Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 82: Càn Khôn Thành (3)



Cả đoàn người đứng trước cửa phòng đấu giá, ngẩng đầu nhìn.



Quy mô của phòng đấu giá Càn Khôn Thành khiến người ta phải thán phục. Từng viên ngói lưu ly chồng chất lên nhau trên mái nhà, kiến trúc nào phải hình vuông thông thường thay vào đó là một hình vòng cung tròn trịa, mở ra hàng chục cánh cửa.



“Đôi khi trong phòng đấu giá xuất hiện vài bảo vật khiến đám người tranh giành, người mua sợ có mạng cầm lấy nhưng không có mạng mang đi, thành ra phòng đấu giá nghĩ ra cách này.” Tiết Linh Tú phe phẩy cây quạt xếp, cho biết, “Hai mươi bốn cánh cửa nối liền với những con phố khác nhau, ai mà biết được phải đuổi theo hướng nào?”



Hung hiểm bằng này ư, Phong Diệp không khép được miệng: “Trật tự trị an ở Càn Khôn Thành kém tới vậy? Cần đến tận 24 cánh cửa?”



Kiều Linh San cho hay: “Trật tự trị an tốt đến mấy cũng không tài nào phòng bị được lòng người.”



Vân Nhàn nhìn nàng ấy, thầm nghĩ: Linh San nói chuyện càng ngày càng triết lý, thật sự đã trưởng thành hơn nhiều.



“Nhưng sự tình thế này chỉ ngẫu nhiên thôi, một năm xảy ra năm sáu lần đã là quá nhiều.” Tiết Linh Tú ra hiệu cho ba người bước tới trước mặt mình mà rằng, “Vào những ngày bình thường, vật phẩm đấu giá không có gì đặc biệt, không có sóng gió, không cần phải lo lắng quá mức.”



Đúng như vậy thật, trước cổng vòm lớn nhất của phòng đấu giá có hai người trẻ tuổi vận võ phục đang đứng. Tuy một nam một nữ trông bình thường, tuy nhiên nhìn tư thế đứng thẳng quen thuộc, động tác vô thức sờ vào eo, hai người này đều là đệ tử của Đao Tông hệt như Cơ Dung Tuyết đã nói.



Người bình thường nào đeo đao trên lưng mọi lúc chứ? Chắc chắn là bọn họ rồi.



Biết đâu còn từng gặp Vân Nhàn trong Đại Chiến Tứ Phương.



“Nghe cho kỹ đây, thân phận hiện tại của chúng ta là ba cô tiểu thư nhà giàu cùng đi tham gia đấu giá và một tên bảo tiêu.” Tiết Linh Tú hạ giọng bảo, “Nếu cảm thấy mình sẽ nói sai thì ngậm miệng lại từ trước đi, im lặng là vàng, nói nhiều sai nhiều.”



Có vẻ hôm qua Liễu Nhứ đã bị trưởng lão Đao Tông mắng cho một trận te tua do hoàn toàn quên mất chuyện khoáng sản, bây giờ chẳng tỏ đã đi đâu.



Vân Nhàn nói: “Đã hiểu!”



Kiều Linh San: “Đi thôi đi thôi.”



Hai người nôn nóng bước hai bước làm một, leo lên bậc thang thoăn thoắt; Phong Diệp đành chịu bị kẹp ở giữa, bước từng bước nhỏ. Người lính canh liếc nhìn ba người, nhíu mày nghi ngờ.



Phong Diệp đưa thẻ vào cửa của Rèn Thể Môn được Cơ Dung Tuyết đưa tới, Thiết Đản im lặng đi theo bên cạnh.



“Rèn Thể Môn?” Sắc mặt lính canh thay đổi, tương đối khó tả. Tóm lại, có vẻ dạo gần đây quan hệ giữa Đao Tông và Rèn Thể Môn đã từ cãi nhau ngầm chuyển sang nước sôi lửa bỏng mà vẫn phải miễn cưỡng duy trì sự cân bằng bề ngoài, nàng ta xem kỹ thẻ vào cửa một lượt, đoạn nói với Thiết Đản: “Thiết đạo hữu, bốn vị này là?”



