Trước khi đi, Vân Nhàn còn vô cùng cẩn thận làm một cuộc điều tra bối cảnh.
Những tiệm mì đao cắt của Đao Tông này xuất hiện ồ ạt, theo lời người được phỏng vấn, cảm giác như chỉ sau một đêm các con phố ngõ hẻm đã tràn ngập những tiệm mì này, thậm chí không có cả một quá trình thích nghi, vô số cửa hàng cũ bị đẩy ra ngoài, đến giờ vẫn chưa thể nào quen.
“Mỗi khi họ mở thêm một tiệm đồng nghĩa với việc một tiệm khác phải đóng cửa.” Vân Nhàn thốt lên, “Hệt quán nhỏ vá đế giày của bà lão mà Tiết huynh đã kể, nó cũng bị Đao Tông chiếm đóng không thương tiếc... Khoan đã, hình như hai việc này không có quan hệ cạnh tranh nhỉ?”
Kiều Linh San nói: “Mua lại, mua lại.”
Phong Diệp nói: “Có tiền, có tiền.”
Vân Nhàn: “...” Nàng biết hai người này chẳng nói được gì hữu ích. Thôi kệ, nói chung đoan chắc nàng phải đến tiệm mì đao cắt kia dò la thật giả một phen.
Cơ Dung Tuyết đã cấp tốc chạy về sau buổi đấu giá, Vân Nhàn kể toàn bộ tin tức mình có được cho nàng ấy nghe. Thấy nàng ấy phong trần mệt mỏi, nàng tò mò hỏi: “Đại tiểu thư, ngươi đi đâu làm việc vậy?”
“Đao Tông lại không an phận.” Người còn vương chút mùi máu tươi, mặt Cơ Dung Tuyết lại lạnh đi vài phần khi nhắc về Đao Tông, nna ấy cho biết, “Muốn ăn đòn.”
Xem ra là đi đánh nhau.
Vân Nhàn nhiều chuyện hỏi thêm một câu: “Lần này lại là ai?”
“Không biết, chưa từng gặp. Những người khác gọi nàng ta là sư tỷ Liễu Nhứ.” Cơ Dung Tuyết lau móng vuốt, “Nàng ta bảo ta có chuyện gì thì từ từ nói đâu ra đấy, đừng ra tay trước, đầu óc có vấn đề chắc?”
Vân Nhàn: “... Nàng ta còn ổn chứ?”
Cứu mạng! Liễu Nhứ! Sao ngươi lại xui xẻo như vậy chứ! Vừa đến Càn Khôn Thành đã bị phái đi đánh nhau rồi ư?
“Không sao, nàng ta tài lắm.” Cơ Dung Tuyết vặn lại, “Sao thế, ngươi đã từng gặp?”
“Không chỉ mỗi ta gặp mà chính ngươi cũng từng gặp rồi.” Vân Nhàn lúng túng mà rằng, “Người tối qua ngồi im lặng trong góc chính là nàng ta đó, ta gặp nàng ta ở Đường Linh Quốc, nàng ta đã giúp ta.”
Chắc là trời quá tối còn Liễu Nhứ lại luôn bịt tai không nói gì vì tránh bị nghi ngờ, Cơ Dung Tuyết hoàn toàn không có ấn tượng.
Cơ Dung Tuyết: “...”
Vân Nhàn: “...”
Hai người nhìn nhau không nói gì, lờ mờ có phần bẽn lẽn.
“Không sao, không sao, đánh cũng đã đánh rồi, còn nói mấy chuyện này làm gì, không đánh thì sao quen biết được.” Vân Nhàn cứng nhắc chuyển chủ đề, “Về tiệm mì đao cắt của Đao Tông này, ta muốn trà trộn vào đó xem sao.”
Vừa rồi Túc Trì đã mau mắn đi thu thập những tư liệu hiện có và phát hiện: hệt như các tiệm mì của Đao Tông, thông báo tuyển người cũng dán đầy Càn Khôn Thành, hơn nữa dường như mấy tiệm mì này không cần nghỉ ngơi, mở cửa mười hai canh giờ từ sáng đến tối, đèn đuốc sáng trưng.
Cứ tiếp tục như thế này đủ sức đâm khiến những tiệm khác chịu chết thôi, đêm hôm khuya khoắt người ta không bán chỉ có họ bán, đương nhiên mọi người đều đến đó ăn.
