Không có lính canh ngục, cánh cửa ngục tối đập liên tiếp vào mặt tường vì trận địa chấn, phát ra tiếng kêu cạch cạch rợn người. Bốn người Vân Nhàn giật thót mình, lập tức nín thở!
Con rắn đen khổng lồ bên ngoài cảm nhận được điều gì đó, tức thì phát ra tiếng xì xì gọi là nịnh nọt.
Ngăn cách bởi một bức tường, giọng nói của Ma tu vang lên: “Tức Mặc, ngươi cũng ở đây à? Trái táo này từ đâu ra? Ngươi cho nó?”
“Không phải.” Tức Mặc Xu thong dong đáp, “Nó đi vào trong thành cướp đấy.”
“Xứng đáng là linh sủng bản mệnh của ta, tới cả cướp người còn vô sự tại thông. Có điều trái táo này trông thế này rồi, đừng ăn nữa.” Có vẻ Ma tu muốn tiến lại gần thì tiếng bước chân Tức Mặc Xu vang lên, nàng ấy lại nói: “Không phải 10 ngày sau ngươi mới trở lại sao?”
“Tính sai, con hồ ly tinh chết tiệt đó không màng sĩ diện chỉ để đánh thắng, còn kéo theo một đám người chính phái đến hỗ trợ.” Nói đến đây, giọng điệu của Ma tu ngập tràn nỗi tàn ác, y nghiến răng nghiến lợi, “Bây giờ lũ chó đó đang định bao vây diệt trừ ta ở bên ngoài, thương thế của ta mãi chưa lành, giờ chỉ đành đánh một trận sống mái tới cùng. Quận chúa đâu? Ta cần nó.”
Tức Mặc Xu đáp: “Vẫn đang lùng bắt.”
“Ta đã tiêu tốn khá nhiều ma khí để tạo ra kết giới, không muốn phí thời gian vào chuyện này nữa.” Ma tu nói âm u, “Theo ta ra ngoài. Nếu nó vẫn trốn, ta sẽ giết bọn người. Không ra nữa, trước hết ta giết thằng cha nó rồi giết ca ca nó, đấy, giết sạch hết người ở đây, xem nó có chịu ra không!”
Tức Mặc Xu: “... Đã hiểu.”
Tức Mặc Xu chuyển chủ đề, Ma tu thôi còn ý định đến gần chỗ này nữa, tiếng bước chân của y mau mắn biến mất.
“Hình như chúng ta hơi xui.” Vân Nhàn nhìn hướng người rời đi, mắt lia tới bên ngoài cửa sổ nơi lớp chắn che trời rợp đất, cực kỳ hùng vĩ, “Vừa hay đụng phải lúc Ma tu trở mặt, giờ xem ra với bộ dáng thế kia thì kiểu gì cũng phải đánh.”
“Từ đầu đã biết ngay chỉ có hai con đường, hoặc tìm thấy Quận chúa rồi giao cho Ma tu, hoặc giết chết Ma tu.” Kiều Linh San mở lời, “Nhưng theo ta thấy, Quận chúa còn đủ sức cầm cự được thêm một lúc.”
“Đúng rồi đó.” Phong Diệp đồng ý, “Nếu ta là Đường Vô Khả, muốn giết cha ta giết ca ca ta thì cứ giết, còn đỡ phải để tự mình ta ra tay. À, giết Nhã Hà thì không được.”
Tiết Linh Tú không nói gì, chỉ ném thêm viên Xâu Mệnh Đan vào trong miệng Nhã Hà: “... Bây giờ các người còn có tâm tư nói chuyện phiếm. Nhanh lên, tìm cơ hội ra ngoài!”
