“Tại sao lại như thế này?” Vân Nhàn vừa nhét bánh ngọt vào miệng vừa làu bàu không rõ, “Các ngươi nói xem chuyện này có hợp lý không? Ta đã nỗ lực vì nhiệm vụ thế mà!”
“...” Tiết Linh Tú ở bên cạnh thốt lên lạnh căm, “Ta cho phép ngươi ăn trong xe ngựa đã là nhẫn nhịn phải biết, ngươi mà dám làm rơi vụn bánh lung tung coi chừng ta ném ngươi xuống đấy.”
Vân Nhàn giật mình, vụn bánh bên miệng đúng lúc rơi xuống đệm ngồi, Tiết Linh Tú hít thở không thông: “Ngươi cố ý phải không.”
“Ôi dào, nhặt lên là được rồi, cần gì phải tức giận chứ.” Vân Nhàn cười hề hề, “Loại bánh ngọt này dễ rơi vụn mà, Tiết huynh ăn cũng rơi thôi.”
Tiết Linh Tú: “Ta không ăn!”
Kiều Linh San và Phong Diệp cũng không hiểu.
Tuy ba người đến từ Đông Giới nhưng ít nhiều gì Vân Nhàn vẫn là người đứng đầu trận Tứ Phương! Ít nhất đã hoàn thành nhiệm vụ cấp Thiên trở lên đấy! Mặc dù biết Trương công tử Trương Hạc Nghiêm với bộ dạng kia vẫn đủ sức lấy được hai cái chuông vàng, tuy nhiên cùng là nhiệm vụ cấp Thiên, độ khó giữa Thi Ác Không Đầu và Ma tu tầng Phân Thần giống nhau chắc? Chỉ thiếu chút nữa đã ăn quả đắng!
Vân Nhàn không có công lao cũng có khổ lao chứ? Lúc đó bên trong có nhiều đệ tử môn phái khác còn bên ngoài lớp chắn là nhiều trưởng lão các phái chạy đến như vậy, chẳng lẽ không có một ai bị hào quang chính nghĩa nàng làm cho hãi hùng, từ đó tuyên dương danh tiếng của nàng ra khắp thiên hạ?
Không hiểu, thật sự không hiểu, mặc cho thế nào cũng không hiểu!
Mọi người đi đến Càn Khôn Thành trước, tiện thể mang theo Liễu Nhứ; đi được nửa đường bỗng phát hiện một đám người cũng đang đi trên cung đường lớn này. Đương nhiên, danh tiếng Càn Khôn Thành vang xa bởi vậy mọi người đều muốn đến là lẽ thường, chẳng qua người ta đều thích buôn chuyện, nhất định phải nói gì đó trong quá trình đi đường nhàm chán bằng này :
“Các ngươi có nghe nói chưa? Tình báo của Huyền Bảo Các có sai sót, vốn tưởng ai nấy thập tử nhất sinh, kết quả đã được Vân Nhàn kia giải quyết!”
“Ta biết ta biết! Lúc đó sư huynh của ta cũng có mặt.”
“Thật hả? Sư huynh của ngươi có nói gì với ngươi không? Có phải nguy hiểm lắm không?”
“Hắn nói Ma tu kia không mặc y phục đàng hoàng, lồ lộ làm mắt người ta đau lắm… Còn nữa, sau này tốt nhất nên tránh xa Vân Nhàn đi, người này kinh khủng cực.”
“Nói đến cũng đúng, lúc đó sư phụ của ta cũng ở đó, bà ấy trở về rồi mà vẫn hãi hùng, cũng bảo ta sau này tránh xa Vân Nhàn.”
“Sao lại thế? Các ngươi đừng gợi lòng tò mò người ta nữa!”
“Cũng không biết có phải giáo dục mầm non của Kiếm Các không đến nơi đến chốn không, người này có thể tùy thời tùy chỗ lôi người tự nổ!”
“Cái gì, tự nổ?! Thật có chuyện này?!!!”
Mấy người ngự thuẫn bay qua, âm thanh truyền rõ ràng vào trong toa xe.
