Một nén hương sau, rốt cuộc Túc Trì hội họp với đám người.
Chàng đã đi mua một ít y phục thật, toàn bộ là màu trắng, kiểu dáng khiêm tốn nhất, chỉ có cổ tay áo thêu một chút chỉ vàng bạc ẩn hiện. Ba người của Kiếm Các xông lên, Phong Diệp hồ hởi: “Lâu rồi chưa mua y phục mới!”
Mua rất nhiều, Vân Nhàn một bộ Linh San một bộ, Vân Nhàn một bộ Phong Diệp một bộ, Vân Nhàn lại một bộ...
Tiết Linh Tú nhìn mọi người vui vẻ ngần ấy không khỏi co giật khóe miệng.
Hắn là một người đàn ông trưởng thành, đương nhiên Túc Trì sẽ không mua giúp hắn, hai người đứng cạnh nhau nhìn ba người kia chọn đồ, Tiết Linh Tú mở miệng: “Đại sư huynh nhọc lòng rồi.”
Túc Trì: “Ừ.”
Tiết Linh Tú: “...” Không cách nào nói chuyện!
Chủ yếu vì đi lại nhiều thành ra y phục của ba người đều vá chằng vá đụp, thậm chí Phong Diệp sắp phải vá tới độ bỏ chỗ Đông sang vá chỗ Tây; do đó đương nhiên bây giờ mua y phục thoải mái hơn trước rất nhiều.
Vân Nhàn kể lại cho Túc Trì những gì Cơ Dung Tuyết đã nói, xong bảo thêm rằng Thiết Đản sẽ hội ngộ với mọi người vào sáng mai. Nàng lấy làm tiếc: “Đại sư huynh, e rằng huynh không tài nào đi cùng chúng ta được. Nhưng huynh có biết Rút Cốt Công không? Ngụy trang đấy?”
Túc Trì lắc đầu.
“Ôi.” Vân Nhàn vỗ vai chàng, nói với vẻ già dặn, “Huynh phải đi học mỗi cái mới được, không thể chỉ nghĩ đến kiếm thuật mãi đâu. Đi lại trên giang hồ, những chàng đẹp trai như huynh phải biết cách bảo vệ bản thân, nếu không sẽ có người để ý đến huynh, hiểu chưa?”
Túc Trì vẫn nói câu cũ: “Ta không nghĩ mình đẹp trai.”
“Thật là to gan! Huynh có can đảm nói ra thật kìa!” Vân Nhàn nhanh chóng bịt miệng chàng lại, “Không thấy mắt Tiết huynh kia sắp phun ra lửa rồi ư!”
Tiết Linh Tú: “Ta không có!”
Túc Trì bị nàng bịt miệng, trong mắt thoáng qua ý cười.
“Ta đã hỏi bạn, hắn bảo căn bệnh nguyên anh của muội không thể chữa khỏi ngay tức thì.” Túc Trì kéo tay nàng ra, vẻ mặt bình tĩnh, “Cảnh giới hư ảo, cần phải liên tục hấp thu linh khí để củng cố, tốt nhất là nuôi dưỡng linh lực trong nguyên anh, như vậy bệnh tình sẽ được cải thiện.”
Cả đám nghe vậy đều ngớ cả người.
Cái gì, Túc Trì có bạn?!
Tuy nhiên nghĩ lại thì trước đây trong Kiếm Các có trưởng lão Tưởng Tinh Dao cũng được coi là bạn bè thật sự. Thật tò mò không biết lúc đại sư huynh và người bạn ở chung sẽ thế nào, người đó có tính cách ra sao.
Vân Nhàn đáp: “Đã hiểu.”
“Ừ.” Túc Trì cho hay, “Ngày mai ta sẽ ở bên ngoài phòng đấu giá, nếu có chuyện gì thì bóp nát cúc áo.”
Vân Nhàn gật đầu.
Nàng có cúc áo rồi không cần đến cây trâm hoa kia nữa, chẳng qua cảm thấy có chỗ tiếc nuối.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lại thêm một đêm, ngày mai phải dậy sớm để cải trang cách ăn mặc, Tiết Linh Tú dẫn mọi người đến trước một khách điếm sang trọng. Vân Nhàn nhìn thấy đại sảnh chật kín người phải thốt lên: “Tiết huynh, giờ này chúng ta mới đến chắc không còn chỗ ngồi đâu.”