Số là ai nấy đâu tỉnh trơ trơ tới vậy, Vân Nhàn này có một đặc điểm là hễ căng thẳng thì càng nói nhiều, tới lúc sống chết trước mắt thì miệng nhỏ càng không ngớt tía lia, như vậy sẽ khiến nàng quên đi nhịp tim quá nhanh; nay ngay cả Kiều Linh San và Phong Diệp đã bắt đầu bị đồng hóa. Khi bốn người chạy như bay ra khỏi cung điện, đuổi theo bóng dáng Ma tu, tai của Tiết Linh Tú không lúc nào được yên dầu là một lát:
“Chỉ e nguồn sáng màu trắng được Nhã Hà nhắc tới là linh chủng. Ta nghĩ nát óc vẫn không hiểu do đâu có chuyện linh chủng truyền thừa qua các thế hệ, chẳng phải nó xuất hiện ngẫu nhiên ư? Hơn nữa, những khu vực khác phải mất một trăm năm thậm chí mấy trăm năm mới xuất hiện một linh chủng bẩm sinh, còn ở đây chỉ trong mười mấy năm đã xuất hiện một người mang nó. Có lẽ vắt kiệt hết linh khí của cả nước cũng nên.”
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Có linh chủng nhưng không có linh căn, đang kể chuyện cười chắc? Thế thì dùng sao đây?? Coi như Thiên Đạo đang trừng phạt đám người, vậy thì sao tới Quận chúa đời tiếp theo cũng bị trừng phạt lây, Quận chúa các đời đúng là người xui xẻo!”
“Tóm lại tình hình hiện tại là Ma tu bị thương nặng, cần phải lấy linh chủng của Quận chúa để nhanh chóng khỏi hẳn. Tuy nhiên y biết sợ không có khả năng khiến Quận chúa tự nguyện hiến dâng linh chủng nên giờ y toan tự mình đi lùng bắt… Đã trở mặt rồi thì sau này không cần phải lợi dụng tuần hoàn nữa, y hủy diệt ngay cả quốc gia này cũng chả sao. Chẳng rõ bao nhiêu người sẽ chết.”
“Một là bảo vệ Quận chúa tiếp đó chống cự chờ người bên ngoài phá vỡ lớp chắn. Hai là bảo vệ Quận chúa tiếp đó đánh chết Ma tu. Mọi người thấy cái nào dễ hơn?”
“Thấy bị Ma tu đánh chết là dễ dàng nhất…”
Ra khỏi cung điện, mọi người mới nhìn thấy cảnh tượng giữa không trung. Vẫn tựa lần Ma tu hạ xuống khi trước, đất trời bị nhuộm màu mực đục ngầu, ánh sáng màu máu cuồn cuộn nơi chân trời. Đám người dân trong nước hãy còn lùng bắt đều sững sờ tại chỗ, vô thức muốn chui vào trong nhà, chặn lại hết thảy mọi thứ. Song, họ nhận được lệnh phải tìm thấy Quận chúa một lần nữa, hai hướng mâu thuẫn với nhau đâm khiến họ chẳng tỏ phải làm gì trong nhất thời.
Ngoài miệng họ gọi là Ma Tôn đại nhân thế thôi chứ họ vẫn biết sợ, vẫn không muốn chạm mặt, ấy nhưng họ lại đưa hết người này tới người khác đến cho Ma tu dễ dàng như trở bàn tay.
Ma tu đảo mắt nhìn quanh quất một phen, tóm lấy một vệ binh cầm thương trong tay, hỏi: “Quận chúa đâu?”
“Thưa Ma Tôn đại nhân, đang... đang tìm ạ!” Người nọ sợ đến mức tè ra quần, run rẩy đáp, “Trước đó nàng ta trốn trong kho thóc, hình như được một tên hòa thượng cứu đi, bây giờ... bây giờ chẳng rõ đi nơi nào…”
Chưa kịp để hắn nói hết câu, Ma tu đã bóp gãy cổ hắn.
Vệ binh mềm oặt ngã xuống, trên mặt còn hằn rõ vẻ sợ hãi tột cùng, người dân xung quanh không dám ho he, lập tức quỳ rạp xuống đất.
“Tiếp tục tìm.” Ma tu ra lệnh, “Không tìm thấy, tất cả các ngươi đều phải chết.”
Tức Mặc Xu đứng cạnh Ma tu, bình tĩnh nhìn những người này chạy thoát thân ra xa.
“Bọn tu sĩ này hệt con rệp, phiền tới độ làm ta quáng mắt, lại tốn thêm công sức của ta.” Ma tu chú ý tới cái nhìn của Tức Mặc Xu, nói, “Đừng quan tâm đến bọn này. Bọn nó không dám phản kháng ta, chỉ cảm thấy Quận chúa hại chết người. Đôi khi ta cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng ta giết người nhưng bọn chúng không dám trách ta, có chăng chỉ dám trách người không hề liên quan. Ngươi nói xem có buồn cười không?”