Cả bọn câm nín.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Này mấy người ngoài kia!” Vân Nhàn đâm quạu đập bàn một cái, bánh ngọt bay lên, Túc Trì nhanh nhẹn đón lấy, “Cái gì mà ta tùy thời tùy chỗ lôi người tự nổ chứ?! Đừng nói ta như tội phạm Trung Đông được không?!”
Đó là cách khi không có cách! Trí tuệ đỉnh cao, anh dũng như vậy, sao lại thành lôi người tự nổ rồi?
Người bên ngoài nào ngờ buôn chuyện trúng ngay trên đầu chính chủ, cười trừ một trận, vội vàng tăng tốc rời đi, trước khi đi còn có người nói khẽ một câu:
“Nghe thấy chưa? Tội phạm Trung Đông, nàng ta tự nhận rồi, trung nguyên Đông Giới sản sinh khủng bố thật kìa! Đáng sợ quá, chẳng rõ rốt cuộc trước kia người Kiếm Các sống như thế nào. Thảo nào nhìn nghèo thế, chỉ đủ tiền để nộp lộ phí suốt chặng đường.”
Vân Nhàn: “...”
Cả bọn: “...”
Một hồi im lặng qua đi, Vân Nhàn từ từ che kín mặt, đau khổ: “Ta có lỗi với cha mẹ người thân nơi xa quá.”
“Nghĩ thoáng ra, không sao đâu.” Kiều Linh San an ủi, “Sau này bọn họ đều nghĩ người Kiếm Các sẽ tùy thời tùy chỗ lôi người tự nổ, không dám mặc sức xâm phạm.”
Phong Diệp yếu ớt mà rằng: “Thanh danh thế này ổn thật chứ…”
Danh tiếng Kiếm Các bị hủy hoại hoàn toàn, Vân Nhàn không phục, quyết tâm dựa vào sức mình để kéo nó về đúng hướng.
Cửa Càn Khôn Thành mở rộng, lần này không thể so với ban đêm, Tiêu Nguyên không đi theo, lính canh cửa thành đang kiểm tra văn tự qua cổng của từng người một.
Xem ra muốn vào Càn Khôn Thành này ít nhất cũng phải có chứng nhận thân phận môn phái, không phải ai cũng vào được. Vân Nhàn xông xáo giang hồ lâu bằng này mà vẫn chưa bao giờ có thứ ấy, “Ta lấy Thủ Lĩnh ra được không?”
Nói xong đã đến nhóm bọn họ. Tên lính canh thô lỗ kêu: “Mấy người phía sau tự giác xuất trình văn tự qua cổng! Đừng làm mất thời gian của mọi người!”
Tiết Linh Tú giương quạt xếp, màn xe khẽ lay, huy hiệu Linh Thảo Tơ Vàng chậm rãi phát sáng, giọng điệu của lính canh lập tức thay đổi chóng mặt: “Ôi chao đây chẳng hóa ra là Tiết công tử của Diệu Thủ Môn sao! Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, mời vào mời vào, mời ngài đi lối này!”
Tiết Linh Tú dùng quạt che khuất một bên mặt, nhẹ giọng: “Trong xe ta còn có người khác.”
“Chuyện này thì có gì! Bao nhiêu người vẫn không sao!” Tên lính canh nịnh nọt, “Chắc chắn bạn của Tiết công tử cũng là người khí phách hiên ngang, tuyệt đối không tầm thường.”
Hắn còn chưa nói xong đã thấy ngay quần áo rách rưới của Vân Nhàn nơi góc xe ngựa, hắn không màng.
Thiếu gia nhà giàu chính là như vậy, thích làm gì thì làm nấy, trước đây còn có người giả làm ăn mày ở cổng thành đây này. Thật là, thời buổi này người giàu biết cách chơi ghê.
Nhờ phúc của Tiết Linh Tú, cả đám đi một đường thông suốt.
Vân Nhàn hâm mộ đến mức mắt cũng đỏ theo mặt, thốt lên: “Tiết huynh, vì đâu huynh lại được miễn xếp hàng? Diệu Thủ Môn có tiền chứ có phải mỗi người trong đó đều giàu.”
