Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 72: Đường Linh Quốc (15)



Cách đó vài dặm, nhóm của Vân Nhàn bị một đám binh lính đuổi thẳng ra ngoại ô. Nếu không nhờ Pháp tu kia dùng hết nửa phần linh khí còn lại tạm thời phát huy thuật Độn Địa, có lẽ họ đã bị trục xuất khỏi biên giới đất nước.



Nơi này hoang vu đến nỗi chẳng có ai đến khai hoang, đất đai toàn một vùng đỏ rực, họa hoằn lại có dăm cây cỏ khô héo lộn xộn. Các tu sĩ ngồi xuống nghỉ ngơi trong cơn cáu kỉnh, còn lại mỗi sự im lặng.



Suy cho cùng chỉ là người thường thành ra vết thương không quá nặng, nhiều nhất là bị dao phay chém hai nhát, ra chút máu có tí màu. Chút tổn thương này đây sao so được vết thương so tài trong cuộc thi đấu của môn phái. Khốn nỗi hiện tại trong lòng họ bức bối không chịu thấu.



Cảm giác đè nén khó chịu vô cùng, tựa như mang lòng chân thành đi cứu chú chồn trong ổ gà, nó không những không biết ơn mà còn duỗi móng cào mặt cho bê bết máu.



Vân Nhàn tìm một gò đất ngồi xuống, nhìn về phía chân trời.



Tiết Linh Tú thở hổn hển, trong lòng chùng xuống vì nơi khóe mắt thấy vẻ mặt mông lung của nàng, hắn thốt lên: “Vân Nhàn, ngươi...”



“Không sao, đừng lo lắng.” Kiều Linh San ngồi cạnh Vân Nhàn, nói, “Tỷ ấy không buồn đâu, có chăng dùng đầu óc nhiều quá nên giờ đang nghỉ ngơi thôi.”



Tiết Linh Tú: “...”



Thảo nào vẻ mặt trông ngốc nhường này, chỉ thiếu mỗi dòng nước dãi dính ngay khóe miệng.



Liễu Nhứ ngồi không yên, nàng ta đã làm mất Quận chúa, tự trách mình vô cùng: “Lúc nãy nàng ta còn đang ở trên lưng ta, hình như linh khí lại xuất hiện. Mỗi tội không hiểu sao ta chưa bao giờ thấy ai dùng linh lực để mình tự nổ bay tới vậy, có nổ thì lẽ ra phải nổ ta trước chứ... Vân đạo hữu, ngươi có biết giờ đây nàng ta ở đâu không?”



Thời gian ngu đơ ngắn ngủi của Vân Nhàn đã hết, nàng lại đứng lên tràn đầy năng lượng: “Để ta thử xem.”



Trước đó nàng đã đặt một ấn ký kiếm giống thứ trên người Tức Mặc Xu vào người Đường Vô Khả, tuy nhiên thử dò một chút vẫn không được.



Không có linh khí, hết cách cảm nhận được từ xa, Vân Nhàn thử thêm ba bốn phương pháp khác nhau, toàn là đá chìm đáy biển.



“...” Kiều Linh San đứng bên cạnh, kinh ngạc thốt lên, “Rốt cuộc tỷ đã đặt nhiều thứ lên người Quận chúa lúc nào mà giấu kỹ quá vậy!”



“Vậy mà còn không hiểu.” Vân Nhàn đang thử viên ngọc bội thứ năm, lẩm bẩm, “Trọng Trường Nghiêu làm thế gọi là ‘trộm gà bắt chó’, ta làm như vậy gọi là ‘phòng ngừa trước chuyện chưa xảy ra’.”



Vừa nãy Túc Trì che chắn cho các tu sĩ rời đi, trên áo bào để lại nhiều vết xước, lúc này chàng đứng nơi biên giới quan sát động tĩnh bốn bề.



Liễu Nhứ đi tới đi lui khiến Tiết Linh Tú cảm thấy khó chịu bèn cất lời: “Ngươi đừng lo lắng quá. Ít nhất hiện tại Quận chúa vẫn còn giá trị lớn đối với bọn người ấy, họ sẽ không làm hại Đường Vô Khả. Vẫn còn thời gian trước khi Ma tu quay lại.”