Tức Mặc mở miệng: “Về những tu sĩ nọ, tính sao đây?”
“Bây giờ lớp chắn đã được mở, cho dù đám già gân kia tức thì chạy tới vẫn mất ít nhất hai ngày.” Ma Tu búng ngón tay cho biết, “Đám tiểu bối miệng còn hôi sữa vô tri dám can đảm khiêu khích ta, bọn nó không nghĩ mình sẽ chết trước khi tới đây à?”
Tức Mặc Xu không lên tiếng, chỉ nhìn y quay đầu lại nheo mắt nhìn chính mình, y nói tiếp, “Nhưng mà… Tức Mặc, có thật Giáo chủ phái ngươi tới đây không?”
Giọng điệu của y đầy nghi ngờ.
Bị phát hiện rồi ư, trong lòng Tức Mặc Xu bỗng chùng xuống, nàng ấy lén nuốt nước bọt không để bị phát hiện. Nàng ấy vừa định mở miệng, Ma tu lại cong môi cười với nàng, vẻ làm lố tỏa tứ tung: “Thật ra ngươi đã thầm mến ta từ lâu rồi, giờ mới dám nói ra đúng không?”
Tức Mặc Xu đờ đẫn: “... Không.”
Không hề! Cảm ơn!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Trời sinh dị tượng, Minh Thư không tài nào ngồi chờ chết mãi, hắn cõng Đường Vô Khả chạy cấp kỳ từ dưới chân núi về phía ngoại ô.
Hắn đang đánh cược. Bây giờ lớp chắn đã thành hình, thấy không cách gì rời khỏi. Trông cảnh tượng trong thành mà giật mình. Dưới sự áp bức của Ma tu, những người vốn đã điên loạn càng trở nên cuồng nộ hơn, cướp bóc sôi sục, thậm chí còn lôi mạnh một người phụ nữ đang mang thai ra ngoài, ép hỏi: “Trong nhà ngươi có giấu người không? Có hay không?!”
Nữ tử ôm bụng mình, lắc đầu đáp: “Không có, thật sự không có mà! Thân thể ta yếu ớt, nửa tháng nay ta luôn ở trong nhà, không ra ngoài một bước, không biết gì cả!”
Một tên vệ binh cười nhạo: “Tại sao ngươi không biết? Mặc kệ đang làm cái gì, ai nấy đều đi tìm Quận chúa cho Ma Tôn đại nhân trờ trờ, chỉ có ngươi ở trong nhà chờ trong bình yên?! Chuyện này quá bất thường, có phải ngươi mang lòng khác đối với Ma Tôn đại nhân, ngươi chắc chắn cùng phe với Quận chúa! Ngươi muốn tất cả chúng ta chết cả nút phải không?”
“Đúng đúng! Cam đoan nó không có ý tốt!”
“Sao không biết cho đành? Dễ gì nàng ta không biết? Coi như hiện tại Quận chúa không ở nhà nàng ta thì chắc cú nàng ta đã từng gặp rồi!”
“Ta không có... Ngươi nói bậy bạ gì đó! Đừng đánh, đừng đánh, xin các người...” Người phụ nữ có thai đó trơ mắt nhìn ngôi nhà bị phá hủy thành đồng nát, nồi ngói gáo chậu bị nện cho nát vỡ, vườn rau nhỏ còn bị giẫm đạp lộn xộn, ngay cả cái giỏ tre mà nàng ta đã trần ai đan lấy đan để làm kế sinh nhai cũng bị ném đi. Nước mắt chảy dài, sau một lúc, bất thình lình nàng ta hét lên như bị điên: “ĐÚNG!! CÁC NGƯỜI CÙNG ĐI CHẾT HẾT ĐI! CÁC NGƯỜI ĐÁNG CHẾT TỪ LÂU LẮM RỒI! ĐÁM RÁC RƯỞI THAM SỐNG SỢ CHẾT, CÒN DÁM KHOÁC LÊN LỚP DA NGƯỜI?! CẢ TA NỮA, TẤT CẢ MỌI NGƯỜI CHẾT HẾT ĐI, TẤT CẢ CHẾT SẠCH ĐI!! LẼ RA NƠI CHẾT TIỆT NÀY NÊN BỊ MỘT MỒI LỬA THIÊU RỤI TỪ LÂU MỚI ĐÚNG!!!!”
