Xem ra không moi ra được thứ chi từ kẽ tay của Đại sư Minh Quang, tuy nhiên ít nhất vẫn hỏi thêm được một vài thông tin. Vân Nhàn ngồi xếp bằng không được thoải mái, đổi tư thế mới nói: “Vậy đại sư này, vừa rồi ông đã nói gì với Liễu Trưởng lão? Có phải là chuyện về Phong Hoa và đèn giấy không?”
“Phải.” Minh Quang gật đầu, lần tràng hạt, “Theo lời hắn, Phong Hoa do một người thần bí bán cho hắn với giá thấp hơn vài tháng trước, hắn chỉ nghĩ do một thành nhỏ xa xôi trồng vì kế sinh nhai nên mua hết. Còn đèn giấy, nó được người nọ đưa cho hắn, hắn được lợi, không tiện không nhận, cái đèn đó chỉ quên vứt đi thôi.”
“Vì kế sinh nhai?” Cơ Dung Tuyết lạnh lùng mà rằng, “Chẳng qua xem người kia là nông nô trữ hàng mới đúng. Đơn thuần vì kế sinh nhai thì trồng khoai tây còn hơn trồng Phong Hoa, lời này xem người ta là kẻ ngốc chắc.”
“Ta thấy dáng dấp ông ta trông như củ khoai tây.” Kiều Linh San khẽ công kích cá nhân một chút, “Bản thân ông ta là đồ ngốc, hiển nhiên đồ ngốc nhìn ai cũng là đồ ngốc.”
Phong Diệp chẳng ngớt tán thành: “Đúng rồi đúng rồi!”
Tiết Linh Tú không khỏi truy vấn: “Người thần bí đó liên lạc với ông ta ra làm sao? Bây giờ còn tìm được y không?”
“Ngươi ngu hả? Đã nói là người thần bí rồi.” Kỳ Chấp Nghiệp nhìn Tiết Linh Tú không vừa mắt, lạnh lùng bảo, “Nếu biết, bây giờ ta đã bắt được người.”
“...” Tiết Linh Tú hừ hai tiếng, “Ngươi thông minh sao còn ở đây? Chả phải ngươi là đệ tử Phật Môn à? Tới Liên Tọa ở đâu còn không biết, ngươi nói ngươi tu Phật pháp này có tác dụng gì.”
“Còn có ích hơn ngươi, thứ không bằng cả Phương Phi.”
“Ngươi!”
Vân Nhàn: “Hai người đừng cãi nhau nữa được không? Trưởng thành lên một chút! Mấy tuổi rồi mà còn vậy.”
Ngươi một câu ta một câu, mỗi người đều cảm thấy mình rất có lý, cãi nhau làm tai người ta chảy máu, tiểu sa di bên cạnh lộ vẻ mặt đau đớn.
Đại sư Minh Quang rất hiếm khi gặp phải tình huống mình không tài nào xen vào, đành ho khan một tiếng: “A Di Đà Phật, các bạn nhỏ, có gì từ từ nói.”
Im lặng một lát, cả đám ngậm miệng im bặt, đến lượt Vân Nhàn mở lời: “Đại sư, làm thế nào mà ông xác định tiền bối Minh Nhân chính là Phật Đà Mặt Cười? Trước khi gây rối tại Càn Khôn Thành lần này, bà ta có để lại dấu vết gì không?”
Minh Quang lắc đầu: “Không.”
“Về phần Phật Đà Mặt Cười, truyền thuyết này đã bắt đầu từ Tây Giới. Khi đó tu vi của muội ấy hẳn chưa bằng bây giờ. Có điều cứ cách vài năm sẽ có vài người mất tích một cách bí ẩn rồi lại trở về, trở về xong thì tính tình thay đổi dữ dội.” Lông mày trắng như tuyết của Minh Quang hơi nhíu, chợt ông ấy thốt lên, “Chấp Nghiệp, con còn nhớ không?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “!”
Đột nhiên bị gọi tên kiểm tra bài, khuôn mặt anh tuấn của Kỳ Chấp Nghiệp cứng đờ một thoáng, trong khoảnh khắc đó gã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng đã lưu loát trả lời trước khi sư phụ giơ gậy lên: “Con nhớ.”
