Sau một hồi thảo luận sôi nổi với nhóm người, cuối cùng Vân Nhàn quyết định trực tiếp đột nhập vào nhà của Liễu Lưu.
Phong Diệp đi xắt mì thay cho Kiều Linh San, Kiều Linh San mang tiền công nửa ngày của hai người trở về, cảm thấy chuyện này có chỗ không đáng tin cậy: “Nhưng có phải như vậy sẽ mạo hiểm lắm không?”
Nàng ấy có thể đòi lại tiền còn người tạp dịch kia thì không, có lẽ sự khác biệt nằm ở chỗ nàng ấy thật sự dám đánh người trong khi người tạp dịch kia thì không.
Đừng nói là đôi đũa sắt, ngay cả thùng sắt nàng còn bóp gãy được, tên quản sự kia thắp hương cầu khấn nàng mau chóng rời đi, lúc đưa tiền cam tâm tình nguyện hơn hẳn.
“Nhưng mà.” Vân Nhàn chỉ vào bản đồ bảo, “Đã biết tu vi hiện tại của Liễu Lưu là Nguyên Anh cao giai.”
Mọi người: “Phải rồi.”
Vân Nhàn lại chỉ vào mình: “Ta, Vân Nhàn, tầng Xuất Khiếu. Không nói đánh ông ta dễ như bỡn nhưng ít nhất sẽ không có nguy hiểm gì chứ.”
Mọi người kinh ngạc: “!”
“...?” Vân Nhàn tức giận mà rằng: “Biểu hiện này của các ngươi có ý gì? Chẳng lẽ trước đây không biết sao?”
Người khác không biết thì thôi, Kiều Linh San, muội còn ngạc nhiên cái quái gì!!
“Cũng không phải.” Cơ Dung Tuyết lấy làm phức tạp, “Bởi vì ngươi vô cùng thiếu đứng đắn thành ra đại khái khi ai nấy cân nhắc đến kẻ địch mạnh đều loại trừ ngươi đầu tiên.”
Thiết Đản chậm rãi gật đầu.
Tuy mạnh thì rất mạnh, tu vi đã cao nhất trong mọi người, có điều gặp hiểm nguy họ vẫn nghĩ ngay đến việc nhét Vân Nhàn xuống phía sau trước.
Mỗi tội ngẫm lại xem, chuyện này không dắt dây gì đến tu vi của Vân Nhàn. Thuần túy vì sợ nàng như chó hoang xông ra ngoài, suy cho cùng mọi người đều tỏ chuyện ở Đường Linh Quốc, nếu nàng muốn lao ra, tới Túc Trì còn không kéo lại nổi.
“Thì ra là vậy sao.” Vân Nhàn nắm chặt tay, nói, “Lần này sẽ cho các ngươi biết sự lợi hại của ta.”
Người tên Liễu Lưu này quen luồn cúi, rất biết hưởng thụ, nhưng chỗ phiền phức hơn cả chính là ông ta không có bất động sản nào tại Càn Khôn Thành, thay vào đó đã bao trọn một gian phòng khách điếm sang trọng, xem ra không định ở lại Càn Khôn Thành lâu dài.
Khách điếm sang trọng người ra người vào, rất dễ bị đụng phải, tuy nhiên Vân Nhàn đã mau mắn định vị được gian phòng của Liễu Lưu nằm ở đâu.
Ở góc rẽ, chính là gian đầu tiên.
Thời gian Vân Nhàn lựa chọn tương đối trễ. Đêm về khuya hợp giết người, đưa tay không thấy được năm ngón. Để cho chắc chắn, thậm chí nàng còn mang theo một đại sư huynh, nhằm giúp hành động lần này của mình thành công.
Túc Trì không nói gì, có chăng ánh mắt chứa nỗi phức tạp nhìn nàng hào hứng mua một bộ dạ hành màu đen, tiếp đó đi vào trong bóng tối, nàng rỉ thầm: “Đại sư huynh, nay huynh còn nhìn thấy ta không?”