Nàng ta tựa dây cung bị đứt, phát ra âm thanh như thú hoang, đấm từng đợt từng đợt xuống mặt đất, máu tươi chảy nhỏ giọt. Sự điên loạn của nàng ta khiến những người kia dừng tay, tản ra, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Con này điên rồi!”, “Đúng là hết nói nổi, đáng sợ thế…”, “Đi tìm nhà tiếp theo!”
Trước khi đi, tên vệ binh đẩy mạnh làm nàng ta ngã nhào. Người phụ nữ có thai té xuống đất trong lúc hồn bay phách lạc, trong bụng đau quặng dữ dội. Có một luồng ánh sáng vàng cách đó không xa lóa lên, có thứ gì dần dà phủ lên người nàng ta, chậm rãi bao bọc lấy cái bụng cao ngất.
Rốt cuộc sinh linh trong bụng đang thút thít cùng mẹ đã được vỗ yên.
Người phụ nữ có thai nhìn quanh quất trong nỗi mông lung.
Minh Thư cõng Đường Vô Khả, tiếp tục dấn bước về phía ngoại ô với khuôn mặt uể oải.
Nay không phải lúc để hắn đủ sức chiến đấu đơn độc. Nếu chỉ có một mình, hắn sẽ nán lại, tuy nhiên nhất định phải giao Đường Vô Khả cho nhóm người.
Trên đường đi, cảnh tượng nhìn thấy càng lúc càng đau lòng.
Trong nỗi sợ hãi cái chết, quốc gia yên bình này như bị lột bỏ lớp da giả, ngay tức thì lộ ra da thịt mưng mủ bốc mùi hôi thối bên trong. Đường Vô Khả nhìn thấy những cảnh tượng mà ngay cả trong tưởng tượng nàng ta cũng chưa từng nghĩ đến.
“Tất cả không được trốn ở bên trong! Đi ra đây hết!”
“Nếu vẫn không tìm thấy Quận chúa, chúng ta sẽ làm gì?”
“Rốt cuộc nàng ta đi đâu chứ!! Vì sao lại làm hại mọi người như vậy?”
“Nhưng nàng ta muốn sống mà! Nàng ta muốn sống chúng ta cũng muốn sống, nàng ta chạy trốn có lỗi gì đâu... Rõ ràng sai ở...”
“Câm miệng! Ngươi còn muốn sống không?! Nàng ta chạy trốn được nhưng đừng hại chúng ta! Nếu nàng ta không phải là Quận chúa, ai thèm quan tâm nàng ta chạy hay không?!”
Đường Vô Khả nép sau lưng Minh Thư, trong mắt nàng ta bay ra những đốm sáng nhỏ tứ tán. Một số đốm sáng đã biến thành tro bụi rồi biến mất hoàn toàn, có đốm sáng bị áp chế, mờ nhạt khác thường.
“Đại sư,” Đường Vô Khả hỏi một cách bối rối, “Ngươi có thấy những đốm sáng màu trắng không?”
Minh Thư lắc đầu.
Chỉ có nàng ta thấy được.
Đường Vô Khả đưa tay ra, mặc cho gắng sức điều khiển sức mạnh ấy cỡ nào, nàng ta vẫn không tài nào sử dụng sức mạnh ấy. Nàng ta đã hiểu, đó không phải là sức mạnh của mình. Không có linh căn, không có kinh mạch, không thể tu tiên, có hai lần phát tác duy nhất thì nàng ta lại đang bị thương. Thật chất ngay tại lần đầu tiên ở bờ sông, nàng ta đã nhận ra, song ai nấy đang tất bật, nàng ta chẳng thể làm phiền.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bị thương rồi mới sử dụng được ư? Nhưng chẳng qua đó chỉ là một lần thông suốt, làm sao mới kiểm soát được?
Nàng ta còn sử dụng nó được bao nhiêu lần nữa? Lại còn bảo vệ được ai? Nàng ta muốn bảo vệ ai đây?