Giấc đêm qua Trưởng lão Liễu Xương vừa dùng bồ câu đưa tin bảo mọi người chú ý đến Vân Nhàn, có tin tức gì hãy cấp tốc báo về, nàng ta phải chú tâm hơn.



Thiết Đản nói nặng nề: “Mẹ của họ có quan hệ khá thân thiết với Cơ tiểu thư, tiện thể dẫn theo để mở mang tầm mắt.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ồ?” Lính canh nhìn sang Vân Nhàn, vừa định gây khó dễ thì khóe miệng lại giật giật.



Tiểu thư nhà ai mà mới đứng đấy đã bắt đầu chống nạnh thế này! Mặc cho chống nạnh cũng chẳng sao, mỗi tội do đâu phong thái lại trông có vẻ lưu manh... Lừa người chắc?



“Tiểu Hồng, sao muội lại thế?” Phong Diệp thấy Kiều Linh San cứ im lặng, vội vàng cứu nguy, giả giọng nói, “Tuy muội lưu lạc bên ngoài mười tám năm, cách đây không lâu mới được mẹ đón về lại là tỷ muội cùng mẹ khác cha với ta, thuở nhỏ đã tập võ đi ăn xin bên ngoài mới có phong thái thế này, nhưng muội cũng không thể thế này được!”



Lính canh: “?”



Bị bệnh à!! Sao tự nhiên lại giải thích!!



“Còn cả muội nữa, Tiểu Lam.” Phong Diệp túa mồ hôi lạnh, vẫn gắng gượng bảo, “Dù muội mới bị câm do trúng độc mới đây thôi, đến giờ vẫn chưa nói được, nhưng đâu thể nào bất lịch sự, không nói một lời với người khác cỡ này chứ!”



Kiều Linh San chào lính canh với vẻ mặt nghiêm nghị.



Lính canh: “...”



Cái mớ vòng tròn quý tộc bát nháo gì đây.



“Xin lỗi, không phải tại hạ cố tình làm khó.” Bất thình lình nơi khóe mắt nàng ta chú ý đến điều chi đó, nàng ta cười khẩy nói, “Vị bảo tiêu này, rõ ràng mặc võ phục mà sao trên tay không hề có vết chai do luyện binh khí, chẳng phải quái lạ lắm ư? Hộ vệ như vậy bảo vệ ai bình an đây?”



Cái gì!



Cả đám giật thót, chỉ có Thiết Đản đã quen sóng gió, ung dung tung ra một đòn chí mạng: “Các tiểu thư rảnh rỗi nuôi vài nam sủng là chuyện rất bình thường.”



Tiết Linh Tú: “...”



Lính canh cứng đờ: “...Thế... Xin lỗi, là ta thiếu hiểu biết. Ha ha, ha ha ha.”



Thiết Đản: “Bây giờ chúng ta vào được chưa?”



Lính canh: “Mời vào. Mời vào.”



Ba vị tiểu thư nhà giàu dẫn theo nam sủng của mình bước vào phòng đấu giá, chỗ ngồi của Rèn Thể Môn ở hàng đầu tiên, vị trí gần nhất, tiến thêm chút nữa là đến bục cao được trang trí lộng lẫy.



Vân Nhàn sợ người khác nhìn thấy thành thử lúc mới ngồi xuống còn chú ý khép chân lại, tư thế ngồi không được quá hoang dã, ngặt nỗi mới nửa nén hương sau đã lộ nguyên hình ngay, vắt chéo chân hỏi Tiết Linh Tú: “Có phải Lưu phú thương muốn xuất hiện lúc then chốt cuối cùng không?”



