Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 68: Đường Linh Quốc (11)



Tình hình chiến đấu hết sức căng thẳng, khốc liệt lạ thường.



Bị mắc lỡm, Ma Tôn giận đến sôi máu. Đợi tới lúc tình hình bên ngoài tạm lắng, y nhắm mắt thả thần thức ra bao quát xung quanh, đoạn, mở mắt ra nói với vẻ khó hiểu: “Ở đâu ra nhiều tu sĩ tới thế này? Đi chợ hay gì??”



Chẳng phải chỉ có mỗi Trọng Trường Nghiêu ư?



Có lẽ y đã định liệu trước về đất nước nhỏ bé này, cảm thấy mình đủ sức kiểm soát hoàn toàn, ngày thường nào chú ý tới chuyện bên ngoài. Đương nhiên cũng có thể do dạo gần đây y lục đục với tên đại yêu nọ, đánh nhau tới mức đất trời u ám, chẳng còn hơi sức chú ý đến nơi này.



... Chẳng qua chỉ dựa vào ấn tượng ngắn ngủi, Vân Nhàn cảm thấy nếu đã đủ sức đánh với tên này tới mức trời đất sa sầm, vậy xem chừng đầu óc tên đại yêu kia cũng không được nhanh nhạy cho lắm.



Bị bại lộ, Vân Nhàn đẩy Phong Diệp và nói: “Đi!”



Phong Diệp đã quen thuộc với chiến thuật, chớ hề do dự, cứ vậy nhặt đàn lên rồi chạy. Chiếc váy đỏ bay phấp phới để lộ ra những sợi lông tơ trên cánh tay.



Như thế nào đi nữa thì gã là chàng thanh niên, trước đó nhất nhất bất động thì không sao, hiện tại một khi nhấc đàn lên, cơ bắp và gân xanh trên cánh tay nổi lên rõ rệt. Ma Tôn nhớ lại những lời thì thầm dịu dàng của mình lúc nãy, lập tức cấm cảu đến nỗi mặt xanh mét: “Nhân tộc tụi bây quá hèn hạ! Đường Ương đâu, mau cút ra đây cho ta! Chuyện này là sao hả?”



Y gọi thẳng tên Hoàng đế, Hoàng đi vào với khuôn mặt nghiêm nghị trắng bệch, nói luôn: “Trẫm, trẫm không biết! Con bé Khả mới ở đây mà!”



Vẻ uy nghiêm của Hoàng đế mất sạch, thậm chí trông thật nực cười.



“Ý ngươi là cái bọn này lén bắt cóc Quận chúa?” Rốt cuộc Ma Tôn đã bình tĩnh lại dưới sự kích thích thị giác mạnh mẽ, thủng thẳng nhìn về phía Vân Nhàn, nói lạnh đanh, “Dám đến địa bàn của ta làm bậy, ta thấy bọn ngươi không muốn sống nữa rồi.”



Áp lực khủng khiếp từ y bao trùm mọi thứ đâm khiến người ta ngạt thở. Vân Nhàn lấy ra kiếm phù, nắm nó trong tay và hỏi: “Rốt cuộc ngươi muốn Quận chúa làm gì?”



Ma Tôn cười khẩy, chẳng trả lời, trực tiếp thúc đẩy ma khí. Một con rắn đen nhỏ bé từ giữa các ngón tay mãnh liệt bắn ra, há miệng lớn đẫm máu, lao thẳng về phía Vân Nhàn và cắn xé bằng tốc độ cực nhanh. Vân Nhàn thấy nó vọt tới trước mặt mình trờ trờ vậy mà thiếu điều không né kịp, vẫn bị rắn cắn vào gan bàn tay, thoáng cái tay nàng đã có hai lỗ đen chảy ra máu đen.



Hóa ra con rồng đen chiếm cứ phía trên cung điện đâu phải rồng mà chỉ là một con rắn đen khổng lồ!



Con rắn táp trúng một đớp bèn cấp tốc rút lui, cuộn tròn trên cổ tay của Ma Tôn, hả dạ ngẩng cao đầu ưỡn ngực, khè lên xì xì.



Con rắn đen này trông như yêu thú, không thể hóa hình người, nhưng tựa như nó đã có linh tính rất cao, nào hay tu vi nó tới bao nhiêu tuy nhiên tuyệt đối cao hơn Vân Nhàn rất nhiều. Vân Nhàn giật cả mình khi nhìn lỗ máu trên gan bàn tay.