“Nhưng mà cơ sự này quá bất thường!” Vân Nhàn vận dụng bộ não nhẵn bóng của mình, quyết định phân công nhiệm vụ cho mọi người, “Bấy giờ có hai manh mối. Một trong đó chính là tiệm mì đao cắt.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ở đây, lại chia ra làm hai trường hợp. Thứ nhất, hạ độc lâu dài, mỗi lần Lưu phú thương đến ăn mì đều bỏ vào một ít. Tuy nhiên thế này rủi ro khá lớn, lỡ như lần sau ông ta không đến nữa thì sao? Thứ hai, chính là nhân cơ hội hạ độc một lần, vậy thì phải điều tra xem lần cuối ông ta đến tiệm nào.”
“Còn nữa, rất có thể thuốc giải độc nằm trong tay Phương thần y! Ai cũng biết, phần nhiều Phương thần y nổi danh khắp nơi nhờ vào sự ủng hộ của Liễu Phi Nhiên, nói không chừng gã đã bị Đao Tông mua chuộc, trở thành một tên tay sai nhỏ nhoi!”
Túc Trì đưa tay buộc lại mái tóc rối bời của nàng.
“Vì vậy chúng ta chia làm hai nhóm.” Vân Nhàn rỉ tai dặn vội, “Ta và Linh San thử trà trộn vào tiệm mì đao cắt làm nội gián, Phong Diệp ngươi và Tiết huynh đi gặp Phương thần y. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được bứt mây động rừng.”
“Có lý.” Phong Diệp do dự bày tỏ, “Nhưng Vân Nhàn này, lần trước ngươi đã để lại ấn tượng sâu sắc như vậy cho Phương thần y là đã bứt mây động rừng rồi.”
“Không đâu, trái lại như thế sẽ khiến gã giảm cảnh giác.” Vân Nhàn không đổi sắc mặt, “Hiển nhiên gã chỉ nghĩ đầu óc ta có vấn đề!”
Mọi người: “...”
Chân thành đúng là kỹ năng tất sát.
“Về phần đại sư huynh...” Vân Nhàn nghĩ để đại sư huynh giải quyết việc này đúng là giết gà bằng dao mổ trâu, “Ta thấy sư huynh sắp đến tầng Phân Thần tới nơi, sắp tới nhớ cẩn thận kẻo bị sét đánh. À đúng rồi, nếu gặp người nào, nhớ nói giúp ta vài lời tốt đẹp nhé!”
Mỗi ngày đám người Đao Tông kia ở ngoài nói xấu nàng, đáng ghét cực. Đương nhiên, Vân Nhàn cũng muốn ung dung nói mình không quan tâm lời người khác nói, không quan tâm ánh mắt người khác gì gì đó – nhưng thực tế nàng quan tâm tợn, hơn nữa còn dễ kiêu ngạo khi có chút hư vinh, có chút thành tựu. Có điều không sao cả, chuyện này rất bình thường mà, nàng mới bao nhiêu tuổi chứ!
Túc Trì đến Càn Khôn Thành vẫn luôn làm công việc hậu cần, Tiết Linh Tú có ý muốn nói móc mỉa đôi câu, thấy chàng bày một vẻ thản nhiên làm hắn ngẫm nghĩ lại rồi thôi.
Vì vậy, mọi người chia nhau hành động theo sự phân công của Vân Nhàn.
Trước khi đi, Thiết Đản nói trịnh trọng với mọi người: “Tên đầy đủ của ta là Hạ Chí Lâm.”
“Biết rồi.” Vân Nhàn nói, “Thiết Đản.”
“...”
Vân Nhàn và Kiều Linh San lựa chọn phương pháp trà trộn vào tiệm mì đao cắt vô cùng giản dị, đó chính là đi làm culi.
Ngoài dự đoán, tiệm mì đao cắt này có không ít người đến ứng tuyển, trên tay mọi người đều cầm tờ thông báo. Vân Nhàn mượn xem, hai người châu đầu vào nhau, chậm rãi đọc: “Qua ba tháng sẽ được dạy tâm pháp võ học Đao Tông, rèn luyện cơ thể, qua năm tháng có thể vào Đao Tông làm đệ tử ngoại môn, có ích lâu dài...?”
Mức lương đưa ra khá công bằng, đúng bằng mức bình quân của Càn Khôn Thành, không thể giàu sang phú quý nhưng nếu siêng năng làm việc mỗi ngày thì vẫn đủ sống sống tạm qua ngày.
Trông rất bình thường.
Nhưng quá bình thường lại lộ ra vẻ vô cùng bất thường.