“Rất có thể.” Tiết Linh Tú âm thầm quan sát bốn bề, trả lời, “Quy tắc của phòng đấu giá đều là thế, giá trị cuộc đấu giá từ thấp đến cao, hơn nữa phòng đấu giá chỉ chịu trách nhiệm ký gửi và ăn phần trăm, còn lại không chịu trách nhiệm. Vì vậy đôi khi sẽ xuất hiện một số... thứ không tốt lắm.”



Hắn nói bóng gió vì chẳng muốn tổ ba người Kiếm Các hiểu quá sớm về sự hiểm ác của giang hồ, để rồi hiểu được mặt tối xong lại không gượng dậy nổi. Chỉ nghe Vân Nhàn “ồ” một tiếng, tiếp đó lại thảo luận sục sôi với hai người kia:



“Ta nghĩ chắc chắn sẽ có vũ khí. Chẳng rõ thế chân Thủ Lĩnh sẽ được bao nhiêu linh thạch?”



“Cam đoan đủ loại thuốc độc hại người.”



“Liệu có bán người không...”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Có thể đấy. Nhưng bình thường không cần bán người đâu tại vấn đề đạo đức này khá nghiêm trọng, khó giải quyết lắm.”



Tiết Linh Tú: “...”



Các chỗ ngồi riêng trong phòng đấu giá được ngăn cách bởi mấy tấm bình phong, hắn nào thấy tỏ chỗ riêng bên cạnh, song vẫn nhìn thấy mọi người ngồi ở vị trí hạng nhất; ngược lại, những người ngồi ở vị trí hạng nhất không thể nhìn thấy chỗ ngồi riêng. Đúng là Càn Khôn Thành, ngay cả những chỗ ngồi hạng nhất lần này cũng chật kín người phú quý, nhìn đâu cũng thấy phục trang lấp lánh, một vùng đủ xanh đủ đỏ. Hệt như hắn dự đoán, vốn không phải ngày gì quan trọng nhưng nghe nói Lưu phú thương sẽ đến, đông đảo người với ý đồ riêng đều đến.



Thiết Đản cũng đang cảnh giác quan sát quanh quất, một lúc sau mới nói nặng nề: “Xen lẫn trong đám đông có đông đảo người của Đao Tông.”



“Sao ngươi nhận ra đó là người của Đao Tông.” Vân Nhàn cũng ghé sát lại, nói đầy bí ẩn, “Còn nữa Thiết đạo hữu này, tên ngươi thật sự là Thiết Đản sao? Ta cứ tưởng đó là biệt danh Cơ đại tiểu thư đặt cho ngươi.”



“...Bởi vì gần đây người của Rèn Thể Môn và Đao Tông đánh nhau nhiều lần nên ta liếc mắt một cái đã đủ sức nhận ra.” Thiết Đản đã quen làm vai nền, sẽ nghiêm túc trả lời từng câu hỏi, “Không phải, vì người của Rèn Thể Môn luyện công pháp đặc thù thành ra dễ chết yểu khi còn nhỏ, bởi vậy trưởng lão sẽ đặt cho mỗi đệ tử một cái nhũ danh, chắc là tên xấu dễ nuôi.”



“Thật hả? Đáng yêu vậy ư?” Vân Nhàn tức thì hứng thú, “Vậy nhũ danh của đại tiểu thư là gì? Phú Quý? Nhị Nha? Tam Hoa?”



Thiết Đản đáp: “Băng Ly Mộng Tuyết.”



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “...”



Phong Diệp đánh thẳng vào trọng tâm: “Nghe có vẻ mỗi tên ngươi là hơi tục.”



Tiết Linh Tú thật lòng không muốn bị cuộc trò chuyện ngớ ngẩn này chọc cười, cố gắng mím môi: “Khụ! Suỵt, nghe trước đã. Hình như đám đệ tử Đao Tông cố tình trà trộn vào đám đông này đang nói gì đó.”



Không nghe thì thôi, vừa nghe, cả nhóm nghe ra vấn đề lớn.



