Biến cố Đường Linh! Biến cố Đường Linh! Trong nhà các vị nào có tiểu bối đang rèn luyện ở gần đó thì hãy nhanh chóng gọi về! Tránh gặp tai họa trở thành cá trong chậu!”
“Chết tiệt, tên Ma tu này quá xảo trá, là trái dưa leo già mà cố tình tút tát màu xanh lên cho tươi, 800 tuổi mà nói 80! Đây là lần đầu tiên ta gặp trường hợp báo tuổi sai tới mức xóa luôn một con số 0!”
“Con Hồ yêu kia đào hết mộ mấy đời tổ tông nhà y lên, cứ qua mấy chục năm là lão ma đầu này sẽ mai danh ẩn tích đổi thân phận đổi địa bàn, tới Giáo chủ Ma Giáo còn không tài bằng y.”
“Đã 800 tuổi rồi mà mới chỉ đạt đến cảnh giới Phân Thần... Theo lý mà nói thì đáng chết từ lâu, cho dù không chết thì tư chất này đã kém tới mức người hay thần cũng căm phẫn. Làm thế quái nào y lại sống lâu như vậy và gây tai họa cho nhiều người thế??”
“Nhìn thành tích chiến đấu được Hồ yêu nọ moi ra kìa. Khi thì y đi đến những quốc gia nhỏ làm trò ly miêu tráo Thái tử để đánh cắp vận mệnh quốc gia; hoặc y lén lút cướp đạo cốt của người khác, lại muốn người khác thay mình chịu thiên kiếp. Thảo nào 100 năm nay Đường Linh Quốc không có linh khí! Không phải y giở trò quỷ thì lý nào có chuyện, chỉ giỏi ức hiếp người bình thường! Quá thấp hèn!”
“Nhưng bây giờ suy cho cùng y đã ở tầng Phân Thần đấy, mọi người đều bị lừa. Tin tức từ Huyền Bảo Các sai lệch, vừa mới tung ra nhiệm vụ cấp Thiên lại trùng hợp lúc Đại Chiến Tứ Phương kết thúc, bây giờ bị vây trong Đường Linh Quốc toàn là những đứa nhóc quá trẻ… Hình như Quán quân cũng ở bên trong.”
“Các chủ!” Người áo đen vội vã chạy đến báo cáo, “Coi bộ tên Ma tu đó sắp độ kiếp, biết rõ mình bị bại lộ nhưng vẫn không chịu rời đi. Mỗi tội địa hình của Đường Linh rất đặc biệt, xung quanh không có linh khí, hiện tại cử cường giả tầng Phân Thần sang cũng khó đánh vỡ. Ta đã cho người mời trưởng lão của Tinh Diễn Tông một cách nhanh nhất có thể, bây giờ trưởng lão đã xuất phát...”
Tiêu Nguyên thản nhiên: “Bao lâu thì đến?”
Người áo đen đáp: “Chỉ cần một ngày rưỡi. Với tốc độ nhanh nhất, từ đây đến Đường Linh rồi phá vỡ kết giới, ít nhất cũng mất chừng ấy thời gian!”
Theo bình thường, một ngày rưỡi nhanh như chảo chớp, ngặt nỗi với tình hình hiện tại trong Đường Linh, đừng nói một ngày rưỡi, lỡ gặp chuyện chẳng lành, chỉ nửa ngày thôi cũng đủ khiến các môn phái chôn thân ở đó rồi.
Tiêu Nguyên nhìn vào bảng thông báo nhiệm vụ cấp Thiên, sau khi tin tức được cập nhật, màu vàng kim thuộc cấp Thiên đã được nhuộm bằng màu mực xỉn. Các quản sự tại Huyền Bảo Các e dè vì sợ lại có người hăm hở tới tặng đầu người, vậy là đổi cấp Thiên thành trên cấp Thiên, “Tìm Quận chúa bảo vệ người trong nước” thành “Giết chết Ma tu sau một đêm”; bên cạnh đó còn có hai dòng chú thích nhỏ:
[Đề nghị 40 tuổi trở lên, hiệp sĩ tầng Phân Thần lập nhóm tham gia.]
[Đề nghị mãnh miệt đội ngũ có một Y tu từ tầng Xuất Khiếu trở lên.]
Tiêu Nguyên nhìn bảng nhiệm vụ với sắc mặt vẫn bình tĩnh, người áo đen sửng sốt trước vẻ điềm tĩnh của Các chủ.
“Ngươi nói xem,” Tiêu Nguyên mở miệng, giọng điệu chậm rãi, “Tỷ ta bảo ta giúp trông chừng đứa nhỏ, kết quả là ta lại kéo đứa nhỏ tới chuyện lớn như vậy, dưới tình huống này ta có bị đánh chết không?”