“Không đúng lắm, Linh San.” Vân Nhàn gãi đầu bảo, “Theo lý mà nói vị trí tốt thế phải bị người ta chiếm mất từ lâu mới đúng. Mặc cho tiệm có mở rộng thêm mặt tiền thì vẫn cần đến khối người như vậy hả?”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nhiều người chen chúc nhau bằng này, lỡ tay lên dao rơi chớp nhoáng không biết sẽ cắt trúng thứ gì.
Kiều Linh San nói: “Có gì ẩn giấu, chúng ta cứ tìm tòi sẽ tỏ.”
Vân Nhàn: “Còn nữa, dù người phụ trách tuyển chọn này mặc trang phục Đao Tông tuy nhiên hình như trên người không có linh khí đâu.”
Kiều Linh San: “Có gì ẩn giấu, chúng ta cứ tìm tòi sẽ tỏ.”
Vân Nhàn cảm thấy Kiều Linh San đang qua loa với nàng, khốn nỗi nàng không có bằng chứng.
Tuy hàng người dài nhưng di chuyển cực nhanh, tiêu chuẩn tuyển chọn còn khắt khe hơn Vân Nhàn tưởng tượng rất nhiều. Kha khá người bị loại, họ vừa khóc vừa chạy ra ngoài: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, lần sau gặp lại các ngươi sẽ hối hận vì đã mất ta!”
Vân Nhàn: “...”
Chỉ là một tiệm mì thôi mà!! Có cần phải thế không!!
Chẳng mấy chốc đã đến lượt hai người.
Bấy giờ Vân Nhàn đang đeo mặt nạ do Túc Trì làm cho, nhìn không vừa vặn lắm nhưng may là tạm dùng được, cùng lắm thì nói là hồi nhỏ bị bỏng lửa.
Tên quản sự nhìn nàng, nói lờ đờ: “Bao nhiêu tuổi?”
Vân Nhàn đè giọng: “Mười lăm.”
“Mười lăm? Tốt lắm, trẻ tuổi cường tráng, vừa ra trường không lâu chứ hả?” Tên quản sự tiếp tục hỏi, “Vậy ngươi có ba năm kinh nghiệm làm việc ở tiệm mì không? Nếu có thì được ưu tiên.”
“...” Vân Nhàn câm nín, “Quản sự, ta vừa mới ra trường không lâu, làm sao có ba năm kinh nghiệm làm việc được?”
“Không có thì thôi vậy. Chẳng qua dạy ngươi cũng phiền phức.” Tên quản sự kêu, “Đưa tay ra ta xem nào.”
Vân Nhàn đưa tay ra, hắn ta nhìn từ xa, trên mặt càng thêm hài lòng: “Cái chai tay này vừa nhìn đã biết không phải người sống trong nhung lụa, ngày thường làm không ít việc nặng? Tốt, tốt lắm.”
Hắn ta cứ hỏi tới hỏi lui một hồi, đoạn đưa cho Vân Nhàn một tấm thẻ gỗ: “Ngươi vào đi, sẽ có người dẫn đường cho ngươi.”
Dễ vậy ư?
Vân Nhàn liếc nhìn Kiều Linh San phía sau, quả nhiên Kiều Linh San cũng giống hệt nàng, rất nhanh đã vượt qua vòng tuyển chọn, hai người sóng vai đi vào.
Ánh đèn trong bếp tù mù, hai người đồng thời dừng bước.
Đây quả là một cảnh tượng địa ngục!
Trong căn bếp nhỏ hẹp có vô số tạp dịch mặt mày đờ đẫn chen chúc nhau xắt mì. Đúng vậy, dùng đao xắt, cứ xắt mãi, có người đi vào mà nhóm tạp dịch còn không thèm ngẩng lên.
“Được rồi! Đổi ca!” Có người quản sự vỗ tay, kêu, “Ca sau!”
Lại một nhóm tạp dịch khác với vẻ mặt như cái xác không hồn lê tới, bắt đầu uể oải xắt mì.
Phần lớn đều là những người tu chân cấp thấp với linh khí yếu ớt, linh căn tương đối tạp nham, vừa nhìn toàn thấy ở tầng Trúc Cơ. Kiều Linh San mắt tinh nhìn ra tấm bảng gỗ vừa được thu đi, truyền âm cho Vân Nhàn: “Vân Nhàn, bọn họ làm việc theo hai ca kìa!”
Thảo nào đủ sức luôn sẵn sàng làm việc mười hai canh giờ, thế này chẳng phải một mực nghe theo lệnh ư? Nhìn bộ dạng từng người một, hồn người nào người nấy sắp bay lên Tây Thiên tới nơi, nàng còn sợ bọn họ xắt luôn cả tay mình.