Số là không cần thiết phải vậy, khốn nỗi thấy Vân Nhàn có vẻ rất hưng phấn rất mong chờ cho nên chàng đã phối hợp đáp: “Không thấy nữa.”
“Nói dối mà không chớp mắt.” Tiết Linh Tú lạnh lùng thốt lên, “Hàm răng trắng thế kia, sao không nhìn thấy được?”
Kiều Linh San: “Tiết đạo hữu, gần đây có phải ngươi hơi cáu gắt...”
Nhưng mà gần đây thời tiết lạnh dần, đâu ngờ Tiết đạo hữu thật sự chịu đổi cách cầm cây quạt xếp gần như cố hữu của mình, vắt tại bên hông, mỗi khi nóng nảy thì lấy ra quạt quạt, cũng coi như xài cho đúng tác dụng.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Việc này không nên trì hoãn, Vân Nhàn mở to mắt chờ đến nửa đêm rồi phấn chấn đứng dậy: “Đi thôi, đại sư huynh!”
Quá trình đột nhập của hai người vô cùng hiểm nguy, suýt chút nữa đã một đi không trở lại, tình hình cụ thể như sau...
Vân Nhàn lao đến bên cửa sổ vèo một tiếng, Cú Đá Móc Ngược! Gà Vàng Đứng Một Chân! Trái Nhìn Phải Ngó!
Túc Trì lặng lẽ đi theo phía sau nàng, lúc nàng đang nhìn quanh quất chàng đã đưa tay chặt ngất xỉu người đang ngủ trên giường bị đánh thức, xong nói với Vân Nhàn: “Sư... Vân Nhàn, vào đi.”
Vân Nhàn: “...”
Túc Trì: “Hừm?”
Ban đầu chàng không định thay đồ đen, nay chỉ khoác thêm một áo bào đen bên ngoài, để lộ ra một khúc cổ áo và một khuôn mặt vẫn nhìn thấy đường nét thanh tú trong đêm tối.
Màn đêm khiến thần sắc của chàng mơ hồ, ngay cả chữ “hừm” kia chực như mang theo chút ý vị không rõ.
Tuyệt đấy, mỗi tội vô dụng trước mặt Vân Nhàn.
“Đại sư huynh, huynh có hiểu bầu không khí nghĩa là gì không.” Vân Nhàn giật khăn trùm đầu màu đen xuống, vô cớ chỉ trích, “Đây là hành động bí mật! Như vậy hoàn toàn không chuyên nghiệp.”
Túc Trì: “Ta vẫn luôn thế.”
Vân Nhàn: “Vậy nếu gặp phải người có tu vi cao hơn huynh thì sao? Ta không ám chỉ gì huynh nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Tu vi cao hơn mình thì đừng nói là hành động bí mật, mặc gì vẫn vô ích, tuy nhiên Túc Trì vẫn đáp: “Lần sau sẽ không thế nữa.”
Thư sư nương gửi đến có đề cập sư muội xuống núi lần đầu tiên, đôi khi hãy còn tính tình trẻ con, khá ngây thơ nhưng tâm địa không xấu, bảo chàng bao dung nhiều hơn.
Thực chất chàng không cảm thấy cần phải bao dung là bao.
Vân Nhàn lấy ra một viên huỳnh châu nhỏ (của Tiết huynh) từ trong ngực, lại nhẹ nhàng dán lên phù Giảm Âm (Phong Diệp bị đưa tặng đầy hữu nghị), cuối cùng xắn tay áo lên đặt một con người giấy nhỏ (của Kiều Linh San) lên bàn, kêu: “Đi.”
Kiều Linh San đã để người giấy nhỏ nhiễm hơi thở của Liễu Lưu trong tiệm từ trước, hiện tại nó sẽ đi lần theo mùi hương tương tự.