“Không liên quan đến Diệu Thủ Môn.” Tiết Linh Tú kiêu ngạo trả lời, “Hai năm trước ta đến Càn Khôn Thành có mua đồ hơi nhiều, có lẽ đã được ghi vào danh sách nào đấy.”
Tổ ba người Kiếm Các: “...”
Tên nhà giàu đáng ghét!! Linh thạch đâu, ngươi đưa đây!!
Càn Khôn Thành ban ngày không náo nhiệt bằng ban đêm, có lẽ cơn cớ đến từ quán rượu sòng bạc đều đóng cửa, có điều vẫn mạnh hơn các thành trấn bình thường rất nhiều. Trên đường cái là người đến người đi, chen vai thích cánh, một ngày bình thường đã náo nhiệt không kém gì Chúng Thành trong thời gian Đại Chiến Tứ Phương.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đường cái rộng rãi khôn cùng, theo chỉ dẫn trên mặt đất lại sẽ thấy đường được chia thành hai làn. Giữa là đường dành riêng cho xe ngựa, bên cạnh mới là nơi người đi bộ cất bước; san sát hai bên đường là đủ loại sạp hàng nhỏ. Vân Nhàn đưa mắt nhìn quanh, tinh thần của những người bày sạp hàng đều không được tốt lắm, mỗi người đều có một quầng thâm mắt to tướng.
Vẻ khác nhau nhưng cùng mang một nỗi hốc hác của Phương thần y.
“Nơi này đã thay đổi một nhóm người rồi.” Tiết Linh Tú cho hay, “Trước đây có nhiều sạp hàng hơn, ta nhớ góc đường có một bà lão vá đế giày đã nhiều năm, bây giờ chẳng biết người đã đi đâu.”
Vân Nhàn nhìn theo hướng hắn chỉ, phát hiện tấm biển nơi góc đường đã đổi thành “Mì Đao Cắt Đao Tông” thì lập tức toát mồ hôi, nàng lên tiếng: “Người ở Càn Khôn Thành thích ăn mì đến vậy hả?”
Cả đường đi đã thấy không ít tiệm mì đao cắt rồi!
“Đúng vậy, chuyện này lạ ghê.” Liễu Nhứ xen vào, “Lẽ ra, tông chủ của chúng ta phải thích ăn mì bò hơn chứ.”
“Nhìn ra rồi.” Kiều Linh San lật xem báo, trầm ngâm bày tỏ, “Thỉnh thoảng ăn một lần thì thôi, ít nhất ba ngày một lần? Bên trong có bỏ thuốc phiện à? Xem bài báo này đi, tối hôm bị phế Kim Đan Liễu Thế đã ra ngoài mua ba tô! Chẳng lẽ mượn ăn mì để giải tỏa nỗi buồn trong lòng hay gì.”
Vân Nhàn ác ý suy đoán: “Bảo sao y bị trĩ.”
Phong Diệp: “Ăn nhiều thịt bò không dễ ra! Ha ha! Ha ha ha! Ha!”
Mọi người cười phá lên, chỉ có Túc Trì và Tiết Linh Tú không cười. Túc Trì cảm thấy không có gì buồn cười, Tiết Linh Tú lại muốn cười nhưng tự cho rằng quá không phù hợp thân phận khi mình bị ba cái chuyện cười cứt đái tục tĩu này chọc cười, thành ra cố nén.
Liễu Nhứ: “...” Là người của Đao Tông, nàng ta càng gian nan ở lại đây hơn.
Cơ mà nghĩ đến hình ảnh tông chủ bị trĩ lại rất muốn cười, có khi nào bị trưởng lão đánh chết không đây.
Vân Nhàn đang vui vẻ chế nhạo Liễu Phi Nhiên bỗng đâu vui quá hóa buồn, cảm thấy bụng đau dữ dội, sắc mặt ngay lập tức trắng bệch, cúi người ôm bụng: “Hự!”
Mọi người lập tức biến sắc: “Sao vậy?” “Đau ở đâu??”
“Bụng đau quá...” Mồ hôi lạnh trên trán Vân Nhàn lập tức nhỏ giọt, xem ra đau lắm, nàng khốn đốn cho hay, “Xong đời, đừng nói ta cũng bị trĩ sao...”