Đây là lần đầu tiên tốc độ mà nàng tự tin nhất bị hạn chế, hóa ra khoảng cách về tu vi là một vực thẳm khó vượt qua.



“Sợ chứ gì? Đây là linh thú bản mệnh của ta.” Ma Tôn nói ngạo nghễ, “Ngươi nên biết sợ từ sớm, còn hiện tại đã chậm!”



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không phải.” Vân Nhàn lặng lẽ giương mắt lên, “Vậy mà lúc nãy ngươi còn uống nước mật rắn vui vẻ thế…”



Con rắn cứng đờ, quay đầu nhìn Ma Tôn đầy nghi hoặc: “?”



“... Đừng mơ châm ngòi!” Ma Tôn tránh khỏi đôi mắt đậu đen ti tí của nó, giận dữ quát, “Muốn chết!”



Y giơ tay, lại là một luồng ánh sáng đen ngàn ngập, mọi người tại đây nhao nhao né tránh toàn lực. Dù tu vi của Ma tu ở đây cũng bị hạn chế nhất định, tuy nhiên họ không dám mặc sức sử dụng linh lực, thành ra lúc này trông đến là “giật gấu vá vai”. Ánh sáng đen bắn ra tứ phía, ảnh hưởng còn lại của nó đập vào bức tường tạo ra một lỗ hổng lớn trong thành cung ngay tức thì, vấy lên khói bụi mịt mù.



Bên ngoài có một đám tu sĩ đang đứng, cả nhóm nhốn nháo. Vân Nhàn liếc mắt nhìn thấy Đường Vô Khả đang trốn ở một góc xa, Liễu Nhứ đang bán mạng dùng một tấm vải quấn nàng ta lại, ngụy trang thành một thanh đại đao phía sau lưng.



Không ai chú ý đến nàng ta.



Theo suy đoán ban đầu của Vân Nhàn, Ma tu cần phải chạm vào người mới xác định được có phải Quận chúa thật sự không. Mỗi tội điều này kỳ lạ quá đỗi, rốt cuộc y dựa vào đâu để phân biệt? Máu mủ? Xương cốt? Hay là trên người Quận chúa có vật gì đặc biệt?



“Lắm người thế á?!” Dù Ma Tu có tốt tính… Huống chi tính của y có tốn gì cho cam. Y tung ra ngay một luồng ánh sáng đen, điên tiết chửi: “Một đám kiến hôi thích nghe lén! Đồ cứt chó! Lũ ruồi bu phiền phức!”



Xem ra y chất chứa lòng căm ghét sâu nặng đối với nhóm chính phái.



Vân Nhàn rút ra kiếm phù, đầu ngón tay phất qua, luồng kiếm khí sắc bén xé toạc không trung, đánh tan luồng ánh sáng đen nọ.



Túc Trì đứng bên ngoài thành cung, Chước Nguyệt ra khỏi vỏ, từng đợt từng đợt kiếm khí lao sang. Ma tu bất ngờ trúng chiêu, ngực xuất hiện ngay một vết máu đỏ sẫm.



“Nửa bước Phân Thần?” Sắc mặt Ma tu nặng nề, y nói lạnh lùng, “Trái lại bọn các ngươi đã đánh giá ta cao đấy.”



Túc Trì chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn về phía Vân Nhàn.



“Nhưng tại đây…” Ma Tu chưa kịp nói xong đã lao tới đối mặt lập tức, “Thì dù tu vi ngươi cao hơn ta, cũng chỉ là tốn công vô ích!”



Một người một ma đánh nhau, những người khác chưa hề nhúng tay vào. Tuy nhiên ai cũng tỏ không thể ham chiến trong trận chiến này, tốt nhất là chạy được thì chạy trốn càng sớm càng tốt. Điều quan trọng bây giờ là phải chứng minh họ đã đổi Quận chúa, dùng danh nghĩa của nàng ta đổ hết tội lỗi lên đầu mấy người kia. Đây là phương án dự phòng được họ thống nhất từ trước.



Đương nhiên phương án tốt nhất là trắng thay đen thành công, Ma tu không phát hiện, cứ thế mà lừa cho xong chuyện.



Còn phương án dự phòng chính là nếu y phát hiện ra, cứ chuyển hướng mâu thuẫn sang cuộc chiến giữa người tu chân và Ma tu, dời sự chú ý. Suy cho cùng giả mà Ma Tôn bỏ đi sự chở che trong Đường Linh Quốc trong khi những linh thể này vốn đã coi trời bằng vung, dân chúng phổ thông biết sống ra sao?



