Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 79: Lấy chuông vàng



Khi đoàn người bước qua cổng Chúng Thành thì bầu trời đã đầy sao.



Sau khi được Phương Phi chữa trị, thật chất Vân Nhàn đã có thể tự đi lại từ lâu, mỗi tội nàng vẫn nhất quyết không xuống. Nguyên nhân rất rõ ràng, thứ nhất nàng thấy nằm được người khác bế tới bế lui rất thoải mái, thứ hai là thật chất Vân Nhàn hãy còn chút sĩ diện của một đại hiệp.



Nếu để người khác thấy được hình ảnh một Kiếm tu số một thiên hạ là nàng thảm hại tới thế, về sau nàng còn tung hoành giang hồ làm sao?



Đâu thể tiếp tục ở trong cái viện tồi tàn lúc Đại Chiến Tứ Phương khi trước được, Tiêu Nguyên dẫn đoàn người vào một khách điếm, sắp xếp phòng cho từng người.



“A, chuyện gì thế này,” Kiều Linh San chần chờ nói, “Lần này bà ấy móc linh thạch nhanh và thoải mái tợn, chẳng lẽ đã thay đổi tính nết?”



“Không đâu,” Vân Nhàn thì thầm, “Có lẽ dì ấy sắp đi.”



“Được rồi, nếu bé Vân Nhàn không sao nữa thì ta đi trước đây.” Tiêu Nguyên vẫy tay xong nhảy qua cửa sổ, ngự kiếm bay đi, trong nháy mắt đã biến mất tại chân trời, “Tự mình bảo trọng! Ngày mai nhớ đến Huyền Bảo Các nhận cái chuông vàng!”



Đúng là câu nói “trẻ con là con thú hai chân nuốt tiền” hoàn toàn đúng. Thêm một Vân Nhàn là đứa làm chuyện không bớt lo, nàng ấy không dám nghĩ tí nữa còn phải tốn bao nhiêu! Không được, phải đi ngay, cứ để Tiết Linh Tú nán lại đây.



Mọi người bặt thinh nhìn bóng lưng vội vã rời đi của nàng ta: “...”



Ai cũng tỏ ý của Tiêu Nguyên, chỉ có Tiết Linh Tú là người bị tổn thương lúc này mà thôi.



“Còn nữa, là thế này,” Trước khi vào phòng cùng Vân Nhàn, Kiều Linh San do dự mà rằng, “Liễu đạo hữu, ta nhớ lúc gặp ngươi ở Đường Linh Quốc, ngươi có nói đến để điều tra vụ cướp khoáng sản.”



Liễu Nhứ giật mình: “Á! Ta quên mất!!”



Kiều Linh San lại nói: “Ừ, đã quên thì thôi, ta chỉ mới nhớ ra. Chủ yếu là sau khi rời khỏi Đường Linh Quốc, không phải ngươi nói mình muốn đi Bắc Giới để trở lại Đao Tông ư? Sao giờ lại cùng quay về Chúng Thành?”



Khi nãy nàng ấy đã định nói nhưng thấy Liễu Nhứ ngồi rất tự nhiên trong xe ngựa nên nghĩ rằng người này chắc chắn có việc quan trọng.



Liễu Nhứ kinh ngạc: “Á! Ta lại quên mất!!”



Nhìn vẻ mặt của nàng ta trông như quên thật lòng, chẳng giả tạo lấy một mảy. Hiềm một mỗi Kiều Linh San vẫn cảm thấy nàng ta đơn thuần không để tâm đến nhiệm vụ và Đao Tông, thấy không quan trọng nên mới hay quên; chứ ngươi nhìn thử nàng ta ở Đường Linh Quốc xem, có khi nào quên cõng Quận chúa dẫu chỉ một lần?



“Sao ngươi cái gì cũng quên được thế!” Phong Diệp vừa nhọc nhằn tháo đàn vừa thốt lên, “Thôi được rồi, nói chung sau này vẫn phải đến Càn Khôn Thành.”



Mỗi người một phòng, vì không tiện đi lại thành thử Vân Nhàn có người ở lại cùng chăm sóc.



Lại một lần nữa trở lại khách điếm quen thuộc, Kiều Linh San khiêng thùng nước vào phòng đã thấy Vân Nhàn đang mở cửa sổ ngắm trăng bên ngoài, nàng ấy không khỏi đổ mồ hôi: “Tỷ không sợ lạnh à?”