Đường Vô Khả cảm thấy tự dưng mình thật ích kỷ. Nàng ta không muốn bảo vệ, nàng ta chỉ muốn rời đi, rời khỏi nơi này, cao chạy xa bay, vĩnh viễn không quay lại.
Minh Thư đang đi vội chợt biến sắc, thoáng cái vừa mới trốn sang bên cạnh ngặt nỗi nhớ tới có người sau lưng, hắn gắng gượng kìm lại động tác. Một luồng ánh sáng ma quái hung hãn sượt qua xương quai xanh hắn, Minh Thư rên một tiếng, không chút do dự ném ba viên Xá Lợi Kim Cang lên trời, kích nổ!
Ánh sáng chói chang cấp tốc chiếu lòa đất trời, chói mắt kinh người, tu sĩ phân tán bốn phía chợt ngẩng đầu trong nháy mắt, lập tức cùng nhau chạy đến vị trí của Xá Lợi Kim Cang.
Bụi tan, một con rắn dữ tợn xuất hiện tại nơi trước đó là cát bụi, nó rít dài xì xì, nước bọt nhỏ xuống từ răng nanh của nó hãy còn dính tơ máu.
Xem ra nó không thích ăn thịt người cho lắm, biểu hiện của nó ảm đạm hơn so với lúc ăn táo nhiều.
Ma tu chậm rãi đi ra từ trong đám khói bụi.
Y bị thương thật, khí thế nào không cao như đã từng, có lẽ do đã tiêu tốn quá nhiều sức lực để dựng lên lớp chắn. Tuy nhiên hiện tại vừa thấy Đường Vô Khả ở bên kia, y trưng vẻ mặt âm u, có vẻ như thôi còn chú tâm tới vết thương nặng này nữa.
Đường Vô Khả rùng mình khi bị y nhìn xoáy.
Đó nào phải cái nhìn trước một con người mà hệt như một viên dược thảo, một viên tiên đan, là đang nhìn vật chết.
Tu vi Minh Thư kém xa Ma tu, hắn nuốt nước miếng, im lặng đứng trước mặt Đường Vô Khả.
“Không phải Phật tu các ngươi có lòng thiện có từ bi ư? Sao còn gọi mọi người đến?” Ma tu nhướng mày, lơ đễnh, “Bần đạo chết cũng muốn đạo hữu chết à?”
“Chém?! Nực cười, tên nào tên nấy diễu võ giương oai nói như vậy trước mặt ta, thế mà sao ta còn sống đến bây giờ?” Có vẻ Ma tu cảm thấy hắn đã nói một câu chuyện quá buồn cười, y cười ha hả, “Còn chúng, cỏ phần mộ đã cao ba thước!”
Vân Nhàn và Túc Trì chạm vai nhau ở ngã rẽ, liếc mắt nhìn nhau, rồi cùng đi về hướng Quận chúa.
“Lại đến nữa?” Ma tu đã sớm cảm nhận được hơi thở khó nhằn của Kiếm tu kia bèn lạnh lùng nhìn sang, “Đám cứt chó các ngươi... Ặc!”
Trời ạ! Sao có người đẹp đến vậy?!
“Đã bảo rồi, trước khi nhìn huynh ấy phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.” Vân Nhàn rút kiếm Thái Bình ra khỏi vỏ, trái lại lần này mới kéo nhẹ đã rút được ra, đoán chừng Thái Bình biết muốn chảnh chó cũng phải đúng lúc. Nàng lạnh lùng chỉ vào Ma tu, giọng vang dội: “Mỗi năm số người bị vẻ đẹp trai của đại sư huynh làm bị thương đủ xếp vòng quấn quanh Đường Linh Quốc. Nhưng xin lỗi, môn phái chúng ta không chịu trách nhiệm!”
Túc Trì nhắm mắt: “... Đừng nghịch.”
Mọi tu sĩ: “...”
Tâm tình được làm cho vui vẻ trước khi bị vây đánh chết cũng là chuyện tốt, thật sự cảm ơn Vân đạo hữu.
Ma tu lúng túng rời mắt khỏi mặt Túc Trì, liếc nhìn Trương Hạc Nghiêm thêm ba giây để cân bằng lại mới quay đầu sang, tiếp tục nói: “Giao Quận chúa cho ta, ta sẽ tha cho các ngươi sống.”
