Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 86: Càn Khôn Thành (Xong)



Người đồ đen này chính là Thánh nữ Ma Giáo đã chia tay tại Đường Linh Quốc, Tức Mặc Xu.



Tức Mặc Xu đâu ngờ thân phận của mình bị bại lộ dễ dàng thế này, nàng ấy tức giận túm lấy người tí hon nguyên anh màu xanh và ném ra: “Ta muốn đi đâu còn phải báo cáo với ngươi à?”



Sau khi hấp thu nguyên thần của Ma tu tầng Phân Thần, tu vi của nàng ấy theo đó tăng vọt lên tầng Xuất Khiếu, đừng nói chế ngự nguyên anh, chế ngự bản thân Vân Nhàn đã không thành vấn đề.



Người tí hon nguyên anh suýt chút nữa bị ném xuống đất, thấy đá trúng vào tấm sắt, nó túm lấy kiếm nhỏ hối hả chạy về trước mặt Vân Nhàn, đầu không ngoảnh lại cứ vậy chui vào đan điền.



Bộ dạng mềm nắn rắn buông chạy trối chết này cũng hết sức quen thuộc.



“?” Vân Nhàn không thể tin nổi, “Ngươi cũng biết điều quá rồi đấy!”



“Nhắc nhở một chút, ngươi mắng nó cũng y như mắng chính mình.” Thái Bình hả hê mà rằng, “Nguyên anh của ngươi không có ý thức tự chủ, chỉ bắt chước hành động theo tiềm thức của ngươi thôi. Tại sao nguyên anh được gọi là nguyên anh, vì nó chính là ‘bản ngã’ của ngươi.”



Vân Nhàn không muốn thừa nhận.



Ý là bản thân nàng thích chạy trốn như vậy phải không,



Trước tiên mặc kệ nó đã, Vân Nhàn ngẩng đầu nhìn Tức Mặc Xu trước mặt, cái nhìn dần có vẻ phức tạp.



Tức Mặc Xu bị nàng nhìn chòng chọc đến mức toàn thân không thoải mái, hỏi: “Làm gì đó?”



“Thánh nữ.” Vân Nhàn gãi gãi mặt, trả lời, “Lần đầu tiên thấy ngươi mặc nhiều đồ thế, ta có chỗ không quen.”



Tức Mặc Xu: “...”



Túc Trì: “...”



“Ý ta là lần nào hai chúng ta cũng tình cờ ‘gặp nhau’, một hai lần thì thôi, lần này có hơi quá rồi đấy?” Vân Nhàn nói vào chuyện chính.



Suy cho cùng Đại Chiến Tứ Phương và Đường Linh Quốc là nội dung có viết trong thoại bản, thây kệ cốt truyện đã bị bóp méo thành dạng gì, Tức Mặc Xu xuất hiện ở đó là hợp tình hợp lý hợp quy; trong khi Càn Khôn Thành này không hề được nhắc đến một chữ trong thoại bản, do đâu Tức Mặc Xu lại xuất hiện?



Tức Mặc Xu vẫn dùng câu nói nọ: “Ta muốn đi đâu, không cần phải báo cáo với ngươi.”



Nàng ấy ra vẻ từ chối giao tiếp, bầu không khí giương cung bạt kiếm, biểu cảm hai người cứng đơ. Một lát sau, Vân Nhàn mới lạnh lùng mở miệng: “Vậy ngươi có thể nói cho ta biết vì đâu đêm nay ngươi lại xuất hiện ở đây không? Người trước đây ở ngoài phòng ta có phải là ngươi không? Đao Tông cấu kết với Ma Giáo, chẳng lẽ ngươi đến đây để diệt cỏ tận gốc?”



Tức Mặc Xu cười khẩy: “Ngươi có tư cách gì chất vấn ta?”



“Thôi mà thôi mà. Ta biết ngươi sẽ không làm chuyện xấu.” Vân Nhàn thay đổi giọng điệu, “Cứ nói cho ta biết đi, ta bảo đảm sẽ không nói ra ngoài.”