Mùa gì thế này, gió bên ngoài cứ thổi ào ào, đóng chặt cửa sổ vẫn thấy lạnh mà tỷ ấy còn mặc sức mở ra.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Hả? Lại phải làm phiền muội rồi,” Vân Nhàn nhìn nàng ấy, nói, “Linh San, nếu muội muốn ngủ một mình thì qua phòng bên cạnh đi, một mình ta không sao.”



“Một mình tỷ không sao?” Kiều Linh San đặt miếng vải lên mặt nàng, lau nhè nhẹ trong cơn tức, “Như hiện tại lăn xuống giường còn không bò dậy nổi.”



Vân Nhàn nảy ra ý tưởng tuyệt diệu: “Vậy ta nằm nghỉ trên mặt đất sẽ thôi còn phiền não này nữa?”



Kiều Linh San: “... Muốn ngủ, có ngủ không, không thì cút!!”



Cuối cùng vẫn là Kiều Linh San ngủ ở ngoài, Vân Nhàn ngủ ở trong, nàng bị canh giữ đầy chặt chẽ.



Phải nói đây là lần đầu tiên cả hai ngủ trên chiếc giường êm ái tới vậy, vừa mềm vừa ấm áp. Vân Nhàn cảm nhận được thiếu nữ bên cạnh còn cố gắng giữ mình tỉnh táo hết mức có thể từ ban đầu, nhưng chưa qua được bao lâu, cùng lắm chỉ nửa nén hương, đầu nàng ấy đã nghiêng sang một bên, ngủ say ngay.



Những ngày hỗn loạn ở Đường Linh Quốc gần như không tài nào chợp mắt, một đường xe ngựa xóc nảy cho nên hiển nhiên không nghỉ ngơi tốt. Bấy giờ nằm đây, sự tình kết thúc, mà còn lại ở Chúng Thành quen thuộc, họ nào sợ có ma gì đánh lén, đương nhiên ngủ rất say.



Hơi thở ấm phả vào tai, Vân Nhàn mở mắt nhìn tấm màn giường mềm mại song chẳng hề buồn ngủ mảy may.



Đêm xuống, người ta thường hay suy nghĩ lung tung, đặc biệt là Vân Nhàn với cả người đau nhức chẳng tài nào ngủ nổi. Nàng càng nghĩ mãi tận đâu đâu, miên man đủ thứ, thậm chí còn nghĩ ra cả cái tên cho con ngỗng lớn trong Kiếm Các mấy lần. Cuối cùng nằm đến khi lưng ê ẩm, nàng không dám xoay người sợ đánh thức Kiều Linh San.



Vân Nhàn nhẹ nhàng ngồi dậy, chỉnh chăn mền đâu ra đấy mới xuống giường đi giày, khẽ bước ra ngoài.



Bên ngoài trên sân phơi khách điếm vẫn là một ánh trăng như nước, mang theo chút hơi lạnh.



Vân Nhàn nghĩ không ngủ được cứ đi ra ngoài tản dạo. Nói chung không nhất thiết phải ngủ, cứ để nàng lẳng lặng suy nghĩ về nhân sinh như thế. Đoạn vừa quay đầu lại nàng đã thấy Túc Trì đang ngồi trên hiên nhà bên cạnh, hình như đang trầm tư.



Vân Nhàn: “...” Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ? Tới gián còn ngủ hết.



Chẳng lẽ lời đại sư huynh nói trước đó một ngày luyện kiếm mười hai canh giờ không phải nói đùa mà là tường thuật tại hiện trường?



Nghe tiếng bước chân, Túc Trì mở mắt ra, thoáng nhìn thấy Vân Nhàn đang nhìn mình với vẻ mặt sợ hãi, không hiểu sao đột nhiên chàng hiểu ra ngay nàng lại nghĩ gì trong đầu và nói đầy bất lực: “Ta không ngủ được.”



Chà, mọi người đều không thể ngủ, thôi thì tới giao lưu trao đổi tình cảm thôi.



Vân Nhàn ngồi xổm xuống lấy đà, nhảy lên! Một động tác tiêu chuẩn, thành công đáp xuống bên cạnh Túc Trì, đàng hoàng ngồi xuống.



Hiềm một nỗi ngay lúc ngồi xuống, Vân Nhàn lại cảm thấy hơi hối hận.



Ờ... Nhưng mà... Nói gì đây? Nàng vắt óc suy nghĩ, cuối cùng ném ra được một chủ đề an toàn nhất: “Đại sư huynh, biến cố ở Đường Linh đã kết thúc, bây giờ Đao Tông không dám công khai làm gì ta ở bên ngoài nữa đâu, huynh không cần phải đi theo ta. Mà ngẫm lại sắp đến Trung thu, huynh đã lang bạt giang hồ lâu như vậy thì có dự định gì về thăm cha mẹ ruột không?”