Người giấy nhỏ khệ nệ bò lên bàn đọc sách, Vân Nhàn kéo khăn che mặt xuống nhìn Liễu Lưu trên giường, nghiêm túc nói với Túc Trì: “Người này có nốt ruồi lông đen trên môi chứng tỏ ông ta tham tài háo sắc, giỏi tính kế, còn vô cùng độc ác. Chúng ta nhất định phải nghiên cứu kỹ lưỡng mới phát hiện ra một số manh mối...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Túc Trì đưa tay nhận lấy thứ người giấy nhỏ nhặt được, đưa đến trước mặt Vân Nhàn.
Vân Nhàn vừa mở ra:
[Ngày mười lăm tháng bảy, thời tiết trong xanh.]
Ta, Liễu Lưu, đúng là thông minh từ trong trứng. Bỏ Phong Hoa vào mì đao cắt khiến mọi người nghiện, vô phương cứu chữa, mượn cớ này nâng đỡ Phương Phi làm con rối của Đao Tông ta, lại hạ độc Lưu phú thương, giao giải dược cho Phương Phi quản lý, cuối cùng tính mạng của toàn thành đều nằm trong tay ta, thuận lý thành chương để Đao Tông ta tiếp quản Càn Khôn Thành. Kế hoạch hoàn hảo bực này mà lại có thể nghĩ ra được ư? Thưởng cho mình ăn ba tô mì bò.
Vân Nhàn: “...”
Túc Trì: “...”
“Cái gì!” Vân Nhàn thật sự không tài nào tin được, “Có người viết nhật ký thế thật á?!!”
Vì quá hoang đường nên trái lại trông giống như thật đấy!!!
“Vân Nhàn, muội quan sát xung quanh đi.” Túc Trì nói, “Dường như người này mắc chứng mất trí nhớ.”
Vân Nhàn mượn ánh sáng của huỳnh châu xem xét, phát hiện trên bàn sách chất đống toàn thư từ ghi chú những điều cần lưu ý, giống như giấy ghi chú thời đi học; đáng sợ nhất là một việc có thể viết lặp đi lặp lại ba bốn lần một ngày, như thể không viết như vậy thì ông ta sẽ không nhớ nổi.
Thậm chí Vân Nhàn tưởng tượng ra cảnh tượng này, đó là sau khi Liễu Lưu viết ra toàn bộ kế hoạch phạm tội của mình còn phải thêm vài lời chú thích:
Hoàn thành trước ngày mười sáu tháng bảy
Tuyệt đối không được để lộ chân tướng
Tiếp đó mỗi đêm trước khi đi ngủ đều phải lướt qua tất cả mọi chuyện trong đầu một lần, hoàn thành một việc thì gạch bỏ một việc.
“Trông không giống chứng mất trí nhớ.” Vân Nhàn thốt lên, “Hệt như có chút khuyết tật ở não thì đúng hơn.”
Không nói đến những thứ này nữa, tiếp tục xem.
[Ngày mười tám tháng chín, thời tiết như cứt chó.]
Lão già Liễu Xương kia lại sai ta làm việc, tự mình không làm được chắc? Vân Nhàn trở về từ Đường Linh Quốc, nghĩ cách hủy hoại danh tiếng nhưng không được quá lộ liễu. Tốt nhất là chia rẽ quan hệ giữa nó và những người bên cạnh, có liên hệ với ma nữ. Chậc, không được, lạ quá nhìn lại lần nữa xem. Rốt cuộc ma nữ này bị sao vậy, hình như nó thích Vân Nhàn lắm? Sao có thể, Vân Nhàn đâu phải nam tử, nhất định nó có âm mưu. Thôi kệ, trước tiên bắt đầu từ Kiều Linh San, cứ so sánh dung mạo của hai đứa nó cái đã. Nếu có thể khiến Đại sư Minh Quang bất mãn thì càng quá tốt.
“Ngáo hay gì. Thật là suy nghĩ thái quá.” Vân Nhàn khịt mũi coi thường, “Tức Mặc Xu thích ta còn cần ta là nam tử sao? Nếu ta là nam tử, nói không chừng nàng ta chẳng còn thích ta nữa.”