Thái Bình: “... Tức Mặc Xu là ma nữ, không phải bạn cùng lớp của ngươi.”



Nàng chớp chớp mắt đôi lần, chẳng ngờ trông thật sự có vài phần mềm mại, trông muốn véo lắm. Tức Mặc Xu nghẹn họng, cơn điên tiết ngập tràn chực đánh vào bông, một lúc sau nàng ấy mới thờ ơ đáp, “Ta đến không phải vì chuyện của Đao Tông, cũng không định ra tay với ngươi. Đừng nghĩ quá nhiều.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vậy thì vì đâu?” Vân Nhàn chất vấn, “Ngươi đến phòng của Liễu Lưu để giết ông ta hoặc là để cứu ông ta. Ra tay với ta để che mắt người khác, hoặc để bảo vệ Liễu Lưu.”



Tức Mặc Xu: “Ngươi cảm thấy ta đến làm gì?”



“Muốn giết hắn, ít nhất phải có lý do.” Vân Nhàn vừa dứt lời đã nghe Tức Mặc Xu nói ngay, “Lý do chính là ông ta đáng chết.”



Vân Nhàn nghẹn lời: “Thánh nữ à, ngươi nói như vậy chẳng khác gì không nói?”



Tức Mặc Xu hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi: “Ngươi thích nghe hay không thì tùy!”



Nàng ấy đi vô cùng dứt khoát, trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi. Vân Nhàn phóng thần thức ra bốn bề, không ngờ chẳng thấy bóng dáng Trâu yêu và Mị Yên Liễu, rất khó không hoài nghi Tức Mặc Xu đã thoát khỏi sự quản lý của Ma Giáo sau Đại Chiến Tứ Phương, đi một mình lung tung khắp bốn giới.



Không hiểu, thật sự không hiểu. Vân Nhàn lại vào phòng, lấy chiếc đèn lồng giấy vừa thoáng nhìn thấy kia ra. Nét mực trên đó thoạt trông như màu đen, tuy nhiên tới bây giờ lại gần, nó đã ẩn hiện màu đỏ sẫm, chực máu khô.



“Không hại người không hại mình bất tử bất diệt?” Sao nghe cứ kỳ quái thế nào ấy, Vân Nhàn khó hiểu thốt lên, “Đại sư huynh, ta không quen lắm với các môn phái Tây Giới. Huynh xem thử đi, đây chắc chắn là phù hiệu của Phật Môn ư?”



“Trên dưới đảo lộn, trái phải ngược nhau.” Túc Trì cho biết, “Tướng Nghịch Phật.”



Thần sắc chàng đơ ra một thoáng, dường như đã hiểu ra điều chi.



“Xem ra có liên quan đến chuyện Kỳ Chấp Nghiệp đã nói. Có điều vì đâu chiếc đèn giấy này lại xuất hiện trong phòng của Liễu Lưu? Chuyện này có dắt đây gì với Đao Tông?” Vân Nhàn nghĩ mãi, thật sự bứt rứt trong lòng, rất muốn tát cho Liễu Lưu một bạt tai để ông ta tỉnh lại xong hỏi cho ra nhẽ, “Bây giờ xem ra mới chỉ là đổi sang tín ngưỡng khác, tạm thời chưa gây ra sóng gió quá lớn. Tuy nhiên Đại sư Minh Quang đã đến rồi, hiển nhiên không tài nào xem nhẹ chuyện này.”



Tiền bối Phật Môn nhiều vô số kể, ngoại trừ những cao tăng đã bế quan mấy chục năm không ra ngoài, hiện tại người có đức cao vọng trọng nhất chính là Minh Quang. Kể thêm một người trên ông ấy nữa thì chính là vị Phương trượng tuyệt đối không thể ra khỏi chùa Phật. Việc này đủ sức khiến ông ấy ra mặt, xem ra tình hình tuyệt đối không đơn giản bằng này.



“Ừ.” Túc Trì đột ngột mở miệng, “Ngày mai ta có việc phải làm, ba ngày sau sẽ trở về.”



