Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 70: Đường Linh Quốc (13)



Ánh sáng đó chỉ lóe lên một thoáng nhưng sức mạnh lại hùng hậu cùng cực, đâu chỉ những người khác mà ngay cả bản thân Đường Vô Khả còn chưa kịp phản ứng.



Giấc sáng sớm, nước sông lạnh thấu xương, mắt cá chân của nàng ta bị đông cứng đến trắng nhợt. Nắm chặt bộ tóc quỷ quái có tròng mắt này, nàng ta ngẩng lên nhìn Vân Nhàn một cách bối rối: “Cái này...”



Vân Nhàn nhét nửa trái táo vào miệng Thái Bình, tiếp đó hấp tấp lau tay vào ống tay áo, mặc kệ Tiết Linh Tú bên cạnh đang hít sâu một hơi, nhảy đôi ba lần vừa đúng đến bên cạnh Đường Vô Khả, nắm lấy tay nàng ta quan sát kỹ càng với vẻ mặt nghiêm trọng.



Linh khí. Mặc cho nhìn thế nào vẫn là linh khí. Tuy nhiên chỗ khác biệt duy nhất chính là linh khí của mỗi người sẽ có màu sắc khác nhau tùy thuộc vào thuộc tính linh căn; chẳng hạn như linh khí của Vân Nhàn hiện ra ánh sáng đỏ nhạt từ thuộc tính Hỏa. Mỗi tội rõ ràng luồng ánh sáng vừa rồi bùng phát từ tay Đường Vô Khả lại hoàn toàn trong suốt, chẳng hề có thuộc tính nào cả.



“Đây là gì vậy?” Đường Vô Khả lắp bắp, nàng ta bối rối nói, “Ta không làm gì cả...”



“Đừng động đậy.” Vân Nhàn hối hả kêu lên, “Thư giãn, đừng kháng cự.”



Nàng vận chuyển linh lực của mình, hóa nó thành một luồng nhỏ nhẹ nhàng thò vào lòng bàn tay của Đường Vô Khả – thật chất cách làm này nguy hiểm lắm, ngoài những người thân thiết nhất thì chẳng ai làm như vậy. Nguyên do vì tư duy chính là nơi quan trọng nhất của người tu chân, sẽ kháng cự lại mọi sự xâm nhập của người khác theo bản năng, rất dễ xảy ra chuyện không hay. Có điều Vân Nhàn chưa từng thử, Đường Vô Khả cũng chưa từng thử, cứ vậy đứng đó ngây ngốc bất động.



Linh khí của Vân Nhàn thăm dò vào từ lòng bàn tay nàng ta để rồi kinh ngạc.



Vừa rồi nàng ta còn điều khiển được luồng linh khí cuồn cuộn bằng ấy vậy mà giờ đây trong cơ thể lại trống rỗng, không có chút dấu vết nào của linh căn, hoàn toàn là người bình thường!



Tiếng động vừa nãy quá lớn, đâu chỉ người tu chân mà ngay cả người dân trong thành còn phát giác có điều bất thường, rất nhiều hơi thở đang tất bật tiến về phía đây. Trước mắt không bận tâm tới chuyện này, nhất định phải lập tức chuyển sang nơi khác. Liễu Nhứ nhận được cái nhìn của Vân Nhàn, tức thì ôm nhét Đường Vô Khả vào trong chiếc bao vải sau lưng, khẽ giọng kêu: “Ôm chặt vào!”



Đường Vô Khả: “Ừ!”



Trước khi con rắn đen đuổi tới, nhóm của Vân Nhàn đã đổi hướng một lần nữa, càng chạy càng quen, cuối cùng họ phát hiện mình đã quay lại gần cái hắc điếm bán canh giò heo mình từng đến trước đó. Có chăng hiện tại đang sáng sớm, tòa nhà đó chỉ còn lại những vết tàn tích, mạng nhện phủ kín, ít nhất đã nhiều năm không có người lui tới.