Nhiều cô gái thích nàng lắm, đừng lúc nào cũng làm như tất cả mọi người đều phải thích đàn ông vậy, đúng là tự dát vàng lên mặt mình.
Túc Trì khẽ gật đầu.
Vân Nhàn rón rén lấy hết cuốn nhật ký đi, trước khi đi còn lấy ấn đỏ (Đại sư Minh Quang từ bi cung cấp), ấn dấu vân tay của Liễu Lưu lên trên.
Liễu Lưu vẫn há miệng hôn mê, bộ dạng xấu xí không muốn nhìn, thậm chí Vân Nhàn còn nghi ngờ ông ta bị đánh chết rồi: “Đại sư huynh, ông ta còn hôn mê tới bao lâu nữa?”
Túc Trì trả lời: “Ngày mai.”
“...” Tay xuống thật nặng, Vân Nhàn ôm một đống vật chứng rón rén đi đến bên cửa sổ, chuẩn bị chuồn về.
Nàng không dễ dàng tin cuốn nhật ký này, tuy nhiên ít nhất đã cho người ta một hướng đi.
“Phong Hoa”, “giải dược”, xem ra nàng nhất định phải đi gặp Phương Thiết Trụ kia rồi.
Trước khi đi, nàng vô tình liếc mắt nhìn vào góc phòng, giữa lông mày mau chóng nhíu lại.
Kia là một chiếc đèn giấy cầu phúc, có lẽ do không đốt nến thành thử trông có phần lạnh lẽo. Hiềm một nỗi phù hiệu Phật Môn trên đó bị đảo ngược, trên giấy viết xiên xẹo bốn chữ lớn:
“Mãi không đau khổ”.
Bên cạnh còn có vài nét mực cuồng loạn, nhỏ li ti và dày đặc như kiến:
Ta rất hạnh phúc rất hạnh phúc hạnh phúc hạnh phúc hạnh phúc cả đời hạnh phúc
Không làm hại làm hại hại hại người không hại người hại mình ta ta ta ta ta bất tử bất diệt
Đúng lúc này, một tia sáng sắc bén từ xa bay tới, lao thẳng tới trước mặt nàng, Vân Nhàn nhanh nhẹn ngả người ra sau, nói với Túc Trì mặt lạnh như nước: “Sư huynh, huynh cứ đứng yên đó.”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Sau khi đến tầng Xuất Khiếu nàng mãi chưa có cơ hội đánh nhau, thật sự khiến nàng ngứa nghề lắm, khốn nỗi đâu cách gì tìm người bên cạnh đánh đấm, nay cuối cùng đã có!
Người nọ mặc một cả bộ y phục đen hành động trong đêm, không nhìn rõ dáng hình mặt mày. Vừa chạm mặt Vân Nhàn, trong mắt tên này lộ vẻ ngạc nhiên.
“Sao lại dùng ánh mắt này nhìn ta?” Vân Nhàn chống nạnh bảo, “Ngươi đánh ta làm gì? Ta quen ngươi chắc?”
Người nọ không nói một lời, lại muốn tấn công, tuy nhiên chẳng tỏ do đâu Vân Nhàn phát hiện động tác của hắn trở nên lúng túng. Vì sao dùng từ lúng túng để hình dung, bởi lẽ nó tràn ngập một vẻ “nhận nhầm người rồi ta cứ đánh đại một cái thôi”. Ngặt nỗi dễ gì Vân Nhàn để người này chạy thoát, nàng dùng linh thức kêu: “Thái Bình!”
Thái Bình: “Cuối cùng ngươi cũng nhớ đến ta rồi hả?”
“Nghe nói sau khi đột phá Nguyên Anh đến Tầng Xuất Khiếu, thậm chí nguyên anh có khả năng hóa hình đi ra chiến đấu.” Vân Nhàn nói, “Ngươi đưa đứa kia ra xem thử đi.”
