Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 84: Càn Khôn Thành (5)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Một lát sau, Vân Nhàn bị xách cổ áo ném ra khỏi cửa tiệm.



Cánh cửa tiệm “ầm” một tiếng đóng sập lại không tí thương tiếc.



Trên đường vẫn tấp nập người qua lại, hàng người tạp dịch hãy còn dài dằng dặc, mùi thơm của mì bay ra ngào ngạt từ trong tiệm, Vân Nhàn phủi mông đứng dậy, lúc này mới phát hiện mình vừa vào đó cả buổi sáng mà không thấy đầu bếp.



Mì được xắt nhanh lắm, chẳng lẽ không cần thuê thêm đầu bếp ư? Hay là nói Đao Tông điên rồ đến mức xắt xong mì cứ thế cất giữ, đợi khách đến mới chần qua nước rồi bưng lên?



Cách một bức tường, giọng nói yếu ớt của Kiều Linh San truyền đến: “Vân Nhàn! Giờ chỉ còn mình ta thôi! Vừa rồi quản sự nói cho ca sáng chúng ta nghỉ ngơi chút, ăn cơm trưa, nửa nén hương phải ăn xong rồi tiếp tục xắt mì.”



“Ồ?” Vân Nhàn ngạc nhiên, “Chỗ này còn bao ăn bao ở?”



Hình như Kiều Linh San đã đến chỗ ăn cơm của đám tạp dịch, đáp: “Cũng chỉ mỗi người một tô mì đao cắt thôi. Này, xin hỏi, buổi tối ăn gì vậy?”



Nàng ấy túm lấy một người hỏi, một lát sau, Vân Nhàn nghe thấy giọng Kiều Linh San: “Cũng là mì đao cắt.”



Vân Nhàn: “... Một ngày ăn hai bữa, thật sự không ngán hả?”



Đao Tông quá keo kiệt, điều quan trọng nhất đối với thợ việc chính là bữa ăn, thảo nào cả đám tạp dịch vừa rồi đều bủng beo vàng vọt, ám tối uể oải như vậy. Ngày nào cũng được ăn mỗi mì thì ai sẽ có tâm trạng tốt cho đành.



Kiều Linh San: “Bên trên còn có hai cọng rau, có một loại hạt gì đó, nhỏ lắm, người bình thường không để ý hoàn toàn không nhìn thấy. Để ta thử xem, ‘xì xụp’.”



Vân Nhàn dứt khoát ngồi xuống trước cửa tiệm: “Cảm thấy thế nào?”



“Là vị rất bình thường. Không thể nói là ngon nhưng cũng không phải dở.” Kiều Linh San nghiêm túc cho hay, “Loại mì này đủ sức khiến Lưu phú thương quen ăn sơn hào hải vị lưu luyến không quên? Chắc chắn có gì đó mờ ám bên trong!”



Vân Nhàn hỏi: “Trong đó có bí ẩn gì, chúng ta lại dò xét là sẽ biết.”



Kiều Linh San: “...”



Đúng là người này mãi không thua mồm mép.



Vì phải ăn nhanh trong vòng nửa nén hương, Kiều Linh San ở đó vừa truyền âm vừa húp sùm sụp, Vân Nhàn ngồi ngoài góc tường nghe, tiện thể quan sát xem đám khách đủ loại trong tiệm có đặc điểm gì. Đúng lúc này, cổ nàng lại bị người ta nắm lấy.



Có người phía sau hỏi: “Đang làm gì vậy?”



“Nghe mukbang.” Vân Nhàn vừa nghe giọng điệu lười biếng phóng khoáng này là biết ngay chú công hoa hòe đã đến, “Kỳ Chấp Nghiệp, chả phải ngươi bị Đại sư Minh Quang cấm túc hả? Sao ông ấy tham gia hoạt động còn dẫn ngươi theo?”



Nàng quay đầu lại, vậy nhưng lần này Kỳ Chấp Nghiệp không mặc bộ cà sa lộng lẫy kia, thay vào đó là một bộ võ phục, mắt vàng lấp lánh, gã khoanh tay nhìn lăm lăm vào nàng, nói lời chê bai: “Ai làm mặt nạ cho ngươi vậy? Xấu chết đi được.”