Có vẻ đám người phía sau này đang thảo luận chuyện ở Đường Linh Quốc, trong đó tên của Vân Nhàn xuất hiện với tần suất cực kỳ cao:



“Ta nói thật chuyện ở Đường Linh Quốc ầm ĩ cỡ này do ta không đi. Nếu ta đi, chẳng phải sẽ không có chuyện này à?”



“Dạo này Vân Nhàn có đủ danh tiếng, chẳng lẽ có người đang âm thầm nâng đỡ nàng ta? Bây giờ xem ra, nàng ta không chỉ đoạt quán quân trong giải Đại Chiến Tứ Phương một cách khó hiểu mà lần hỗn loạn tại Đường Linh này cũng kỳ quái. Kiếm Các là một tông môn suy tàn, ở đâu cung cấp nổi đệ tử mạnh như vậy?”



“Nói câu công bằng, ta cảm thấy chuyện này chắc chắn có âm mưu. Có người đứng sau giật dây tạo ra màn lớn không rõ lai lịch đấy chứ! Đại hội Tứ Phương kỳ trước Kiếm Các bị đánh cho tơi tả, vì đâu Túc Trì không tham gia? Đừng nói với ta là hắn bận trừ yêu diệt ma không kịp đến, trừ yêu diệt ma quan trọng bằng đại chiến? Người đã chết có thể sống lại chứ lỡ mất đại chiến thì phải đợi mười năm!”



“Có tiếng không có miếng, người này có tiếng không có miếng. Ta còn nghi ngờ Đông Giới cấu kết với Nam Giới! Nếu không thì với cái đức hạnh lỗ mũi hếch lên trời, mắc gì Tiết công tử cứ lẽo đẽo mừng vui chạy theo Vân Nhàn? Ha ha, đoan chắc là Kiếm Các đã cho Diệu Thủ Môn lợi ích gì đấy mà mọi người không biết, đúng là chó má.”



“Nói đến chuyện Đường Linh, ta thấy không có gì thần kỳ. Mấy Quận chúa nọ không chịu tự cứu còn trách ai? Đương nhiên, ta không có ý nói họ đáng đời. Ý ta là con người phải dựa vào chính mình, phải độc lập, đừng cứ nghĩ đến việc dựa dẫm để người khác đến cứu, ngươi nhìn xem, chẳng phải đây là hậu quả à...”



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trong tiếng xì xào huyên náo vang lên là một tràng tán đồng. Nào là “Người qua đường thôi, ta thấy ngươi nói đúng”, nào là “Ta đã sớm thấy nàng ta không ổn”, nào là “Chó má cho âm mưu ủng hộ”. Vân Nhàn ngơ ngác nghe, cứ tưởng mình thật sự là tên tội phạm Trung Đông chuyển thế.



Kiều Linh San phản ứng lại trước, cả giận: “Đám người này nói cái cứt gì vậy!!”



“Tiểu thư! Tiểu thư bình tĩnh!” Chỉ có Phong Diệp vẫn còn nhớ thiết lập nhân vật của mình, kêu the thé, “Chắc chắn có người đứng sau giật dây!”



Thiết Đản cau mày, nói: “Nay bọn họ lại bắt đầu giở trò hề này.”



Hèn chi, trên đường Vân Nhàn trở về từ Đường Linh Quốc, Đao Tông đã tung ra đủ loại tin đồn vô căn cứ, cái gì mà tự nổ, cái gì mà giết người, lại liên hệ với chuyện Vân Nhàn bóp nát kim đan của người ta trước đó, đây lại là một sự kiện xác thực chứng minh nàng tàn nhẫn.



Đường Linh Quốc bị Ma tu thống trị một thời gian, do quốc gia nhỏ lại khá hẻo lánh cho nên không gây ra được sóng gió, từ đó các “đại hiệp” mới không muốn tốn nhiều công sức xử lý. Bởi vậy Đại sư Minh Quang thấy không đành lòng đành đi sang. Bây giờ bị người ta cướp mất danh tiếng, họ lại bắt đầu bóp tay ca cẩm, cảm thấy mình đi qua cũng được vậy, mắc gì một đứa nhóc con chưa ráo máu đầu cướp chỗ tốt.