Những người biến mất toàn là hạng tội ác tày trời theo quan điểm của người đời, giết người phóng hỏa, đốt giết cướp giật, người trong sạch nhất cũng nghiện trộm cắp, hai chân bị đánh gãy còm phải thoi thóp tiếp tục đi trộm; có khối người được thả ra từ quan phủ, chẳng có phần dấu hiệu hối cải thành người mới dẫu là một mảy.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Song, chính những kẻ ác như vậy trở về sau khi biến mất một thời gian lại hệt như biến thành người khác, từ đó thay đổi triệt để không tiếp tục tái phạm; không chỉ không tái phạm, thậm chí còn bắt đầu thích giúp đỡ người, tin Phật đốt hương, bình thường lúc rảnh rỗi còn đến chùa làm công quả tích lũy công đức, đỡ bà cụ qua đường này nọ.
Nếu kẻ ác thật sự dễ dàng thay đổi triệt để bằng này thì cần nha môn làm gì.
“Nếu giả vờ mà giả vờ liên tục được mười mấy năm, chỉ nhìn vào hành động không quan trọng trong tâm, coi như bọn họ được cảm hóa hoàn toàn đấy.” Kỳ Chấp Nghiệp nghiêm nghị nói, “Nhưng vì khoảng cách trong mốc thời gian kéo dài quá lâu, thành ra Trụ trì trong chùa mới phát hiện vào nhiều năm sau, t
oàn bộ những người này đều không sống quá ba mươi tuổi.”
Người sống lâu nhất cũng tự sát vào năm ba mươi, treo cổ tự vẫn, lúc chết trên mặt mang theo nụ cười tựa như đi về thế giới cực lạc.
Trong căn phòng lạnh lẽo, Cơ Dung Tuyết bảo: “Cho nên, đây chính là nguồn gốc của Phật Đà Mặt Cười sao?”
Kiều Linh San: “Vậy thì có quan hệ gì với tiền bối Minh Nhân?”
Kỳ Chấp Nghiệp dừng lại một thoáng, liếc nhìn sư phụ, mới nói nặng nề: “Đã tìm thấy dấu vết tàn dư trong căn nhà cũ sau khi cha mẹ của tiền bối Minh Nhân mất tích, đó là một khuôn mặt cười làm bằng sáp ong... Đồng thời mới mấy ngày trước hai người còn cười nói với hàng xóm, bảo con bé gái của mình đã về nhà.”
Mọi người đều bặt thinh.
Cha mẹ của tiền bối Minh Nhân, chẳng phải là cha mẹ của Đại sư Minh Quang đó ư?
Không nói đến việc rốt cuộc là mất tích hay đã qua đời, bây giờ đã mấy chục năm trôi qua, mặc cho thế nào họ cũng biến thành một nắm đất vàng. Chỉ là một người từng tu hành Phật pháp, chẳng lẽ lại ra tay với người thân nhất của mình?
Cho dù Phương trượng không dự đoán cát hung, chính xác Đại sư Minh Quang không tiện đi. Đối với người có quan hệ máu mủ thế này, dẫu sự thật ra sao vẫn là đau khổ vô ngàn. Hơn nữa thân phận khó xử, miệng người đời bàn tán xôn xao, sau này nếu bịa đặt chuyện gì âu sẽ làm cho Phật Môn tai bay vạ gió.
“A Di Đà Phật.” Minh Quang nhắm mắt, giọng nói có phần mỏi mệt mỏi, “Có lẽ lão nạp chưa bao giờ hiểu được những gì muội ấy nghĩ.”
Trước khi mọi người rời đi, ngón tay khô gầy của Minh Quang khẽ nhúc nhích; Vân Nhàn cúi đầu nhìn, trước ngực mình có thêm một pho tượng Phật bằng gỗ thô ráp, sầm sì đầy tử khí, chực một vật trang trí. Xem xét một lần, ai cũng có.
“Minh Nhân, muội ấy... đã lạc lối nhiều năm, đây là lần đầu tiên ta thấy muội ấy xuất hiện trở lại.” Minh Quang thở dài, “Xin nhờ các bạn nhỏ.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
–
Một nhóm người sờ sờ pho tượng Phật nhỏ bằng gỗ, đi ra khỏi trà lâu.