Cửa lớn bị dán giấy niêm phong, chữ viết trên tấm bố cáo sắp long ra từng mảng. Kiều Linh San cố gắng phân biệt một phen: “Đại khái viết là lão bản này giết người vô số, đã treo cổ tự tử trong quán rượu lúc có quan phủ tới bắt, về sau liên tục xảy ra chuyện ma quỷ lộng hành nghiêm trọng, bảo mọi người không có việc đừng vào.”



“Hiểu rồi.” Trước đó đã nhìn ra, chỉ mới treo cổ tự tử thì sao thối rữa tới cỡ đó, Vân Nhàn thúc giục, “Vậy chúng ta nhanh vào thôi.”



Tiết Linh Tú: “...”



Giờ đây người dân trong thành đều như vô số con mắt, cả bọn đành phải đến những chốn ít ai lui tới nhằm tránh né họ. Chỗ này có linh thể phá phách nghiêm trọng, đương nhiên chẳng có mấy ai bén mảng, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất!



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn lảo đảo cứ vậy xông vào, trên áo choàng dính đầy mạng nhện chồng lên lớp lá rụng, có thêm bụi bặm, thêm từng miếng đất, bẩn tới mức như năm màu rực rỡ, dạt dào sắc xuân; chỉ có mái tóc được buộc gọn gàng một cách bất thường. Ban đầu Tiết Linh Tú cố sức không nhìn sang nàng vì lo chứng ưa sạch sẽ của mình sẽ tái phát, tuy nhiên trong không gian mờ tối, hắn nhìn thấy một cây trâm băng nho nhỏ trên tóc Vân Nhàn.



Hắn lập tức nghi ngờ, hồi tưởng lại.



Thứ này ở đâu ra? Trước đây có ư? Vân Nhàn tự mua? Không, tuyệt đối không thể. Người này lười đến nỗi tới mặt còn không rửa thì tuyệt sẽ không đi mua trâm gài buộc tóc gì cả.



Phong Diệp thắp lên một ngọn đèn đầy chuyên nghiệp, trong căn phòng cũ kỹ đầy bụi bặm, rốt cuộc cả bọn đã có thể dừng lại lần nữa, nghiên cứu kỹ hơn về hiện tượng kỳ lạ vừa xảy ra với Đường Vô Khả.



Trước khi mọi người kịp lên tiếng, Đường Vô Khả đã hỏi: “Vừa rồi là linh khí ư? Ta có linh khí?”



Mắt nàng ta sáng lên, giọng nói tràn đầy nỗi phấn khích muốn nhảy cẫng khó kìm nén. Vân Nhàn đáp: “Vừa rồi là linh khí. Nhưng mà, ta không tìm thấy linh căn trong cơ thể của ngươi.”



“Chắc chắn là không có rồi.” Tiết Linh Tú trầm ngâm, “Nếu có linh căn thì từ nhỏ đã phát hiện ra, không thể nào đột nhiên xuất hiện thế này.”



Đường Vô Khả sững sờ, cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình.



“Bây giờ linh khí của mọi người còn lại bao nhiêu?” Vân Nhàn hỏi trước, “Ta còn khoảng một nửa.”



Vì gặp Tức Mặc Xu phát rồ rồi cố tình chịu thua từ đó không tham gia chiến đấu, linh khí của Kiều Linh San còn khoảng hai phần ba; Tiết Linh Tú chỉ lịu địu giúp Vân Nhàn chữa trị độc rắn trên gan bàn tay nên còn tương tự như Kiều Linh San; về phần Phong Diệp... không cần đề cập tới Phong Diệp cũng được. Trong số những người có mặt ở đây chỉ có linh lực của Liễu Nhứ là dồi dào nhất.



“Đúng rồi.” Kiều Linh San nhìn về phía Liễu Nhứ đang cõng Quận chúa vui vẻ từ nãy đến giờ, tò mò hỏi, “Liễu đạo hữu, không phải ngươi nói mình đến xem khoáng sản hả?”



Liễu Nhứ gãi đầu: “Việc xem khoáng sản ấy mà, so ra không quan trọng lắm. Huống chi đã trì hoãn năm tháng nay lại trì hoãn thêm nửa năm cũng chẳng sao, muốn kéo dài thì cứ kéo dài đi, đừng tính toán nhiều thế. Hiện tại chuyện chính quan trọng hơn.”