Gã đứng phía sau nhìn hồi lâu vẫn không chắc cái cục ngồi xổm dưới đất này có phải Vân Nhàn hay không bèn quyết định so sánh độ dày của cổ, vừa bóp vào gã biết ngay, đúng là người này rồi.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn ngước mắt nhìn gã, chẳng rõ có phải vẫn đang ở tuổi dậy thì phát triển chiều cao không mà sao nàng cứ thấy Kỳ Chấp Nghiệp cao hơn. Không được, tuyệt đối không được, Tiết Linh Tú sẽ tức chết mất.



“Ngươi hiểu cái gì? Đại sư huynh ta làm mặt nạ lần đầu đã chân thực mức này tức là đã có tư chất tót vời.” Vân Nhàn nhìn ra sau lưng gã, “Tiểu sư phụ Minh Thư đâu? Sao hắn không đến? Đã dẫn theo thì dẫn theo cả hai luôn chứ.”



Nào ai tỏ mỗi lần nàng thành công khiến Minh Thư mở miệng đều sẽ có một cảm giác thành tựu bất chấp sống chết của người khác.



“Ai nói nhất định phải dẫn theo số chẵn? Ngươi tưởng là ông Hầm ông Hừ* hay gì?” Kỳ Chấp Nghiệp thấy nàng không hề có bộ dáng ngạc nhiên nào đã bĩu môi, “Minh Thư không đến, phải nán lại chùa tĩnh tu. Hắn bảo trung nguyên quá đáng sợ, muốn về Tây Giới.”



*Ông Hầm ông Hừ: hai thần giữ cửa Miếu của đạo Phật, một người thì phun khí trắng từ mũi, một người phun khí vàng từ miệng.



Vân Nhàn: “... Cũng được mà, haha.”



Kiều Linh San vẫn đang húp mì cấp tốc, Vân Nhàn lại thả thần thức ra, tiếp tục nghe những cuộc trò chuyện của khách hàng trong tiệm.



“Thật kỳ lạ, rõ ràng là vị rất bình thường mà ba ngày không ăn lại thấy thèm...”



“Bình thường thì bình thường nhưng giá rẻ mà. Rẻ, tiện lợi, lúc nào cũng ăn được, vậy là tốt lắm rồi.”



“Những năm gần đây Đao Tông đổi tính à? Biết lấy lòng dân chúng luôn?”



“Không có việc thì không đến nơi tôn nghiêm, đoan chắc cái đám người đó có mục đích gì đấy, ngươi tưởng bọn họ tốt bụng vậy chắc?”



“Đúng rồi, hình như dạo này Đao Tông thật sự tranh chấp với Rèn Thể Môn đấy, buổi tối ta ra ngoài mua bao giấy chùi cũng thấy được mấy môn phái người ta lại sống mái với nhau...”



“...”



Kiều Linh San ở bên kia lau miệng, thốt lên: “Vân Nhàn, ta tiếp tục xắt đây. Nếu có tin tức gì, ta sẽ báo cho tỷ ngay lập tức.”



“Đã biết.” Vân Nhàn bịt tai, cũng truyền âm lại, “Cố gắng tìm cơ hội xem thử sau bếp, nếu bọn họ muốn bỏ gì đó vào mì chắc chắn phải vận chuyển nguyên liệu.”



Cũng không biết bên Phương thần y, Tiết Linh Tú và Phong Diệp thế nào rồi. Kỳ Chấp Nghiệp ở bên cạnh lại hỏi: “Các ngươi đang làm gì vậy?”



Dù sao tạm thời chưa tập hợp, Vân Nhàn tóm tắt ngay sự việc ở Càn Khôn Thành cho Kỳ Chấp Nghiệp nghe: “Chính là như vậy như vậy, thế này thế này, trước là như thế, sau là như nọ...”



Kỳ Chấp Nghiệp nghe xong, nhìn Vân Nhàn bằng ánh mắt kỳ quái.