Đều đeo dịch dung tuy nhiên phong thái cả người ai nấy phi phàm, dọc đường thu hút không ít ánh mắt. Nhất là Cơ Dung Tuyết, Vân Nhàn phát hiện nàng ấy luôn vừa đi đã đi lên phía trước nhất, có lẽ đã quen dẫn đầu bầy đàn. Chuyện này chẳng sao cả, song, chủ yếu là Cơ Dung Tuyết chẳng rõ phải đi đâu trờ trờ nhưng vẫn vô cùng tự tin thong dong, bày một vẻ bình tĩnh.
Cánh cửa đóng chặt của tiệm mì đao cắt đang bị một đám người làm công đấm đá túi bụi, lửa giận ngút trời:
“Đụ má nhà ngươi, trả tiền đây!”
“Đao Tông lòng dạ hiểm độc bóc lột tiền mồ hôi nước mắt, mở cửa đi, ta biết ngươi ở nhà!”
“Kỳ đạo hữu, ngươi đã xé tờ nhiệm vụ, chứng tỏ ngươi đã nhận nhiệm vụ này.” Phong Diệp thành thạo nói, “Đến lúc đó nhớ ký thỏa thuận chuyển nhượng đội trưởng tại Huyền Bảo Các, Kiếm Các chúng ta rất cần chuông vàng, trước đó mới chỉ có một cái.”
Kiều Linh San: “Phong Diệp, ngươi là người của Cầm Phường.”
Phong Diệp: “Ủa!”
Vân Nhàn: “... Ngươi ngạc nhiên cái cọng lông!!”
Chung quy cũng đã nhận rồi, nay việc quan trọng nhất của mọi người là phải tìm cho ra “Liên Tọa” ở phương nào. Thật sự không được thì cứ tìm hết khu vực gần Càn Khôn Thành trước, suy cho cùng bấy giờ những người xuất hiện triệu chứng toàn là người của Càn Khôn Thành, có lẽ bản thân Phật Đà Mặt Cười cũng ở gần đây mới hợp lý.
Có điều rõ ràng cứ điểm trước kia ở Tây Giới, vì sao bây giờ đột nhiên lại chạy sang Bắc Giới?
Vân Nhàn nói: “Vậy đi Hạnh Lâm Các một chuyến nữa, hỏi thăm cô nương Tiểu Phương vậy.”
Cơ Dung Tuyết xoay người đi về phía Hạnh Lâm Các, Vân Nhàn suýt nữa giẫm phải gót chân nàng ấy.
“...”
Lúc này, đại sảnh của Hạnh Lâm Các đang hỗn loạn tưng bừng.
Phương Phi tách riêng chỗ đây, nhốt những bệnh nhân có triệu chứng lại. Rõ ràng chỉ có năm sáu người trong khi thị nữ lại đến mười mấy người, thế nhưng mặt mũi cả đám đều là vẻ “cuộc sống này không còn gì luyến tiếc”. Tuy nhiên họ vẫn rất chuyên nghiệp mà rằng: “Đừng tự cắt nữa được không? Máu quý giá như vậy, xin đừng lãng phí!”
Cô nương Tiểu Phương đã là người có triệu chứng nhẹ nhất mà đã bất thường lắm, thành thử mấy người trước đó chính là lũ quỷ múa loạn; nếu không phải vì họ chẳng có tu vi, chỉ e hiện tại mọi người càng thêm sức đầu mẻ trán.
Phương Phi đang xử lý vết thương khẩn cấp cho một bệnh nhân, thấy mọi người đi vào đã hỏi với quầng thâm mắt: “Thế nào rồi?”
“Đã xác định được một phần sự việc, lên đường giải quyết nhanh thôi.” Vân Nhàn, “Có thể để ta hỏi cô nương Tiểu Phương không?”
“Được. Ngươi cứ hỏi đi.” Phương Phi lau sạch máu trên mặt mình, chán nản mà rằng, “Bấy giờ tin tốt duy nhất chính là mặc cho bọn họ có cắt thế nào cũng chỉ cắt chính mình, ít nhất sẽ không đi cắt người khác...”
Trong cảnh rối ren, cô nương Tiểu Phương vẫn ngồi trên giường của mình, nhìn ra ngoài cửa sổ với nỗi khao khát.
Giờ đây cửa sổ mà nàng ta từng trèo ra ngoài vì tín ngưỡng đã bị đóng đinh bằng ván gỗ, dẫu có ra sao vẫn không mở được.