Kiếm Các có được mấy người đâu, trong cuộc chiến dư luận chỉ có mỗi Vân Nhàn tự mình ra trận phun nước miếng. Dù cứ gặp một tên phun một tên, mỗi mình nàng nào địch lại quá nhiều người như thế.



Tóm lại bộc lộ tài năng tới mức tối đa cũng không được, quá kín tiếng im lặng cũng không xong, tốt nhất là đứng ở vị trí không trên không dưới, đức tài bình thường, mới là điều bọn họ cho phép.



“Không đấu võ được đã bắt đầu đấu văn.” Vân Nhàn trầm ngâm.



Tiết Linh Tú hời hợt: “Vẫn là mấy trò bỉ ổi đó.”



“Nhưng nói toạc móng heo thì rốt cuộc mạch suy nghĩ đúng hướng rồi đấy.” Vân Nhàn không thể không thừa nhận, “Chứ ta đâu có giỏi chuyện ấy đâu.”



Tiết Linh Tú: “...” Thật là chịu hết nổi!



Thấy sắc mặt hắn không đúng, loáng thoáng có vẻ muốn dạy bảo cho thông, Vân Nhàn đã vội vàng đập bàn một cái, phẫn nộ kêu: “Sao có thể làm ra chuyện như vậy! Thật là quá đáng! Mặc cho Vân Nhàn ta đây có sa cơ đến đâu vẫn chưa từng nghĩ đến dùng lời nói để làm tổn thương người khác!”



Kiều Linh San vừa định phụ họa chợt nhớ ngay đến lời nguyền Trọng Trường Nghiêu bất lực lúc 30 vẫn đang lan truyền bèn tức thì bặt thinh.



Phong Diệp cũng nhớ đến mật chú liên lạc “Liễu Thế có bệnh về não” mà ai cũng biết thì cũng bặt thinh.



Đúng lúc cả nhóm đang suy nghĩ xem tiếp theo Đao Tông sẽ có động thái gì, những viên châu sáng trên sân khấu bỗng nhiên phát sáng, hóa ra buổi đấu giá sắp bắt đầu!



Ba người đến từ Đông Giới đúng là đồ nhà quê chưa thấy việc đời, lập tức bị thu hút sự chú ý.



Người chủ trì buổi đấu giá hôm nay đến lượt một nam tử tuấn tú, ai nấy xì xào bàn tán: “Hắn là Ma tộc à?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thiết Đản: “Không phải Ma tộc. Là Nhân tộc. Mặc thiếu vải vì các phu nhân tiểu thư thích xem.”



Vân Nhàn: “...” Càn Khôn Thành này thật sự xem “coi ai có tiền người đó là đại ca” là nguyên tắc, biết chiều lòng khách hàng ghê. Nhưng mà đẹp mắt thật, thêm nữa thêm nữa đi.



Theo lệ thường, mở màn là phải nói đôi lời khai mạc. Mỗi tội hôm nay có vẻ khác với mọi khi, người chủ trì chưa nói được mấy câu đã nhìn về phía một trong những chỗ ngồi riêng phía trước nhất: “Hiện tại xin mời Đại sư Minh Quang đọc diễn văn khai mạc cho buổi đấu giá này!”



Y như đã đoán, tin tức của Cơ Dung Tuyết lại đúng, Đao Tông thật sự đã mời Đại sư Minh Quang đến vì muốn giữ thể diện. Trong phòng riêng lóe lên ánh vàng, giọng nói như chuông lớn của Đại sư Minh Quang vang vọng khắp.



“A Di Đà Phật. Chư vị khách quý, mọi người khỏe chứ! Nhân dịp thu đưa lá vàng mát mẻ này, chúng ta chào đón...”