Vân Nhàn: “Có chuyện thì nói.”



Kỳ Chấp Nghiệp nói: “Ngươi muốn nghe cách của ta không.”



“Ngươi cứ nói đi.” Vân Nhàn đang lo lắng về tình trạng năm người cộng lại dùng chung một não rưỡi của tiểu đội mình hiện tại, cái gì cũng nghe thử xem sao, “Để ta xem tham khảo được không.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kỳ Chấp Nghiệp cho biết: “Ngươi muốn xem sau nhà bếp, ta giúp ngươi đập nát tiệm, chẳng phải sẽ nhìn thấy được à.”



“...” Vân Nhàn khó khăn bày tỏ: “Ta hiểu ý ngươi, nhưng nếu ngươi cứ thế, ta sẽ rất lo lắng cho trạng thái tinh thần của Đại sư Minh Quang.”



Chắc hẳn Kỳ Chấp Nghiệp cũng khá e dè người sư phụ này của mình, một lúc sau gã mới đổi cách khác: “Ngươi có thể đeo mặt nạ thì vì đâu ta lại không thể? Giả trang thành đệ tử môn phái khác là được.”



“Ừ. Đúng rồi nha.” Vân Nhàn nói mát, “Vậy thì đổ vấy cho môn phái nào đây? Nay Rèn Thể Môn đang tranh đấu sống chết với Đao Tông mà vẫn chưa sổ toẹt ra, rõ ràng không muốn công khai xung đột. Giả như đệ tử Rèn Thể Môn đập phá tiệm của người ta thì ý nghĩa lại khác. Diệu Thủ Môn? Diệu Thủ Môn toàn là Y tu, rảnh rỗi đi đập phá tiệm người ta làm gì. Đông Giới càng không cần phải nói, hiện tại chúng ta dịch dung chính vì không muốn để người Đao Tông biết mình đã đến Càn Khôn Thành.”



“Vậy thì không giả trang nữa.” Kỳ Chấp Nghiệp không hề bị ảnh hưởng chút nào, “Đã ai cũng nghĩ hòa thượng không tài nào đập phá tiệm người ta, bọn họ sẽ nghĩ khéo khi đệ tử Rèn Thể Môn giả trang thành hòa thượng...”



Hai người vừa đi trên đường vừa nói chuyện, Vân Nhàn xẵng ngay mua một xiên kẹo hồ lô gặm, nói: “Cái giá phải trả cho giả trang hòa thượng quá lớn.”



Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày: “Lời này là sao?”



“Ngươi muốn cạo trọc đầu hả?” Vân Nhàn cho biết, “Kiểu gì ta cũng không muốn.”



Nếu Kỳ Chấp Nghiệp muốn cạo thì đã cạo từ lâu, bấy giờ gã vẫn để tóc dài, ngay cả Đại sư Minh Quang còn không thuyết phục được gã. Nhưng nếu gã không cạo vậy thì giả hòa thượng còn nghĩa lý gì... chẳng phải hòa thượng nổi tiếng mà không cạo đầu trên đời này chỉ có mỗi mình gã ư?



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Thôi vậy, việc này vẫn nên bàn bạc kỹ hơn.



“Nếu ngươi muốn về thì nhắn giúp ta lời hỏi thăm đến Đại sư Minh Quang.” Tuy kế hoạch của Kỳ Chấp Nghiệp có chút lý song tính khả thi quá thấp, Vân Nhàn không mượn não thành công đành tiếc nuối, tuy nhiên vẫn kính già yêu trẻ cực, “Tuổi đã cao rồi, còn phải dẫn theo tiểu bối bôn ba bốn bề, thật sự quá vất vả.”



Hiển nhiên Đại sư Minh Quang là người biết quản lý thời gian, nghe Kỳ Chấp Nghiệp tổng kết có thể thấy được sau khi tham dự xong buổi đấu giá, ông ấy lại vội vã đến một quán rượu dự lễ cắt băng khánh thành, cắt băng khánh xong đã tiếp tục ngồi xe đến chùa miễu chủ trì pháp sự, một ngày bận rộn liên tục không ngơi nghỉ suốt ngày đêm, ngay cả lời mở đầu còn không thay đổi.