Vân Nhàn thấy sắc mặt chàng lạnh đi nhiều, dường như đang che giấu điều gì, mỗi tội Túc Trì không nói, nàng cũng không hỏi, chắc hẳn không phải chuyện xấu gì. Thế là nàng vỗ ngực mà rằng: “Hiểu rồi. Ba ngày đã đủ để ta giải quyết những chuyện này tại Càn Khôn Thành.”



Giọng điệu còn lớn lối tợn, có vẻ cây ngay không sợ chết đứng, đáy mắt Túc Trì tan đi vài phần băng giá, chàng nhẹ giọng nói: “Đừng quá lỗ mãng. Nguyên anh là linh khí của một người hội tụ thành thực thể, cần phải bảo vệ cho tốt, sau này không được mặc sức lấy ra chơi nữa.”



Cũng giống như nguyên thần của Ma tu tầng Phân Thần kia, nếu thân thể bị hủy, nguyên anh còn giữ lại, âu vẫn còn một đường sống, cùng lắm thì con đường tu tiên bắt đầu lại từ đầu một lần nữa; nhưng nếu nguyên anh bị người ta phá hủy thì đúng là vô phương cứu chữa.



“A?” Vân Nhàn sững sờ, “Vậy lúc nãy ta gọi nó ra, sao huynh không ngăn ta lại?”



“Tức Mặc Xu sẽ không làm hại muội.” Túc Trì cụp mắt cho biết, “Một ngày trước ta đã biết nàng ta ở đây. Lúc đó có một người của Đao Tông dấm dúi ngoài cửa sổ của muội, vừa lúc đụng phải nàng ta. Trên người nàng ta có mùi máu mươi, lần này đến chỗ ở của Liễu Lưu có lẽ là tiện đường muốn diệt cỏ tận gốc.”



Đột nhiên Vân Nhàn cảm thấy khi nãy mình quá mất lịch sự: “Vậy sao nàng ta không nói? Không, sư huynh, sao huynh không nói với ta sớm hơn kia chứ?”



“Muội biết sớm hơn thì đã sao.” Túc Trì nói thản nhiên, “Hỏi trực tiếp nàng ta, nàng ta chỉ nói ‘trùng hợp’, ‘tiện đường’, nói không chừng còn thẹn quá hóa giận. Hãy giữ thể diện cho nàng ta đi.”



Vân Nhàn gãi đầu: “...”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trời ơi, Túc Trì bắt chước giọng điệu của Tức Mặc Xu giống cực… Đại sư huynh còn có tài năng kinh người như vậy!!



“Còn nữa, mặt nạ mới làm.” Túc Trì lột bỏ sản phẩm thô sơ của lính mới trên mặt Vân Nhàn xong tiêu hủy, lại thay một cái mới, “Cẩn thận một chút. Ta đi trước.”







Vân Nhàn đưa nhật ký của Liễu Lưu được mình mang về cho mọi người xem, sau khi xem xong, cả đám dậy sóng trong lòng mãi không thôi.



“Tuy rằng cảm thấy vô cùng hoang đường.” Kiều Linh San nói từ tốn, “Nhưng vừa nghĩ đến là người của Đao Tông thì cảm thấy bình thường trở lại.”



Phong Diệp không phụ sự mong đợi, cuối cùng đã liều lĩnh lén lấy khỏi nhà bếp một đóa hoa nhỏ mặc cho bị đánh bầm dập mặt mũi. Bông hoa mang hình dạng trong suốt, trong nụ hoa chứa những hạt nhỏ đến mức gần như không nhìn thấy, chắc hẳn đây chính là “Phong Hoa” trong miệng Liễu Lưu.



“Hiện tại tiệm mì đao cắt không phải là trọng điểm.” Tiết Linh Tú vừa mới bị Phương Phi mắng cho một trận, mặt đen sì, hắn bảo, “Trọng điểm là loại thảo dược cấm này được ai cung cấp số lượng lớn ngần ấy cho Đao Tông? Đối phương có biết tác dụng của nó đối với Đao Tông?”



Vân Nhàn: “Tiết huynh, ngươi biết Phong Hoa này sẽ gây bệnh hả?”