Mọi người nghe kiểu gì vẫn thấy bài diễn văn này na ná bài được đọc tại Đại Chiến Tứ Phương, tuy nhiên sao những người khác trông có vẻ hưởng ứng thế này.



Đọc diễn văn xong là bắt đầu bày hàng. Vật đầu tiên nằm trong lồng lưu ly là một chiếc bình ngọc trắng nho nhỏ, người chủ trì giới thiệu: “Đây chính là Tuyệt Tình Thủy! Tiểu bối sa vào tình yêu không màng tu luyện phải làm sao? Không sao hết, đổ hết một bình này vào, ngày hôm sau tỉnh lại nó sẽ quên ngay người mình yêu nhất, không hiệu quả bảo đảm hoàn tiền! Giả một đền mười, không lừa già trẻ!”



Vân Nhàn thốt lên: “Ôi! Cái này phải mua cho Tức Mặc Xu!”



Kiều Linh San: “Liên quan gì đến ma nữ đó chứ...”



Thông thường sau khi giới thiệu sản phẩm xong thì phải nói giá cả. Vân Nhàn trơ mắt nhìn hắn làm đủ loại động tác tay trên đài, trông như vừa đánh ba mươi cỗ xe ngựa trong chớp nhoáng. Nàng lấy làm hoang mang: “Tiết huynh, đây là ý gì?”



“Nhắc đến tiền thì phàm tục quá.” Tiết Linh Tú đáp, “Đây là mật hiệu đại diện cho giá cả. Bình này ba trăm linh thạch.”



Vân Nhàn: “Rẻ hơn ta tưởng nhiều, sao không ai mua?”



Tiết Linh Tú: “Giả một đền mười chẳng phải nó cũng là giả sao? Ai tin là người đó đần, coi như mua chai nước chè uống cho vui vậy.”



Chán thế này, cả nhóm tức thì mất hứng thú.



Buổi đấu giá không có gì mới mẻ, về sau đa phần toàn là tiên thảo linh đan, pháp bảo vũ khí gì đó. Vân Nhàn có Thủ Lĩnh rồi không cần vũ khí nữa, trái lại còn cần pháp bảo phòng ngự tuy nhiên lại không có tiền. Tiết Linh Tú thấy dáng vẻ trông mòn con mắt của nàng, tặc lưỡi nói: “Mấy thứ đồng nát sắt vụn này mà ngươi cũng muốn?”



“Muốn chứ.” Vân Nhàn thốt lên, “Tới đồng nát sắt vụn ta còn chẳng có nữa là.”



Tiết Linh Tú khoanh tay hồi lâu mới hờ hững bày tỏ: “Ta có rất nhiều sắt vụn không dùng đến, nếu ngươi muốn thì cho ngươi vài thứ không phải là không được.”



Vân Nhàn: “Linh San và Phong Diệp cũng muốn.”



Phong độ của Tiết Linh Tú lại một lần nữa bay biến: “Ngươi bớt được voi đòi tiên đi!!”



-



Quá trình nhàm chán sắp đến lúc cao trào, cuối cùng xuất hiện một vật phẩm đấu giá khiến mọi người kinh ngạc.



Nói đúng ra không tính là vật phẩm đấu giá vì nó là một con yêu.



Một con hồ ly đực, khi lên phòng đấu giá đang ở dạng thú, ba cái đuôi trắng lớn mềm mại lắc qua lắc lại, hai mắt đẫm lệ, linh khí tràn đầy trên người, nhìn qua lông da tương đối gọn gàng.



Đoạn nó hóa thành hình người. Hình người tương tự dạng thú, mảnh mai xinh đẹp, ngoại trừ một số bộ phận thì những chỗ khác đều trần trụi.



Vân Nhàn nhìn chăm chú hồi lâu mới nói với Kiều Linh San: “Dạo này lạnh thế này, sao không cho hắn mặc thêm vài bộ.”



“...” Kiều Linh San lấy làm không chắc, “Hắn tự có lông mà, giữ ấm được không cần y phục đâu.”