Vị Kiếm tu đội mũ rộng vành này còn khó đối phó hơn mường tượng, song Ma Tôn đã bị làm cho mất mặt, hơi đâu để cho nhóm Vân Nhàn dễ dàng rời đi? Y quát: “Tức Mặc! Giết chết bọn chúng!”



Tức Mặc Xu lách mình đi ra, đứng trước mặt Vân Nhàn.



Vân Nhàn: “...”



Tức Mặc Xu: “...”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trong khung cảnh chiến đấu bát nháo đầy ánh kiếm ánh ma bốn bề, khu vực chốn này lập tức trông khó xử.



“Này.” Vân Nhàn cất lời, “Khéo ghê, lại gặp nhau nữa.”



Có vẻ Tức Mặc Xu không thiết nói chuyện với nàng, vai khẽ nhúc nhích, dải lụa tím quen thuộc lại xông ra khỏi cơ thể. Vân Nhàn quay người né tránh, đoạn, công khai bàn mưu: “Lúc nãy ta thấy ngươi bỏ độc. Ngươi cũng thấy não Ma Tôn có vấn đề… Xin lỗi vì đã chen ngang, nhưng mục đích của chúng ta giống nhau đấy chứ?”



“Không giống.” Tức Mặc Xu trả lời bằng giọng lạnh căm, “Ta chỉ muốn ăn y nhằm khôi phục thể tấn công, chuyện Quận chúa không liên quan đến ta.”



Có ăn hay không thì cứ nghe như đang ở trong thế giới động vật, Vân Nhàn lại một lần nữa thể hiện khả năng nói năng lưu loát của mình: “Sao lại không giống nhau? Ngươi muốn giết Ma tu, ta muốn giết Ma tu, chỉ cần mục tiêu giống nhau, không phải sẽ là bạn bè ư?”



Tức Mặc Xu: “Trọng Trường Nghiêu là bạn của ngươi à?”



Vân Nhàn: “Cái này lại là chuyện khác.”



“Tức Mặc, ngươi đang làm gì vậy?! Nơi này hạn chế tu vi của ngươi dữ tới cỡ này à?!” Ma Tôn liếc nhìn từ khóe mắt, cả giận bảo, “Ngươi đang tán tỉnh hay là đánh nhau?!”



Trên mặt Tức Mặc Xu xuất hiện vẻ “phiền chết mất” đầy sinh động, nàng ấy tỏ ra nặng nề, ánh sáng tím trở nên mạnh hơn ba phần lao tới với một luồng khí thế hung hãn. Vân Nhàn thấy tình hình không ổn đã chạy nhanh đến bên cạnh Trọng Trường Nghiêu, người đang tái nhợt cả mặt.



Dải lụa của Tức Mặc Xu như có mắt, lao thẳng về phía Trọng Trường Nghiêu.



Trọng Trường Nghiêu biến sắc cùng cực, rút kiếm ra chặn lại, mũi kiếm và tơ lụa chạm nhau phát ra tiếng kim loại. Hắn hoàn toàn không giữ được một mảy phong độ, nghiến răng nghiến lợi thốt lên: “Ngươi làm việc không nghĩ đến hậu quả ư?! Lúc này đã trở mặt với Ma Tôn, có chê mình sống quá lâu thì đừng có lôi ta vào!”



“Ồ?” Vân Nhàn vừa giữ Trọng Trường Nghiêu cố sức chống cự trong tay vừa đáp, “Vậy xin các hạ hãy nói cho ta biết, nếu là ngươi thì nên làm thế nào?”



Trọng Trường Nghiêu hối hận tột cùng, đúng là hễ gặp Vân Nhàn lúc nào là lúc đó không có chuyện tốt đẹp: “Tuyệt đối không được chọc giận y, nếu bị phát hiện hãy thành thật thừa nhận đã hết cách, xin y cho thư thêm mấy ngày…”



“Cho thêm mấy ngày rồi sao? Tìm thấy Quận chúa bèn đưa đi tới bữa đại hôn, như vậy là giải quyết chuyện loạn lạc ở Đường Linh Quốc, mọi người hoan hỉ ai về nhà nấy tìm mẹ? Hiện tại có hai lựa chọn, hoặc là y không thấy được Quận chúa sẽ uy hiếp dân chúng nước này, vậy thì đám người bình thường kia đâu còn đường sống? Còn không thì để y chĩa mũi nhọn về hướng tu sĩ, ít nhất chúng ta còn sức phản kháng. Mọi người nghĩ xem có gì không đúng?” Vân Nhàn bày tỏ, “Hay là ngươi có biện pháp hay hơn, nói nghe xem nào.”