Nói cũng đúng. Nội tâm bất ổn của Liễu Nhứ dần bình tĩnh lại, tuy nhiên nàng ta hãy còn mặt ủ mày chau.



Ít nhất bấy giờ các tu sĩ không thể vào thành ngay nữa. Cam đoan nghe được tin này, Hoàng đế sẽ tiếp tục để binh lính hùng hậu canh phòng trong thành, thêm vào đó là thái độ thù địch dành cho họ của bách tính Đường Linh, mọi chuyện sẽ càng khó khăn trùng điệp.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn thử đi thử lại nhiều lần không thu được kết quả, thậm chí còn hối lộ Thái Bình, ngặt nỗi kiếm Thái Bình cũng bất lực như thường.



Đúng như câu nói không có linh khí, nửa bước khó đi.



Con rắn đen to nằm bên cạnh thong thả gặm táo, xem ra chớ hề sợ hãi việc mình làm hai mang ăn hai phần công sẽ bị Ma tu bắt gặp, tự tại cùng cực.



“Còn một chuyện nữa.” Vân Nhàn đành phải tạm gác chuyện này lại, vội vàng nói tiếp, “Ma tu đã đi đâu? Ban đầu dự định thời gian đại hôn vào 10 ngày sau, ngày này có ý nghĩa gì?”



Kiều Linh San cho hay: “Khó đảm bảo y sẽ không trở về sớm. Coi như khi đó bị trúng độc của ma nữ, song với công lực của y, chắc y sẽ hồi phục cấp tốc. Chỉ mong con Hồ yêu bên ngoài kia đủ mạnh, câu thời gian thêm một chút.”



“Không được, hiện tại chúng ta biết quá ít về chuyện này.” Vân Nhàn ném viên ngọc bội đi, tiếp tục nằm xuống, “Cần giải quyết vấn đề này. Trước tiên, chúng ta phải tìm phương thức vào lại trong thành. Thứ hai, nếu Quận chúa không bị bắt là tốt nhất, còn đã bị bắt thì chắc chắn sẽ bị đưa vào cung. Cuối cùng trước khi Ma tu quay lại, chúng ta phải làm rõ nguồn gốc của linh khí này... “



Phong Diệp muốn xen vào nói nhưng không chen lọt, Vân Nhàn cứ như đang lầm bầm lầu bầu: “Linh khí của đại sư huynh sắp cạn hết, nếu để huynh ấy ra ngoài bổ sung rồi vào lại, với đường xá xa xôi cỡ này thì dù có nhanh cũng mất bốn năm ngày. Phải nghĩ cách trà trộn vào thôi, không được để dân chúng phát hiện. Giả làm binh lính? Không được, chắc chắn sẽ bị kiểm tra kỹ lưỡng. Nghĩ tới nghĩ lui chỉ chỉ có mặc áo bào đen là khả thi nhất. Linh khí này lúc có lúc không, không thể kiểm soát, không có thuộc tính, không có linh căn. Các đời Quận chúa, Đường Linh Quốc, linh khí, truyền thừa, huyết thống...”



Tiết Linh Tú thấy nàng nói dở dang rồi nhắm mắt lại, lưỡi lè ra ngoài, Phong Diệp ôm đầu nàng, đau thương la toáng: “Đại sư huynh! Đại sư huynh cứu mạng với! Vân Nhàn động não quá mức, trán nóng bừng, sợ sắp không xong rồi!”



Cả bọn xoay đầu lại, quá hoảng hốt: “Vân đạo hữu! Vân đạo hữu, ngươi không sao chứ?!”



Túc Trì: “...”



Tiết Linh Tú: “...”



Kiều Linh San thấy trên mặt tối tăm, lặng lẽ nhét cái lưỡi muốn cãi lại của Vân Nhàn vào trong.



“Đợi đã, đợi đã!” Vân Nhàn vùng dậy kêu, “Còn nữa, còn một người chúng ta một mực bỏ qua!”



Túc Trì đỡ lấy đôi tay vung loạn xạ của nàng, ngắn gọn tiếp lời: “Nhã Hà.”



“Đúng rồi!” Vân Nhàn nói, “Lúc trước ta thấy lạ lắm, tại sao nàng ta lại đốt cung điện vào lúc quan trọng này? Chỉ nhìn vào việc làm không nhìn vào động cơ, chuyện nàng ta làm… cũng xem như có lợi cho Quận chúa.”