“Đến mức này rồi mà vẫn gắng kiếm tiền?” Vân Nhàn ngạc nhiên nghi vấn, “Không phải đi chỗ khác sẽ thoải mái hơn à?”
Tên quản sự kia kêu đổi ca xong không rời đi mà đứng ở đó, hắng giọng.
“Ta biết mọi người rất mệt! Nhưng mệt mỏi là có ích, mỗi giọt mồ hôi của các ngươi đều đang lót đường cho con đường tu tiên sau này! Hãy thử nghĩ xem, chỉ cần kiên trì ba tháng là có thể học được võ học Đao Tông, năm tháng đủ sức trở thành đệ tử ngoại môn, đây là cơ hội mà khối người tu chân có nằm mơ còn không mơ thấy đấy!”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đừng mãi thấy mệt mỏi, thay vì đó hãy nghĩ đến những cống hiến của mình cho Đao Tông. Nếu cống hiến không nhiều hơn người khác vậy cớ gì phải cho ngươi cơ hội? Nắm chắc hy vọng trong tay mình, chỉ cần không xắt chết thì cứ xắt đến chết!”
Đám tạp dịch nghe xong nhiệt huyết sôi trào, lại một trận xắt mì hăng máu!
Hiềm một nỗi thật sự đã thôi còn sức lực, thành thử chưa được nửa nén hương, họ một lần nữa trở về bộ dạng âm u đầy tử khí tựa ban đầu.
Có người cầm giấy đi tìm quản sự, hai người nhỏ giọng tranh luận với nhau. Những người khác không nghe thấy chứ nếu Vân Nhàn và Kiều Linh San muốn nghe liệu còn không nghe được chắc?
Tạp dịch: “Quản sự, ta không làm nữa, phiền ngươi tính cho ta nửa tháng tiền công đi.”
Quản sự: “Ngươi không làm thì có người khác làm, dọn đồ đi ra ngoài đi. Bản thân không chịu cố gắng còn dám đến đòi bạc?”
Tạp dịch đâm quạu: “Rõ ràng ban đầu bảo trả lương theo ngày! Mắc gì không trả tiền công cho ta?! Ta sẽ đi báo quan!! Trả ngân lượng cho ta!!”
“Ngươi ngon thì đi đi.” Quản sự vuốt râu dê, cười đầy ẩn ý, “Ha ha người trẻ tuổi. Đúng là quá non nớt. Nhân tiện nhắc nhở thêm một câu, nếu ngươi dám gây chuyện có tin ta đủ sức khiến những chủ tiệm khác không dám nhận ngươi luôn không?”
Vân Nhàn: “...”
Nếu không nhầm thì trong tình huống hiện tại, nếu tạp dịch kia đi báo quan e rằng phần lớn người nhận vụ này cũng là người của Đao Tông.
Vậy thì đúng là “Kẻ nào dưới bục dám tố cáo bản quan!” rồi.
Tạp dịch mang vẻ mặt buồn rười rượi đi ra ngoài, tên quản sự cười toe toét đi tới: “Nào, nào, ta dạy cho các ngươi cách bắt đầu.”
Thực chất làm mì đao cắt không phải là việc gì cần kỹ thuật, có chăng lặp đi lặp lại vô cùng phiền phức. Nếu khéo tay âu mì xắt ra sẽ mỏng đều dai ngon, ngặt nỗi tên quản sự này ngàn vạn lần không chỉ, cứ vậy sắp xếp Vân Nhàn và Kiều Linh San đứng đối diện nhau.
Cách sắp xếp vị trí này cũng đầy tính toán hiểm độc, dù cúi đầu cũng nhìn thấy được động tác của đối phương, thấy đối phương chăm chỉ bằng ấy thì chính bản thân sẽ lo lắng theo bản năng, từ đó dẫn đến thi đua lẫn nhau.
Vân Nhàn thử xắt được vài nhát, tên quản sự kinh ngạc thốt lên: “Đây rõ ràng thủ pháp của ngươi là dùng kiếm cơ mà!”
“!” Hỏng rồi, Vân Nhàn cười gượng gạo, “Vậy, vậy sao, hồi nhỏ mẹ có dạy ta vài chiêu...”
“Không sao, ta hiểu ngươi.” Tên quản sự nói, “Bỏ kiếm theo đao, đúng là lựa chọn sáng suốt không thể sáng suốt hơn.”