Trọng Trường Nghiêu: “Chuyện nhỏ không nhẫn tất loạn mưu lớn, tạm thời dùng kế hoãn binh ư? Mặc dù sẽ có một số người hy sinh nhưng đó là điều không thể tránh khỏi...”



“Không thể tránh khỏi? Ta có cách còn ngươi thì không, chẳng qua vì ngươi không muốn nhận lấy nguy hiểm thay bọn họ mà thôi.” Vân Nhàn thật sự cảm thấy từ trên xuống dưới người này bốc lên mùi đạo đức giả, nàng phê bình, “Ta thấy ngươi chớ nên lấy cỏ Tứ Thủy làm gì, ngươi xứng đáng uống nước rửa chén* mới đúng.”



*nước rửa chén (泔水): phiên âm đọc là Cam Thủy.



Con ngươi hơi co lại, Trọng Trường Nghiêu thốt lên: “Sao ngươi biết...”



Trong nháy mắt này sau khi nỗi sợ hãi qua đi, sát ý của hắn tăng vọt, thiếu điều không thể nào giấu kín nữa.



Đương nhiên, trong lòng hắn biết tường những gì mình đang làm không được tính là đạo làm quân tử, giả như chuyện này truyền ra ngoài, sau này muốn giành được danh tiếng tốt chỉ còn là công toi.



Khi hắn đang suy nghĩ còn chưa kịp làm gì, dải lụa tím của Tức Mặc Xu đã vọt thẳng tới bằng ánh sáng rực rỡ mạnh mẽ, trong nháy mắt rút quất hắn thành con quay tới nỗi hộc máu.



Vân Nhàn bị dải lụa đánh văng trái táo trên tay, mu bàn tay đỏ lên tức thì: “Á!”



“Dám ăn trước mặt ta, ngươi coi ta là ai?” Tức Mặc Xu cả giận bảo, “Bỏ xuống!”



Kiều Linh San đứng bên cạnh quan sát, hoàn toàn không thấy cần thiết phải gia nhập vào chiến trường: “...”



Thánh nữ, cách xuống nước và bỏ độc của ngươi trông khác nhau chứ diễn thì hay y như nhau, chả biết che đậy là gì, bảo sao Ma tu mới liếc mắt đã nhìn ra ngươi không nghiêm túc.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Linh thể bạo động đã bị kiếm khí của Túc Trì đánh tan tác liểng xiểng, linh khí để bổ sung càng thêm ít ỏi. Chuyện đã đến nước này, các tu sĩ nhìn nhau và gật đầu.



Chạy trước thôi!



Vân Nhàn “gieo neo” thoát khỏi sự vây chặn của Tức Mặc Xu, lại lấy ra hai tấm kiếm phù, bất thình lình bắn về phía sau Ma Tu. Kiếm khí lồng lộng, Ma tu nào ngờ nàng còn có tận hai tấm cho thứ quý giá bằng này. Mặc cho có trốn tránh trong tích tắc, y vẫn bị nó sượt qua sống lưng đầy dữ dội, máu đen tức thì nhuộm lấy miếng vải duy nhất trên cơ thể y, hình tượng lập tức đầy khiêu gợi làm người ta khó lòng nhìn thẳng.



Các nữ tu sĩ tránh né cái nhìn, nam tu sĩ thì thầm kinh hãi.



Chẳng biết có phải chính bản thân Ma tộc muốn hiệu quả này chăng, chứ có vẻ việc ấy chỉ nhắm vào người đàng hoàng. Bởi lẽ Vân Nhàn nhìn không kiêng kỵ, nàng cần nhìn kỹ một tí để không bị người ta lừa. Lỡ như sau này nàng muốn tìm đạo lữ thì nhất định phải bắt đầu tính từ cái đồng hồ quả lắc to trở lên.



Mấy vết thương trên người y toàn do kiếm phù của Vân Nhàn tạo ra, y chửi ầm: “Đồ Nhân tộc hèn hạ! Dám đánh lén ta!”



“Không đánh lén thì ta làm gì? Để ngươi đánh ta quang minh chính đại chắc?” Vân Nhàn không lấy làm xấu hổ bởi sự hèn hạ vốn là một phần trong cuộc sống của nàng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nàng gật đầu với tu sĩ sử dụng khiên: “Nhanh lên!”