Bây giờ người áo đen nom thấy được hồ hôi lạnh chầm chậm nhỏ xuống một ít dưới lớp mặt nạ của nàng ấy, muốn câm nín nói không thành lời: “Các chủ! Ta đã nói rồi mà, sao ngài lại đi trông trẻ chứ!”
“Không chỉ có trẻ con.” Tiêu Nguyên nói với giọng điệu khó nhọc, “Bên trong còn có cả một đệ tử thân truyền nữa... Không được, có khả năng ta sẽ hứng đòn Yến Lượn – Mười Tám. Chuẩn bị ngựa ngay, nhanh lên!”
Bé Vân Nhàn ráng chống đỡ đấy! Dì lập tức tới cứu con ngay! Một ngày rưỡi, chỉ một ngày rưỡi thôi!
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Các môn phái khác đang rối beng muốn chết, gấp rút cử người đến Đường Linh Quốc ngay trong đêm.
Dĩ nhiên chẳng ai trách Huyền Bảo Các cung cấp thông tin sai lệch. Nguyên do vì trước hết đây không phải là lần đầu tiên; tiếp đó giả thử không phải do Ma tu tranh địa bàn với con yêu hồ ly rồi bị tên thù dai này moi móc hết mọi chuyện, thì ngay cả Đại sư Minh Quang còn không phát hiện. Nếu họ trách Huyền Bảo Các, chẳng khác nào trách luôn Đại sư Minh Quang ư.
Thế mà duy có mỗi một bên nhân họa đắc phúc, đó chính là Đao Tông.
Đám đệ tử được Đao Tông phái đi đuổi giết Vân Nhàn đã bị Túc Trì đánh gãy một bên chân từ mấy ngày trước, hôm nay xe ngựa của họ mới về đến cửa. Liễu Xương vừa phát tiết xong một trận lửa giận, tới khi nghe tin về biến cố ở Đường Linh, ông ta tức thì mừng rỡ.
“Trời muốn diệt Vân Nhàn.” Ông ta cười gằn, “Chỉ có thể trách do nó vắng số mà thôi.”
Đệ tử gãy chân nọ bảo: “Nhưng mà sư tỷ Liễu Nhứ cũng ở trong đó...”
Nói đoạn, hắn không trông ra được biểu cảm lo lắng gì của Liễu Trưởng lão đã thấy chờn chợn cả tim.
So với lo lắng cho sự sống còn của đệ tử nhà mình, hình như Liễu Trưởng lão càng quan tâm hơn đến việc kẻ thù của mình đã chết hay chưa.
Tin tức lan truyền đến Bắc Giới, Rèn Thể Môn được cho biết chuyện này đầy nhanh chóng.
Thiết Đản thấy Cơ đại tiểu thư thật sự thích Vân Nhàn bên trong bí cảnh vậy mà giờ đây vẫn ăn uống và luyện võ như thường lệ, cho nên hắn không khỏi thắc mắc: “Đại tiểu thư, ngài không lo lắng cho Vân đạo hữu ư?”
Cơ Dung Tuyết dừng lại, suy nghĩ một chốc mới trả lời với vẻ mặt không biểu cảm: “Lo lắng. Nhưng có lẽ lo lắng là vô ích.”
Thiết Đản: “... Cũng đúng.”
“Hơn nữa, ta luôn cảm thấy...”Cơ Dung Tuyết lại nói, “Nếu là nàng ấy thì chắc sẽ ổn thôi.”
Thiết Đản cười khổ: “Đại tiểu thư, đó là một Ma tu ở cảnh giới Phân Thần đấy.”
“Ừ, ta biết.” Cơ Dung Tuyết nói, “Nhưng ta vẫn cảm thấy nàng ấy sẽ không sao.”
“Sửa lại một chút.” Nàng ấy đi ra vài bước rồi cẩn thận quay lại, thốt lên lạnh lùng, “Có lẽ gặp chuyện nhưng không chết được.”
Thiết Đản: “...”
Giờ phút này tại Phật Thôn Tây Giới vẫn là tiếng mõ gieo, lượn lờ khói hương.
Cách chùa ba dặm, Đại sư Minh Quang đang chèo thuyền trên sông. Kỳ Chấp Nghiệp ngồi trên thuyền nhỏ, nhắm mắt ngồi thiền. Gợn sóng nước từ từ lan tỏa ra xung quanh, yên bình đến lạ.
Đại sư Minh Quang lên tiếng: “Chấp Nghiệp, tâm con không yên tĩnh.”