Liễu Nhứ do dự bày tỏ: “Không phải bảo nàng ta ghét Quận chúa ư? Dưới phù Chân Ngôn, cam đoan những gì nàng ta nói là thật.”



“Ghét không có nghĩa là việc nàng ta làm chắc chắn có hại cho Quận chúa.” Vân Nhàn thở dài, “Ghét cũng phức tạp lắm.”



Liễu Nhứ: “Không hiểu.”



Vân Nhàn nêu ví dụ: “Tức Mặc Xu rất ghét ta, trước kia nàng ấy đã nói không dưới mười lần muốn lột da ta vậy mà ta vẫn sống nhăn răng đây này.”



Liễu Nhứ bừng tỉnh: “Hiểu rồi.”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề khác. Liễu Nhứ đảo mắt nhìn lại, tinh thần của nhóm tu sĩ lúc này cực kỳ sa sút. Nếu muốn họ hành động ngay tức thì, họ vẫn không tình nguyện là cái chắc dù không nói ra.



Lòng tốt của con người vốn có hạn, lại bị giẫm đạp chèn ép tới vậy, ai cũng thấy không đáng. Huống chi hầu hết các tu sĩ ở đây đều mới ra khỏi bí cảnh Tứ Phương, nói trắng ra là chưa có nhiều kinh nghiệm giang hồ, hãy còn là những đệ tử nhỏ mới ra đời. Nay tự nhiên bị tạt một gáo nước lạnh vào lòng nhiệt huyết như vậy, đương nhiên họ không thích ứng được.



Trong số những người có nét mặt sa sút chỉ có Trương Hạc Nghiêm vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, trông bộ dáng khá ung dung tự tại. Nhận thấy cái nhìn của Liễu Nhứ, y dừng lại một chút, đoạn, lần đầu tiên chủ động đi tới.



“Sao thế?” Y nhìn Vân Nhàn, hỏi một cách chế giễu, “Muốn quay về rồi à?”



Nay Vân Nhàn không đếm xỉa đến y: “Nửa canh giờ nói chuyện với ta là ba trăm lượng bạc.”



“Ngươi ăn cướp hay gì?!” Trương Hạc Nghiêm khép chiếc quạt xếp, lại dùng giọng điệu “ta hiểu hết rồi”, “chắc chắn các ngươi muốn học hỏi điều gì đó từ ta”, nói từ tốn: “Giờ do các ngươi chưa từng trải nên mới có tâm trạng thế kia. Nếu làm thêm vài nhiệm vụ nữa, các ngươi sẽ biết chuyện này rất hay gặp. Khi hành tẩu giang hồ không thể để cảm xúc chi phối, đạt được mục tiêu là điều cần làm, thành thử...”



Vân Nhàn: “Hủy đơn.”



Trương Hạc Nghiêm tức giận: “Vân Nhàn!!!”



“Ta biết ngươi muốn nói gì.” Vân Nhàn gần như đã nghỉ ngơi đủ, những vết thương nhỏ trên người đã lành lại 7-8 phần nhờ phương pháp điều trị bạo lực của Tiết Linh Tú. Bấy giờ nàng mới đứng dậy nói: “Không vui thì chắc không vui rồi, nhưng chỉ có vậy thôi. Ta không xem mình là Chúa cứu thế, không không đặt quá nhiều kỳ vọng vào những người này. Nói thẳng ra coi như một khi giúp người ắt phải lấy được báo đáp thì ta không trông mong điều đó ở con người. Con người quá phức tạp, mặc sức đặt kỳ vọng rất dễ thất bại.”



Liễu Nhứ không dám lên tiếng: “...” Cách sắp xếp từ này sai rồi.



“Nói thì hay lắm!” Trương Hạc Nghiêm không tin nàng lại nghĩ thoáng như vậy, thốt lên, “Vậy bây giờ ngươi định làm gì?”



