứng đờ cả chân, Vân Nhàn vỗ vỗ móng vuốt xù lông của nàng ấy, nói: “Đại tiểu thư, nếu ngươi sợ, vậy ta đi trước nhé.”



Cơ Dung Tuyết không phải kiểu người thích từ chối, nàng ấy đi ngay ra sau Vân Nhàn mà rằng: “Đánh nhau thì ta đi trước.”



Nàng ấy đâu sợ ma, càng không sợ linh thể, chẳng qua nàng ấy tương đối sợ mấy thứ bất ngờ nhảy xổ ra hù người. Thật ra nhìn thấy cũng chẳng sao, chứ cứ yên ắng như vậy luôn khiến lòng người bất an.



“Không phải Túc sư huynh bảo chỗ huynh ấy đến là bờ sông à.” Kiều Linh San nhìn thế nào cũng không thấy sông bèn nghiêm nghị mà rằng, “Chẳng lẽ đường chỉ cho mỗi người sẽ khác nhau?”



Phong Diệp nhỏ giọng nói đùa: “Có thể cửa bị đại sư huynh dọa chạy mất cũng nên.”



Kỳ Chấp Nghiệp đi tới trước, đoạn, nói lớn với đám người: “Không sao. Đây là miếu Phật.”



Cả đám cùng thở phào nhẹ nhõm.



Biết bên trong thờ Phật chứ không phải thứ gì kỳ quái là thấy tốt hơn hẳn.



Vân Nhàn giẫm từng bước lên đám cỏ dại một cách chậm rãi, bước vào điện thờ đổ nát, tượng Phật bằng gỗ trên ngực vẫn phát ra ánh vàng dịu nhẹ ổn định. Nàng ngẩng đầu nhìn, bên trong có lư hương phủ đầy tro đen, hòm công đức giăng đầy mạng nhện, bánh màn thầu trên bàn thờ đã gần như hóa đá, khô khốc đổ sang một bên. Thời gian quá lâu, ngay cả ruồi muỗi còn không muốn tới.



“Kỳ đạo hữu.” Vân Nhàn chắp tay vái lạy, lẩm bẩm, “Hình như không được nhìn thẳng vào mặt Phật phải không?”



“Sư phụ nói tốt nhất là không nên.” Kỳ Chấp Nghiệp trả lời, “Nhưng nhìn thẳng cũng không sao. Chẳng lẽ Phật Tổ sẽ nổi giận vì ngươi nhìn mặt ngài?”



“Chỉ cần trong lòng không có ý xúc phạm bất kính thì không sao.”



Hòa thượng đã nói vậy, Vân Nhàn ngẩng đầu, nhìn tượng Phật không quá cao lớn kia. Chung quy cũng là miếu nhỏ, không chứa được Phật quá lớn. Lớp đồng bên ngoài tượng Phật đã bị bong tróc thành từng mảng vì phong hóa, lộ ra màu xỉn đi bên dưới; có điều khóe môi ngài vẫn hơi nhếch lên, toát lên vẻ nhu hòa.



Vân Nhàn luôn cảm thấy có khoảnh khắc nào đó mình đã nhìn thẳng vào mắt Ngài.



Mọi người đều ngoan ngoãn xếp hàng vái lạy, Cơ Dung Tuyết thốt lên: “Thực chất Bắc Giới cũng có một số phong tục thờ cúng gia tiên, Cáo Vàng Liễu Trắng gì đó, nhưng ta không có lòng tìm hiểu kỹ.”



Tiết Linh Tú: “Ta chỉ nhớ thuyền buôn Nam Giới muốn xuống nước sẽ có tục lệ lạy Mẫu Tổ. Nhưng càng giống như cầu để an lòng. Ta không tin mấy thứ này lắm.”



Nhất thời Vân Nhàn chẳng nhớ. Nói ra thật xấu hổ, thường nàng và Kiều Linh San chỉ cầu nguyện điên cuồng khi nào phu tử bắt đầu gọi lên đọc bài, nào là Ngọc Hoàng Đại Đế Quan Âm Bồ Tát Vương Mẫu Nương Nương phù hộ, ngàn vạn lần đừng gọi con. Có thể nói là thực dụng tợn, nếu thật sự có thần linh chắc cũng không để ý.



