Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, các tu sĩ buộc phải giấu đầu lộ đuôi, bị con rắn đen đuổi khắp phố.
“Ở đây! Ở đây này, chúng nó chạy vào đây!”
“Bên này.”
“Tên cầm đầu ở đây này!”
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?!” Tiết Linh Tú cau mày hỏi, “Tại sao đám người này lại chỉ điểm chúng ta?”
Hắn vắt hết óc mà mãi không hiểu rốt cuộc do đâu.
Dọc đường đi, bất kể người đó là nam hay nữ, là già hay trẻ, hễ trông thấy ai hơi giống tu sĩ là lập tức chỉ đường cho binh lính và con rắn đen phía sau, không chút do dự, thậm chí còn không đợi bị ép buộc.
Coi như sợ bị thăm hỏi trả thù thì vờ như không thấy đâu phải là chuyện gì khó; chưa kể cả bọn đâu làm bất cứ điều gì có hại cho người dân Đường Linh Quốc. Trờ trờ đối phó với Ma tu đấy, cớ chi đám người bình thường này lại nối giáo cho giặc.
Liễu Nhứ sờ vào lưng, Đường Vô Khả bị chạm vào nên giật mình, nàng ta vội vàng trả lời: “Có mang có mang! Còn sống!! Chỉ trông hơi yếu!”
Kiều Linh San bấm đốt ngón tay tính toán, đã hơn non nửa ngày trôi qu. Trước đấy xem như Đường Vô Khả đã không ăn gì được ba ngày, tối qua có ăn được tô canh giò heo trong hắc điếm thì cũng ói sạch, hiện tại chắc chắn đói lắm. Quận chúa mới 16 tuổi, đang tuổi lớn, dễ gì kinh qua nổi cảnh xóc nảy bực này. Nàng ấy tức thì âu sầu: “Vân Nhàn, phải tìm đồ ăn nhanh lên, còn không nàng ấy sẽ chết đói mất!”
Túc Trì mặt lạnh như tiền, lại rút ra một tấm kiếm phù, bắt đầu truyền linh khí vào trong đó. Vân Nhàn thấy vậy vội can: “Đại sư huynh, đừng dùng nữa! Huynh mới đánh nhau với Ma tu, tiêu hao kha khá rồi!”
“Ta vãn còn.” Túc Trì cấp tốc rót linh khí vào kiếm phù đâu vào đấy, tiếp đáy bỏ vào lòng bàn tay Vân Nhàn. Nhìn những người đang đuổi theo phía sau, chàng chăm chú: “Lát nữa có thể sẽ bị tách ra, muội phải cẩn thận.”
“... Huynh đã truyền hết linh khí vào kiếm phù thì đương nhiên ta sẽ không sao!” Vân Nhàn cau mày thốt lên, “Nhưng huynh không có linh khí thì làm sao đây?”
Túc Trì vẫn lặp lại: “Ta vẫn còn.”
“Huynh còn cứt!” Vân Nhàn đại nghịch bất đạo, hất tay chàng ra, “Được rồi được rồi, một tấm là đủ rồi!”
Nếu đại sư huynh bị bỏ tù vì theo nàng đến Đường Linh Quốc rèn luyện, vậy thì Kiếm Các của các nàng coi như xong đời thật!
Suy cho cùng Trương Hạc Nghiêm thuộc Nghiên Mực Môn, không phải môn phái thiện về tấn công, thể chất y lại không tốt lắm. Hiện tại y tụt lại phía sau cùng, hung hiểm né sát con rắn đen mấy lần, trông khá vất vả. Túc Trì bị đánh trúng tay bèn ngẩn người một lúc mới thu kiếm phù lại.
Vân Nhàn không màng tới chàng, chàng đã lặng lẽ dán một thứ gì đó lên đầu nàng.
“Để ta đi dụ nó đi.” Túc Trì dừng lại, rút kiếm ra mà rằng, “Mọi người hãy tản ra, đừng tụ tập lại một chỗ.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thị lực con rắn này kém tuy nhiên khứu giác lại coi như nhạy bén, chỉ cần họ đến gần, nó sẽ ngửi thấy mùi trên người tu sĩ, càng nhiều người âu mùi càng nồng. Ban đầu với hiệu suất đạt được nhờ vậy, nó hơi đâu đuổi theo đám người nhấc lên sóng gió chừng ấy. Tuy nhiên khi phối hợp với người dân trong thành có thể chỉ đường bất cứ lúc nào thì đã là chuyện khác.