Phong Diệp: “Hóa ra Liễu đạo hữu biết mình đang trì hoãn nha. Ta còn tưởng ngươi không biết đấy.”



“...” Vân Nhàn nhíu mày: “Ngươi là người của Đao Tông thật?”



Tại sao lại hỏi như vậy, Liễu Nhứ ngơ ngác: “Có gì sao? Ta ăn mặc không giống chắc? Có chăng ta chỉ là tu luyện công pháp khác với Liễu Thế mà thôi.”



Tiết Linh Tú nói ngắn gọn: “Đơn giản là nàng ấy đang khen ngươi đấy.”



Liễu Nhứ: “?”



“Quận chúa, ngươi hãy nhớ kỹ xem trước đây có từng xảy ra tình huống tương tự kia không?” Quay lại vấn đề chính, Vân Nhàn nhìn sang Đường Vô Khả hỏi, “Hoặc là, ngươi có ký ức gì về thế hệ Quận chúa trước, tức là cô mẫu của ngươi? Bà ấy không có tí linh căn nào hay thực chất giống như ngươi, đôi khi xuất hiện chuyện này?”



Đường Vô Khả ngơ ngác: “Không có. Chưa bao giờ... Lần này là lần đầu tiên. Ta không có nhiều ấn tượng về cô mẫu, cùng lắm chỉ gặp một lần hồi nhỏ. Bà ấy thường gảy đàn hoặc đọc sách, cho tới giờ chưa từng nghe nhắc tới có linh khí cũng như chưa hề thấy hiện tượng cho tới tận hôm nay.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vậy sau khi kết hôn với Ma tu, ngươi có gặp lại bà ấy không?” Kiều Linh San truy vấn.



“Không.” Đường Vô Khả trả lời, “Một khi qua cửa, bà ấy sẽ không thể quay về nữa. Tin tức cuối cùng ta nghe được là bà ấy đã chết.”



Cả bọn đều cụp mắt trầm tư.



Đường Linh Quốc vốn nổi tiếng là vùng đất không linh khí, vậy mà lại xuất hiện linh khí tựa phù dung sớm nở tối tàn trên người Quận chúa? Chuyện này quá kỳ lạ, chắc chắn có liên quan đến mục đích của Ma tu.



Trước đó Vân Nhàn từng có một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, đó là Ma tu phân biệt được Phong Diệp không phải là Quận chúa khi chạm vào người gã do trên người Quận chúa có thứ gì đó khác người thường. Nhưng điều này thật quái đản, giả như Ma Tôn cho rằng Quận chúa không nên có linh khí, vậy y phân biệt được Quận chúa với những người dân bình thường khác nhờ đâu? Nếu Ma Tôn cho rằng Quận chúa nên có linh khí, vậy tại sao y phát hiện được Phong Diệp không phải là Quận chúa?



Khả năng lớn nhất chính là trong người Quận chúa có thứ gì đó đặc biệt ngoài linh khí.



Trang sức? Hiện tại trên người nàng ta không có gì cả. Huyết mạch? Phải chăng là dòng máu hoàng tộc? Nhưng nhìn vẻ ngoài của Đường Ương thì ngoại trừ thân phận Hoàng đế ra, ông ta chẳng khác gì người dân thường.



Trong lúc im lặng, Vân Nhàn đột ngột ngả người ra sau, kêu: “Mệt mỏi quá.”



“Mệt cái gì?” Kiều Linh San hỏi, “Tỷ muốn nghỉ ngơi thì nằm trên ghế ngủ một lát đi.”



“Không phải kiểu mệt đó. Ta đã động não trọn vẹn một nén hương, mệt bở hơi tai.” Vân Nhàn hít một hơi đoạn ngồi bật dậy, nói với nỗi hào hứng trào dâng, “Nhưng mà hó khăn nào rồi cũng có cách giải quyết, xe tới trước núi tất có đường thôi! Hay là thế này, Quận chúa, ta lấy linh thể kia ra, ngươi thử xem vận dụng được linh khí không.”