“Sẽ gây bệnh, cũng gây nghiện.” Tiết Linh Tú dùng ngón tay trắng nõn vân vê nụ hoa, hạt vỡ ra ngay, tỏa ra một mùi hương kỳ lạ thoang thoảng về nơi chóp mũi mọi người, “Nhưng nhìn liều lượng đó sẽ chỉ gây ra một số bệnh nhẹ không nghiêm trọng, mùi cực nhạt, người thường hoàn toàn không nghĩ đến do thứ này, chỉ cảm thấy dạo này bản thân quá mệt mỏi, cứ nghỉ ngơi tí là khỏi.”



Việc Phương Phi cần làm chỉ là tùy bệnh hốt thuốc, thế thì người thường sẽ cảm thấy đến Hạnh Lâm Các một chuyến đã sảng khoái tinh thần một cách kỳ diệu mấy ngày, dường như mọi bã bời đều tan biến sạch sành sanh...



“...” Vân Nhàn hết nói nổi, “Sao nghe cứ giống mấy tiệm xoa bóp thế nào ấy.”



Mọi người đều bặt thinh.



Vân Nhàn: “Nói như vậy, ta lại nghĩ ra một cách kiếm tiền! Tiết huynh, ngươi dạy ta vài chiêu đấm bóp…”



Tiết Linh Tú: “Sao ta lại biết thứ này chứ?!”



“Tờ báo lá cải nói không sai, người này thật sự không có y đức gì cả.” Tiết Linh Tú ghét bỏ, hất Phong Hoa vụn từ đầu ngón tay đi, dùng khăn tay lau kỹ, nhìn quanh mọi người, “Bây giờ tính sao?”



Cơ đại tiểu thư lại không có ở đây, chẳng hay có phải lại đi đánh nhau với người của Đao Tông hay không; Liễu Nhứ càng không thấy bóng dáng, không biết có đang dưỡng thương hay chăng.



Kỳ Chấp Nghiệp bị Đại sư Minh Quang mang đi cắt băng khánh thành cùng, càng không tỏ đại sư huynh đã đi làm chuyện gì tận ba ngày sau mới quay lại.



Quay đi quay chỉ còn bốn người này, Vân Nhàn suy nghĩ một lát mới đề nghị: “Trước tiên đi tìm Lưu tiểu thư đã.”



“...”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nói là Càn Khôn Thành không có hoàng thất, mỗi tội bấy giờ xem ra, Lưu phủ có khác gì hoàng thất đâu.



Rường cột chạm trổ, xa hoa đến mức Vân Nhàn suýt nữa sinh lòng đố kỵ, người hầu ra vào tấp nập, nằm tại khu tất đất tất vàng của Càn Khôn Thành mà còn xây phủ đệ to hơn cả sơn môn, thật sự là một tay che trời.



Thị nữ dẫn mọi người vào trong, cả nhóm còn đang đứng từ xa cách cửa phòng đã nghe thấy ngay tiếng Hồ yêu đực khóc sướt mướt từ bên trong đã lấy làm hãi hùng. Vân Nhàn thốt lên: “Có phải chúng ta đến không đúng lúc?”



“Không.” Thị nữ đáp, “Các vị đến đúng lúc lắm.”



Giọng của Lưu tiểu thư lại vọng ra từ xa: “Ngươi ngồi dưới đất thì cứ ngồi, đừng bày ra bộ dạng không ra gì đó được không? Ta muốn nuôi hồ ly ba đuôi xinh đẹp chứ không phải người. Biết ngươi thế này ta đã không mua ngươi rồi.”



“Tiểu thư, ta có muốn đâu chứ.” Hồ ly đực khóc đến mức ruột gan đứt từng khúc, “Nhưng tổ tiên dạy ta như vậy, phải dịu dàng, phải quyến rũ, nhất thời ta không sửa được đâu!”



“Còn kiếm cớ?” Lưu tiểu thư nổi trận lôi đình, “Tổ tiên ngươi là đực hay cái? Ngươi cũng phải cân nhắc chứ, không thể cái gì cũng học theo! Ngươi còn thế nữa, ta sẽ thả ngươi đi.”