Giọng nói lạnh đanh của Túc Trì gieo lên bên tai: “Tĩnh tâm, quan sát bên trong thân thể!”
Vân Nhàn vô thức đưa linh khí vào trong cơ thể thăm dò mới nhận ra kẻ gây rối là ai.
Trước đó nàng một hơi vượt qua cấp Nguyên Anh, đi thẳng tới Xuất Khiếu, vốn sau khi qua Kim Đan sẽ có cả một cảnh giới để làm quen với người tí hon nguyên anh sinh ra trong cơ thể, ấy nhưng giờ đã thiếu mất. Tu vi của nàng cũng phù phiếm, tuy nhìn như ở tầng Xuất Khiếu, khốn nỗi một khi dùng tới đao thật thương thật đánh với người khác, e rằng còn phí sức trước người Nguyên Anh trung kỳ, huống chi bây giờ vết thương còn chưa hoàn toàn bình phục.
Cho nên hiện tại Vân Nhàn và người tí hon màu xanh lam cầm kiếm đâm lung tung trong cơ thể nàng đang ở tình trạng hoàn toàn không quen biết nhau.
Trên đời này lại có người không quen với nguyên anh của mình, nói ra còn sợ người ta cười cho. Vân Nhàn cố gắng phóng đại linh thức, giọng nói như chuông lớn: “Đừng phá nữa! Ngoan ngoãn ở yên đó cho ta!”
Người tí hon màu xanh lam nghe thấy âm thanh đột ngột này, ngẩng đầu nhìn lên.
Người tí hon không có mặt, hệt que diêm nhỏ, tứ chi mảnh mai mềm mại… Cơ mà thanh kiếm này từ đâu ra? Chưa từng nghe nói nguyên anh của Kiếm tu còn được tặng kèm một thanh kiếm!
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng đang suy nghĩ, thanh kiếm trên tay người tí hon lại mở miệng nói chuyện: “Ngươi quản lý nó đi, đừng để nó hành hạ ta nữa được không??”
Giọng nói hơi nhỏ, lại là giọng của Thái Bình!
“Thái Bình, sao kiếm linh của ngươi lại chạy vào chỗ này của ta?” Vân Nhàn suýt nữa bật cười, “Ta còn tưởng mấy ngày nay ngươi đang nghỉ ngơi.”
“Ngươi còn không biết xấu hổ nói ra!” Thái Bình oán giận ngút trời, “Ta đã nhận ngươi là chủ nhân, linh thức của ngươi gọi ta vào, ta còn không vào được chắc?”
Người tí hon màu xanh không kiên nhẫn nghe một người một kiếm nói chuyện, lại bắt đầu leo lên, chọc tới chọc lui, y hệt con khỉ da. Vân Nhàn nói mấy lần đừng nghịch nữa, ngoan ngoãn ngồi xuống tu luyện mà nó đâu nghe, cứ muốn nghịch, không chỉ nghịch mà còn nghịch rất ác, suýt nữa nhảy lên kéo amidan của Vân Nhàn: “...”
Thái Bình mỉa mai: “Ồ. Ta còn tưởng ngươi không biết.”
Thật quá phiền phức, Vân Nhàn lười giao tiếp với nó nữa, trực tiếp dùng linh thức duỗi một ngón tay búng mạnh người tí hon nguyên anh đang dũng cảm leo trèo xuống...
Khoảnh khắc bị búng trúng, mắt nàng tối sầm, lập tức chết giấc.
-
Lúc tỉnh lại, Vân Nhàn mở mắt thấy khuôn mặt tiều tụy của Phương thần y một lần nữa, dường như quầng thâm trên mắt gã lại đậm thêm một vòng, tới hai gò má còn muốn lõm xuống.
Nhìn như vậy âu ngũ quan không đến nỗi nào, giả như sắc mặt khôi phục bình thường thì cũng được xem là một thanh niên tuấn tú.
Phương thần y nói: “Ngươi tỉnh rồi.”
Vân Nhàn: “Ta bị sao vậy?”
Phương thần y hòa nhã: “Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết mình tên gì rồi.”