Vân Nhàn thay bộ áo bào đen rách nát trên người mình bằng một bộ mới, tiếp đó đưa cho Kiều Linh San một bộ khác, đội mũ trùm đầu, bắt đầu bôi tro lên mặt, đáp: “Lẫn vào đám đông, cùng nhau truy bắt Quận chúa. Dù có ra sao, trường hợp xấu nhất là Quận chúa đã bị đưa vào hoàng cung, thành thử chúng ta phải tìm cách vào cung, cần gặp Nhã Hà một lần. Tức Mặc Xu có thể ở đó, nhưng... chắc không thành vấn đề.”



“Quá nhiều người sẽ dễ bị chú ý, cứ lẻn vào cung thôi, không được dùng linh khí!” Vân Nhàn lại nói, “Những người khác tạm thời ở lại đây nghỉ ngơi đi. À đúng rồi, tiểu sư phụ Minh Thư đâu?”



Phong Diệp trả lời thành thật: “Hình như từ đầu không thấy hắn đâu, chắc lạc mất rồi.”



“Chỉ dựa vào mấy người các ngươi thì sao đảm bảo an toàn? Nếu không quay lại, chả lẽ còn muốn mọi người chờ mù mờ mãi ở đây chắc?!” Trương Hạc Nghiêm hừ lạnh, liếc mắt nhìn về phía Túc Trì, trước mắt y chợt lóe lên gì đó, thiếu điều y không cách gì nhìn thẳng: “Ấy!”



“Vậy ngươi nghĩ chúng ta một mực đội mũ trùm đầu khi đến làm gì?” Vân Nhàn kéo mũ xuống, nói kín đáo, “Ha ha, đừng có đến gần quá, cẩn thận bị vẻ đẹp trai của đại sư huynh làm tổn thương đấy!”



Khuôn mặt như núi băng của Túc Trì như hiện vẻ bất lực, chàng nói: “Đừng nghịch nữa.”



Mọi người trong nhóm nhỏ đều mặc áo bào đen. May mà Tiết Linh Tú không cao thái quá nên vẫn đủ sức miễn cưỡng lẫn vào trong đội ngũ. Vân Nhàn sờ cằm, không vội vàng xuất phát thay vào đó nhìn sang Túc Trì.



Phải nói rằng có đại sư huynh đi cùng có cái dở. Mặc dù về sức chiến đấu và võ công thì được bổ sung, lúc đi lại họ tự tin hơn, sống lưng thẳng hơn ba phần; mỗi tội một khi dắt dây đến nhiệm vụ ngụy trang bí mật, Túc Trì lại quá nổi bật, bị loại bỏ ngay từ đầu.



“Đại sư huynh.” Tựa như Vân Nhàn nhớ ra điều gì đó, bỗng nói, “Cây trâm đã vỡ hồi trước huynh đưa cho ta đẹp lắm, tiếc thật.”



“Không sao.” Vẻ mặt Túc Trì nhu hòa, chàng cụp mắt, “Món đó không hiếm.”



“... Đúng rồi, sư huynh này, ý ta là.” Vân Nhàn xoa tay, bảo, “Huynh còn cái nào nữa không? Có thể cho ta thêm một cái được không? Dù sao cũng xem nó như một vật bảo vệ.”



Lỡ chẳng may xảy ra chuyện gì, ít nhất còn gọi được người đến cứu.



Kiều Linh San: “...”



Xuất hiện rồi! Lớp da mặt dày mặc cho Ma tu có dồn hết sức đánh một đòn cũng không thủng nỗi!



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Túc Trì khẽ giật mình, không nói gì, chỉ im lìm lấy xuống một chiếc cúc áo từ trên áo bào, rót linh khí vào đó rồi đưa cho Vân Nhàn, tiếp đó chàng quay người đi về phía khu rừng trúc.



“Đại sư huynh đi đâu vậy?”



“Chắc là đi bổ sung linh khí. Sau này còn phải đánh một trận ác liệt nữa mà.”



“Hấp thụ linh thể à? Nhưng linh lực từ một kiếm của huynh ấy còn hơn cả mười linh thể cộng lại.”



“Không, huynh ấy không dùng kiếm. Từng nghe nói huynh ấy xé nát linh thể bằng tay không chưa?”



“...”



“Được rồi.” Để chắc chắn, Vân Nhàn chặn linh lực, lại cẩn thận cài chiếc cúc áo lên cổ áo, kéo áo choàng lên, nói một cách kiên quyết, “Đi thôi. Đi tới hoàng cung.”