“Đừng! Tiểu thư đừng mà!” Hồ ly đực càng đau khổ hơn, oan ức mà rằng, “Tổ tiên cũng là hồ ly đực đấy!”



Lưu tiểu thư: “...”



Cả bọn: “...”



Vì đâu gần đây hồ ly đực xuất hiện nhiều cỡ này. Không phải chứ, không tài nào trùng hợp thế được, chẳng lẽ là tên hồ ly đực từng cãi nhau với Ma tu ở Đường Linh Quốc? Nói thế cũng đúng, đủ sức cãi cứng với tầng Phân Thần âu cam đoan tuổi ông ta cũng không nhỏ, nói không chừng thật sự là tổ tiên của con này...



Thị nữ tiến lên gõ cửa phòng, Lưu tiểu thư tìm được chỗ xuống nước vừa lúc bèn lao xuống: “Có người đến. Ngươi vào trước đi. Đúng rồi, mau mà sửa đổi hành vi cử chỉ, kẻo người khác đến chơi cứ tưởng ta có đam mê đặc biệt gì.”



Vân Nhàn vào cửa vừa khéo nhìn thấy cái đuôi lông xù của hồ ly đực vặn vẹo biến mất ở góc phòng, nghĩ thầm: Nếu Lưu tiểu thư chỉ muốn hồ ly, tại sao không mua một con hồ ly thuần chủng là được, hà cớ gì phải hành hạ cỡ ấy.



“Hồ ly bình thường không đủ thông minh, cũng không đủ xinh đẹp.” Lưu tiểu thư nhìn thấu suy nghĩ của nàng, “Ta nhiều tiền cỡ này, muốn một con hồ ly xinh đẹp nghe hiểu tiếng người cũng không quá đáng nhỉ.”



Nói cũng đúng. Trâu yêu phía sau Tức Mặc Xu biến thành nguyên hình còn tiện thể làm thú cưỡi được nữa mà, mọi người thích là được.



Thôi kệ, nói chuyện chính trước đã, Vân Nhàn đi thẳng vào vấn đề: “Lưu tiểu thư, dạo này sức khỏe ông cụ thế nào?”



“Vẫn vậy, như cũ.” Sắc mặt Lưu tiểu thư sa sầm một thoáng, nàng ta cho biết, “Nhưng mà ông ấy bảo ta đừng lo lắng, ông ấy đã tìm được cách giải quyết, mỗi tội mấy ngày này sẽ hơi thương cân động cốt chút ít.”



Sinh mạng nằm trong tay người khác còn làm được gì nữa, xem ra hệt phỏng đoán của cả đám trước đó khi giao một số thứ có thể lung lay căn cơ cho Đao Tông bảo quản. Tuy nhiên Lưu phú thương lăn lộn trên thương trường nhiều năm và còn chiếm cứ một phần sản nghiệp, đương nhiên ông ta sẽ không ngồi chờ chết, đoan chắc để lại một số hậu chiêu.



Khốn nỗi Đao Tông làm việc tàn nhẫn, hơn nữa suy nghĩ của bọn họ hoàn toàn khác Rèn Thể Môn.



Rèn Thể Môn muốn duy trì hiện trạng là được, tốt nhất vẫn là thái độ thế chân vạc như trước, ổn định hài hòa. Song, giả như Đao Tông tiếp quản sản nghiệp của Lưu phú thương, bằng tính cách của Liễu Lưu, trừ khi nắm cả thành này trong tay còn không ông ta tuyệt đối không cam lòng dừng tay.



“Ta hiểu rồi.” Vân Nhàn, “Đêm nay giờ Hợi, ta sẽ mang giải dược đến đây, tiểu thư nhất định phải che giấu tai mắt người ta.”



“Hiểu rồi.” Lưu tiểu thư cũng cực kỳ cởi mở, câu tiếp theo nói ngay, “Muốn thù lao bao nhiêu?”