Mọi người ra khỏi miếu, lại đi theo hướng đó một lúc, chưa được hai trăm mét lại là một ngôi miếu Phật.



Không phải cùng một dạng với ngôi miếu với lúc trước tuy nhiên vẫn đổ nát tương tự, lớp ngoài tường bong tróc hết.



Đi thêm ba trăm mét nữa, lại là một ngôi miếu.



Vân Nhàn cảm thấy không được bình thường: “Kỳ Chấp Nghiệp, tuy ta không hiểu Phật Môn nhưng địa phương nhỏ cỡ này cần xây nhiều miếu như vậy hả?”



Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày, chậm rãi nhìn quanh quất: “Sẽ không cần.”



Một núi không thể chứa hai hổ, xây miếu cũng vậy. Đừng nói đến việc nhồi nhét nhiều miếu cỡ này trong một khu vực chật hẹp, ngay cả việc thỉnh nhiều tượng thần đặt trong miếu còn phải chú ý đến quan hệ thân sơ giữa các tượng thần. Hai vị thần hoàn toàn không quen biết mà ngươi cứ nhét vào chung một miếu, đêm đó họ sẽ báo mộng tới chém ngươi.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mọi người bước vào ngôi miếu thứ tư, lần này, Vân Nhàn phát hiện ra pháp bảo bằng đồng ở góc tường, trên đó tỏa ra ánh vàng dịu nhẹ, liên tục không ngớt.



Tiết Linh Tú nhặt pháp bảo lên, hỏi: “Đây là cái gì?”



Kỳ Chấp Nghiệp nhìn thấy pháp bảo tương tự hình mai rùa, sắc mặt càng thêm nặng nề: “Đồng Huyền Vũ.”



“Đây là pháp khí trấn áp, bình thường sẽ không sử dụng.” Gã lật pháp bảo lại, đúng như dự đoán, bên trong mai rùa có khắc một huy hiệu nhỏ của Phật Môn.



Phong Diệp nói tại trong góc: “Nhưng mà từ ngôi miếu đầu tiên đã có rồi. Mỗi ngôi miếu đều có một cái! Rốt cuộc muốn trấn áp cái gì vậy?”



Cơ Dung Tuyết: “...”



Vân Nhàn nắm lấy nàng ấy cùng run rẩy: “Đại tiểu thư, chúng ta hãy cố gắng vượt qua! Không sao đâu, nhiều người thế này, lại còn ban ngày nữa!”



Bất thình lình Kỳ Chấp Nghiệp ngẩng đầu nhìn tượng thần loang lổ, cái nhìn dừng lại trên tay tượng thần, mở miệng nói: “Ấn Thiền Định... Tạm thời không nhìn ra gì.”



Hai lòng bàn tay vị tượng thần này hướng lên trên, hai đầu ngón tay cái chạm nhau, vẻ mặt yên ổn.



Vân Nhàn mơ hồ phát hiện có vẻ dấu tay của mỗi tượng Phật đều khác nhau, mỗi tội nàng xem chẳng hiểu: “Nhìn ra được cái gì?”



“Vào thêm vài ngôi miếu nữa.” Kỳ Chấp Nghiệp chắp hai tay trước ngực, nhíu mày lẩm nhẩm điều gì đó trong lòng, đoạn, ngẩng đầu lên kêu, “Đi thôi.”



Tiết Linh Tú lộ vẻ hoang mang: “Ngươi đang hỏi à? Thần có thể trả lời??”



Chuyện này thật... quá khó tin.



“Không thể.” Kỳ Chấp Nghiệp thẳng thắn đáp, “Nhưng có thể tìm ra một số hướng đi.”



Cơ Dung Tuyết giúp giải thích: “Tương tự như một số thuật bói toán. Tự mình suy xét thôi.”



Vân Nhàn đại khái hiểu ra, vội vàng chắp tay trước ngực y hệt, thầm niệm trong lòng: Bây giờ ta hơi sợ. Không được, không thể sợ không thể sợ, hiện tại ta là người có tu vi cao nhất ở đây...