Tình hình cần kíp, không có thời gian để từ chối tới lui, các tu sĩ chắp tay, nhanh nhảu tản đi tứ tán.
Vân Nhàn, Kiều Linh San, Tiết Linh Tú, Phong Diệp cùng với Liễu Nhứ đang cõng Đường Vô Khả trên lưng gấp gáp chạy về hướng Đông Nam trong thành trì.
Đó là nơi Vân Nhàn gặp Đường Vô Khả lần đầu tiên, thưa người lui tới, chỉ có mấy nữ tử trẻ tuổi nọ giặt giũ quần áo bên sông, tiện che giấu hơi thở lắm.
Vân Nhàn: “Không biết con rắn đó có phải là rắn nước không nhỉ? Chả hay là giống gì nữa?”
Kiều Linh San đáp: “Hình như là rắn cỏ đấy. Hay là rắn sọc gờ? Chả biết, ở Kiếm Các chưa bao giờ thấy loại rắn này.”
“…” Tiết Linh Tú hít một hơi lạnh, “Đấy là rắn cạp nia, yêu thú dễ gì đơn giản như vậy được?”
Phong Diệp lẩm bẩm: “Ngươi đã từng thấy Ngưu Bạch Diệp rất nhiều lần rồi mà còn nói vậy... Người ta là yêu thú đấy…”
Gã chạy gấp mà còn chưa đổi váy, bấy giờ thấy vướng tay vướng chân, đúng là kêu khổ thấu trời. Cái thứ này vừa hạn chế vận động lại không đẹp đẽ gì, lần sau không mặc nữa!
Sáu người tất tả chạy đến bờ sông quen thuộc. Có lẽ vì trời còn sớm, nước sông lạnh thấu xương, thành ra chẳng ai giặt giũ ở đây. Vân Nhàn đảo mắt nhìn quanh quất một chốc, xác nhận không có nguy hiểm mới thả Đường Vô Khả xuống.
Đường Vô Khả ở bên trong hít thở khó chịu, mặt mày cứ hết tối rồi lại xanh, đói đến mức môi trắng bệch, song tính tình nàng ta vẫn rắn rỏi tợn, từ đầu đến cuối không thốt một lời.
Vân Nhàn lục lọi trong nhẫn túi trữ đồ hồi lâu chỉ tìm thấy táo; Kiều Linh San thì có mỗi hạt dưa; trái lại Tiết Linh Tú cuối cùng tìm được một hộp bánh ngọt tinh xảo bên cạnh thảo dược, nào hay được ai tặng, bên trong chỉ có một miếng nhỏ, nhìn thôi đã biết không đủ cho Vân Nhàn nhét kẽ răng.
Đường Vô Khả trộn bánh ngọt với nước rồi ăn, cắn thêm hai trái táo, bấy giờ sắc mặt mới khởi sắc một mảy.
Đoàn người nhìn mặt nước trong veo trước mặt, riêng phần mình chẳng biết nói gì cho phải.
Không tức giận, không hối hận, mà là... mờ mịt, chẳng rõ nguyên do.
Con linh thể tại hắc điếm trong nhẫn trữ đồ của Vân Nhàn lại kêu lên: “Thả ta ra! Thả ta ra!”
Vân Nhàn bị nó làm đau lỗ tai bèn thả nó ra. Linh thể vừa ra ngoài đã khoanh tay cười ha hả: “Ta đã nói mấy người nên sớm quay về rồi mà, giờ tin chưa? Không nghe lời ông nói thì chịu thiệt ngay trước mắt!”
Đường Vô Khả nhìn nó, giật mình vì dáng vẻ của nó.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Qua bao năm, không mấy trăm cũng tới mười mấy tu sĩ đến Đường Linh Quốc nhưng cuối cùng đều rời đi, ngay cả lão lừa trọc tài giỏi vô cùng kia cũng không ngoại lệ. Các ngươi không nghĩ tại sao à?” Linh thể nhìn những người dân đang rục rịch huyên náo bên ngoài trên đường phố, nói thẳng, “Đám người này sẽ không biết ơn vì các ngươi muốn giúp đỡ đâu. Không một chút nào. Không những không biết ơn mà họ còn hận các ngươi thấu xương đấy! Các ngươi đến đây làm gì, bắt cóc Quận chúa làm gì, phá hủy cuộc sống yên bình tốt đẹp của họ làm gì?”