Linh thể: “... Này! Ngươi xem ta là khúc gỗ hả!!”



Tuy linh thể này nhắng nhít song lời thốt ra khỏi miệng toàn là sự thật. Trước đó cả bọn đều đã chứng kiến những lời nó nói về tính ích kỷ, mềm nắn rắn buông, chỉ vì lợi riêng của người Đường Linh. Giờ đây hành động mềm nắn rắn buông càng thêm sống động, mới rồi nó còn la to gọi nhỏ với Đường Vô Khả là thế, để rồi giờ đây lại ngoan ngoãn đến lạ trong phút chốc vì phát giác nàng ta có khả năng có linh khí.



Đường Vô Khả do dự một thoáng mới dán tay lên linh thể, nhắm mắt dùng sức.



Không có bóng dáng của tí linh khí nào.



“Sao lại thế này...” Đường Vô Khả rụt tay lại, nhíu mày, “Chẳng lẽ khi nãy nằm mơ ư?”



“Không phải mơ đâu, yên tâm đi.” Vân Nhàn thu lại linh thể đang thở phì phò hung dữ vào trong nhẫn, nói, “Nếu mơ mà đục thủng được bờ sông thì bây giờ chắc chúng ta đang ngủ hết rồi.”



Tiết Linh Tú nhìn về phía Quận chúa: “Có lẽ chỉ khi đáp ứng được một điều kiện nào đó thì nàng ta mới sử dụng được linh lực?”



“Linh lực không thể xuất hiện vô cớ, đã không có linh căn thì ắt phải có một vật dẫn khác.” Sắc mặt lạnh căm, Vân Nhàn nói, “Ta nghĩ, lý do Ma tu nhất định phải có các đời Quận chúa là vì vật dẫn này.”



Nghe có lý, Kiều Linh San thốt lên: “Đúng rồi.”



Phong Diệp tán thành: “Đúng.”



Liễu Nhứ: “Ừm.”



“... Đừng chỉ biết ‘ừm’ thôi. Mau nói thêm vài câu đi.” Vân Nhàn không đổi sắc mặt, vẫn đĩnh đạc bày tỏ, “Trí thông minh của ta đã đi trước một bước, chỉ suy luận đến đây, mọi người ngươi mau bổ sung thêm nào.”



Ban đầu nàng nghĩ liệu có khí nào linh khí của cả Đường Linh Quốc tập trung hết vào người Quận chúa? Nhưng suy nghĩ này quá hoang đường. Thứ nhất, chưa bao giờ có tiền lệ như vậy; thứ hai, dù rằng linh lực mới được Đường Vô Khả sử dụng rất mạnh tuy nhiên nó không mạnh đến mức đó; thứ ba, nếu toàn bộ linh khí của một quốc gia tập trung vào một người, trừ phi người đó là cường giả tầng Hợp Thể, nếu không người này đã sớm bị nổ tung thành từng mảnh từ lâu với thân thể bình thường.



Aaa! Thật phiền!



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Thỉnh thoảng ngươi không cần phải chân thành thế đâu.” Tiết Linh Tú im lặng một lúc mới nói, “Minh Thư là đệ tử của Đại sư Minh Quang, trước đây Đại sư Minh Quang từng đến Đường Linh Quốc và rồi thất bại tan tác đành trở về, chắc chắn ông ấy hiểu biết về Đường Linh Quốc sâu hơn chúng ta.”



“Có lý! Đây là một hướng suy nghĩ mới!” Không bột đố gột nên hồ, không có thông tin thì suy luận cỡ vào cũng vô ích, Vân Nhàn giẫm lên chiếc ghế gỗ, “Nhưng bây giờ Minh Thư đang ở đâu?”



“...” Kiều Linh San lẩm bẩm, “Khi nãy ta đã muốn hỏi sư huynh Túc Trì sẽ hội hợp với chúng ta bằng cách nào, không có tín vật lại không có phù Truyền Âm, chẳng lẽ cứ ngồi đây chờ sư huynh đến tìm ư?”



Vân Nhàn: “Chúng ta còn có tình đồng môn ăn ý sâu đậm của Kiếm Các mà.”