Túc Trì đáp một cách hờ hững: “Ta không có cha mẹ.”



Vân Nhàn: “Hả? Là thế ư, không ai nói với ta cả, xin lỗi huynh.”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



... Khởi đầu bất lợi! Sao nàng lại cố tình nhắc đến cha mẹ chứ? Sớm biết nên nói người thân mới phải.



Túc Trì: “Cũng không có người thân.”



“...” Vân Nhàn ngơ ngác: “Đại sư huynh, có phải huynh luyện đọc tâm thuật gì không mà sao mỗi lần ta nghĩ gì huynh cũng đoán được hết?”



Túc Trì nhìn nàng, khuôn mặt như ngọc dưới ánh trăng trở nên dịu dàng hơn: “Hầu hết là ta không đoán được, không phải ư?”



Vân Nhàn dùng đủ kiểu võ học quan sát sắc mặt của mình, nhận thấy có vẻ Túc Trì không buồn lắm, có lẽ từ khi sinh ra đã không có… không phải nghĩ như càng như địa ngục ư! Thôi, không nói về chuyện này nữa, đổi chủ đề thôi.



Đúng rồi! Làm sao để nâng cao cảnh giới mới là vấn đề muôn thuở bất biến của người tu chân.



“Đại sư huynh, huynh sắp lên cấp rồi ha.” Vân Nhàn mở lời, “Có cần chuẩn bị gì không? Có khi nào tu vi của huynh tăng tiến nhanh như vậy có do bí quyết gì đó.”



“Không cần.” Túc Trì đáp, “Khi nào muốn đột phá thì sẽ đột phá.”



Vân Nhàn đứng dậy định đi: “Ta còn chút việc không nói chuyện được nữa.”



Túc Trì: “... Là thật.”



Thấy Vân Nhàn định đi, Túc Trì lên tiếng, giọng điệu có phần hời hợt: “Còn muội thì sao. Đang nghĩ gì vậy?”



Vân Nhàn đợi mãi mới nghe chàng hỏi câu này, lập tức đặt mông ngồi xuống, ngửa mặt lên 45 độ ngắm bầu trời, trước hết thở dài một hơi thật sâu: “Hầy…”



Túc Trì lặng lẽ nhìn nàng.



“Tuy ta mới ra giang hồ nhưng đã kinh qua thật nhiều thứ phong phú.” Vân Nhàn nhìn chăm chú vào xa xăm, nói, “Trước khi đi mẹ từng hỏi ta làm sao để trở thành một đại hiệp. Ta bảo trừ gian diệt ác, trừ hại cho dân, ấy nhưng bà ấy lại nói với ta rằng bản thân tuyệt không hy vọng ta trở thành đại hiệp gì đấy.”



Túc Trì: “Ừ.”



“Bây giờ ta đã là người đứng đầu trận Tứ Phương kiêm dũng sĩ Đường Linh kiêm người nắm giữ chuông vàng, chắc chắn khi đến Huyền Bảo Các ngày mai sẽ gây sóng to gió lớn.” Vân Nhàn một mực suy tư về vấn đề này cả tối, “Chung quy sức làm người ta hài lòng là có hạn cho nên ta không làm người… Không phải, ý ta là, chỉ có một mình ta đối mặt với vô số nhiệm vụ thì nên chọn hay bỏ thế nào đây, nên làm cách gì mới dùng hết khả năng để trợ giúp người khác?”



Túc Trì mấp máy môi mỏng, chực muốn nói gì đó.



“Đại sư huynh, huynh đừng an ủi ta, ta hiểu mà. Nghĩ về những điều này bây giờ chỉ làm mình thêm phiền muộn thôi.” Vân Nhàn nắm chặt tay thành quyền, đanh giọng, “Một khi đã bước chân vào giang hồ, trở thành đại hiệp trong lòng mọi người, ta tuyệt sẽ không hối hận. Điều ta cần làm bây giờ là đi từng bước một, chỉ cần không thẹn với lương tâm là được.”



Túc Trì: “...”



Vân Nhàn nhìn chàng bằng ánh mắt chất phát hiền lành hiếm thấy, mong mỏi nhận được chút khích lệ.



“...” Túc Trì khẽ gật đầu trong khó nhọc, đáp, “Được.”



Nhưng sự thật chứng minh, nói tuyệt không hối hận thì ắt sẽ hối hận. Ví dụ như ngày hôm sau, Vân Nhàn đã vô số lần hối hận vì những lời nói ngu đần ngút trời của mình trên hiên nhà.