Nàng ta thấy Vân Nhàn đi tới, vẫn lễ phép như vậy: “Ngươi đến rồi? Đã quyết định theo tín ngưỡng Phật Đà rồi sao?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“… Cô nương Tiểu Phương à.” Vân Nhàn hỏi, “Chính là chuyện quan trọng thế này ta phải tham khảo nhiều nơi, phải suy tính. Ngươi nói ‘Liên Tọa’ là như thế nào, tốt lắm hả?”
“Đương nhiên rất tốt chứ gì nữa!” Sắc mặt cô nương Tiểu Phương lập tức trở nên cuồng nhiệt, nàng ta bày tỏ, “Ở đó, tất cả mọi người đều làm việc khi mặt trời mọc, tới lúc mặt trời lặn thì nghỉ ngơi, đêm không đóng cửa, giúp đỡ lẫn nhau. Mọi người toàn là huynh đệ tỷ muội do ông cao xanh ban cho, đừng lo lắng sẽ có người hãm hại mình, vĩnh viễn đừng lo lắng đói khát rét lạnh, cứ vậy đời này qua đời khác... Nơi đó chính là chốn đào nguyên!”
“Đầu bạc đầu xanh cùng vui vẻ đúng không.” Không đúng, Vân Nhàn nhíu mày, “Nhưng mọi người toàn là huynh đệ tỷ muội, không tài nào kết hôn, thế hệ sau sẽ từ đâu ra đây.”
Cô nương Tiểu Phương: “Rồi sẽ có trẻ con thôi!”
Vân Nhàn: “Họ hàng gần không thể kết hôn.”
Cô nương Tiểu Phương: “Rồi chắc chắn sẽ có trẻ con thôi!”
Chẳng lẽ cũng đi lừa ư, Cơ Dung Tuyết nói: “Không phải trẻ con chui bỗng hiện ra từ trong đá.”
Cô nương Tiểu Phương không hiểu, nghiêng đầu hỏi: “Vậy trẻ con hiện ra từ đâu?”
“...” Nhìn Tiểu Phương mới mười hai mười ba tuổi thế này, Vân Nhàn vẫn quyết định bỏ qua đề tài này, “Từ tiền lời gửi tiền trang đấy. Tiểu Phương, ngươi có thể nói cho ta biết Liên Tọa ở đâu không?”
Cô nương Tiểu Phương thẳng thắn đáp: “Chỉ cần cứ đi về phía Nam là đến thôi.”
“Nhưng lúc đó tiệm mì đâu có nằm ở phía Nam.” Kiều Linh San, “Cô nương, ngươi chắc chắn chứ?”
Cô nương Tiểu Phương nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Ta đói thì phải tìm chỗ ăn cơm chứ gì nữa.”
Nói thật có lý, lại không cách gì phản bác.
“...”
Vân Nhàn vốn tưởng rằng mình đã tìm được một số manh mối về Liên Tọa, kết quả lại đi hỏi thêm một vòng để rồi lần lượt nhận được câu trả lời “đi về phía Bắc”, “đi về phía Đông”, “nhảy xuống dưới”, “bay lên trên”, nàng cảm thấy sự hoang mang của mình một lần nữa đạt đến đỉnh điểm.
Trong Hạnh Lâm Các không còn manh mối nào khác, cả bọn phải gấp rút giải quyết sự tình, kẻo dù có nhốt lại vẫn chỉ là trị ngọn không trị gốc. Vân Nhàn suy tính: “Nếu thật sự như ta nghĩ, Phật Đà Mặt Cười đã hạ chú thuật gì đó lên Phong Hoa, vậy nhất định sẽ để lại dấu vết. Có phật khí ắt Kỳ Chấp Nghiệp sẽ cảm nhận được; có yêu ma gì khác, Thủ Lĩnh có thể phân biệt phương hướng đến từ chỗ nào.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thái Bình thấy phiền vô cùng: “Ngươi đừng sắp xếp công việc trước cho ta được không?”
“Nay phần lớn Phong Hoa đã bị ăn hết, manh mối duy nhất còn lại chính là hàng tồn kho trong nhà bếp.” Cơ Dung Tuyết và Kỳ Chấp Nghiệp nhìn nhau, cuối cùng có chung nhận thức, “Ngươi đập hay ta đập?”