“Tốt đẹp?” Mặc cho có lơ mơ đến đâu Liễu Nhứ vẫn không thể chấp nhận nổi, “Tốt đẹp kiểu nào? Khi Ma tu nọ tới, họ sợ hãi trờ trờ thế kia hệt có một cây đao gác ngang cổ, yên bình ở đâu ra?”
“Có đao trên cổ thì sao chứ?” Linh thể cười lớn, “Chung quy người chết tiếp theo không phải là mình! Ngươi cứ nói chuyện này với đám nữ tử quấn mình trong đồ đen kia thử đi, có lẽ họ còn đồng cảm hơn. Ôi chao, Quận chúa bị bắt cóc, nói không chừng người thay thế tiếp theo sẽ là ta, là con gái ta, bây giờ nỗi sợ hãi mới bắt đầu. Nếu ngươi nói với những người khác, họ sẽ chỉ càng hận ngươi hơn thôi. Rõ ràng cái chết một Quận chúa đổi lấy được sự sống của tất cả mọi người, mắc gì cứ vô cớ sinh sự chứ?”
Từ thái độ của tên lính canh ban đầu đã tỏ, hắn chẳng thiết người tu chân vào quốc gia này. Hắn chỉ hy vọng hiện trạng này cứ tiếp tục tiếp diễn, tốt nhất đừng bao giờ thay đổi, bởi lẽ hắn biết chắc người bị hiến tế phải đổ máu nào phải là bản thân.
Ngón tay của Đường Vô Khả từ từ siết chặt chiếc hộp bánh ngọt tinh xảo nọ.
Nàng ta chưa bao giờ nghe thấy những lời nói trần trụi bằng này, ngay lập tức khó tiếp thu nổi.
“Mi nói nhiều quá.” Vân Nhàn liếc nhìn nó, lông mày khẽ nhíu lại, “Mạng sống của mọi người đều nằm trong tay Ma tu. Hôm nay y chỉ cần một Quận chúa, ừ cho; ngày mai muốn mỏ quặng, cũng cho; ngày kia y muốn toàn bộ người dân Đường Linh Quốc chết đi, các mi không có bất kỳ sức phản kháng nào, không phải sẽ thành đất nước bị diệt như cũ ư?”
“Đám linh thể gây hại này cũng do Ma Tu thả ra.” Kiều Linh San nói, “Sống trong sợ hãi và không có tự do thì thà chết còn hơn.”
Linh thể: “Nhưng bọn họ muốn sống không có tự do, muốn sống mà giả câm vờ điếc, giẫm lên máu của các đời Quận chúa, miễn là không phải chết. Hoàng thất giàu cỡ đó, thu thuế nặng cỡ đó, có chết cả nhà không quá đáng, vậy chết một Quận chúa có làm sao? Ai muốn chết? Ngươi có muốn chết không? Đường Vô Khả, Quận chúa đại nhân, ngươi có muốn chết không? Nếu ngươi muốn chết, mắc gì lúc đầu ngươi lại trốn?”
“Đủ rồi.” Tiết Linh Tú điên tiết, “Mi thật bắng nhắng, im đi.”
Hoàng thất thu thuế nặng, cai trị tàn bạo, người hưởng lợi lớn nhất trước hết là Hoàng đế rồi đến các hoàng tử, có thế nào cũng không tới lượt Quận chúa. Vậy mà hậu quả thảm khốc nhất lại muốn Quận chúa gánh chịu, lời ngụy biện gì đây? Hắn dám cam đoan nếu tên Ma tu chết bầm đó thích nam phong, muốn lấy Thái tử thay vì Quận chúa, âu mọi chuyện đã không như một lẽ đương nhiên thế này.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn ném linh thể vào nhẫn trữ đồ, nói: “Quận chúa này...”
Tuy nhiên đúng lúc này, Đường Vô Khả đột nhiên lên tiếng bằng giọng khàn khàn: “... Ta muốn. Ta luôn muốn.”
Nàng ta biết mình sẽ gả cho Ma Tôn, tỏ tường mình rồi sẽ chết vào đại khái mấy năm sau hệt hai người cô mẫu trước đây. Nàng ta chưa từng không bằng lòng. Phụ hoàng nói cho nàng ta đây là sự hy sinh vĩ đại của nàng ta cho Đường Linh Quốc, mọi người sẽ mãi nhớ đến nàng ta, sẽ mãi tưởng nhớ nàng ta.