Tiết Linh Tú quay đầu lại đáp ngắn gọn: “Chỉ cần có tiền sẽ có chỗ ngồi.”
Vân Nhàn bày tỏ ngắn gọn: “Ta ghét ngươi.”
Lần này cuối cùng Kiều Linh San không cần phải chen chúc với Vân Nhàn trên một chiếc giường. Vân Nhàn ngâm nước nóng xong đã đặt chân lên mép giường, bắt đầu lật xem thẻ tre ghi danh sách đại hiệp được quản sự Huyền Bảo Các đã tặng cho.
Nói đến cũng lạ, vị trí đầu tiên trên bảng Đại Hiệp lại trống không rồi từ vị trí thứ hai trở đi lại có đông đảo người cùng đứng, toàn bộ đều là những bậc tiền bối giang hồ nghe danh như sấm dậy bên tai, chẳng có mấy người còn làm việc trong các môn phái.
Khi đến một độ tuổi, một cảnh giới nhất định, người ta sẽ không bị ràng buộc bởi những thứ trần tục.
Tuy nhiên có quan hệ thì chắc chắn tốt hơn không có, như vậy nếu môn phái xảy ra chuyện lớn, các tiền bối vẫn có thể quay về ứng cứu.
Vân Nhàn mau chóng tìm thấy bốn người giám sát của trận Đại Chiến Tứ Phương.
Người đầu tiên chính là Đại sư Minh Quang.
Trong mục châm ngôn của Đại sư Minh Quang chỉ viết “A Di Đà Phật”, trong số bốn người xếp hạng cao nhất, vượt qua rất nhiều tiền bối có tu vi cao hơn chiếm lấy vị trí thứ 30. Ở vị trí thế này, tên của ông ấy đã là một danh hiệu, đương nhiên không cần phải dùng bất kỳ biệt hiệu nào nữa. Vân Nhàn vừa nhìn thấy Đại sư Minh Quang đã nhớ ngay đến lời Cơ Dung Tuyết đã nói.
“Để hỗ trợ hội đấu giá, Đao Tông đã mời Đại sư Minh Quang đến trấn giữ.”
Vân Nhàn hỏi: “Mời Đại sư Minh Quang đến Càn Khôn Thành để làm gì? Ông ấy là người của Tây Giới, không phải tới sẽ phiền lắm ư?”
“Giờ đây ai cũng muốn mời Đại sư Minh Quang.” Cơ Dung Tuyết phân tích một cách điềm tĩnh, “Không gây thù hằn, trước đây chưa từng làm những việc như tàn sát thành thị, bỏ rơi vợ con, danh tiếng kém, thậm chí còn đức cao vọng trọng, tuổi cao, râu tóc bạc trắng.”
Cùng một lý luận với mời một diễn viên gạo cội không có lý lịch xấu. Nói ra thấy hợp lý, chỉ đâu rõ Kỳ Chấp Nghiệp và tiểu sư phụ Minh Thư có đến không.
Nàng nhìn xuống dưới, phát hiện Túc Trì xếp hạng rất thấp, nhìn kỹ mới thấy hóa ra là đại sư huynh quá bí ẩn, ngay cả mục châm ngôn chỉ viết:
“Người này quá bí ẩn, không để lại bất kỳ điều chi cả.“
Còn biệt hiệu bên cạnh thì được điền đủ đầy, xem ra được người khác đặt cho, phong cách độc đáo cực:
Túc Trì Kiếm Đạo Độc Tâm Bông Hoa Lạnh Lùng Mỹ Nam Đẹp Nhất Bốn Giới Người Không Thể Nhận Dạng.
Vân Nhân: “...”
Những cái khác nàng đều chịu được, nhưng “không thể nhận dạng” là ý gì? Ý là không thể nhìn thẳng vào hả?!
Còn biệt hiệu “Kiếm Đạo Độc Tâm” nghe hay quá! Hay hơn biệt hiệu của nàng nhiều lắm! Tức chết nàng rồi! Ai cũng hay hơn nàng hết!