Một đoàn người tiến vào ngôi miếu tiếp theo, đúng vậy, kiểu dấu tay trên tay tượng Phật khác với ngôi miếu trước, các ngón tay duỗi ra, đầu ngón tay hướng lên trên, móc với nhau trước ngực.



Kỳ Chấp Nghiệp hạ giọng: “Đây là Ấn Vô Úy. Khiến chúng sinh an tâm, không sợ hãi.”



Tiết Linh Tú: “Vậy thì sao?”



Kỳ Chấp Nghiệp nói thẳng tuột: “Ý là đừng sợ.”



Vân Nhàn: “!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Không thể nào, chuẩn vậy hả! Nàng vội vàng chắp tay lại trước ngực, thầm niệm:



“Trao trí tuệ vào đầu con, trao trí tuệ to lớn vào đầu con...”



Lại một ngôi miếu nữa, Vân Nhàn vừa bước vào đã thấy tượng Phật làm động tác “OK”, thế là mắt nàng sáng lên, vừa cảm thấy thật tuyệt và chưa kịp vui mừng thì đã ngượng ngùng.



Nghĩ cái gì vậy, chắc chắn Tu Chân giới không lưu hành tiếng Anh.



Kỳ Chấp Nghiệp tiếp tục nhíu mày: “Ấn Thuyết Pháp?.... Truyền pháp cho chúng sinh, đây đang ám chỉ gì...”



Vân Nhàn: “...”



Có lẽ là muốn nói phải nghe giảng pháp mới có trí tuệ, thật là có lý. Thôi kệ, lại lần nữa, nàng vô cùng thành kính nhắm mắt cúi đầu, thầm niệm:



“Chúng con muốn điều tra rõ ràng sự kiện Phật Đà Mặt Cười, mạng sống đông đảo người như chỉ mành treo chuông, rất nguy hiểm, ngặt nỗi bấy giờ chúng ta không tìm thấy cửa. Nếu cứ quay về như vậy thì thật mất mặt. Xin hãy giúp đỡ, dù chỉ ở gần đây thôi, con muốn biết rốt cuộc Liên Tọa ở đâu!”



Ngôi miếu cuối cùng.



Tượng Phật vẫn từ bi, tay trái buông xuống tự nhiên, đầu ngón tay hướng xuống dưới, lòng bàn tay hướng ra ngoài, tay phải lại là “Ấn Vô Úy” vừa rồi. Vân Nhàn nín thở, nghe Kỳ Chấp Nghiệp nói: “Đây là Ân Dữ Nguyện. Hửm?”



Vân Nhàn: “Có ý gì?”



Kỳ Chấp Nghiệp lại nói ngắn gọn: “Đừng sợ, xong rồi.”



Vân Nhàn: “?”



Đúng lúc này, đột nhiên ngoài cửa sổ có một cơn gió mát mẻ dễ chịu vỗ nhẹ vào tấm màn cửa sổ đổ nát, mọi người cảnh giác nhìn ra ngoài...



Giữa bãi cỏ hoang vu chợt xuất hiện một cung đường mòn hẹp quanh co, từ đấy phát ra tiếng cười nói vui vẻ không ngớt. Một bà lão run rẩy chống gậy bước ra, dường như hoàn toàn không nhìn thấy cảnh tượng đổ nát hoang tàn trước mặt, cứ vậy thốt lên bằng giọng địa phương chất phác: “Bé gái, lạc đường à? Đừng sợ, đến nhà ta ngồi một lát!”



Trên mặt bà ta mỉm cười, thân thiết khôn cùng, hệt như những cụ già nhân hậu bình thường nhất ở trong làng.



Nếu bà ta còn có mắt.



………



Lời tác giả:



Thiết lập thế giới quan không có “Thần” nhưng có “Linh” (linh thể)



Dấu tay Phật là thật, ý nghĩa cũng tương ứng, và đúng là không thể xây quá nhiều chùa miếu ở một nơi (Những gì còn lại tôi không nói là thật thì toàn bịa đặt hết)