Kiều Linh San: “Dẹp đi! Lúc nãy chạy trốn tỷ còn vô ý giẫm lên chân Túc sư huynh ba lần!!”



Lại là một khoảng im lặng.



Nam im nữ lặng, im bặt hồi lâu, Vân Nhàn ôm trán đau khổ: “Ta cảm thấy chúng ta cần một người thông minh hơn.”



“Không sao, không sao đâu.” Phong Diệp yếu ớt an ủi, “Não của Ma Tôn còn kém hơn chúng ta nhiều.”



Đến lúc căng thẳng này rồi mà Đường Vô Khả vẫn thấy buồn cười khi nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Vân Nhàn.



Ai nấy đang cố gắng tìm biện pháp, nàng ta không thể ngồi chờ chết. Đường Vô Khả nhớ lại kỹ càng, đoạn, ngước mắt lên nói ấm ớ: “Lúc nãy ta đang chú tâm nghĩ nếu mình có linh khí thì hay rồi, sẽ dễ dàng đối phó với con ma giặt giũ đó... cứ nghĩ đi nghĩ lại như thế chợt nó xuất hiện.”



“Hả?” Tiết Linh Tú thốt lên, “Nghĩa là chỉ cần có nguyện vọng rõ ràng ắt sẽ ép ra linh khí?”



“Cũng không hẳn.” Vân Nhàn gãi tai, nói, “Ta thường xuyên ước gì mình có nhiều tiền là ngon rồi mà vẫn đâu có tiền.”



“...” Kiều Linh San cố tình bỏ qua Vân Nhàn đang ở đó xiêu vẹo, hỏi gấp Đường Vô Khả: “Ngươi thử nhớ lại tâm trạng lúc đó một lần nữa xem!”



Đường Vô Khả đã thử đến mười lần tròn, lặp đi lặp lại, không có một ngoại lệ nào.



Luồng linh khí đó cứ như phù dung sớm nở tối tàn, thôi còn xuất hiện, hy vọng mới nhú mầm đã bị đánh nát, vẻ mặt nàng ta trở nên sầm sì.



“Đừng nản chí, ta có kinh nghiệm về chuyện này.” Vân Nhàn vỗ nhẹ vào cánh tay mảnh khảnh của nàng ta, dịu dàng an ủi, “Thường thì những sức mạnh lớn cỡ này cần phải có kích thích cảm xúc nhất định mới triển khai nổi. Chẳng hạn như nhảy vực này, ngay lúc đối mặt với sinh tử này, lúc được ăn cả ngã về không này. Đương nhiên là nếu có đồng đội chết trước mặt thì hiệu quả sẽ càng rõ rệt hơn.”



Ngày nào cũng dạy hư trẻ con, Tiết Linh Tú nhẫn nại cho biết: “Đã bảo ngươi đọc ít mấy loại thoại bản kia rồi!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mọi người còn chưa kịp suy nghĩ thêm, lỗ tai Vân Nhàn dựng lên, nàng cấp tốc đứng dậy: “Có thứ gì đó đang đến.”



“Lại có người?!” Kiều Linh San cau mày, “Xung quanh đây thưa người lui tới, sao lại có người đến được?”



“Người dân Đường Linh Quốc sẽ không đến đây nhưng người khác thì chưa chắc.” Vân Nhàn không đi đại ra ngoài thay vào đó nghiêm túc thả linh thể cụt tay trong nhẫn trữ đồ, ra lệnh, “Quá nhi, đi xem bên ngoài có chuyện gì nào.”



Linh thể gào thét: “... Kêu ai là Quá nhi đấy!”



Vân Nhàn đặt tay lên cánh tay trái của nó, mỉm cười hiền lành. Lập tức, con linh thể kia bay ra ngoài một cách yểu xìu, lại xuyên qua bức tường rồi trở lại đầy vô lực, đờ đẫn cho biết: “Là rắn.”



Lại là rắn? Không phải Túc Trì đã đi dụ nó đi rồi mà? Sao nó quay lại? Chẳng lẽ con rắn này mạnh đến mức đại sư huynh còn thua?