Kỳ Chấp Nghiệp mở mắt, nói một cách bất lực: “Sư phụ, nếu mà lòng của người yên tĩnh, hiện tại hai ta đã tới chùa từ lâu.”
Cùng ngồi bên ngoài thật lâu mà cứ mãi loanh quanh một chỗ, gã có thể câu cá ở đây luôn rồi.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mang vẻ mặt hiền từ, Đại sư Minh Quang khẽ nâng lên cây gậy lớn trong tay: “Ha ha, cớ gì nói lời này?”
“... Đệ tử sai rồi.” Kỳ Chấp Nghiệp gãi mặt, dứt khoát nói thẳng, “Sư phụ, người biết rõ con đã để Minh Thư đến Đường Linh Quốc mà, sao không trách con?”
Minh Quang: “Đi là lựa chọn của nó. Trách con làm gì?”
“Vâng.” Kỳ Chấp Nghiệp lại cau mày bày tỏ, “Sư phụ, trước đây người đã đến Đường Linh Quốc, người không phát hiện ra Ma tu đó ư?”
“Không.” Động tác đưa thuyền trên tay Minh Quang dừng lại, ông ấy đứng yên trên thuyền, cho hay, “Lúc đó Ma tu chưa ở nơi biên cương. Ngoài linh thể ra, ta không cảm nhận được bất kỳ ma khí nào.”
“Không có ma khí?” Kỳ Chấp Nghiệp hỏi, “Vậy sư phụ không thể khám phá nguyên nhân khiến linh khí biến mất ư?”
Đại sư Minh Quang khẽ thở dài một hơi.
“Khám phá được thì có ích gì?” Ông ấy nhíu mày, “Gần như bế tắc, ta không thể phá giải cũng không cách phá giải.”
Một trăm năm trước, vùng đất của Đường Linh Quốc bấy giờ đã trải qua một thiên tai khủng khiếp, trăm họ lầm than, linh khí sinh ra tại đất trời có cùng một nhịp thở với sinh cơ. Cuối cùng trong mông muội, một đứa trẻ mang theo khí vận đã ra đời trên mảnh đất cháy khét này.
Đó là con gái của một cặp phu thê.
Đây là một trường hợp đặc biệt, gần như toàn bộ khí vận đều tập trung vào người đứa trẻ này, tất cả linh khí đều hội tụ trong cơ thể nó, hóa thành một loại linh chủng bẩm sinh hiếm thấy. Ngặt nỗi do không có người dạy bảo, đứa trẻ không biết cách sử dụng; bây giờ nghĩ lại, chính vào lúc ấy Ma tu đã nhắm đến quốc gia nhỏ bé này.
Y yêu cầu nếu không muốn quốc gia bị hủy diệt thì phải dâng thiếu nữ này cho y.
Bấy giờ Đường Linh Quốc nhỏ yếu hơn bây giờ nhiều lắm, chẳng ai dám phản kháng, cứ vậy đứa trẻ mang khí vận bị dâng cho Ma tu.
Những người mang linh chủng bẩm sinh thường được Thiên Đạo thiên vị, không có lĩnh vực nào không tài hoa tuyệt sắc, thành tựu sau này chỉ càng thêm rộng mở, hơn non nửa là các anh tài chưởng môn tướng lĩnh có học trò khắp thiên hạ. Khốn nỗi trước khi chúng nảy mầm, trái ngọt đã bị đánh cắp và cưỡng ép bóc tách.
Kế đó là người thứ hai.
Người thứ hai có linh chủng bẩm sinh là con gái của Hoàng đế. Có lẽ Ma tu đã từng do dự một thoáng, y lo mình giết Quận chúa sẽ khiến cả nước dậy sóng, đám người sẽ hăm hở phản kháng. Tuy nhiên lúc y nhìn về Quận chúa, sắc mặt Hoàng đế đời ấy đủ để chứng minh cho nét nịnh nọt. Ông ta bảo: “Nếu Ma Tôn có ý với con gái của trẫm, trẫm sẽ hạ chỉ ban hôn ngay. Sao nào?”
Quận chúa chỉ sống thêm ba năm nữa rồi bị Ma tu giết chết, linh chủng bị cướp đi một lần nữa; không có cảnh cả nước dậy sóng, không có phản kháng, không có, không có gì sất.
Từ đây mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trời xanh có mắt nhưng lại vô tình. Kể từ đó, nữ tử có linh chủng bẩm sinh thứ ba ra đời vẫn là con của Hoàng đế, là người con gái cao quý nhất khắp cả nước. Tương phản, linh khí của Đường Linh Quốc bắt đầu cấp tốc suy yếu, được cái này mất cái kia. Linh khí vô cùng vô tận được tích tụ trong linh chủng, tiếp đó lại bị tước đoạt hết lần này tới lần khác trong nỗi chết lặng của mọi người.