Đông đảo tu sĩ lập tức vận chuyển linh lực tạo ra một lớp bảo vệ tạm thời. Quanh thân hòa thượng Minh Thư tỏa ra ánh sáng vàng, tăng cường thêm lớp bảo vệ. Vân Nhàn kéo theo Kiều Linh San và Phong Diệp, một lần nữa “vất vả” tránh được sự ngăn cản của Tức Mặc Xu, nhảy vào bên trong lớp bảo vệ. Túc Trì đỡ lấy đầu gối đang khuỵu xuống của nàng, đanh giọng: “Đi!”



Pháp tu còn bố trí thuật dịch hình hoán ảnh, bỗng dưng có thứ bùng lên, toàn bộ cả đám tu sĩ chen chúc kia biến mất tăm khỏi tầm mắt của Ma tu.



Để lại một cung điện đổ nát trống rỗng và một chiếc khăn trùm đầu nương tử đỏ chói.



À, còn có cả một trái táo nhỏ khô đét cũng như một Trọng Trường Nghiêu đang nằm trên mặt đất.



Hoàng đế đứng bên cạnh với mặt đã không còn chút máu, cố gắng giữ bình tĩnh: “... Con gái của trẫm bị chúng bắt đi, không biết chúng định làm gì.”



Ma tu hít sâu vài hơi, nhìn xuống vết thương trên người.



Tại chốn này, tới cả tốc độ hồi phục vết thương còn chậm hơn bên ngoài rất nhiều. Hơn nữa, y sắp đột phá đến cảnh giới tiếp theo trong khi linh khí bị quấy phá trong cơ thể mãi chưa ổn định, sẽ là tai họa ngầm lúc độ kiếp; chưa kể đến con hồ ly tinh đáng chết vẫn đang rình rập bên ngoài, đúng là phiền muốn chết.



Y nhất định phải bắt được Quận chúa theo kế hoạch ban đầu. Nếu dụ dỗ nó tự nguyện là tốt nhất, còn giả dụ từ đầu tới cuối nó mãi chẳng thiết …



Tuy rằng hết cách, Đường Vô Khả đành cùng chung kết cục hệt người cô mẫu có tính hạnh cương trực của mình.



“Ta ra ngoài dưỡng thương trước.” Ma Tu đặt con rắn đen trên cổ tay xuống, cắt ngón tay, đút máu của mình vào miệng nó, đoạn ngẩn đầu nói với Tức Mặc Xu, “Ngươi và nó ở lại đây, giả thử gặp tu sĩ, bất kể thế nào phải giết hết, không được chừa một mống.”



Tức Mặc Xu không gật đầu chẳng lắc đầu, chỉ đứng yên tại chỗ.



Ma Tu không cảm thấy nàng ấy bất kính, suy cho cùng nàng ấy vẫn giữ vị trí Thánh nữ trong Ma Giáo, ngay cả khi không làm theo lệnh của y, y không cách gì ra tay trừng trị nàng ấy.



Hoàng đế nói: “Thế…”



“Ngươi, hạ chỉ.” Ma tu chỉ vào ông ta, ra lệnh một cách thô lỗ, “Nếu ai trong nước thấy bọn tu sĩ này thì phải báo cáo ngay, ai dám che giấu sẽ bị giết cùng bọn chúng.”



Hoàng đế: “... Đã rõ.”



Ma tu đụng trúng chuyện gây hụt hẫng thành thử tâm trạng cực tệ, trước khi ra ngoài y vô tình đá phải một đống rác gì đó trên mặt đất. Cúi xuống nhìn, y nhận ra đó là một Kiếm tu ở cảnh giới nửa bước Nguyên Anh bèn nhớ ra ngay: “Đây là kẻ đã nhận Cỏ Tứ Thủy?”



“Dạ vâng.”



“...” Ma tu nhìn chòng chọc vào Trọng Trường Nghiêu một lúc lâu, không thể đoán định y có biểu hiện gì, sau một hồi y mới liếm môi một cái và nói: “Giữ hắn lại, ta còn có chỗ cần.”



(P4)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đám tu sĩ chạy một mạch như tia chớp, lòng bàn chân gần như cọ xát ra tia lửa, cuối cùng tìm được một chỗ râm mát.



Khí tu nọ lại dựng lên căn phòng họp nhỏ bé như đêm qua. Pháp tu tạo ra một lớp thuật che mắt để người thường không trông thấy. Bấy giờ cả bọn mới ngồi xuống đâu ra đó với khuôn mặt uể oải.