“Ta tên Vân Nhàn. Sao vậy?” Vân Nhàn vẫn còn mơ màng, “Sao ta lại ở đây? Mấy người khác đâu?”
“Lần trước ngươi hấp thu linh khí đến mức suýt nổ tung, ta còn tưởng là tình cờ, dù sao trước đây đâu phải không có người như thế.” Phương thần y giãi bày, “Mỗi tội đánh nguyên anh của mình đến mức bản thân hôn mê thì đây là lần đầu tiên ta gặp. Chúc mừng ngươi đã làm phong phú thêm sự nghiệp Y tu của ta, Vân đạo hữu.”
Vân Nhàn: “... Ta nghĩ không ai nói cho ta biết là không được đánh.”
“...” Người bình thường nào lại nghĩ đến chuyện đánh nó chứ!, Phương thần y phất tay, để người ta mời nàng ra ngoài, “Lần sau đánh thì nhớ nhẹ tay, nếu không dễ chết đấy.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn xoa đầu đi ra ngoài, vừa ra đã thấy ngay một đám người đang được tiếp đãi nhiệt tình trong Hạnh Lâm Các, hai bên nhìn nhau, nhất thời có chỗ lúng túng.
Song Vân Nhàn chưa bao giờ để sự lúng túng kéo dài quá một thoáng, nàng nói với khuôn mặt không đổi sắc: “Hiện tại là giờ gì rồi?”
“Không lâu.” Kiều Linh San trả lời lạnh căm, “Chỉ đến tối thôi.”
“Không thể nào?!” Vân Nhàn ngạc nhiên, “Đầu ngón tay ta chỉ búng nhẹ một cái thôi mà?!”
Tiết Linh Tú thật sự không uống trôi trà nổi: “Ai kêu ngươi búng? Ngươi phải dỗ dành nó chứ!”
Vân Nhàn uất ức: “Ta dỗ dành nó mà nó có nghe đâu!”
Nàng lại đưa linh thức vào cơ thể, muốn xem Phương thần y đã làm gì mình, kết quả giờ đây người tí hon trong cơ thể vẫn nằm thẳng dưới đất, trên người bị một thanh tiểu kiếm đè lấy, chưa tỉnh. Có vẻ đầu nó bị nàng búng lõm vào, trông hơi buồn cười.
Thôi vậy, lần sau kiểm soát sức mạnh một chút.
Chờ đã, còn chuyện quan trọng hơn! Vẻ mặt bỗng đâu nghiêm túc, Vân Nhàn nói từ tốn: “Một ngàn linh thạch này do ai trả?”
Biết ngay nàng sẽ hỏi cái này, Tiết Linh Tú lạnh lùng đáp: “Ta.”
“Tiết huynh, ngươi đúng là ân nhân của ta! Cả đường đi đã giúp ta quá nhiều, đại ân không lời nào cảm tạ hết.” Vân Nhàn cảm động tới nhòa lệ, “Trừ trả tiền ra cái gì ta cũng làm!”
Mọi người thật sự có phần không chịu nổi nàng nữa.
Sau rốt vẫn là Kiều Linh San giải thích cho nàng: “Thực chất Tiết đạo hữu cũng có thể chữa vết thương của tỷ. Có điều chúng ta đã phát hiện ra một số manh mối về Càn Khôn Thành nên mới quyết định đến Hạnh Lâm Các thêm một lần.”
Trước đây Càn Khôn Thành luôn nằm ngoài phạm vi quản lý của các môn phái. Thứ nhất do vị trí địa lý đắc địa, người ta nói núi cao hoàng đế xa, muốn kiểm soát vẫn không xen vào nỗi; Càn Khôn Thành cách Chúng Thành khá gần, nằm tại vị trí trung tâm của bốn giới, các thế lực qua lại phức tạp lại lưu động cực nhanh, nếu muốn tiếp quản hoàn toàn gần như là điều không thể.
Thứ hai, là sự kiềm chế của các thế lực khác. Những năm này hai đại tông phái Bắc Giới ở đây bình yên vô sự, không có cảnh nội chiến triền miên, đương nhiên do có người ở trên chống đỡ.