Cái gì A Di Đà Phật, cái gì chư vị mạnh khỏe, nhân dịp tiết trời thu thổi lá vàng mát mẻ, chúng ta chào mừng hoạt động gì gì đó, bình mới rượu cũ, hiệu suất cực kỳ cao.



Chẳng có ai bất mãn, bởi lẽ mọi người đều biết Đại sư Minh Quang chỉ là người đến trấn giữ, nói cách khác chính là linh vật, cho dù ông ấy đứng trên đó chỉ nói mỗi một câu A Di Đà Phật âu hiệu quả vẫn y nhau.



“... Ai nói với ngươi sư phụ ta đến để kiếm tiền cúng dường?” Kỳ Chấp Nghiệp nghe ra hàm ý trong lời nói của nàng, nhíu mày, “Lần này ta và sư phụ đến đây vì có việc quan trọng cần xử lý.”



“Ồ?” Vân Nhàn hứng thú ngay, nàng xoay người lại, hỏi, “Việc quan trọng gì việc quan trọng gì?”



Nàng dịch dung rất bình thường thêm chuyện đúng lúc này đây bên người lại có một nam tử mặc võ phục dung mạo tuấn tú đi theo, thế nên cái nhìn của người đi đường đều hàm chứa vẻ bừng tỉnh đại ngộ sau khi nhìn rõ hai người, chỉ chào hàng mỗi mình nàng.



Kỳ Chấp Nghiệp, một món sản phẩm thượng hạng, lập tức khiến Vân Nhàn trông có vẻ khá giàu có.



Kỳ Chấp Nghiệp hoàn toàn không nhận ra mình đã bị coi là món đồ, lông mày hơi nhíu lại, đáp: “Gần nửa tháng nay, sư phụ phát hiện hương đèn trong các chùa tại khu vực Càn Khôn Thành đều giảm đi bất thường, ngay cả đèn cầu phúc chuẩn bị cho Trung Thu cũng không người hỏi thăm.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Sự việc bất thường ắt có ma, huống hồ chi tín ngưỡng tông môn và cuộc chiến giữa mì đao cắt lẫn mì bò không giống nhau. Đèn cầu phúc không hề đắt đỏ, thậm chí Phật Môn không thu bao nhiêu bạc, có chăng người cầu phúc phải bỏ ra rất nhiều tâm sức. Máu đầu ngón tay, vật tùy thân của người cầu phúc, giấy dầu, đèn cầy nhiễm hơi thở, còn phải tự tay làm khung đèn, rồi đợi đến đêm Trung Thu thắp nến thả đèn lên trời, quỳ lạy cầu nguyện trong tiếng tụng kinh ở chùa.



Tiền hương đèn ít đi còn có thể vì cơn cớ khác, tuy nhiên người sẵn lòng tự tay làm đèn cầu phúc nhất định có tín ngưỡng rất thành kính với Phật Môn, phần lớn toàn là những người năm nào cũng cúng một ngọn đèn. Vậy mà nay họ bỗng dưng biến mất tập thể, chuyện kỳ lạ ngần này bảo sao Đại sư Minh Quang phải lặn lội đường xa đến Bắc Giới.



“Di cư tập thể? Hay là, đổi tín ngưỡng? Theo Đạo giáo rồi ư?” Vân Nhàn không có tín ngưỡng gì nhưng vẫn biết tín ngưỡng lâu dài không tài nào nào thay đổi trong phút chốc, “Các ngươi đã phát hiện ra manh mối gì chưa?”



Kỳ Chấp Nghiệp bày ra bộ dáng trong lòng không vui, nói: “Người đó không di cư cũng không đổi tín ngưỡng. Hắn nói mình vẫn tin Phật, chỉ là không tin Phật đó nữa.”



Vân Nhàn ngạc nhiên thốt lên: “... Ý, ý gì thế.. Sao nghe giống như tin vào tà giáo vậy? Hắn không bị lừa tiền chứ? Kiểu như nghe giảng đạo tặng một giỏ trứng ấy.”