Một nhóm người oai phong lẫm liệt khí thế bừng bừng đi đến Huyền Bảo Các để nhận chuông vàng. Quản sự Huyền Bảo Các – với đôi mắt chó coi thường người khác quen thuộc – liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới mới hỏi: “Ngươi có chắc mình là Vân Nhàn không?”



“Đúng vậy! Chính là ta đây!” Vân Nhàn nói một cách hào hùng, “Đông giới, Kiếm Các, Vân Nhàn!”



Nghe thấy tiếng nói, những người bên ngoài lập tức quay sang nhìn bằng vẻ mới mẻ tràn đầy:



“Đó là người đứng đầu đấy à! Phải nói chất lượng Đại Chiến Tứ Phương lần này cao thật.”



“Ngươi nhìn Liễu Thế đi rồi hãy nói.”



“Đúng rồi, Liễu Thế chuyên về chuyện quái dị, nàng ta chuyên về những chuyện cao siêu.”



“Ừ ờ. Tương lai rộng mở tương lai rộng mở, hậu bối bây giờ cứ xuất hiện lớp lớp.”



Mọi người nghe thấy đầy khoan khoái.



Vân Nhàn những tưởng ít nhất nhiệm vụ cấp Thiên sẽ có một buổi nghi thức trao thưởng long trọng gì đó, nào ngờ người quản sự kia chỉ nói câu “chờ chút” rồi vội vàng vào trong cửa, lấy ra một vật nhỏ khỏi đó ném vào tay Vân Nhàn, bảo: “Chuông vàng, cầm chắc.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn cầm lấy vật nhỏ bằng ngón tay cái: “... Ngươi gọi cái này là chuông vàng?”



“Ý nghĩa tượng trưng thôi, lẽ nào lại cho ngươi một cái chuông nhỏ bằng vàng ư?” Giọng điệu quản sự hời hợt, “Chúc mừng vị hiệp sĩ này, dẫn đầu Kiếm Các tham gia hội đấu võ vào ba tháng sau.”



Thôi được rồi, suy cho cùng với tính tình bủn xỉn của dì nhỏ kia thì chỉ qua loa vậy là điều bình thường.



Vân Nhàn cất chuông nhỏ vào nhẫn trữ đồ, lại hắng giọng mà rằng: “Có nhiệm vụ nào giao cho ta không?”



“Có.” Quản sự chỉ ngón tay vào bảng nhiệm vụ quen thuộc mà rằng, “Đi mà xem ở mục cấp Địa hoặc cấp Thiên, có lẽ sẽ nhặt nhạnh được chỗ tốt. À, nhớ mang theo Y tu đấy, nếu có chuyện gì xảy ra trong lúc làm nhiệm vụ, Huyền Bảo Các chúng ta sẽ không chịu trách nhiệm đâu.”



Vân Nhàn: “?”



Quản sự: “Được rồi, vị kế tiếp...”



“Khoan đã.” Vân Nhàn rút vội một tờ báo lá cải ra khỏi ngực, nhấn mạnh, “Nay ta là người đứng đầu bảng Ngôi Sao Mới đấy.”



Phong Diệp và Kiều Linh San ở phía sau gật đầu lia lịa như đánh trống bỏi.



Sau rốt quản sự hiểu ý nàng, nhướn mày, cười hiền lành: “Vị thiếu hiệp này, ta thấy ngươi mới ra đời có chỗ chưa hiểu, tiêu chuẩn đánh giá của chúng ta hiện giờ không dựa trên bảng Ngôi Sao Mới mà là bảng Đại Hiệp!”



Bảng Ngôi Sao Mới thay đổi một lần mỗi năm, tên người trong đó thay đổi cực nhanh, trong khi bảng Đại Hiệp được chọn lọc kỹ càng, tồn tại lâu dài, giá trị chân chính sao như nhau?



Vân Nhàn nhíu mày: “Bảng Đại Hiệp?”



“Ra vào giang hồ, tuy thực lực là tiêu chuẩn phân xét quan trọng nhưng thực lực không thể đại diện cho tất cả.” Quản sự đưa cho nàng một ống tre dài, bày tỏ, “Thân thế, bối cảnh, môn phái sở tại, tiền vốn, quan hệ, trí tuệ, kinh nghiệm nhiệm vụ, thậm chí cả đạo lữ! Thiếu hiệp này, thân thế của ngươi thế nào?”



Vân Nhàn: “Thiếu tông chủ Kiếm Các.”