-



Đoàn người hối hả hòa vào đám đông.



“Hiện tại Quận chúa chạy đi đâu?” Vân Nhàn đi một chốc thì vỗ vai một người, giả giọng hỏi, “Có tin tức gì chưa? Bị bắt vào cung chưa?”



“Nếu thật như thế thì tốt quá!” Người đó mất kiên nhẫn đủ kiểu, không quay đầu lại, “Không biết đây là Quận chúa gì mà cứ chạy bốn bề như chuột. Nói là thấy ở nhà họ Lâm Bình, giờ lại mất tăm, chắc lại được tu sĩ nào đó cứu rồi. Hừ! Đám người này mãi chưa chết!”



Tới lui trên đường đều là binh sĩ cầm vũ khí hạng nặng trong tay, hoạt động thường ngày bên trong thành chính đã tê liệt toàn bộ. Dân chúng đất nước như đang trong trạng thái kỳ diệu, đi khắp nơi tìm kiếm dấu vết của Quận chúa với vẻ hưng phấn tràn đầy.



“Phía trước có chốt canh.” Kiều Linh San hạ giọng, “Họ đang yêu cầu mọi người lau mặt sạch sẽ, cởi bỏ áo bào đen.”



“Lách qua trước đã.” Vân Nhàn đáp, “Ít nhất bây giờ chúng ta đã biết tạm thời Vô Khả chưa bị phát hiện, chắc đang trốn ở đâu đó, sẽ có tu sĩ tiếp ứng – những người khác đang nghỉ ngơi ở ngoại ô, có lẽ đã gặp Minh Thư. Chúng ta cần vào ngục tối hoàng cung trước khi quân lính được điều động toàn bộ.”



“Ừ.” Tiết Linh Tú lại cau mày nghi vấn, “Nếu Tức Mặc Xu đang canh giữ trong cung thì sao?”



Phong Diệp: “Vậy không phải càng tốt à?”



Tiết Linh Tú: “Nếu cả Trọng Trường Nghiêu ở đó thì sao?”



Kiều Linh San: “Vậy càng tốt dữ!”



Tiết Linh Tú: “...”



Ma nữ, xem ra ngươi thất bại trong việc làm ma nữ rồi. Giờ ai cũng biết ngươi không những không nỡ xuống tay với Vân Nhàn, mà còn âm thầm giúp đỡ nàng ấy, đến nỗi chẳng ai biết ngươi thuộc phe nào nữa.



Xung quanh cung điện, cái hố lớn mới bị Ma tu tạo ra vẫn đang thoát nước hở gió, mấy người thợ đang tát bật sau chồng gạch xây dựng lại. Hoàng đế ngồi trên ngai rồng, đầu đau như búa bổ.



Xem chừng nhóm tu sĩ này đã mang tới phiền phức rất lớn cho ông ta, bao gồm cả đứa con gái không nghe lời của mình.



Bốn người nhẹ nhàng nhảy lên mái nhà hệt như lúc trước, lặng lẽ tránh khỏi tầm mắt của mọi người. Vượt qua một góc cua nữa chính là bậc thang dẫn xuống ngục tối.



Lần nữa đi qua một góc cua, họ đụng Tức Mặc Xu.



Vân Nhàn: “...”



Tức Mặc Xu: “...”



“Thánh nữ đại nhân, trùng hợp ghê.” Vân Nhàn chớp mắt giãy bày, “Thương lượng chút được không? Cứ coi như không nhìn thấy chúng ta nhé?”



Tiết Linh Tú không đành lòng nhìn thẳng, cứ vậy che trán.



Lấy đâu ra chuyện trùng hợp, Tức Mặc Xu hệt ôm cây đợi thỏ, vừa nhìn đã biết nàng ta muốn đi vào.



Nhưng Tức Mặc Xu lại tưởng thật, cứ vậy nhường một bước.



Cả bọn toan hành động đã nghe thấy giọng nói hờ hững của nàng ta truyền đến từ xa cùng với bóng hình: “Nếu ngươi không đi thì sẽ không đi được nữa.”



Đương nhiên không có chuyện Vân Nhàn lại rút lui đúng lúc này.