Cơ Dung Tuyết đập sẽ nhanh hơn, tuy nhiên nàng ấy còn chưa kịp ra tay, một nhóm người đã trơ mắt nhìn nhà bếp của tiệm đó bốc lên một làn khói xanh bất ngờ, mái ngói bấy bứa, trong nháy mắt sập đến mức không thể sập hơn.
Giọng nói giận dữ của Liễu Lưu xui xẻo lại truyền đến: “Ai đó?!! Có bệnh đúng không?!! Có ý thức không vậy!!!”
Ông ta đang ở trong bếp nhưng hay làm sao đã bị đập trúng, suýt nữa đầu nở hoa, càng khiến ông ta thêm phẫn uất.
Ở bên ngoài bị ném trứng sống, ở bên trong bị nhà nện, sao ông ta lại xui xẻo tới vậy??
Vân Nhàn nhìn bóng dáng quen thuộc kia ngự kiếm từ trên trời bay xuống, than thở rằng: “Ngay cả dáng vẻ đập tiệm người khác của đại sư huynh cũng đẹp đẽ như vậy.”
Phong Diệp hết sức tán thành.
Vốn dĩ Túc Trì nói với Vân Nhàn ba ngày sau mới trở về để rồi bây giờ lại về sớm hơn một ngày, trên tay áo chàng dính một chút bụi, xem ra vừa mới hối hả chạy về.
Chàng nắm một đám Phong Hoa vào tay với vẻ lạnh nhạt, nhìn Vân Nhàn đang ở dưới đất và cất lời: “Đi thôi.”
Xem ra lần này Túc Trì có chuyện muốn nói, cả đám Vân Nhàn đi theo chàng đến một góc khuất, thấy chàng không thốt một lời cứ vậy đặt đám Phong Hoa trong lòng bàn tay. Kiếm khí ào ào, Phong Hoa bỗng đâu vỡ vụn, vài hạt lẻ tẻ trên đó lập tức bốc lên chút khí đen, hạt giống như có linh thức bắn ra, căm ghét cố gắng chạy trốn.
Chẳng biết do đâu dường như ma khí rất ghét khí tức của Túc Trì.
“Chuyện này có liên quan đến Ma.” Túc Trì lau sạch nước hoa màu hồng phấn trên đầu ngón tay giữa, giương mắt nhìn và nói, “Lần này ta ra ngoài đã gặp được sư nương.”
“Có liên quan đến Ma?” Tiết Linh Tú trầm ngâm, “Ma ở Bắc Giới đã rất ít, có thể nói là không xuất đầu lộ diện. Sao gần đây Đường Linh Quốc có Ma rồi bên này cũng có Ma...”
Vân Nhàn không dám lên tiếng. Số là nàng đã sớm biết bên này cũng có, chẳng phải một con Ma lớn Tức Mặc Xu như vậy còn tới à.
“Mẹ thế nào rồi?” Vân Nhàn hỏi, “Sức khỏe có việc gì không?”
“Gặp một chút thương tích nhỏ, tạm thời không sao.” Túc Trì đưa một bức thư tới, trên đó là nét chữ rồng bay phượng múa của Tiêu Vu, “Thư.”
Vân Nhàn nhận lấy, không mở ra ngay mà chỉ nói: “Có liên quan đến Ma...?”
Nàng cau mày suy nghĩ, một lúc sau, chợt liên tưởng đến điều gì đó, nàng cau mày: “Lúc cô nương Tiểu Phương nôn ra máu trong tiệm mì, chúng ta đã thấy miếng thịt nàng ấy nôn ra bị một luồng ánh vàng bao bọc, biến mất cực nhanh. Còn hai người trong bức tranh của Phương Phi, thịt nơi cánh tay bị cắt đứt biến mất không còn dấu vết. Ma tu dựa vào việc hấp thụ máu thịt người để tu luyện mà chúng ta thấy trước đó chính là cái gã có giá trị như cái chuông to ở Đường Linh Quốc kia... Nhưng theo lời của Đại sư Minh Quang, Phật Đà Mặt Cười chắc chắn là người, bà ta có quan hệ gì với Ma tu này?”
“Hoặc là bà ta đã tẩu hỏa nhập ma, biến thành Ma tu. Hoặc là Phật Đà Mặt Cười hoàn toàn không phải là tiền bối Minh Nhân.”
Cơ Dung Tuyết nói: “Còn một chuyện nữa. Chẳng rõ có phải trùng hợp hay không, những người tìm kiếm ‘Liên Tọa’ khắp nơi vẫn không thể vào được này toàn là những người bình thường không có tu vi.”