“Chính là Lưu phú thương kia.” Kiều Linh San nghiêm nghị cho hay, “Nghe nói người này có đầu óc kinh doanh cực kỳ kinh hồn, mang thân phận người thường nhưng lại nắm giữ mạch máu kinh tế của Càn Khôn Thành ngay từ đầu, lật tay thành mây trở tay thành mưa! Chỉ cần thời tiết hơi lạnh, tâm trạng không tốt, là đủ khiến vô số cửa hàng phá sản!”
“Hôm qua không phải lúc chúng ta đến vừa khéo gặp con gái của ông ta ư.” Kiều Linh San, “Giấy không gói được lửa, bây giờ cả Càn Khôn Thành đều đồn ầm lên, đâu phải Lưu tiểu thư bị bệnh gì mà là từ một tháng trước Lưu phú thương đã sinh bệnh nặng, nằm liệt giường không dậy nổi, tìm vô số Y tu vẫn không đủ sức chữa trị.”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“... Có khi nào ông ta mắc bệnh dạ dày không, hoặc là mất ngủ gì đó.” Vân Nhàn nghi vấn, “Phú thương ngang ngược đôi khi sẽ như vậy, nói không chừng còn bị liệt mặt, chứng cáu kỉnh gì đó.”
“Trọng điểm không phải ở đây.” Tiết Linh Tú mở lời, “Vốn là thế chân vạc, Lưu phú thương vừa nằm xuống giường đã không ai thay thế, hiện tại Rèn Thể Môn và Đao Tông bắt đầu tranh đấu gay gắt. Ai cũng muốn giành lấy miếng thịt béo bở này.”
Liễu Nhứ giơ tay: “Ta vẫn còn ở đây...”
Tiết Linh Tú: “Ngươi bịt tai lại đi.”
Liễu Nhứ tự giác bịt kín tai.
“Ừ.” Vân Nhàn liếc nhìn nàng ta một cái, xác định nàng ta không nghe thấy mới nghiêm túc truy vấn, “Vậy chúng ta phải làm sao mới giúp được Rèn Thể Môn?”
Đám người: “?”
Bịt tai trộm chuông cũng đừng lộ liễu thế chứ!
“Hiện tại, Lưu phú thương không muốn chuyện mình bị bệnh phơi bày ngặt nỗi tin tức vẫn bị tiết lộ.” Vân Nhàn nói, “Người cuối cùng ông ta tìm đến là Phương thần y, chẳng lẽ ông ta không nghi ngờ chính Phương thần y tiết lộ tin tức à?”
Tiết Linh Tú: “Phương thần y đã nhận lời. Mà trước ông ta, chưa từng có ai bị tiết lộ tin tức.”
“Cảm thấy có rất nhiều âm mưu.” Vân Nhàn trầm ngâm một lát, trần tình, “Sao lại phải động não nữa rồi? Phiền quá, cảm thấy đầu ngứa ngáy quá đi, nghỉ ngơi xem nào. Đúng rồi, đại sư huynh đâu? Sao không thấy bóng dáng?”
Phong Diệp nhìn ra ngoài cửa, đáp: “Ta thấy vẻ mặt của đại sư huynh rồi. Đại khái cảm thấy nơi này đã bị Đao Tông thâm nhập thành thử chúng ta chứ phô trương thế này có vẻ không an toàn, thế là hắn định ra ngoài mua chút y phục mới để mọi người thay.”
Khuôn mặt Túc Trì không có biểu cảm gì, rốt cuộc do đâu đọc ra được nhiều thứ bằng này? Nàng chỉ phân biệt được huynh ấy có cười hay không.
Một đoàn người rời khỏi Hạnh Lâm Các, hai nữ tu sĩ quen thuộc tối qua lại nhiệt tình đuổi theo, lần này tặng không nhiều, có chăng tặng một loại thuốc y như cũ: “Phương thần y tặng bổ não đan, một ngày uống một lần là được, ngàn vạn lần đừng tham nhiều. Lần sau quan khách nhất định đến đây nữa nhé!”
Ai nấy: “...”