“Không có. Hơn nữa sư phụ cũng nói người này có nội tâm trong sáng, không hề có chút tà khí nào, còn lương thiện hơn trước rất nhiều.” Kỳ Chấp Nghiệp đầy trăm mối ngổn ngang vẫn không cách giải, “Rốt cuộc là do đâu?”



Vân Nhàn: “Rốt cuộc là do đâu?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ta không hiểu.”



Vân Nhàn: “Ta cũng không hiểu.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi có manh mối gì không?”



Vân Nhàn: “Ta, ta...”



Sao Càn Khôn Thành cứ luôn xảy ra chuyện quái đản vậy, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, đều cảm thấy đầy bi thảm, phiền muộn muốn chết. Đôi mắt vàng nheo lại, Kỳ Chấp Nghiệp chất vấn: “Tóc này không phải do ngươi tự buộc. Ai buộc cho ngươi vậy? Không phải Tiết Độc Tú đó chứ? Tên này đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi, thảo nào tu vi không có tiến triển.”



Gã đã quan sát rồi, tóc do Vân Nhàn tự buộc không lệch cũng xiên, không quá cao thì cũng quá thấp, tựa như lông gà hoặc bẹp hệt bánh dày, tóm lại, muốn ngay ngắn một lần còn khó hơn vá trời.



Vân Nhàn: “Không phải. Đại sư huynh buộc cho ta. Còn nữa, là Tiết Linh Tú chứ không phải Tiết Độc Tú, đừng có tự ý đổi tên cho người khác.”



Đại sư huynh nào đó, không quen biết, tuy nhiên không phải tên thần kinh Tiết Độc Tú là được. Lông mày Kỳ Chấp Nghiệp tức thì giãn ra, gã bảo: “Buộc cũng ổn phếch.”



“Ừ.” Vân Nhàn nhìn thấy Thiết Đản đang đi tới đây từ xa, phía trước là Cơ Dung Tuyết, bèn vẫy tay với hai người họ, nói, “Lần sau bảo đại sư huynh tết cho ngươi một cái bím tóc nhỏ, không lấy tiền ngươi đâu.”



Phong Diệp và Tiết Linh Tú bên kia cũng xuất hiện ở góc đường, mọi người tìm một quán trà ngồi xuống, trao đổi thông tin với nhau.



Cơ Dung Tuyết nói trước: “Điều tra ra rồi, người hiện đang quản lý Càn Khôn Thành là trưởng lão danh dự của Đao Tông, Liễu Lưu. Tu vi thấp nhất trong các trưởng lão, chỉ là Nguyên Anh cao kỳ, thật ra không đủ tư cách làm trưởng lão. Có điều nghe đâu ông ta leo lên được vị trí trưởng lão vì giỏi mưu mô, biết xử lý một số việc vặt của tông môn ngoài vũ lực, hơn nữa còn giỏi có thừa ba thứ tà môn ngoại đạo.”



“Giỏi mưu mô...” Vân Nhàn chống cằm trầm ngâm mà rằng, “Không ngờ có một ngày dùng cái từ này trên người của Đao Tông, thật không thể tưởng tượng nổi.”



Tiết Linh Tú lườm Kỳ Chấp Nghiệp hai cái đầy khinh khỉnh trước đã mới mở miệng: “Bên này cũng có tiến triển. Ta và Phong Diệp đi điều tra Học viện Y tu Hoàng Gia mà Phương thần y từng làm việc, mới phát hiện đó chỉ là một nơi dạy chút kiến thức dược lý bình thường. Danh hiệu Hoàng Gia mới được đổi gần đây, thậm chí ta còn nghi ngờ Hoàng gia hoàn toàn không biết chuyện này.”



“Không phải không biết chuyện này.” Cơ Dung Tuyết bổ sung, “Càn Khôn Thành lấy đâu ra Hoàng gia?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vốn chỉ là một dược viện bé nhỏ, vừa gắn mác Hoàng Gia vào đã lập tức trở nên cao cấp sang trọng, Vân Nhàn lại hỏi: “Tiết huynh, vậy thuật châm cứu Diệu Thủ Môn của Phương Phi thì sao?”