“Đúng rồi!” Kiều Linh San thốt lên, “Đây chắc chắn không phải trùng hợp! Chẳng lẽ chỉ có người mang tu vi mới thể ra được Liên Tọa?”
Phong Diệp yếu ớt bổ sung: “Vậy rốt cuộc ở đâu...”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Dường như Vân Nhàn nhớ ra điều chi, bất chợt nhìn về phía Túc Trì: “Đại sư huynh, có phải huynh đã đi điều tra tiền bối Minh Nhân năm đó là đứa con số mệnh của Tây Giới không?”
Túc Trì nói: “Phải.”
Điều Vân Nhàn muốn nói rất nhiều, môi và não cùng lúc ngừng hoạt động, nàng thốt lên: “Ta, cái đó, Đông Giới...”
“Không sai.” Túc Trì cụp mắt đáp, “Chính là những gì muội nghĩ.”
Mặc dù lực lượng tu chân không phân biệt nam nữ, tuy nhiên người ngoài luôn ngầm mặc định Trụ trì và người kế nhiệm của Phật Môn toàn là nam giới. Minh Nhân là một tỳ kheo ni, năm đó Trụ trì bỏ qua Minh Quang và muốn truyền y bát cho bà ta đã đủ để chứng minh lúc ấy bà ta tuyệt đối là đứa con trời, không có bất kỳ ai trong Phật Môn có thể sánh bằng, người có số mệnh được trời cao ban tặng, hệt như Quận chúa của Đường Linh Quốc. Lại mở rộng ra một chút...
Trọng Trường Nghiêu của Đông Giới.
“...” Tiết Linh Tú lẩm bẩm, “Nếu như mấy chục năm trước đã bị Ma Giáo nhắm vào, vậy những chuyện tiếp theo sẽ rất đáng sợ.”
Kiều Linh San hiểu ý của hai người: “Nhưng dường như Ma Giáo trong Đại Chiến Tứ Phương không có ý định ra tay với Trọng Trường Nghiêu?”
“Không.” Vân Nhàn nói khô khốc, “Ban đầu là có.”
Chẳng phải trong thoại bản đã có đấy thôi! Tức Mặc Xu ngoan ngoãn phục tùng Trọng Trường Nghiêu, nhẫn nhục chịu khó đến mức bệnh hoạn, kết cục là đột ngột biến mất ở cuối truyện. Trọng Trường Nghiêu thật sự đã phi thăng thành công sao?? Hay là hắn ta tập trung số mệnh của cả Đông Giới vào thân mình, cuối cùng cũng...
Dường như Vân Nhàn đã chạm đến một góc của tảng băng chìm.
Tuy rằng rất đáng sợ nhưng suy cho cùng bấy giờ còn chưa gặp tiền bối Minh Nhân, nàng chưa thể kết luận vội vàng.
“...” Chỉ có Cơ Dung Tuyết và Kỳ Chấp Nghiệp là chưa từng đến Đường Linh Quốc, hoàn toàn không biết mọi người đang nói gì. Cơ Dung Tuyết lạnh mặt, nhẹ nhàng kéo vạt áo Vân Nhàn: “Có thể nói cho ta biết các ngươi đang nói gì không.”
Vân Nhàn vỗ vỗ móng vuốt của nàng ấy: “Lát nữa sẽ từ từ nói cho ngươi nghe ha.”
Cơ Dung Tuyết: “Ừ.”
“Vừa rồi ta đã tìm được địa điểm đại khái của ‘Liên Tọa’.” Túc Trì lại ném ra một đòn sấm rung trời, dưới ánh mắt sáng rực của Vân Nhàn, bất đắc dĩ mà rằng, “Nhưng ta không vào được.”
“Hả?” Đại sư huynh đúng là công nhân gương mẫu cực, Vân Nhàn hỏi, “Vì đâu lại không vào được?”
Chẳng lẽ vì quá đẹp trai nên đại sư huynh bị bốn giới nhắm vào.
“Đi, không đi vào được. Xông vào, cũng không xông vào được.” Túc Trì trả lời với khuôn mặt lạnh đanh, “Ma khí ở nơi đó bị bài xích, chỉ cần có cơ hội là sẽ chạy ngay.”