Mặt mũi mọi người ở đây đều sa sầm, Nhàn rút kiếm phù ra, lại rút luôn cả Thái Bình, giơ lên trước người: “Mọi người nhìn biểu cảm ta để hành động, nếu đánh nhau thì cứ tìm cơ hội đưa Quận chúa rời đi trước!”



Với vẻ mặt tái nhợt và bàn tay run rẩy, Đường Vô Khả lại bị Liễu Nhứ xốc lên lưng. Cả bọn như gặp đại địch, chậm rãi bước ra khỏi cửa…



“...”



Vân Nhàn nhìn con rắn đen khổng lồ ngoài cửa, im lặng một lúc mới bảo: “Rắn huynh, ta tạm gọi ngươi một tiếng huynh, nếu có chỗ nào mạo phạm thì coi như đã mạo phạm. Có điều ý ta là huynh đừng chuyên nghiệp quá như vậy, Ma tu đâu có trả tiền cho huynh.”



Con rắn đen đang chặn ngoài cửa quán rượu, nào hay có phải đã hấp thụ gì đó không mà thân hình to gấp đôi so với lúc ở cung điện, che khuất bầu trời. Cảm giác ngột ngạt dữ dội làm ai nấy ngạt thở, tuy nhiên đó là khi có điều kiện tiên quyết là giờ nó không sưng mặt sưng mũi thế này.



Không biết nguồn cơn gì nhưng từ cái đầu rắn cả bọn đã nhìn ra được mặt mũi nó bầm dập, con mắt tựa đậu đen đã bị đánh cho lệch đi trong khi con mắt còn lại thì chảy máu ồ ạt, không còn mở ra được nữa; chỗ bảy tấc có một vết kiếm khí sâu hoắm, tới giờ hãy còn chảy máu. Thế thì thôi đi, ấy tuy nhiên trên đầu nó có một vết thương lớn hình tròn, cứ như bị vật giống hạt châu nào đó nện mạnh, trên đấy còn có ánh sáng Phật từ bi đang chiếu rọi, không ngừng thiêu đốt; có luôn cả một số vết thương khác do tiêu, do thuẫn, do mâu tạo thành. Chỉ cần nhìn chăm chú vào vết thương, Vân Nhàn mường tượng ra được hành trình đầy mưu trí của con rắn đen này trong một khoảng thời gian ngắn...



Bị đại sư huynh hành hung một trận, a a sắp chết mà không chết được! Đổi sang quả hồng mềm khác dễ bóp hơn! Tiếp đó lại bị tiểu sư phụ Minh Thư và một nhóm người hành hung thêm một đợt, a a a muốn chết quá mà không chết được! Đổi lại quả hồng mềm khác dễ bóp hơn.



Chẳng biết con rắn đen có hiểu được ngôn ngữ con người không, tuy nhiên cam đoan nó đọc thấy ba phần chế giễu và năm phần buồn cười không nói nên lời trong mắt mọi người, nó lập tức giận tím mặt, ngửa mặt lên trời rít xì xì!



“Coi chúng ta là quả hồng mềm ư? Ngươi đi nhầm đường rồi.” Tiết Linh Tú lạnh lùng đứng phía sau, vung quạt xếp lên, “Vân Nhàn, chắc ngươi và Liễu Nhứ đối phó với thứ này sẽ không có vấn đề gì.”



Khi trước thì còn có khả năng ngủm mất chứ giờ con rắn này đã thành thế này thì chẳng có vấn đề chi. Liễu Nhứ giao Đường Vô Khả đang thò đầu ra cho Phong Diệp, chuẩn bị rút đao thì Vân Nhàn liền hô to: “Khoan đã!”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Sao vậy?”



“Mọi người không thấy hiện tại chúng ta di chuyển như vậy không có hiệu suất tí nào à?” Vân Nhàn sờ cằm bảo, “Chúng ta không thể cứ ngồi đây chờ chết, thay vào đó phải chủ động ra tay, xem thử tìm được Tức Mặc Xu không.”



“Đúng.” Tiết Linh Tú khó hiểu, “Nhưng điều này có liên quan gì đến con rắn này?”