Nhưng sau khi bị Nhã Hà đá ra khỏi cung điện và lang thang trong thành trì trong rất nhiều ngày, Đường Vô Khả mới phát hiện ra mọi chuyện đâu hề tương xứng như những gì phụ hoàng nói. Từ xưa đến nay chẳng một ai nhớ đến hai người cô mẫu của nàng ta, thậm chí còn không một ai biết tên của họ, người duy nhất nhắc đến lại là Ma Tôn vừa rồi.
Y nói điệu hát dân gian Giang Nam của cô mẫu êm tai vô cùng, và chỉ có vậy thôi. Một người sống đến mười tám tuổi rồi thác đi nhưng chỉ để lại có một chút dấu vết như vậy trên đời này.
Đây thật sự là điều nàng ta muốn sao?
Dĩ nhiên, nàng ta chưa bao giờ có quyền được muốn hay không.
“Nhưng bây giờ ta cảm thấy,” Đường Vô Khả từ từ chôn mặt vào đầu gối, thốt lên, “Cho dù sẽ chết, ta muốn chết trên chiến trường bảo vệ đất nước chứ không muốn như thế này nữa... Thật vô nghĩa và bất lực.”
Nếu nàng ta có linh lực thì tốt biết mấy. Dẫu chỉ một mảy mà thôi, nàng ta tình nguyện chết đi trong cuộc chiến với Ma Tôn đại nhân… Ma tu, chết cùng với những người giang hồ khác, có chết cũng chết đầy nhẹ nhõm. Chứ không phải bị coi như một món hàng để trao đổi.
Ý nghĩ này chưa từng nảy sinh, song một khi đã xuất hiện lại không cách gì thu hồi, chực đốm lửa cháy lan đồng cỏ.
Cả bọn nhìn nhau.
Khóc! Khóc thật rồi!!
Vấn đề là chẳng ai có kinh nghiệm dỗ dành thiếu niên đang tuổi dậy thì và Vân Nhàn lại mới thoát khỏi thời kỳ nổi chưa không lâu. Ai nấy nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Vân Nhàn đi qua ngồi xuống, lấy ra một trái táo, hỏi: “Ăn không?”
“Không ăn đâu. Cảm ơn, ta không đói.” Đường Vô Khả nức nở đáp.
Vân Nhàn: “Vậy thì ngươi xem ta ăn nhé.”
Đường Vô Khả: “...”
Trong đám người có kẻ ngước nhìn trời, có người cúi đầu nhìn đất, một lúc lâu sau, Vân Nhàn vừa gặm táo vừa lẩm bẩm một câu: “Chó má chứ ở đó thủ hộ quốc gia rách này.”
Đường Vô Khả: “?”
Ai nấy: “?”
Vân Nhàn nói thật lòng, nghĩ kỹ lại thì đơn giản là ai sinh ra trong hoàng thất cũng xui tới mức đổ máu cả. Vừa ra đời đã bị nuôi như heo, 16 tuổi bị kéo đi làm thịt, tất cả mọi người đều ngầm hiểu điều đó mà cứ phải ngày ngày gọi “Quận chúa Quận chúa”, giả vờ tôn kính như thật.
Nếu là nàng, nàng thà đi ăn xin ngoài đường còn hơn làm cái Quận chúa thối hoắc này.
“Ồ, tất nhiên, đó là quan điểm của ngươi nên mới nói như vậy.” Xem ra Vân Nhàn không bị mấy người bên ngoài làm ảnh hưởng, vẫn tiếp tục gãi đầu nói, “Chúng ta là người tu chân, vốn dĩ đã có năng lực mạnh hơn họ, mà đã có năng lực mạnh hơn thì đương nhiên phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn... Tóm lại, dù sao thì… Hầy, ta thấy không phải lỗi của ngươi.”
Nàng nói tới nói lui, vòng qua vòng lại, suy cho cùng chỉ vì nói ra một câu cuối cùng này mà thôi.
Đường Vô Khả chẳng thấy được an ủi hơn là bao, có chăng miễn cưỡng cười gượng. Tiết Linh Tú hết chịu nổi bèn thu lại quạt xếp, truyền âm: “Ngươi xuống đi. Để ta.”
Vân Nhàn vui vẻ lui xuống ngay.
Đúng thật Tiết Linh Tú rất thạo kỹ năng dỗ dành trẻ con, giọng nói dịu dàng như làn gió xuân.
Kiều Linh San, Phong Diệp và Liễu Nhứ không có cơ hội ra sân, đành ngồi phía sau cắn hạt dưa.