“Tạm thời chưa biết, nhưng ta đã thu thập được một số tờ báo lá cải thời trước.”



Tiết Linh Tú gánh vác trọng trách bộ não của cả đội, hiệu suất thu thập tương đối cao, một loạt báo lá cải cũ bày ra trước mặt, Vân Nhàn cầm lên, chọn vài tiêu đề đọc:



“Lang băm Phương Thiết Trụ tắc trách hại người, châm cứu con trai ta thành thiểu năng! Bản thân đáp trả rằng có khả năng nào đó con trai ngài vốn đã như vậy, nhìn cha mẹ nó là biết một hai...”



“Vạch trần Phương Thiết Trụ không có chút kính nể nào đối với bệnh nhân! Giữa ranh giới sống chết còn dám nói đùa! Bản thân đáp trả rằng ngài nói chỉ muốn nghe câu trả lời bằng hai từ, ta nói ‘chết rồi’ có vấn đề gì?”



“Lên án Phương Thiết Trụ không có y đức! Lén lút giấu kim thêu của nhà ta! Bản thân đáp trả rằng tìm lại lần nữa đi, nếu không tìm thấy kim thêu vậy thì nó ở trong đũng quần của ngài rồi đấy.”



Mọi người: “...”



Trên báo lá cải viết xằng xiên không ít, chẳng hạn như về biệt danh lạ lùng của Vân Nhàn. Tuy nhiên ai nấy đều ngại rước phiền, thậm chí còn có người cho rằng đính chính chỉ tổ khiến sự việc ồn ào hơn. Trong khi Phương Phi... không, Phương Thiết Trụ thật sự cố chấp đến mức đáng kinh ngạc, chỉ cần có tin tức tiêu cực về gã, nhất định sẽ có bóng dáng gã bận rộn phản bác, phong thái độc miệng quả là không kém ngày xưa.



“Nửa năm trước gã vẫn còn là thầy lang vô danh tiểu tốt, y thuật không tinh thông, mâu thuẫn với bệnh nhân nơi nơi.” Tiết Linh Tú trầm ngâm, “Nửa năm sau đã trở thành Y tu nổi tiếng toàn thành, Y tu trụ cột đứng đầu của Hạnh Lâm Các.”



Cơ Dung Tuyết lạnh lùng bày tỏ: “Thật sự thay hình đổi dạng.”



“Chuyện đầu tiên giúp gã xây dựng hình tượng chính là vụ bệnh trĩ của Liễu Phi Nhiên.” Vân Nhàn đứng dậy, “Bây giờ ta có cơn cớ để nghi ngờ nếu thuốc giải độc của Lưu phú thương không ở chỗ Phương Phi thì sẽ ở chỗ Liễu Lưu.”



Kỳ Chấp Nghiệp mở miệng: “Muốn đập phá Hạnh Lâm Các hả?”



“Phải tìm cho ra Liễu Lưu ở đâu trước đã.” Vân Nhàn cho biết, “Chỉ cần giải được độc cho Lưu phú thương trước, thời gian của chúng ta sẽ dư dả hơn.”



Tiết Linh Tú móc mỉa Kỳ Chấp Nghiệp: “Tên lỗ mãng chỉ nghĩ được đến thế là cùng.”



“Nếu ngươi hâm mộ thể trạng của ta thì tự mình luyện tập nhiều vào.” Kỳ Chấp Nghiệp không đổi sắc mặt, cứng nhắc đáp trả, “Lúc giết nhện tại bí cảnh Tứ Phương đấy, cái thứ lộ ra ngoài cũng không đẹp mắt lắm đâu.”



Vốn đã gắng ép mình quên đi nay được nhắc đến thế là lần nữa nhớ đến cảnh tượng xấu hổ lúc ấy, Tiết Linh Tú nổi gân xanh: “... Ta cho ngươi xem chắc? Không muốn xem thì tự đâm mắt mình mù đi.”