Biểu cảm Vân Nhàn đầy vi diệu trong chốc lát.
“Sao, không tin?” Ma tu hỏi, “Trước giờ ngoài Quận chúa ra, có ai ở đây chết không? Ta không muốn gây hấn với nhiều môn phái, ta chỉ cần Quận chúa là đủ.”
“Câu này quen quá.” Vân Nhàn thành thạo tiếp lời, “Khi vào bí cảnh Tứ Phương ta cũng nói chỉ muốn khiêm tốn lấy vị trí đầu, không muốn gây hấn người khác, rồi gì nữa, không phải cuối cùng ta thuận tay diệt luôn toàn bộ Đao Tông đấy thôi.”
Liễu Nhứ: “...”
Nàng ta có nên tức giận không đây...
“Ngươi muốn câu thời gian?” Ma tu không muốn đấu mồm mép với nàng, vừa liếc mắt đã nhìn thấu ý đồ nàng, “Đừng hòng. Cho dù những người bên ngoài đến ngay sau một khắc, muốn phá vỡ lớp chắn này ít nhất phải mất tròn sáu canh giờ; huống hồ tin tức mới vừa truyền đi, dù có nhanh không tài nào nhanh đến mức...”
Một tiếng “rầm”, một ông lão râu trắng chầm chậm trượt xuống từ bên ngoài lớp chắn. Nhìn trang phục thì hẳn là trưởng lão của Tinh Diễn Tông.
Ma tu: “?”
Lại một tiếng “rầm” nữa, một nữ tử đội mũ lá trúc rộng vành trượt xuống theo cách tương tự, vừa phun ra máu vừa ấn ông lão vào lớp chắn: “Mau phá! Ba canh giờ đủ không?”
Ông lão run rẩy than thở: “Các chủ, ngài nên thông cảm cho tu vi của ta…”
“Câm miệng.” Tiêu Nguyên vừa mở miệng, ngực lại nhuộm đỏ đỏ một mảng. Xuyên qua lớp chắn dày, nàng ấy nói đầy hào hứng với Vân Nhàn, “Dì tới rồi đây, cứ gắng gượng thêm một lúc, chờ xem ta có bứt được quả dưa leo già này ăn không.”
Đám người ngạc nhiên tới ngây đơ.
Cách xuất hiện quá mức khó tin, khiến người ta không nói nên lời.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Dì!” Vân Nhàn nhào qua áp người vào lớp chắn, nước mắt lưng tròng thốt lên, “Sao dì đến lẹ vậy? Ở đây không có linh khí, có muốn ngự kiếm cũng đâu ngự kiếm nổi!”
“Đúng rồi còn gì.” Có vẻ Tiêu Nguyên sợ bị thân tỷ đánh phải biết bèn giải thích, “Nên ta đã nhờ trưởng lão của Rèn Thể Môn đánh ta tới đây. Lúc thực hành cũng khá hay, tìm đúng hướng rồi bỏ đi linh khí bảo vệ cơ thể, bà nàng ta vung búa thật mạnh là ta có thể bay lên thật xa. Khụ khụ, có điều hơi tốn sức.”
Mọi người: “...”
Thảo nào là họ hàng với Vân Nhàn, người thường ai mà nghĩ ra cách này chứ?!
Ma tu này sống được 800 tuổi, đủ sức sống chó tới giờ hoàn toàn nhờ vào việc lấn yếu sợ mạnh. Bấy giờ thấy hai cường giả chẳng rõ tu vi gì đang đứng ngoài lớp chắn, y thót tim trong một thoáng mới nhận ra chỉ có hai người.
Không thể trì hoãn thêm nữa.
Y phải đoạt lại linh chủng bẩm sinh trước khi mọi người tụ tập!
“Ba canh giờ?” Trong tay có luồng ánh sáng ma quỷ màu tím đen tụ lại, y âm u mà rằng, “Chỉ cần một lát, tất cả những người này sẽ chết dưới tay ta!”
Sắc mặt của Tiêu Nguyên trở nên nghiêm nghị.