Nay việc quan trọng nhất của cả bọn là hất con rắn kia ra, tiếp đấy hội hợp với đại sư huynh, luôn thể tìm cơ hội gặp mặt ma nữ - dù sao thì thây kệ là trên rốn ba tấc hay dưới rốn ba tất, ngoài hai người này ra chẳng một ai có cách đánh trúng điểm yếu cả.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiều Linh San càng nhìn Tiết Linh Tú và Đường Vô Khả ngồi cạnh nhau càng cảm thấy không hợp lý, truyền âm bảo: “Theo lý mà nói Tiết huynh chỉ lớn hơn Quận chúa tầm bốn năm tuổi, tại sao trông lại không xứng đôi thế kia?” Rõ ràng cả hai đều đẹp trai đẹp gái cực.
“Ừ. Ta cũng thấy vậy.” Phong Diệp đồng tình, “Tiết huynh đứng cạnh ai cũng hệt như đang dẫn theo con nít, không biết tại sao nữa. Do phong thái chăng?”
Liễu Nhứ truyền âm: “Mà này Phong đạo hữu, trước hết ngươi mau mặc y phục cho đàng hoàng đi, quần lót lộ ra ngoài cả khúc rồi kia kìa, thật là ảnh hưởng tới bộ mặt của thành trì.”
Phong Diệp cuống quít che háng: “Á!!”
Vân Nhàn: “...”
Sao người ta truyền âm toàn bàn bạc chiến thuật, âm mưu này nọ, mà mấy người này cứ hễ truyền âm là buôn chuyện tầm phào, hoặc tụ tập bình phẩm sau lưng người ta, đúng là khó coi, phải nghiêm khắc ngăn chặn mới được!
Vân Nhàn: “Thật ra ta thấy hắn hệt người góa vợ khi còn trẻ hơn. Có ai đồng ý không?”
“Có có có!! Chính xác quá!!”
Qua một phen được Tiết Linh Tú dịu dàng an ủi, tâm trạng sa sút của Đường Vô Khả đã tốt hơn. Nàng ta khẽ hít mũi trước đôi mắt quan tâm của mọi người, lí nhí: “Ta đi rửa mặt...”
Cả bọn đều gật đầu.
Đường Vô Khả đứng dậy đến bên bờ sông, múc nước rửa mặt, có chút ngẩn ngơ.
Vậy là lúc đó Nhã Hà đã nghĩ như vậy ư?
Lúc đá mình là để mình vĩnh viễn không quay lại hoàng cung, Nhã Hà vẫn thích mình, phải không?
Đường Vô Khả hứng nước đầy lơ đãng, bất thình lình ngón tay chạm phải thứ gì đó trơn mượt. Nàng ta cúi đầu nhìn.
Một cục tóc đen với hai con mắt quen thuộc.
Đường Vô Khả: “...”
Một ngày trước nàng ta còn hãi hùng khiếp vía trước thứ này, giờ chỉ thấy hết nói nổi. Yếu ớt như vậy còn muốn bắt nạt ai chứ? Đừng có làm phiền nữa.
Thậm chí Đường Vô Khả còn chẳng thiết gọi Vân Nhàn, chỉ mong đẩy được cái thứ hút máu này đi. Nhưng làm sao mới đẩy được đây? Nếu có linh lực, nàng ta sẽ đủ sức đánh văng thứ này ra khỏi tay…
Trong lúc tâm tư thoắt đổi, tiếp đó một luồng sáng trắng rực rỡ bất ngờ bùng nổ bên bờ sông, xông thẳng lên trời trong thoáng chốc!
Tiếng nổ vang lên, Vân Nhàn suýt nữa làm rơi cả trái táo, cả bọn ngơ ngác nhìn về phía phát ra tiếng động.
Con ma giặt giũ trong tay Đường Vô Khả đã bị nổ thành từng mảnh vụn, bờ sông bị một luồng linh lực mạnh mẽ đánh xuyên qua tạo thành một lỗ lớn, nước sông lạnh lẽo tràn vào thấm ướt vạt áo của nàng ta.
Mọi người: “...”
Chuyện gì xảy ra vậy?
Vân Nhàn phá vỡ sự im lặng, ngơ ngác nói: “Cái quái gì... Quận chúa!”
………..
Lời tác giả:
Cái quái gì vậy cục cưng!!
Đại sư huynh lén cài trâm cho bé Nhàn mà không xin phép, thật quá đáng, phải phê bình nặng nề!