Trong ngục tối, cảnh tượng hãy còn như trước, có chăng số lượng người bị giam giữ tăng lên, họ nằm bất động trên sàn, không phân biệt được ai là ai. Duy chỉ có vài người còn tỉnh táo, chỉ biết âm thầm khóc thút thít.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chẳng hay lính trông ngục đã đi đâu, cả nhóm đi xăm xăm đến chỗ sâu nhất theo con đường trong trí nhớ.



Nhã Hà trông yếu hơn nhiều so với mấy hôm trước song vẫn còn hơi thở. Tiết Linh Tú lấy một viên thuốc ra khỏi nhẫn trữ đồ ném vào miệng nàng ta từ xa, rồi lắc đầu nói với Vân Nhàn: “Nàng ta một mực không ăn uống gì.”



Cái màn thầu đưa đến cứ vậy nằm y nguyên ở góc tường, Hoàng đế không ra lệnh giết nàng ta, khốn nỗi trong lòng nàng ta lại muốn chết.



Nhã Hà nghe được động tĩnh, tỉnh lại, khàn giọng hỏi: “Các người là ai?”



“Đến giết Ma tu.” Vân Nhàn nói ngắn gọn, “Cô nương Nhã Hà, chuyện quá khẩn cấp, hiện tại Quận chúa đang bị một đám người đuổi bắt. Nếu ngươi biết gì về nguồn gốc ở Đường Linh Quốc trong quá khứ hoặc những điều đặc biệt về linh khí có trên người các đời Quận chúa, xin hãy nói cho chúng ta biết.”



Biểu cảm của Nhã Hà thoáng thay đổi trong phút chốc, nàng ta khàn giọng hỏi tiếp: “Các người không cần thứ kia ư? Phù Chân Ngôn?”



“Không dùng.” Vân Nhàn đáp, “Vì chúng ta không có.”



Nhã Hà: “...” Lúc này lừa mình một chút thì vẫn tốt hơn.



Thấy Nhã Hà bặt thinh, Tiết Linh Tú cất lời: “Cô nương, ngươi đốt cung điện không chỉ vì thù hận cá nhân nhỉ?”



Kiều Linh San: “Ít nhất, chắc chắn không chỉ vì ghét Vô Khả.”



Nhã Hà dùng chút sức lực còn lại nâng mắt nhìn họ, rồi lắc đầu.



“Ta đã nói rồi, ta ghét nàng ta.” Giọng nàng ta khô khốc, trước mắt đã nhòe đi, rốt cuộc nàng ta thốt lên, “Ghét nàng ta có dáng vẻ không biết gì mà vẫn sống hạnh phúc, ghét nàng ta có dáng vẻ xem việc hy sinh cho đất nước là vinh dự, ghét nàng ta chẳng hiểu gì... Bây giờ nàng ta có còn vui vẻ không? Còn cười được nữa không?”



Vân Nhàn cho biết: “... Nàng ấy vẫn rất tốt.”



“Người Quận chúa mà mọi người đều nhớ kỹ – người hay đọc sách, đánh đàn, ốm yếu đến nỗi không thể gặp người để rồi hai năm sau chết vì bệnh – chính là thị nữ hồi môn của Quận chúa, là tỷ tỷ của ta.” Nhã Hà cười lên đầy mỉa mai, “Chết vì bệnh ư, đương nhiên không phải thật. Hoàng thượng ban độc, ta cho rằng họ không biết để rồi hóa ra chỉ có ta không hay, còn văn võ cả triều tỏ tường không sót một ai... Quận chúa đời trước, không, mỗi một đời Quận chúa đều chết đúng vào ngày đại hôn rồi! Bị giết! Bị bóp nát đầu, cạo xương lột da, chết không toàn thây, đều không cách nào được vào mộ. Mộ Quận chúa trong hoàng lăng lại chỉ là cái mộ gió. Ngươi nói có nực cười không?! Còn tệ hơn cả bị ném vào bãi tha ma bị chó ăn!”



Trong ngục tối chỉ còn lại tiếng thở dốc gấp gáp của nàng ta, trừ cái đó ra hoàn toàn tĩnh lặng.