Càng không chống lại, càng không thể chống lại. Càng im lặng, càng không thể thốt ra điều gì. Trong tình cảnh linh khí dần dà khô kiệt, Thiên Đạo cố chấp để từng Quận chúa một mang linh chủng ra đời, tựa như muốn xem rốt cuộc tới khi nào mới thay đổi. Nhưng vẫn không có gì.
Thậm chí về lâu dài, người dân Đường Linh biến thành đám điên loạn. Chỉ có người đã điên và người chưa điên hoàn toàn, họ đã mất đi bản chất con người – hoặc có lẽ, chỉ còn lại bản chất con người.
Người không vì mình, trời tru đất diệt.
Nhưng trời đất không tha thứ, đã là đám chó chết như vậy thì không xứng đáng có linh căn!
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Linh chủng và linh khí khác nhau thế nào?” Kỳ Chấp Nghiệp hỏi một cách nghiêm trọng, “Tại sao Quận chúa không thể gọi ra linh khí?”
“Trong cơ thể không có chút linh khí thì dù chỉ có công pháp cấp Thiên thì vẫn không cách gì phát huy. Ngược lại, linh chủng trong cơ thể dồi dào nhưng không có linh căn, họ sẽ chẳng hay mình đang sở hữu một báu vật. Thậm chí họ còn bị nhốt trong cung điện, không tiếp xúc với người ngoài, sẽ hoàn toàn không sinh ra những suy nghĩ khác trong đầu.” Minh Quang nói, “Đã có một Ma tu như vậy ắt sẽ có kẻ thứ hai. Phật không độ những người cam chịu tự đọa mình, nếu không tự mình giác ngộ, quốc gia này vô phương cứu chữa.”
Kỳ Chấp Nghiệp lấy làm chua xót: “Nếu là những đời trước, vẫn có thể cứu họ khi linh căn hãy còn tồn tại, còn bây giờ... đã quá muộn.”
Linh khí trong Đường Linh Quốc đã không còn, người sinh ra ở đây không có linh căn, vĩnh viễn không thể bước vào con đường tu tiên. Thiên Đạo từ bi nhưng vẫn tàn nhẫn, rõ rành cho cơ hội nhưng cơ hội đã qua, xem như họ đã bỏ lỡ. Mặc cho có linh chủng tinh khiết đến đâu sinh ra trong cơ thể các Quận chúa, họ vẫn chẳng có cách nào kiểm soát, trở thành một vật dẫn bất đắc dĩ.
Gần như bế tắc.
Tại sao là gần như? Như vầy không phải đã là bế tắc rồi sao?
Kỳ Chấp Nghiệp đột ngột giật mình.
Không có linh căn, nếu muốn cưỡng ép sử dụng linh khí thì phải dùng máu thịt làm môi giới. Họ không thể phát huy chiêu thức song vẫn còn một phương thức sau chót, không chỉ giết chết Ma tu mà còn khôi phục được linh khí cho đất nước.
Quận chúa rời khỏi cung điện, gặp gỡ Ma tu, nhận ra trong người mình có linh chủng. Nếu tất cả những điều kiện này đều được đáp ứng trong từng tầng trở ngại, đoan chắc đấy sẽ là tình huống cực đoan không thể cực đoan hơn, hỏng bét không thể hỏng bét hơn.
Và sau khi chứng kiến sự thật đẫm máu và hiểu được rốt cuộc mình đã hy sinh cho cái gì...
Minh Quang thở dài: “Sẽ là ngọc nát đá tan.”
“Cũng chính là…” Kỳ Chấp Nghiệp lẩm bẩm, “… Tự nổ.”
………..
Lời tác giả:
Ví dụ không phù hợp:
Có linh chủng nhưng không có linh căn giống như có vé vào công viên Thung Lũng Hạnh Phúc vui chơi không cần xếp hàng nhưng lại không được vào cửa.
Phó bản kết thúc, sắp xếp cho bé Nhàn chỗ tỏa sáng! Quận chúa sẽ không sao đâu, não Gấu đang quá tải, run rẩy để gửi 100 bao lì xì nhỏ.
Lời editor: Các bạn có thể hiểu linh chủng là hạt giống/hạt phôi có linh khí (được tạo thành từ tập hợp các sợi linh khí), người tu tiên bình thường không có, người ta chỉ có linh khí trong cơ thể chứ không có linh chủng (phôi linh khí). Tuy nhiên ai cũng cần phải có linh căn để có thể sử dụng linh khí.