Vân Nhàn ngủ thiếp đi với một bụng đầy tức giận, quên cả đổ nước tắm, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt nàng. Cửa sổ vẫn chưa đóng chặt, đêm về khuya, một bóng đen lướt qua khe hở để lộ ra một đôi mắt xa lạ.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ngày hôm sau, Vân Nhàn còn chưa tỉnh đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang trời, Tiết Linh Tú ở bên ngoài kêu: “Vân Nhàn, ra ngoài đi.”
Vân Nhàn buồn ngủ với đôi mắt nhập nhèm đi ra ngoài, thiếu điều bị ánh sáng chói lòa đằng trước làm cho hoa mắt...
Không tỏ Tiết Linh Tú dậy từ lúc nào mà đã mua một đống quần áo mới sặc sỡ dát vàng thêu bạc, trang sức từ vòng cổ đến nhẫn không thiếu một món, thậm chí có luôn cả một cái mạng che mặt thật mỏng.
Bản thân hắn đã thay bộ trường bào bằng một bộ võ phục bảnh tỏn, bỏ chiếc phát quan, bây giờ chẳng giống một Y tu mà như một tên chơi đao hơn cả.
Phong Diệp lần nữa nhào tới: “Lại có quần áo mới rồi!”
“Không phải để cải trang ư?” Tiết Linh Tú cất giọng, “Đã đi được vào hội đấu giá của Càn Khôn Thành thì sao mặc tồi tàn tới vậy, nhìn một phát biết các ngươi là Kiếm tu. Mau thay mấy món này đi rồi hẵng nói.”
“Đâu có tồi tàn.” Vân Nhàn sờ vào bộ quần áo mới của mình, ngẩng đầu lên khó hiểu, “Mặc dù là màu trắng nhưng rất đắt...”
Tiết Linh Tú nhìn nàng.
Vân Nhàn im miệng: “...” Cái tính cạnh tranh chết tiệt này. Mua y phục mà còn nổi lòng so đo, có phải bản thân nông cạn quá không?
Nhưng mà nói cũng đúng. Vừa thấy y phục đại sư huynh mua thì bất kể ngươi có tướng mạo ra sao vẫn mang đậm phong cách Kiếm tu. Những người trông xinh đẹp và hiếu thuận từ trên xuống dưới gần như vận toàn đồ trắng thuần.
Thôi kệ, cứ thay đồ trước đã.
Phong Diệp ngồi xổm bên kia tìm cái gì đó, lẩm bà lẩm bẩm.
Vân Nhàn vào phòng, chật vật lắm mới mặc xong đống quần áo mới, đoạn như nghĩ tới cái gì, nàng lại cởi ra, mặc lại bộ y phục của mình ở bên trong. Như vậy nếu có đánh nhau thì xé ra ngay, rất tiện lợi.
Nàng nghĩ vậy thành ra lúc đi ra, cái nhìn của Kiều Linh San đã chứa nỗi phức tạp.
Sao lại tròn trịa thế...
Tiết Linh Tú đâu quan tâm nàng có tròn hay không, ăn được là tốt, hắn hất cằm kêu: “Đội phát quan lên trên.”
Vân Nhàn không biết đội những cái này, tóc đâm rối bời bời, nàng bảo: “Linh San, tới giúp ta một chút với.”
Kiều Linh San chỉ biết buộc tóc cho mình, vừa buộc cho người khác là lệch lạc, lại không biết điều chỉnh lực, hai người giằng co một hồi nhưng đầu Vân Nhàn vẫn y như lông gà: “Đừng gấp đừng gấp! Đã nói càng gấp là càng chậm!”
Túc Trì đứng dựa vào khung cửa nhìn một lúc lâu, rốt cuộc vẫn đi tới: “Để ta làm.”
Kiều Linh San ngạc nhiên: “Đại sư huynh, huynh biết á?”
Thực tế chứng minh, Túc Trì không chỉ biết mà còn rất giỏi. Lúc đầu Vân Nhàn chỉ muốn buộc lên cái đuôi ngựa cho xong việc, ấy nhưng chàng lại thu hết những sợi tóc lòa xòa ở gáy, nhẹ nhàng buộc thành hai búi tròn, đoạn cài thêm trâm hoa, đeo luôn cả mạng che mặt.
Nói thật theo lý mà nói trông Vân Nhàn thế này đẹp thật, mỗi tội không hiểu do đâu nàng ấy có cảm giác khó chịu như muốn đấm một phát vào đầu tỷ ấy xem nó có rung lên không.