“Ta tưởng chỉ do họ ưu sầu quá mức, ta tưởng chỉ là... chỉ là... chỉ là do họ không cách gì sống cùng Ma tộc, do họ sống quá an nhàn sung sướng nên mới thế mà thôi. Sau này ta mới phát hiện, hóa ra ta nghĩ như vậy chỉ là đang tự an ủi mình.” Nhã Hà nói với khuôn mặt cứng đơ, “Khi ấy hình như Ma Tôn bị thương nặng, năm lần bảy lượt đẩy nhanh ngày thành hôn một cách bất thường. Trong di vật cuối cùng của tỷ tỷ để lại có ghi chép Quận chúa qua đời khi chỉ mới 16 tuổi, đêm đó tiếng kêu thảm thiết kéo dài đến tận giờ Dần, chẳng ai đến cứu. Mọi người chỉ đứng nhìn, biểu lộ nhẹ nhõm như thể đang nghe tiếng chim hót. Tỷ ấy thấy rõ ma đầu đó cưỡng ép hút ra một thứ gì đó từ trong cơ thể của Quận chúa... một nguồn sáng trắng mạnh mẽ, hệt một hạt giống chưa nảy mầm. Ngày hôm sau vết thương của Ma Tôn đã lành lặn.”



Vân Nhàn thở nặng nề.



Hạt giống? Nguồn sáng trắng? Chính là linh khí mà Đường Vô Khả bộc phát gián đoạn.



Sắc mặt nàng biến đổi, một phỏng đoán điên rồ chợt lóe lên trong đầu.



“Ta ghét nàng ta.” Nhã Hà chưa bao giờ nói ra những lời này, nàng ta cho biết, “Nhưng ta hận bản thân hơn cả ghét nàng ta. Tại sao ta phải biết những điều này? Không phải cứ xem như không biết sẽ tốt hơn ư? Ta chẳng thiết biết, ta chỉ muốn làm một kẻ mù kẻ điếc, hệt như mọi người. Quận chúa đã chết, tỷ tỷ ta cũng đã chết, Quận chúa kế tiếp cũng sẽ chết, lần lượt cứ thế mãi mãi. Không còn cách nào, chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ mà sống.”



Những giọt nước mắt trào ra từ đôi mắt khô khốc của nàng ta, nàng ta nghiến răng nghiến lợi: “Nhưng ta lại… không thể... xem như không biết!”



Cánh cửa lớn bị gió thổi kêu cạch cạch.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đường Vô Khả mông lung đi theo sau lưng Minh Thư, nhìn thấy những nhóm truy binh và cặp phu thê trung niên đã ngất xỉu trên mặt đất, đằng sau là một thiếu nữ mặc áo bào đen có sắc mặt trắng bệch.



Lâm Bình nắm chặt tay, lắp bắp nói: “... Xin lỗi.”



“Do tự ta chạy ra.” Nơi xa lại có tiếng bước chân truyền đến, Đường Vô Khả chỉ kịp nói một câu, “Các người đã rất dũng cảm.”



Như mọi khi, gió ở Đường Linh vẫn oi bức đến độ để cho người ta đổ mồ hôi đầm đìa lúc vừa giữa trưa, ấy nhưng chỉ cần bị mây che khuất một mảy, thời tiết sẽ dần lạnh lên.



Bốn phía đều là khí hậu quen thuộc, phong cảnh quen thuộc, song Đường Vô Khả cảm thấy nơi này quá đỗi xa lạ.



Minh Thư lia mắt nhìn xung quanh một lát, ra hiệu cho nàng nhảy lên lưng mình, tiếp đó bặt thinh dấn bước chạy về chốn không người.



“Cảm ơn ngươi.” Vậy mà Đường Vô Khả biết từ trước đến nay tiểu hòa thượng này không nói lời nào, có thể là người câm, “Vân cô nương và Liễu cô nương... họ vẫn ổn chứ?”



Minh Thư lắc đầu.



Đường Vô Khả nào rõ cái lắc đầu của Minh Thư có nghĩa là “không biết” hay là “không ổn”, cho đến khi hắn tìm thấy một hang động kín đáo và đặt nàng ta xuống.



Minh Thư im lặng đưa cho nàng một cái bánh bao.



Đường Vô Khả nhận lấy nhưng không có cảm giác muốn ăn: “Cảm ơn.”