Đã tới lúc quyết chiến, thây kệ đây là tình huống tệ nhất hay còn tệ hơn, nhưng mọi chuyện đã xui xẻo đến nước này rồi. Giang hồ vốn là thế, mặc cho có siết chặt dây lưng quần người ta suốt 12 canh giờ vẫn không cách gì đảm bảo bản thân sẽ bình an vô sự.
Ma tu hét lên: “Nói lần nữa, giao Quận chúa ra đây, ta sẽ tha chết cho các ngươi!”
Con rắn đen sau lưng y ngậm Đường Ương trong miệng, giờ đây quần áo vị Hoàng đế này xộc xệch, toàn thân bẩn thỉu, ông ta sợ hãi la to: “Khả Nhi! Khả Nhi, coi như phụ hoàng cầu xin con! Con ra đây đi! Chẳng lẽ con đang tâm nhìn phụ hoàng chết thế sao?? Đạo hiếu ta dạy con, con đã quên tất ư?!”
Đường Vô Khả ngạc nhiên nhìn phụ hoàng – người mình hằng kính trọng nhất, dáng vẻ của ông ta xa lạ quá.
Vân Nhàn hạ mũi kiếm chạm đất, nói với sắc mặt lạnh lẽo: “Ta cũng nói lại lần nữa. Ta, không, giao!”
“Không giao? Tốt, rất tốt.” Ma tu bị làm trái ý nhiều lần, đâm quạu cùng cực, mặt mày dữ tợn vươn tay, “Vậy thì chết đi!!”
Một tiếng hú vang lên, các tu sĩ đồng loạt tung ra chiêu pháp, linh khí sắc màu bao trùm cả một vùng hẻo lánh cấp kỳ.
Túc Trì và Vân Nhàn ở hàng đầu, chịu áp lực lớn nhất. Mỗi tội làm sao dễ dàng vượt qua khoảng cách tu vi như cái rãnh trời. Rất nhanh đã có tu sĩ cạn kiệt linh khí, phun máu ngã xuống một bên, sống chết chưa rõ.
Đường Vô Khả lại bắt đầu run rẩy. Nàng ta đứng dậy, muốn đi ra ngoài, tuy nhiên cổ họng như nghẹn ắng một cục bông đâm khiến nàng ta không nói nên lời.
Phải ngăn lại... Phải ngăn họ lại, nhưng ngăn làm sao?!
Nàng ta hãi hùng lắm, hãi hùng tới run lên, nhưng bây giờ nàng ta đâu còn nơi nào để trốn, và nàng ta tuyệt đối không thể trốn!
Vào lúc này, bên cạnh nàng ta xuất hiện một bóng hình cao lớn.
Trọng Trường Nghiêu nhìn về phía nàng ta, nói: “Quận chúa.”
Đường Vô Khả vô hồn đáp: “Ngươi là người đã bắt ta lúc trước.”
“Quận chúa hiểu lầm rồi. Ta bắt nàng không phải để dâng cho Ma tu.” Trọng Trường Nghiêu nhẹ nhàng thì thầm trần tình, “Ta biết trong người nàng có linh chủng nhưng không tài nào phát huy, tại hạ chỉ không muốn nàng phải đi đến kết cục như vậy vì Đường Linh.”
“... Kết cục gì?” Từ giọng điệu của hắn Đường Vô Khả nghe ra điều gì đó, “Ta làm gì để ngăn cản y? Tên ma đầu kia?”
Lại có một người hộc máu và lùi lại, trên khuôn mặt ngây thơ là vẻ đau đớn.
Những tu sĩ này không lớn hơn nàng ta là bao. Vân cô nương chỉ lớn hơn nàng ta có hai tuổi mà thôi.
“Tình hình hiện tại quá hiểm ác.” Trọng Trường Nghiêu sầu lo nhìn về phía chiến trường, chần chừ một thoáng mới nói hết sự thật, “Quận chúa, nếu cứ tiếp tục thế này, nàng chỉ còn cách chọn tự nổ. Hoặc là, còn một cách khác.”
Trọng Trường Nghiêu nhìn nàng ta, ánh mắt tràn đầy nỗi thương tiếc: “Nàng dùng máu đầu tim làm đường dẫn, tự nguyện… hiến linh chủng cho người khác có linh căn.”