Rốt cuộc Kỳ Chấp Nghiệp cũng tìm được cơ hội xen vào: “Cái gì chạy đi cơ?”
Túc Trì: “Cửa.”
Kỳ Chấp Nghiệp nhắm mắt không thốt thành lời: “...”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nếu là người khác nói, gã sẽ cảm thấy người ấy điên rồi.
“Nhưng ta quan sát ma khí lại có chỗ kỳ lạ.” Túc Trì không biết nên hình dung như thế nào, cuối cùng chỉ nói, “Không có ý định công kích.”
Ma khí không có ý định công kích thật sự rất hiếm thấy, mọi người đều trưng vẻ mặt không tin; rồi nghĩ đến khi Tức Mặc Xu khi đối mặt với Vân Nhàn, họ lần nữa cảm thấy hình như không phải là không thể.
Đang suy nghĩ, chợt Túc Trì nói với Vân Nhàn: “Đưa đầu lại đây.”
Vân Nhàn đưa đầu lại gần, có pho tượng Phật bằng gỗ do Đại sư Minh Quang đưa lúc nãy đang đung đưa giữa không trung. Túc Trì cúi đầu nhẹ nhàng kẹp lấy nó bằng đầu ngón tay, truyền vào một luồng kình khí: “Nó sẽ chỉ đường.”
“Hiểu rồi. Cảm ơn đại sư huynh.” Việc này không nên chậm trễ, bây giờ đi ngay. Bỗng đâu Vân Nhàn đứng dậy, hào khí ngời ngời bày tỏ: “Được rồi mọi người, cầm vũ khí lên nào!”
Túc Trì: “Chưa xong.”
Tiếp theo, mọi người trơ mắt nhìn Túc Trì lấy ra từ trong ngực một xấp kiếm phù tầng Phân Thần dày cộm, một đôi tất nhỏ phòng thủ cấp Địa, một cây trâm cài tóc tí teo có thể biến thành kiếm trong lúc nguy cấp, còn có lỉnh kỉnh các loại vật dụng sinh hoạt: “Cất kỹ. Nhớ kỹ đừng lấy nguyên anh ra chơi.”
“Ta biết.” Vân Nhàn ôm xấp kiếm phù vào lòng, hứa hẹn, “Đại sư huynh, đợi hoàn thành nhiệm vụ, ta sẽ đưa cỏ Độ Kiếp cho huynh ngay.”
“Không cần, muội cứ giữ lấy.” Túc Trì không có biểu cảm gì, “Ta đã lên tầng Phân Thần.”
“... Ta hận huynh.” Vân Nhàn tức thì trở mặt, nhưng lại nhớ ra điều chi thành ra nàng đã thốt lên, “Đúng rồi đại sư huynh. Ta có 60 ngàn linh thạch ở đây, còn có một tờ khế ước nhà đất, tạm thời gửi ở chỗ huynh, nhờ huynh đưa tờ khế ước nhà đất cho bà cụ vá giày ở đầu phố. Lỡ như ở trong đó xảy ra chuyện gì làm mất nhẫn trữ đồ thì tiếc lắm.”
“Ừ.” Túc Trì nhận lấy linh thạch của nàng, một lúc lâu sau, mới thong thả cất lời, “Theo lãi suất của tiền trang, mỗi tháng ta sẽ trả thêm cho muội hai phần trăm.”
Mọi người: “...”
Vân Nhàn: “...”
Mở mắt nói dối gì đấy! Tiền trang nào lại cho lãi suất thế chứ!! Sợ mình không phá sản hay gì?!
“Đại sư huynh.” Vân Nhàn nước mắt lưng tròng nắm lấy đầu ngón tay lạnh buốt của chàng, chân thành không thể chân thành hơn, “Tại sao ta lại không gặp huynh sớm hơn chứ??”
...........
Lời tác giả:
Bé Vân Nhàn trở mặt như Xuyên kịch*
*Xuyên kịch biến diện hay kịch đổi mặt là một kỹ thuật đặc biệt trong Kinh kịch Tứ Xuyên, cho phép diễn viên thay đổi khuôn mặt một cách nhanh chóng và thần tốc, thể hiện sự biến đổi phức tạp của tâm trạng nhân vật. Từ vui mừng, giận dữ, sợ hãi cho đến những cung bậc cảm xúc sâu sắc hơn, tất cả đều được diễn tả sinh động qua những chiếc mặt nạ.