Vân Nhàn: “... A… Ha ha…”
Kiều Linh San vừa ngẩng đầu trông thấy cái mặt nạ hơi méo mắt miệng trên mặt Vân Nhàn thiểu năng thật đã không nhịn được bật cười.
Đã bảo rồi, tên quản sự thật sự không nên để các nàng đối mặt nhau. Không tỏ Vân Nhàn ở chung với người khác ra sao chứ từ nhỏ đến lớn, nàng và Kiều Linh San trực tiếp chỉ thẳng mặt nhau mắng thì được, nhưng mỗi khi nhìn nhau sâu đậm quá một lúc sẽ thật sự không nhịn được cười.
Tuy nghe có vẻ kỳ lạ, cả hai đều biết tỏng chẳng có gì đáng cười... nhưng rất muốn cười đấy! Không nhịn được đâu!!
Bản thân mình cười thì thôi, mỗi tội chỉ cần đối phương cũng bắt đầu nhịn cười âu ý cười sẽ như núi lửa phun trào. Kiều Linh San nhịn đến mức cả người run rẩy, nghiến răng truyền âm: “Tỷ đừng cười nữa!”
Ai nấy xung quanh đều âm thầm kinh hãi. Đúng là bọn họ chưa đủ cố gắng, nhìn hai thiếu nữ mới đến kia kìa, xắt mì mà vẫn cười cho được, đây là khát khao làm thợ đến mức nào chứ?!
Tên quản sự vô cùng cảm động trong lòng khi nhìn thấy gương mặt rạng rỡ hạnh phúc của hai người, quyết định đợi đến giờ đổi ca sẽ dạy cho đám tạp dịch một bài học nữa.
Vân Nhàn và Kiều Linh San xắt mì cả buổi sáng, xắt đến mức cánh tay đau nhức; dợm nghỉ ngơi một chốc lại nghe thấy tên quản sự một lần nữa vỗ tay kêu: “Mọi người, lại đây một chút.”
Hai người theo dòng người chen chúc đến, phát hiện trên bàn hắn ta bày rất nhiều đũa sắt, chẳng rõ định làm gì.
“Mọi người đều biết lời răn của Đao Tông chúng ta chính là vĩnh viễn không bỏ cuộc.” Tên quản sự nhìn về phía Vân Nhàn, cái nhìn đầy tán thưởng, “Nhìn cô nương trẻ tuổi này xem, nàng ta ngẫm ra được ý nghĩa nhân sinh, ngẫm ra được hương vị hạnh phúc từ công việc nhàm chán, tại sao các ngươi lại không thể? Hãy tự kiểm điểm bản thân, học tập cô nương Tiểu Hồng.”
Vân Nhàn được nêu tên khen ngợi mà vừa mừng vừa lo.
“Nào, Tiểu Hồng, ngươi lên đây.” Có lẽ quản sự lại muốn nhân cơ hội này nhồi nhét tư tưởng gì đó, đặt một chiếc đũa vào tay Vân Nhàn mà rằng, “Bẻ gãy nó.”
Đối với tu sĩ tầng Trúc Cơ, dùng sức bẻ gãy một chiếc đũa sắt vẫn có thể làm được, Vân Nhàn bẻ gãy chiếc đũa cái “cách”.
“Thấy chưa?” Tên quản sự vừa nói vừa đặt mười chiếc đũa vào lòng bàn tay Vân Nhàn, “Đoàn kết chính là sức mạnh lớn nhất. Tục ngữ có câu một chiếc đũa dễ gãy, mười chiếc đũa cứng như sắt...”
Vân Nhàn “cách” một tiếng, mười chiếc đũa đồng loạt gãy hết.
Mọi người: “Á!”
Quản sự: “...”
Hắn không đổi sắc mặt, một lần nữa nhét vào tay Vân Nhàn một nắm đũa, cười nói: “Tục ngữ có câu, một chiếc đũa dễ gãy, một nắm đũa muốn gãy còn khó...”
Vân Nhàn “cách” một tiếng, cả nắm đũa đều gãy hết.
Mọi người: “...”
Quản sự: “...”
Vân Nhàn ngây thơ hỏi: “Còn nữa không? Ta còn bẻ được.”
Sau một hồi bặt thinh.
Quản sự: “Ngươi bị đuổi!!!”
...........
Lời tác giả:
Bé Nhàn chỉnh đốn nơi làm việc lại bị tặng cho một tấm vé máy bay đầy thảm thương, khóc thút thít đòi các cô ôm mới chịu nín.