Vân Nhàn và mọi người phía sau đều đồng loạt cứng họng.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hỏi như vậy, ngay từ đầu bọn nàng đã không nghĩ đến chuyện còn muốn thù lao.



“Thật không dám giấu giếm.” Vân Nhàn thành thật trả lời, “Chuyện thù lao thì miễn đi, chúng ta không đến đây vì cái này.”



“Ba mươi ngàn linh thạch.” Lưu tiểu thư thấy Vân Nhàn khẽ nhíu mày, hình như tưởng nàng thấy không đủ bèn nói thêm, “Thêm một cửa hàng ở Càn Khôn Thành tùy ngươi chọn.”



Vân Nhàn: “Nhất định sẽ xả thân quên mình vì Lưu phủ!!!”



Cả bọn: “...”



Ngươi mang tí khí phách được không hả!!!



Như ngựa không ngừng vó, khi đã nắm được toàn bộ thông tin, cả đám lại xếp hàng đến Hạnh Lâm Các.



Đâu rõ vì đâu gần đây hình như bệnh nhân của Hạnh Lâm Các ít đi, Vân Nhàn còn đang đau lòng vì phải tốn linh thạch để đăng ký khám bệnh lần nữa. Tên quản sự chó má xem thường người khác khi trước đã nói ngay: “Phương thần y đã đợi các vị từ lâu rồi, lên lầu thôi.”



Vân Nhàn không hề bất ngờ: “Ừ.”



Kiều Linh San khó hiểu hỏi: “Sao gã biết chúng ta sẽ đến?”



Vân Nhàn trả lời: “Nếu Thiết Trụ thật sự có ý đồ gì với chúng ta, ngày đầu tiên Liễu Lưu đã phái người đến giết ta rồi.”



Có thể nhìn ra, tuy rằng người tên Phương Phi này trông có vô số liên hệ tới Đao Tông, cũng như là một mắt xích trong kế hoạch của Đao Tông, tuy nhiên chắc hẳn trong lòng y không trung thành. Lúc mới từ Đường Linh Quốc đến Càn Khôn Thành cầu y, gã đã biết mình là Vân Nhàn cũng nên. Giả mà gã thật sự muốn đối phó với cả bọn thì ngày hôm sau tin tức Vân Nhàn ở đây sẽ truyền khắp Đao Tông, chứ không phải đến bây giờ mình vẫn dựa vào lớp dịch dung vụng về để suốt ngày bung lụa.



Đúng là cả nhóm đi đến lầu hai đã thấy Phương Phi vẫn trưng ra bộ dạng lười biếng đấy, gã nằm bò ra bàn mà rằng: “Muốn lấy giải dược chưa chắc đã dễ như vậy.”



Sao vừa lên đã tung chiêu lớn thế, Vân Nhàn: “Gì kia, tạm thời ta vẫn chưa chắc chắn giải dược có ở chỗ ngươi hay không.”



“...” Phương Phi hơi ngồi thẳng dậy, “Các ngươi tìm ta có việc gì?”



Mọi người: “?”



Còn qua loa hơn nữa không!!!



“Phương Thiết Trụ!” Vân Nhàn – một diễn viên kịch từ trong trứng – thành công đón nhận kịch bản, nghiêm nghị vỗ ra một xấp báo lá cải, “Chúng ta đã nắm được toàn bộ quá trình thành danh của ngươi! Được tông chủ Đao Tông hậu thuẫn, y quán nhỏ cấp tốc đổi mác thành Học viện Hoàng gia, dùng Phong Hoa thúc đẩy bệnh nhân lệ thuộc vào Hạnh Lâm Các, bây giờ lại còn định đầu độc Lưu phú thương! Tội ác của ngươi chất chồng như núi, còn không mau nhận tội!”



Phương Phi: “Ngươi có bằng chứng không?”



Vân Nhàn chậm rãi bày cuốn nhật ký ra, lại dí tờ báo lá cải vào trước mặt gã, “Mời xem.”



Phương Phi không đổi sắc mặt: “Ngươi lấy cái này ra ngoài, người khác chỉ thấy ngươi chậm phát triển chứ không phải là Liễu Lưu.”