Vân Nhàn đáp: “Chúng ta thiếu một vật để cưỡi.”



Cả bọn: “...”



Vân Nhàn: “Ta chưa cưỡi rắn bao giờ.”



“... Xin hỏi, ngươi định làm thế nào để biến nó thành vật cưỡi của mình?” Tiết Linh Tú nhắm mắt lại, “Chẳng lẽ ngươi định giảng đạo lý với nó?”



“Tại sao không thể giảng đạo lý?” Vân Nhàn chìa ngón trỏ chỉ vào cái đầu sưng húp của con rắn, bày tỏ, “Ma tu quá vô lương tâm, không chỉ thuê thú linh trái phép mà còn bắt nó làm việc bảy ngày một tuần, mỗi ngày làm việc mười hai canh giờ! Bây giờ bị đánh ra nông nỗi này, cam đoan nó không được nhận phụ cấp tai nạn lao động đâu? Đúng là khiến người ta giận sôi! Ngược lại, giả như nó chịu làm vật cưỡi của chúng ta, không chỉ có táo ăn bao no còn được nghỉ ngơi cả ngày, làm bữa đực bữa cái cũng không thành vấn đề.”



Đầu rắn từ tốn cúi xuống, rồi lại gầm lên một tiếng hung ác, nó đã ngo ngoe muốn động, sắp lao tới táp một ngụm bất cứ lúc nào.



“Ngươi nói có lý lắm nhưng nó không hiểu được.” Tiết Linh Tú bất lực, “Nếu có thể nói đạo lý với yêu thú thì làm gì có nguy hiểm tại bí cảnh Tứ Phương?”



“Tuy nó nghe không hiểu nhưng ít nhất ta có khả năng thể hiện thiện chí. Không cần phải đánh thì đừng đánh, con nít đáng thương mà.” Vân Nhàn chầm chậm ngồi xuống trước mặt con rắn, “Trước đây tại bí cảnh, ta từng nói chuyện đôi câu với một đạo hữu của Ngự Thú Môn, nàng ta bảo câu này là câu chào hỏi thân thiện nhất trong tiếng rắn: xì xì... xì xì xì...”



Nàng vừa dứt lời, ấy vậy con rắn đột nhiên dừng lại, đôi mắt như đậu đen nhìn vào Vân Nhàn, đoạn nghiêng đầu một cách khó hiểu.



“Cái gì!” Kiều Linh San nhạc nhiên thốt lên, “Cái tiếng rắn gà mờ kia có tác dụng thật kìa?”



Đường Vô Khả hâm mộ: “Vân cô nương tài giỏi ghê...”



Được khen, Vân Nhàn hơi đắc ý, càng thêm hăng say xì xì, cuối cùng con rắn lần nữa khẽ cục cựa, cuộn tròn người trước mặt cả bọn, răng nanh nhiễu nước bọt, dần dà há miệng: “Tiền lương tính thế nào?”



Vừa há miệng đã nói rõ tiếng người. Tiếng phổ thông của Tiết Linh tú còn không chuẩn bằng nó.



Cả bọn: “…”



Vân Nhàn: “…”



Bây giờ nàng đã biết tại sao con rắn đen này biết chọn người để đánh. Biết nói tiếng người thì mắc gì không nói?! Chuyện này lộ ra làm nàng trông như thiểu năng!!



“Cho các ngươi cưỡi là sẽ có táo?” Con rắn đen tham ăn quấn bản thân thành cái nơ con bướm, không để người ta nói lời nào đã lăn lộn khóc lóc om sòm trước, “Ta không tin, đưa cho ta trước! Đưa cho ta trước!”



Cảnh tượng này thật quá quen thuộc nhưng lại không nhớ ra quen ở đâu, trước khi Vân Nhàn nhét trái táo nhỏ khô vào miệng nó, một luồng kiếm khí sắc bén lao tới từ xa, hất mạnh bàn tay nàng ra.



“Quận chúa,” Người nọ dần dà đi đến, mỉm cười, “Trước tiên đi theo tại hạ một chuyến đã.”



Vân Nhàn sa sầm mặt mày.



Lại là ngươi.



Trọng Trường Nghiêu!