Vết thương của nàng ta rất đau, lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ ra, các loại thảo dược mà những thiếu nữ kia đưa cho chỉ giúp giảm bớt vết bầm tím trên đùi vì bị túm mạnh. Đường Vô Khả sờ lên một viên đá và dùng hết sức.



Linh khí lại như thể mất tăm tích một lần nữa.



Nàng ta thất vọng ném viên đá đi. Hay đúng hơn, đâu phải nàng ta thất vọng vì chuyện này.



Vừa rồi chính nàng ta đã chủ động bước ra ngoài. Khốn nỗi Đường Vô Khả biết, bản thân làm vậy không phải vì dũng cảm, mà là vì quá nhút nhát. Nàng ta sợ nhìn thấy đám nữ hài nọ đẩy mình ra cho nên dứt khoát không để họ có lựa chọn. Tuy nhiên sâu trong lòng nàng ta hiểu…



Chỉ một lát nữa thôi, chắc chắn nàng ta sẽ vị đẩy ra ngoài.



Không thể trách họ, không thể trách bọn người kia, không thể cách một ai cả. Tất cả mọi người không sai.



Minh Thư viết chữ “nghỉ” trên không trung, có lẽ muốn nói tí nữa dẫn nàng ta đi tìm Vân Nhàn.



Đường Vô Khả ăn bánh bao một cách vô vị, đột nhiên cảm thấy tủi thân cùng cực. Nàng ta cố nuốt nước mắt vào trong, cần có một lối thoát riêng. Nàng ta mở miệng: “Đại sư, ngươi có gặp Nhã Hà không?”



Minh Thư lắc đầu, có điều nàng không nhìn Minh Thư, thay vào đó còn tự nhủ: “Ta nhớ rồi. Ngày Nhã Hà phóng hỏa, nàng ấy đã đứng đó chế giễu ta. Nàng ấy hỏi ta ‘ngươi nói phụ hoàng yêu ngươi, người dân quốc gia kính trọng ngươi, ngươi biết yêu là gì, kính trọng là gì không? Ngươi biết họ là hạng người như thế nào không? Ngươi không biết gì cả, nào hay mình đang chết vì ai’. Nàng ấy nói, ‘ngươi sống quá dễ dàng nên nào hay chết là gì, mới nói ‘không được thì hy sinh’ dễ dàng tới vậy; ngươi hoàn toàn chẳng rõ yêu hận là gì, mới có thể gọi thứ này là yêu.’ Nàng ấy còn nói hận ta muốn chết, thay vì để ta chết trong u mê, chi bằng chết ngay trên tay nàng ấy còn hơn.”



“Lúc đó ta nghĩ nàng ấy bị điên rồi... Nàng ấy đang cười trờ trờ là thế nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy như đang khóc. Nói xong nàng ấy bảo ta cút đi, tiếp đó đạp thẳng ta ra ngoài.” Đường Vô Khả nuốt một ngụm nước miếng mới nói trong vô hồn, “Nhưng bây giờ, hình như ta đã hiểu ra nhiều điều.”



Minh Thư lẳng lặng nghe.



Tay áo của Đường Vô Khả bị chạm vào, nàng thấy Minh Thư viết chữ “đi” trên không trung.



“Đi sao?” Đường Vô Khả đứng dậy, “Nhưng Vân cô nương ở đâu?”



Minh Thư lắc đầu nhẹ, hắn chỉ về chỗ xa hơn.



“Ý ngươi là rời khỏi Đường Linh Quốc?” Đường Vô Khả giật mình, mình muốn đi ư? Mình có thể đi ư? Nhưng mình còn chưa nỡ rời khỏi đây, mình còn muốn gặp lại Nhã Hà một lần.Nàng ta bối rối bày tỏ: “Nhưng ngoài nơi này ra, ta còn có thể đi đâu?”



Vừa dứt lời, sắc mặt của Minh Thư đột ngột thay đổi, hắn chợt đứng phắt dậy!



Lập tức mặt đất rung chuyển, một lớp chắn đen tím khổng lồ chậm rãi trồi lên bên ngoài thành chính, tỏa ra ma khí ngập trời.



“Đi không được.” Minh Thư mở miệng, đanh giọng, “Lớp chắn này chỉ cho vào chứ không cho ra.”