Nàng ấy đâu rõ, nếu Kỳ Chấp Nghiệp ở đây, chắc chắn gã cũng nghĩ như vậy.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiết Linh Tú cười ha ha: “Đại sư huynh đúng là giấu tài, tới buộc tóc còn biết, còn có gì ngươi không biết?”
Túc Trì: “Ừ.”
Tiết Linh Tú: “...” Mình mà nói chuyện với Túc Trì một lần nữa thì mình là thằng hèn.
Kiều Linh San giả làm tiểu muội của tiểu thư nhà giàu, hai người trang điểm xong, hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng kêu: “Đi thôi!”
Phong Diệp vẫn ngồi xổm ở đó không nhúc nhích.
Vân Nhàn tò mò hỏi: “Phong Diệp, sao ngươi còn chưa thay đồ?”
Phong Diệp khẽ run rẩy trên mặt đất, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu phẫn uất mà rằng: “Ta muốn thay lắm chứ, nhưng mắc gì chỗ này toàn là đồ nữ vậy?”
Gã ta đã lục tung lên mấy lần, tất cả đều là đồ nữ! Ban đầu còn tưởng đâu mình nhầm, còn tự an ủi mình, khốn nỗi có nhìn như thế nào vẫn toàn là đồ nữ thôi!
Trong chớp nhoáng, Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, bỗng đâu mím chặt môi.
Nhịn cười.
Thật chất Tiết Linh Tú quên mất nhưng hắn cố chấp nói: “Ta mua đồ cho nam thì có gì là lạ?”
“Phong Diệp, là như thế này.” Vân Nhàn ngồi xuống, trò chuyện từ tốn, “Ngươi xem, ban đầu nhóm chúng ta là hai nữ một nam, Tiết đạo hữu đã dùng một cách thức tinh tế và kín đáo để thay đổi sơ hở lớn nhất này – nếu biến thành ba nữ, vậy không một ai phát hiện ra chúng ta là nhóm ba người đến từ Đông giới.”
“Nói dễ nghe quá nhỉ!” Phong Diệp phẫn nộ, “Vậy vì sao không phải ngươi cải trang làm nam? Đóng vai gã sai vặt của tiểu thư nhà giàu cũng được cơ mà?”
“Ta cũng nghĩ tới rồi! Ta còn chưa bao giờ thử mặc đồ nam đâu, tại sợ lộ đó, với lại ta không biết giả giọng.” Kiều Linh San châm chọc, “Đâu như ngươi, ngươi tương đối có kinh nghiệm mà.”
Phong Diệp: “...”
Một nén hương sau.
Thiết Đản chờ ở bên ngoài đã lâu, cuối cùng thấy một chiếc xe ngựa bình thường chậm rãi chạy đến, từ trong có ba nữ tử nhảy xuống nhốn nháo.
Số là kiểu kết hợp như thế rất nhiều, nhưng tại sao Thiết Đản ngay lập tức nhận ra đó là nhóm Vân Nhàn lại rất đơn giản.
Bởi vì động tác nhảy nhót của Vân Nhàn quá hoang dã, quá không để ý đến người khác chết sống, suýt chút nữa đạp vào chân Tiết Linh Tú phía sau, dù nói thế nào vẫn không chịu sửa.
Hắn tiến lên, nói nặng nề: “Vân đạo hữu, Kiều đạo hữu. À, vị này là...”
Cô nương này trông xa lạ. Ờ, lại có vẻ quen quen.
Phong Diệp đờ đẫn trả lời: “Gọi ta Tiểu Diệp là được.”
Thiết Đản sửng sốt: “Phong đạo hữu có cái thú thật đặc biệt.”
Phong Diệp: “...”
“Không sao đâu, Phong Diệp.” Vân Nhàn vỗ vai gã, an ủi một cách ấm áp, “Chuyện thế này có lần đầu sẽ có vô số lần sau. Người khác muốn mặc đồ nữ còn không được cơ!”
………..
Lời tác giả:
Ngoài việc sinh con ra đại sư huynh làm được tất cả mọi thứ... Ủa, hình như cũng biết sinh.*
Mặc đồ nữ là phúc của cậu đó Phong Diệp! Còn không quý trọng!
*Lời editor: không phải sinh con kiểu đàn ông mang thai đâu, mọi người đừng lo nghen, về sau đọc sẽ rõ