Một đoàn người xoay đầu lại nhìn Hạnh Lâm Các nguy nga lộng lẫy, trên bảng thông báo xung quanh lại dán thêm tờ báo lá cải mới, tiêu đề vẫn giật gân như cũ:
“Kinh ngạc! Lưu phú thương đã ngoài năm mươi, người già nhưng tâm không già, dám làm chuyện này trước mặt mọi người...”
Cái gì! Có chuyện!
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiều Linh San chú mục nhìn kỹ, lại bị lừa: “Trên này viết vì muốn đập tan tin đồn bệnh nặng, Lưu phú thương tuyên bố ngày mai sẽ đích thân chủ trì buổi đấu giá Càn Khôn... Vé vào cửa ít nhất ba mươi lượng một vé. Là chỗ ngồi xa nhất.”
Vân Nhàn ngạc nhiên nghi vấn: “Buổi đấu giá cũng là sản nghiệp của ông ta sao?”
Một đoàn người ra khỏi Hạnh Lâm Các, Tiết Linh Tú đã dừng chiếc xe ngựa sang trọng bên cạnh cái lầu cho tiện hành động. Dừng xe ngựa cũng phải trả tiền, một ngày nửa lượng, xe ngựa của Tiết Linh Tú chiếm hai chỗ thì phải trả hai phần tiền.
Mùi thức ăn và tiếng ùng ục trên đường phố bay tới, Vân Nhàn ngửi thấy mùi mì đao cắt, hít mũi và thốt lên: “Chẳng rõ bồ câu của Cơ đại tiểu thư có bị người ta bắn trên đường không mà sao vẫn chưa tới...”
“Là sản nghiệp của ông ta, nhưng cũng không phải.”
Trên đỉnh đầu đột ngột truyền đến giọng nói lạnh lùng quen thuộc, Vân Nhàn ngẩng đầu lên, suýt nữa hồn bay phách lạc: “Đại tiểu thư! Sao ngươi lại bám trên mái hiên?!”
Đây là kiểu xuất hiện quái đản gì vậy!
Cơ Dung Tuyết nhẹ nhàng đáp xuống không một tiếng động, đưa tay ra nói: “Nghe nói ngươi rực rỡ hào quang tại Đường Linh Quốc, bây giờ đã thành công leo lên bảng Đại Hiệp tại vị trí thứ 233, chúc mừng.”
Không biết có gì đáng chúc mừng, mỗi tội rõ ràng Cơ đại tiểu thư đã làm bài tập trước. Vân Nhàn đưa tay ra, sờ lên đệm thịt mềm mại của nàng ấy, lại vuốt ve bộ lông sư tử quen thuộc bên trên, bấy giờ mới xác nhận người trước mặt chính là Cơ Dung Tuyết.
Biệt hiệu “Cuồng Sư” của đại tiểu thư thật sự rất hay. Vân Nhàn nghĩ ngợi: hình như cái gì thêm chữ “Kiếm” vào đều trở nên hơi kỳ dị, “Cuồng Kiếm”, “Nghịch Kiếm”, “Nhân Kiếm”... Hầy! Thôi, nói mấy chuyện này làm gì.
Kiều Linh San cũng muốn sờ, Cơ Dung Tuyết thấy nàng ấy dấm dúi mò tay sang, lông mày hơi động, ra vẻ không thấy; tới khi Phong Diệp vừa đưa tay ra đã nghe một tiếng chát và rồi thấy gã rụt ngay tay lại.
Phong Diệp: “...” Hu hu hu.
Không phải Vân Nhàn mù mà có vẻ như Cơ Dung Tuyết dùng thuật cải trang dịch dung, giấu luôn cả đuôi tóc đỏ rực, mặc một cây đen tuyền nhưng vẫn sang trọng, lẫn vào trong đám đông Càn Khôn Thành càng khó nhận ra cùng cực.
Phía sau vang lên một tiếng động nặng nề, Thiết Đản cũng lặng lẽ đi theo, gật đầu chào hỏi.
Hắn ăn vận giống vậy, tuy nhiên do hình thể nên vẫn khá nổi bật.
“Nói đến mới nhớ, đại tiểu thư.” Vân Nhàn mở lời, “Ở Đường Linh Quốc ta còn gặp Tức Mặc Xu và Trọng Trường Nghiêu, ngươi đoán xem.”