Tiết Linh Tú nghiêm nghị: “Đây không phải là thứ mà người ở độ tuổi các ngươi nên xem.”



Phong Diệp: “Tiết huynh, trông dáng dấp hắn kiểu gì cũng đẹp hơn ngươi.”



Tiết Linh Tú: “Ngươi ngáo à! Ngươi điên à!!”



Mọi người ung dung trả giá, trông không mấy nhiệt tình. Thứ nhất thời đại đã thay đổi, bây giờ mặc cho việc Yêu tộc và Nhân tộc kết hôn vẫn còn khá ít nhưng đã rất bình thường, hồ ly tinh ở chỗ này đâu còn được xem là thứ lạ vùng khác nữa. Thứ hai, đều đã lớn ngần này mà còn phải tới phòng đấu giá mua Hồ yêu về chơi? Vậy thì sống quá thất bại đấy!



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mua về làm thư đồng hoặc là làm gãi sai vặt, thậm chí hoặc là làm bạn học cho tiểu bối, tính ra hiệu quả kinh tế không cao.



Đúng lúc này, Vân Nhàn nghe thấy từ chỗ riêng bên cạnh truyền đến một giọng nữ quen thuộc: “Thêm năm trăm lượng!”



“?” Vân Nhàn nhanh chóng nhận ra, “Là Lưu tiểu thư!”



Hóa ra người vẫn luôn ngồi cạnh họ lại chính là con gái của Lưu phú thương, người lần trước chen hàng tại Hạnh Lâm Các!



Lưu tiểu thư muốn trả giá, ai mà tranh nổi với nàng ta, rất nhanh tên hồ ly đực nọ đã ngượng ngùng bước vào chỗ riêng bên cạnh, run giọng nói: “Tiểu thư, ta vẫn còn trong trắng, xin đừng quá thô bạo với ta...”



“Ai bảo ngươi biến thành hình người.” Lưu tiểu thư lạnh lùng kêu, “Biến lại đi, ta muốn dùng đuôi của ngươi để làm ấm chân.”



Hồ yêu: “...”



Thiếu đạo đức ghê, Vân Nhàn suýt thì cười phá lên: “Ha ha ha ha ha ha!!”



Tuy nhiên ngay lúc Hồ yêu đã bị bán đi, người chủ trì rời khỏi, bục cao trống không hồi lâu. Hình như nhận ra điều gì đó, những người ngồi ở hàng đầu dần dà ngồi thẳng dậy, ánh mắt nhìn thẳng lên trên bục.



Âm thanh dần im bặt, cuối cùng trong lúc ai nấy nín thở, một người từ từ bước ra từ phía bên của bục cao.



Lại chính là Lưu phú thương mặt mày rạng rỡ!



Ông ta có hình tượng của một người phú thương quá đỗi bình thường, chẳng lấy gì đặc biệt, dưới môi có một chòm râu dê vển lên, đen bóng, đội mũ tròn, mặc đồ sang trọng; vừa giơ tay, số nhẫn trên tay còn nhiều hơn số răng còn lại của ông ta, nhất là chiếc nhẫn ngón cái bằng phỉ thúy trên tay phải, nó xanh biếc trong suốt, trông như một vũng nước.



Muốn Vân Nhàn nói là loại nào thì nàng không nói được, tóm lại nhìn toàn thân từ trên xuống dưới đều vô cùng đắt tiền.



Lưu phú thương trông đúng là rạng rỡ phải biết, mọi người vỗ tay, chẳng hay trong tiếng vỗ tay là sự vui mừng thật lòng hay nỗi thất vọng giấu kín, tuy nhiên Vân Nhàn luôn cảm thấy Lưu phú thương có vẻ cố tình.



Cố tình tỏ ra mình là người khỏe mạnh, cố tình tỏ ra tràn đầy sức sống, Vân Nhàn còn sợ ông ta vừa đi tới đã chợt nhảy lên làm cú úp rổ.