Sao lại cãi nhau nữa rồi, Vân Nhàn bốc một nắm lớn hạt dưa từ lòng bàn tay Phong Diệp, vừa nhai chóp chép vừa kêu: “Ôi này, đừng cãi nhau nữa, giằng co như vậy khó xem lắm.”



Phong Diệp nhìn ra ngoài: “Linh San vẫn đang xắt mì hả? Có nên để ta đi thay nàng ấy một lúc không, ta sợ nàng ấy quá mệt.”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chỉ có Cơ Dung Tuyết vẫn chưa hiểu chuyện gì, khó hiểu hỏi: “Lộ ra cái gì? Ngực?”



Mọi người: “?!”



Cái gì, lại có thêm một người vui vẻ nhìn thấy hết của Tiết đạo hữu rồi ư?



“Lúc đó ta ở bên cạnh xem.” Cơ Dung Tuyết mới nhớ ra lúc ấy đám người chẳng biết mình ở đó. Thấy khuôn mặt mỏng của Tiết Linh Tú sắp đỏ bừng lên, nàng ấy lại nói lạnh đanh: “Vẫn ổn cơ mà. Tiết đạo hữu đừng tự ti, luyện to quá cũng không tốt. Vừa phải là được.”



Thiết Đản: “...” Cảm giác bỗng đâu bị công kích.



Cả bọn: “...” Mắc gì Cơ đại tiểu thư cứ thích dấm dúi ngồi xổm ở góc tường nhìn trộm người khác vậy, bản năng của sư tử hay gì.



“Thôi đừng nói chuyện này nữa.” Vân Nhàn thấy sắc mặt Tiết Linh Tú không ổn, sợ tài sản của mình mấy ngày tới lại bị hao hụt, thế là nàng bảo, “Vậy thì mọi người tiếp tục chia làm hai nhóm, ta đi tìm Liễu Lưu, các ngươi tiếp tục đi nắm thóp sơ hở tên Thiết Trụ...”



Đúng lúc này, trong quán trà gieo lên tiếng đánh đàn vui nhộn, ánh mắt mọi người không khỏi bị thu hút, thì ra là một người kể chuyện.



Người kể chuyện ở đâu cũng có, thường là những câu chuyện trong thoại bản cũ mèm, còn không bằng lấy “Ma nữ ngây thơ nóng bỏng” ra xem lại. Vân Nhàn không mấy hứng thú định xoay người bỏ đi đã nghe thấy người kể chuyện nói rằng: “Hôm nay chúng ta sẽ nói về Vân Nhàn, quán quân trận Tứ Phương một chút nào!”



Vân Nhàn cấp tốc ngồi xuống chờ được khen.



Mọi người: “...” Tâm tư của người này dễ đoán thật.



Nhưng sự việc lại không như mong muốn, đâu ngờ người kể chuyện này không những không khen nàng mà còn chèn lời vu khống trong từng câu từng chữ:



“Nói đến Vân Nhàn đó âu tâm địa độc ác lắm, không có chút nào có dáng vẻ của thiếu nữ. Trong bí cảnh Tứ Phương, nàng ta lôi kéo Nam Giới Tây Giới, dùng sức mạnh của ba giới cùng nhau đối phó Bắc Giới. Thực lực chênh lệch quá lớn, cuối cùng Liễu Thế đành tiếc nuối bại trận; ấy nhưng người này còn không nương tay, trực tiếp bóp nát kim đan của người ta. Dễ dàng xuống tay chặt đứt con đường tu tiên của một người thế này chứng tỏ tâm địa thật độc ác không thể mường tượng nổi!”



“Nói không chừng ngay cả Rèn Thể Môn của Bắc Giới cũng ngầm cấu kết với nàng ta. Tức Mặc Xu, ma nữ mất hết tính người đó, có mấy lần lén lút tha cho nàng ta, cố ý không ra tay, những điều này mọi người đều thấy tỏ! Không, đừng nói lão phu suy nghĩ nhiều. Mọi người nói xem có trùng hợp không, chuyện nổi nhất gần đây chính là náo loạn Đường Linh và kẻ gây ra lại là một Ma tu!”