Cơ Dung Tuyết nhíu mày: “Ma nữ thế nào rồi?”
“Nàng ta đã giúp một đại ân tại Đường Linh Quốc. Nhưng mà cuối cùng hình như nàng ta đã ăn Nguyên Thần của Ma tu Tầng Phân Thần nọ.” Vân Nhàn chê trách, “Không biết có bị tiêu chảy không nữa, thứ dơ bẩn như vậy thì ít ra cũng phải rửa sạch trước khi ăn chứ.”
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiết Linh Tú: “... Rửa sạch rồi ngươi cảm thấy ăn được sao?”
Cơ Dung Tuyết trầm ngâm: “Ta có linh cảm nàng ta cũng sẽ đến Càn Khôn Thành.”
“Thôi bỏ đi.” Tình cảm Vân Nhàn dành cho Tức Mặc Xu có chỗ phức tạp, khó nói rành rọt, thay vì nghĩ đến những chuyện chưa có căn cứ này chi bằng quan tâm đến chuyện chính trước mắt, nàng bảo, “Vừa rồi ngươi nói phòng đấu giá là sản nghiệp của ông ta nhưng cũng không phải, ý gì đây?”
Cơ Dung Tuyết gật đầu, chậm rãi kể lại.
Lần này nàng ấy đến Càn Khôn Thành vì được trưởng lão Rèn Thể Môn phái tới. Đao Tông bừng bừng dã tâm, chẳng rõ dùng cách gì đã xâm nhập vào thành thị này chỉ vẻn vẹn trong một tháng; bấy giờ từ phía Bắc thành đến phía Đông thành đều mở đầy tiệm mì đao cắt, khiến các tiệm mì bò không còn tồn tại nổi, đúng là làm người ra giận sôi.
Lưu phú thương bệnh nặng, ban đầu phòng đấu giá kia chắc chắn là sản nghiệp của Lưu phú thương, song theo tình báo của người Rèn Thể Môn, mấy ngày nay lính canh trước cửa phòng đấu giá lại thay người, dựa vào vũ khí cho thấy chính là đệ tử Đao Tông.
“Theo mục tiêu, chúng ta phải lẻn vào phòng đấu giá xem tình hình.” Cơ Dung Tuyết cho hay, “Nhưng vấn đề bây giờ là ngày mai ta có việc quan trọng khác phải làm, không thể đi được. Còn các ngươi, đặc biệt là Vân Nhàn, có món thù máu với đệ tử Đao Tông, nếu cứ thế đi vào ta lo lắng sẽ bị đám cháu trai Đao Tông kia chặn lại.”
Một trong những đứa cháu của Đao Tông, Liễu Nhứ: “...” Không sao, có chửi cũng không phải chửi mình. Mình là nữ.
“Nói cũng có lý.” Vân Nhàn nói, “Ý của ngươi là cải trang một phen? Nhưng cam đoan lúc mua vé vào cửa cũng sẽ yêu cầu khai báo thân phận. Kỹ thuật cải trang của chúng ta...”
Không nói cái khác, đoan chắc đại sư huynh không vào được. Huynh ấy quá nổi bật, Lưu phú thương không bị thương cũng bị nét đẹp trai của huynh ấy làm cho bị thương.
“Không cần. Ta có vé vào cửa của Rèn Thể Môn, mặc cho Đao Tông có trâng tráo cỡ nào, hiện tại họ vẫn chia đôi thiên hạ tại Càn Khôn Thành với tông môn ta, ngoài mặt tuyệt đối không dám cản ta.”
Vân Nhàn nhận lấy tấm vé vào cửa bằng sắt nàng ấy đưa, gãi đầu: “Nhưng làm sao chúng ta chứng minh mình không cướp được từ bên Rèn Thể Môn... À.”
Cái nhìn nàng từ từ rơi xuống người thanh niên cường tráng phía sau Cơ Dung Tuyết, nàng hỏi: “Thiết Đản của ngươi?”
“Không.” Cơ Dung Tuyết nở một nụ cười, lạnh lùng nhưng lại động lòng người, “Là Thiết Đản của ngươi.”