Dưới cái nhìn của bao người, Lưu phú thương khẽ ho một hơi đoạn bắt đầu nói năng đĩnh đạc.



Tiết Linh Tú nhìn ông ta hồi lâu chợt mở miệng mà rằng: “Trúng độc đã sâu, không còn sống lâu.”



Mấy người còn lại: “!”



Thiết Đản xoay đầu, hỏi: “Tiết công tử, ngươi nói thật?”



“Nếu ngay cả điều này mà ta còn không nhìn ra thì còn làm Y tu gì nữa?” Tiết Linh Tú cười khẩy, “Nếu không có được thuốc giải trong vòng 15 ngày âu chuẩn bị quan tài được rồi.”



Thiết Đản: “Sao lại thế này...”



Nếu Lưu phú thương chết đi, toàn bộ cục diện của Càn Khôn Thành sẽ sụp đổ theo; nay Đao Tông đã chiếm được tiên cơ, Rèn Thể Môn còn chưa đặt vững gót chân, dù thế nào Đao Tông vẫn chiếm ưu thế cực lớn.



Lại liên hệ với việc gần đây phòng đấu giá bỗng thay người canh gác, Kiều Linh San suy đoán: “Chẳng lẽ thuốc giải ở trong tay Đao Tông? Đây là điều kiện Lưu phú thương trao đổi với Đao Tông?”



“Tạm thời chưa biết.” Vân Nhàn giương mắt nhìn sang phía khác, “Nhưng dù có thế nào thì ra ngoài rồi cứ tới hỏi thẳng là được.”



“...”



Nói là hỏi thẳng chứ cách hỏi của Vân Nhàn là nhảy thẳng lên xe ngựa của Lưu tiểu thư, quen thuộc thốt lên: “Tiểu Lưu ăn cơm chưa?”



“Ăn rồi ăn rồi.” Lưu tiểu thư ôm hồ ly sưởi ấm tay, theo bản năng đáp, đáp xong mới nhận ra điều chi đó không đúng, “Ngươi là ai?! Sao ngươi lên xe ngựa của ta không một tiếng động?!”



Vân Nhàn cho hay: “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là chúng ta biết cha ngươi trúng kịch độc, trừ khi có được thuốc giải nếu chắc chắn chết bất đắc kỳ tử trong vòng 15 ngày.”



Đồng tử của Lưu tiểu thư co rút lại, nàng ta: “Các ngươi...”



“Ta không phải người bên Đao Tông.” Vân Nhàn cắt nghĩa, “Ngươi có thể không tin chúng ta tuy nhiên chúng ta chỉ muốn biết trong khoảng hai tháng gần đây, cha ngươi có gì bất thường không? Ăn thứ gì?”



Lưu tiểu thư im lặng, có vẻ đang suy nghĩ.



Hồi lâu sau nàng ta mới mở miệng mà rằng: “Những chuyện khác ta chẳng rõ tuy nhiên dạo trước cha ta rất mê món mì đao cắt nào đó ở ngoài, gần như cứ cách vài ngày lại phải đi ăn một lần... Nhưng ta đã thử rồi, không thấy hương vị gì đặc biệt cả?”



Vân Nhàn nhận được tin tức, ánh mắt chăm chú, lại nhẹ nhàng linh hoạt leo xuống xe ngựa, nói với mọi người: “Đúng như đã đoán, chính mì đao cắt có vấn đề! Mau đi điều tra!”



Kiều Linh San: “Ừ! Nhưng vì sao người bên cạnh cứ nhìn chúng ta vậy?”



“Cái này.” Phong Diệp nói, “Tiểu thư nhà giàu thì không ít, mỗi tội tiểu thư bò lên bò xuống như thạch sùng thì không nhiều.”



Vân Nhàn: “Ôi chao, giờ nào rồi còn nói chuyện này! Mau hành động thôi!”



...........



Lời tác giả:



Bé Kỳ bị Đại sư Minh Quang bắt giữ, muốn ra ngoài cũng không được, đáng thương quá đi mất.