Kiều Linh San: “Không đâu. Ai cũng biết đầu óc của người Đao Tông có vấn đề.”



“Còn nữa!” Thấy sắc mặt Tiết Linh Tú không hằn vẻ bất ngờ, Vân Nhàn định nhân tiện lừa hắn một vố, “Bản thân ngươi là đệ tử môn phái khác, thế nhưng lại lén học châm pháp của Diệu Thủ Môn, thật sự quá quắt! Ta, Vân Nhàn, tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn!”



“Lén học?” Phương Phi ngẩng đôi mắt thâm quầng lên nhìn Tiết Linh Tú, “Ta vốn là đệ tử Diệu Thủ Môn, sao lại lén học?”



Tiết Linh Tú: “?”



“Không thể chỉ vì ta về quê thăm người thân mà tước bỏ thân phận đệ tử của ta chứ?” Phương Phi nói rề rà, “Dựa theo bối phận, ngươi còn phải gọi ta một tiếng sư thúc.”



Tiết Linh Tú vốn đã khinh thường người này, lập tức nói ngay: “Ngươi nói bậy bạ gì đó?”



“Ta nói bậy? Tiết tứ thiếu, nói không chừng hồi ngươi còn nhỏ ta còn từng bế ngươi nữa kìa.” Phương Phi dùng giọng điệu trêu chọc, “Thích cha hơn hay thích mẹ hơn này?”



Tiết Linh Tú cả giận: “Ngươi...!”



Vân Nhàn bình tĩnh: “Mẹ.”



Mọi người: “Ai mượn ngươi cướp lời hả!!!”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phong độ của Tiết Linh Tú không cho phép hắn tranh cãi đến mức mặt đỏ tía tai trước mặt mọi người, cuối cùng hắn chỉ lấy quạt xếp ra quạt mạnh, một lúc lâu sau mới lạnh lùng mà rằng: “Vậy bây giờ ngươi làm vậy là có ý gì?”



Phương Phi chỉ lặp lại lần nữa: “Muốn lấy giải dược chưa chắc đã dễ dàng như vậy.”



Trong lúc mọi người im lặng, Phong Diệp lại vận dụng kỹ năng nhìn sắc mặt cực cao của mình, lặng lẽ truyền âm: “Thực chất gã không muốn làm khó chúng ta tuy nhiên có nhược điểm gì đó nằm trong tay Đao Tông, bản thân hết cách, ít nhất ngoài mặt không thể làm căng.”



Vân Nhàn: “Phong Diệp, khi nào ngươi mở lớp đi, ta đến học.”



Phong Diệp: “Quá khen. Nếu ngươi bằng lòng học, ta có thể dạy ngươi...”



Vân Nhàn: “Không cần bạc chứ?”



Phong Diệp: “?”



Kiều Linh San: “Tỷ bớt keo được không. Lần này thành công, tỷ có 30 ngàn linh thạch của Cơ đại tiểu thư, 30 ngàn linh thạch và một cửa hàng để cho thuê của Lưu tiểu thư, hoàn toàn đã trở thành bà chủ nhỏ đấy.”



Vân Nhàn: “Sửa chữa Thũ Lĩnh một lần cũng tốn kha khá tiền đây này…”



Ba người nói chuyện giết thì giờ không coi ai ra gì, chỉ có Tiết Linh Tú vẫn đang nghiêm túc làm việc: “Vậy ngươi muốn thế nào?”



Phương Phi vỗ tay, một nữ tử đi lên phía trước, trên tay bưng một hộp thuốc, hộp thuốc mở ra, bên trong chính là một củ nhân sâm trông không giống vật phàm nằm đấy.



Tiết Linh Tú gật đầu.



Hắn xác nhận, đây đúng là giải dược.



“Đây là giải dược.” Phương Phi như có điều suy nghĩ, đứng dậy thốt lên, “Nghe nói chưởng môn Kiếm các Vân Lang có tài chơi cờ xuất thần nhập hóa, ngươi là con gái của chưởng môn, chắc hẳn tài chơi cờ cũng rất cao siêu. Vừa hay ta cũng có chút nghiên cứu về cờ, chi bằng một ván phân định thắng thua?”