“Mọi người hãy suy nghĩ kỹ xem, có phải có rất nhiều điểm bất hợp lý không? Nghĩ kỹ rồi lại nghĩ kỹ, các ngươi sẽ phát hiện ra điều khác thường trong đó. Đương nhiên lão phu không nói là Ma tu giúp nàng ta tạo thanh thế, chỉ có điều đây toàn là những suy đoán hợp lý của mọi người thôi.”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bên dưới có một tu sĩ nghi hoặc: “Cuối cùng Ma tu đó đã hồn phi phách tán, nguyên thần không còn, chết không thể chết hơn. Chẳng lẽ có kẻ ngu đến mức hy sinh tính mạng để tạo thanh thế cho nàng ta? Điều này gán ghép quá gượng ép đấy!”



“Ồ?” Người kể chuyện vỗ phách, lại hùng hổ dọa người, “Vậy ý ngươi là chuyện mà ngay cả Đại sư Minh Quang cũng không giải quyết được đã được Vân Nhàn, một Kiếm tu mới vào nghề, giải quyết xong? Ý ngươi là Đại sư Minh Quang không bằng Vân Nhàn? Có coi khinh Phật Môn cũng đừng nên thế chứ!”



Những người khác trong quán trà lập tức phóng cái nhìn lên án, ánh mắc tựa đao lao tới vút vút, tu sĩ vừa đặt câu hỏi muốn phản bác đã bị chụp mũ ngay. Bấy giờ người này hết cách giãi bày đành bặt thinh.



Vân Nhàn bị vu khống là coi khinh Phật Môn, tâm địa độc ác: “...”



Đám người bị vu khống là tay sai, ngầm cấu kết: “...”



Người kể chuyện cầm bạc hài lòng đi ra ngoài, vừa đi qua một góc đường đã bị người ta trùm bao tải.



Hắn ta giật nảy mình, run như cầy sấy: “Đại, đại đại đại hiệp tha mạng!! Không biết đã gây hấn gì với ngài! Tha mạng, ta không dám nữa!”



Một giọng nữ xa lạ chậm rãi vang lên trên đầu hắn ta: “Vừa rồi ai sai ngươi nói những lời đó?”



“Là, là thuộc hạ của Trưởng lão Liễu Lưu Đao Tông, hắn bảo gần đây chúng ta hãy nói nhiều hơn về chuyện của Vân Nhàn...” Lúc gõ phách người kể chuyện ra vẻ đạo mạo, đứng trên cao chỉ trỏ, để rồi bây giờ lại nhũn như cọng bún, hắn cho biết, “Còn bảo chúng ta nhất định phải dùng giọng điệu suy đoán, thêm vào ‘ta nói đúng lý thôi’, ‘không bênh ai cả’, ‘người qua đường thuần túy’ vân vân... Ta làm vì nuôi sống gia đình, thật sự không có ý kiến gì với Vân đại hiệp!! Thật sự đấy!!”



“Ồ?” Giọng nữ kia kéo dài, dịu dàng mà rằng, “Đừng sợ, ta không định làm gì ngươi cả. Cơ mà này, Đao Tông cho ngươi bao nhiêu tiền?”



“Mười lượng bạc, càng nhiều người nghe thì cho càng nhiều...” Người kể chuyện nghe thấy giọng điệu ôn hòa của nàng, tức thì nhen nhóm tia hy vọng một lần nữa, “Vị đại hiệp này, ngài định cho ta gấp đôi ư? Thật ra Đao Tông có nhiều chuyện bẩn thỉu lắm, ta hoàn toàn có thể bịa đặt tiếp, việc này ta thành thạo cực...”



“Ai thèm cho ngươi gấp đôi? Mơ đẹp quá đấy!” Một cước đá tới từ trên cao, giọng nữ kia hung dữ bảo, “Tiền Đao Tông cho ngươi đấy, nôn hết ra đây! Còn dám nói xấu Vân đại hiệp một câu nữa, xem ta có đánh chết ngươi không!”



Người kể chuyện: “...”