Thái Bình: “... Ngươi chắc chưa? Hình như nó vẫn còn ghi thù chuyện ngươi búng lõm đầu nó, không muốn ra ngoài cho lắm.”
“Toàn người một nhà, còn nói mấy câu này.” Vân Nhàn thật sự tò mò, muốn luyện tập, “Ngươi cứ đưa nó ra đi.”
Người đối diện thấy nàng không nói lời nào còn tưởng đâu nàng đang chuẩn bị điều chi, toàn thân căng thẳng. Đúng lúc này từ trong cơ thể Vân Nhàn bay ra một người tí hon màu xanh lam xoay tròn, tay chân tròn ủng, không có mặt.
Về phần tại sao lại xoay tròn, bởi lẽ nó bị thanh kiếm kéo bay ra, toàn thân tràn đầy sự kháng cự.
Đồng tử của người đối diện rung chuyển: “?”
Vì sao lại lấy nguyên anh ra chơi?! Đây là trò gì?!! Người Đông Giới không chỉ thích tự nổ cùng nhau mà còn thích gặp mặt nhau là xem nguyên anh của nhau ư?!!
Túc Trì muốn nói lại thôi, thôi lại muốn nói, cuối cùng vẫn mím môi.
Sư nương nói mọi chuyện đều phải để muội ấy thử từ đó mới biết được thế nào là bị đánh tơi bời ở Tu Chân giới, bảo mình đừng nhúng tay vào.
Vân Nhàn thấy người tí hon xanh vừa bay ra đã nhào lên người mình ngay. Nó cầm kiếm chọc tới chọc lui, vừa giật tóc vừa giật lông mày nàng. Nàng cố gắng nghiêm túc kêu: “Ngươi, đi đánh hắn.”
Rõ ràng người tí hon xanh lam nghe hiểu tuy nhiên nó không hề động đậy, tiếp tục giật tóc Vân Nhàn.
Vân Nhàn véo nó xuống: “Ta bảo ngươi đi đánh người đối diện kia kìa, không phải đánh ta.”
Người tí hon xanh tiếp tục làm bộ nghe không hiểu, một kiếm đâm vào kẽ ngón tay Vân Nhàn, còn nhe răng nhếch miệng, lè lưỡi... Không có mặt lấy đâu ra lưỡi cơ chứ!
Một lát sau, chợt Vân Nhàn thông suốt, nói nặng nề: “Được rồi, trở về. Nhất định không được đánh người đối diện kia, biết chưa? Nếu ngươi thật sự làm vậy, hậu quả quá nghiêm trọng, e là ta không bảo vệ được ngươi đâu.”
Người tí hon xanh: “?”
“Đừng nói nữa.” Vân Nhàn đưa tay bắt nó, “Mau trở về.”
Lời còn chưa dứt, người tí hon xanh túm lấy Thái Bình phóng ngay về phía người đồ đen đối diện, dũng cảm vô song chém một kiếm vung xuống, người nọ không kịp đề phòng, trực tiếp bị đâm cho hộc máu...
Khăn che mặt cứ như vậy nhẹ nhàng rơi xuống.
“...” Trong im lặng, Vân Nhàn chậm lụt thốt lên, “Cô nương Tức Mặc Xu, ta thấy cứ trùng hợp cỡ này nữa thì không tài nào giải thích bằng hai chữ trùng hợp được rồi.”
...........
Lời tác giả:
Thực chất Càn Khôn Thành đang làm nền cho phó bản Nghịch Sen lòng thanh tịnh bên dưới.
Công bằng công bằng, mỗi người trong nhóm nhân vật chính đều có một phó bản môn phái dành riêng, tên đều được đặt trong giới thiệu cả rồi.
Nhân tiện đoạn chữ kiến bò ở giữa có hơi giống trạng thái tinh thần của tôi, viết được mười ngàn chữ một ngày rất vui vui vui vẻ vẻ vẻ vẻ (bị lôi đi)