“Nếu ngươi thắng, ta sẽ dâng giải dược lên. Nếu ngươi thua, về sau đừng nhắc đến chuyện này nữa.”



Vân Nhàn: “...”



Cả bọn: “...”



Cố ý phải không.



Phương Phi khó hiểu: “Sao vậy? Ta nói sai ư?”



Bình thường tới chơi cờ bay* mà Vân Nhàn còn dễ bị mấy số sáu cùng đá về nhà, đừng nói chi đến cờ tướng. Trong lúc ai nấy nhíu mày, lần này nàng lại tự tin, hào sảng kêu: “Đến đây! Một ván phân định thắng thua!”



*Cờ bay: Người chơi phải tung một số chẵn để di chuyển máy bay ra khu vực phóng (nhà). Nếu tung xúc xắc được số 6, người chơi sẽ phóng hoặc di chuyển một quân cờ, sau đó tung tiếp. Tuy nhiên, nếu tung thêm một số 6 nữa, thì quân cờ hoặc các quân cờ do hai số 6 trước đó di chuyển sẽ được đưa về lại nhà (là quay về điểm xuất phát).



Cái gì?



Chẳng lẽ nàng có bùa phép chiến thắng? Hay là tài chơi cờ thật sự không tệ?



Một ván sau.



Vân Nhàn: “Ba ván thắng hai!”



Ba ván sau.



Vân Nhàn: “Tính theo khung 10 điểm, ai giành được sáu điểm trước thì thắng.”



Sáu ván sau.



Vân Nhàn: “Vừa rồi là làm quen sân bãi, bây giờ mới chính thức bắt đầu.”



Phương Phi: “...”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thấy sắc mặt gã bắt đầu xanh đen như quầng thâm mắt, Vân Nhàn rất biết điều dừng lại đúng lúc: “Thôi được rồi. Ta thừa nhận. Ta thua.”



Phương Phi phất tay một cách thê thảm, nói: “Theo như đã thỏa thuận, về đi!”



Vân Nhàn ôm đồ nghề lùi ra khỏi lầu các, khó có được biểu lộ khiêm tốn như vậy: “Sự việc đã đến nước này, ta đành phải tâm phục khẩu phục...”



Người đã biến mất.



Huyết áp của Phương Phi vốn đang tăng cao cuối cùng cũng có cơ hội thở dốc, nữ tử bưng hộp thuốc ngơ ngác nói: “Tài chơi cờ của người này thật quá quỷ quyệt.”



Có lúc nàng ta còn tưởng người này hoàn toàn không biết chơi cờ.



Nàng ta vừa định bưng hộp thuốc đi về, bất thình lình từ ngoài lầu các có một bóng người quen thuộc bay vào, trên mặt bịt một tấm khăn đen, cười ha hả, giọng điệu không chút nhấp nhô, đọc như máy: “Khà khà khà! Cuối cùng lão phu cũng được thấy bảo bối này! Ta cướp! Đưa đây!”



Thị nữ bất ngờ, hộp thuốc rời khỏi tay, những người còn lại co rút đồng tử, lập tức lao lên, tuy nhiên thân pháp của người này như chim én, trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.



Bên trong lầu các tức thì im lình: “...”



Thị nữ nuốt nước miếng, khó nhọc thốt lên: “Đã bịt mặt rồi, ít ra cũng phải thay y phục đi chứ.”



Huyết áp của Phương Phi lại lao vọt lên cao, gã ôm trán nghiến răng nghiến lợi: “... Thông báo cho Liễu trưởng lão, giải dược bị... người thần bí cướp mất rồi!”



...........



Lời tác giả:



Bé Nhàn thật sự không biết chơi cờ tướng, cờ bay cũng chơi rất dở, trò duy nhất chơi được chắc là cờ caro và cờ Tic Tac Toe (y như cờ caro nhưng giới hạn ở ô 3x3, 3 điểm trên một hàng sẽ thắng).