“Thậm chí trước đây Kiếm Các còn không đủ tư cách tham gia hậu đấu võ, không cản trở ngươi đã là tốt lắm rồi!” Quản sự hỏi, “Tiền vốn thì sao?”



Vân Nhàn: “Phụ thuộc vào tâm trạng của Tiết huynh.”



Tiết Linh Tú: “Này!”



Quản sự: “Quan hệ?”



Vân Nhàn: “Cũng, cũng được?”



Phong Diệp: “Nhân duyên tốt lắm đó!”



Quản sự: “Trí tuệ!”



Vân Nhàn: “Cái này thì không được.”



Kiều Linh San: “Vân Nhàn, tỷ...”



Quản sự: “Đạo lữ... ôi, ta thấy mặt ngươi non nớt, nên nhớ điều này. Đừng nghĩ rằng làm Kiếm tu là thật sự lấy kiếm làm đạo lữ, nếu ngươi có một đạo lữ khuynh quốc khuynh thành hoa nhường nguyệt thẹn, địa vị giang hồ của ngươi sẽ tăng lên một mảng lớn.”



Nghe đến “khuynh quốc khuynh thành hoa nhường nguyệt thẹn”, cả đám không khỏi đồng loạt nhìn về phía Túc Trì ở phía sau.



Túc Trì: “...”



Vì sao nhìn mình?



“Tóm lại ngươi chẳng có gì cả.” Quản sự nói một cách ngạo nghễ, “Mở thẻ tre ra xem ngươi đang ở vị trí thứ bao nhiêu.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn lật tới rồi lại lật tới, lật thêm lật thêm, vậy nhưng chẳng thấy tên mình, suýt nữa thì nhảy dựng lên: “Nhưng biệt hiệu của ta chính là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm!”



“Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm? Quá phèn. Phèn không chịu nổi, không có chỗ nào ấn tượng cả!” Quản sự vung tay phải lên bảo, “Hãy nhìn biệt hiệu của bọn họ đi!”



Đám người nhìn sang theo tiếng nói.



“Kiếm Thánh Được Chỉ Đích Danh Duy Nhất Bốn Giới”



“Kiếm Giới Duyên Dáng”



“Người Trên Ta Rất Giỏi Kiếm “



“Khoai Môn Xoay Nhuyễn Bùi Bùi Kiếm”



Vân Nhàn suýt làm rơi đồ vật trong tay: “?!!”



Cái quái gì vậy! So ra thì biệt hiệu được báo lá cải đặt còn êm tai hơn cả! Nàng đã thèm cái biệt hiệu “Nghịch Sen” của Kỳ Chấp Nghiệp từ lâu rồi!



“Lang bạt giang hồ sao thiếu được một biệt hiệu khắc sâu ấn tượng với người?” Quản sự bày tỏ, “Vừa hay chỗ chúng ta có thể đưa ra một vài gợi ý, các hạ nghe thử xem có vừa ý không, vừa ý thì trả tiền, chỉ cần nửa lượng bạc.”



Vân Nhàn: “Ngươi nói đi.”



“Tuy Cẩu Cẩu Kiếm nghe có vẻ trẻ trung năng động nhưng quá thiếu nghiêm túc, nghe có vẻ bốc đồng. Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm thì nặng nề và phèn quá. Hay là chúng ta kết hợp hai đặc điểm này lại...” Quản sự suy nghĩ một hồi mới bảo, “Thiên Hạ Đệ Nhất Chó, thế nào?”



Đám người phía sau: “Phụt ha ha ha ha ha!”



Vân Nhàn hất bàn đứng dậy: “Cút hết đi!!!!!”



Trong cơn tức giận, nàng chợt nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng cười thật khẽ.



Tiếng cười trong trẻo, thuần khiết đến lạ, Vân Nhàn quay đầu thấy ý cười trên mặt Túc Trì hãy còn chưa xóa sạch; hình như chàng thật sự bị chọc cười, cụp mắt cong môi, hàng mi dài như lông quạ rung rung nhẹ.



Vân Nhàn nhớ lại những lời nói khoác lác của mình tối qua, nhớ lại luôn vẻ mặt hơi bất lực của đại sư huynh khi muốn nói nhưng lại cưỡng ép nuốt xuống vì nàng, lập tức mặt nàng đỏ bừng lên lần nữa thành Cậu bé lửa. Có điều da mặt nàng còn dày hơn tiền vốn, mau mắn lấy lại bình tĩnh, nàng nói điềm nhiên như không có gì: “Hừ! Ta muốn đến Càn Khôn Thành!”