Không nói những cái khác, trước tiên mọi người thở dốc một hơi đã.



Nhiều người sức lớn là thế mà một khi đối mặt với áp lực của Ma Tu tầng Phân Thần trờ trờ vẫn không run chân ngay đã là tương đối dũng cảm, huống chi lại còn chạy trốn trước mặt người ta. Hên sao tên ma này không đuổi kịp.



Hiện tượng che lấp tại chân trời dần dà biến mất, thời tiết khôi phục lại vẻ thường, mặt trời ló dậng, trên đường cái có loáng thoáng người dân gan lớn, dấm dúi mở cửa tìm hiểu thật giả.



“Ma tu nọ đã đi rồi sao?” Nữ tu sĩ Trì Tiêu không thể tin nổi, “Y không lo lắng à?”



Tiết Linh Tú cau mày đáp: “Chắc cú còn có thủ đoạn ở đằng sau. Con rắn kia vẫn còn một mực cuộn thân trên nóc nhà. Lúc trước ta còn nghĩ đó là ảo ảnh cho tới khi bị Ma tu điều khiển, nó đã biến thành yêu thú… Tu vi của nó không thấp hơn tất cả các vị đang ngồi ở đây.”



Liễu Nhứ mở miệng: “Trông có vẻ ở tầng Xuất Khiếu rồi.”



Nói đoạn, nàng ta đưa tay thăm dò ở trong tấm vải trắng phía sau lưng, Đường Vô Khả bị chạm cho ngứa, thế là vô thức né sang bên cạnh.



May quá, còn sống.



Liễu Nhứ chưa từng chăm sóc trẻ con, thấy nàng ta quá yên lặng nên hơi lo sợ.



“Từ nãy giờ ta cứ tò mò, Liễu đạo hữu này.” Trương Hạc Nghiêm thắc mắc hỏi, “Cái gì cứ ngọ nguậy phía sau lưng ngươi vậy? Sao còn biết cử động?”



Liễu Nhứ không đổi sắc mặt: “Là đại đao.”



Trương Hạc Nghiêm còn tưởng đâu nàng ta nói đùa: “Đừng có giỡn nữa, sao đao biết nói chuyện.”



Vân Nhàn cắm Thủ Lĩnh trước mặt y, cất lời: “Nào, Tiểu Hồng, ra đây biểu diễn chút tài nghệ cho thúc thúc xem đi.”



Thái Bình hét lên: “Cút!!”



Trương Hạc Nghiêm: “...”



Vân Nhàn có lý do khi giấu Đường Vô Khả tới độ không ai hay. Nhiều người nhiều miệng, chín người mười ý, hiện tại cùng lắm họ đang hành động theo xu hướng mà thôi. Giả như Đường Vô Khả bị phát hiện, khó tránh khỏi việc người ta sẽ suy nghĩ như Trọng Trường Nghiêu.



Nàng không cách gì đảm bỏ tất cả mọi người đều không có ý đồ bắt ngay người ta và giao nộp, thành thử đành phải làm thế.



Đường Vô Khả núp sau lưng Liễu Nhứ, tầm mắt chỉ có một khe hở nhỏ. Từ khi Ma Tôn xuất hiện, tim nàng ta đập thình thịch như trống, mãi tới tận giờ vẫn chưa bình tĩnh lại.



Người tu chân… là thế này ư?



Ma Tôn nọ khủng bố bực này mà Túc Trì đánh cân sức ngang tài với y, thậm chí Vân Nhàn còn làm y bị thương!



Nàng ta nhìn xuống bàn tay yếu ớt của mình, trên đó nào có lấy bất kỳ dấu vết gì, chỉ trắng nõn tinh tế chực bẻ nhẹ là gãy.



Nếu như nàng ta có linh lực thì tốt biết mấy. Không, nếu như tất cả mọi người đều có linh lực thì tốt bao nhiêu. Giả mà như vậy, mọi người sẽ không phải suốt ngày lo sợ Ma tu, không phải lo sợ những “linh thể” kia nữa. Vậy mà tại sao Đường Linh Quốc chẳng có lấy một mảy linh khí?



“Đến nước này, chúng ta phải lập kế hoạch lại.” Vân Nhàn đề nghị, “Hên sao hiện tại Ma tu chưa ra tay với dân thường.”



Trương Hạc Nghiêm mở lời, khó đoán được tâm tư: “Đúng là chưa tấn công dân thường, giờ đã nhè vào chúng ta rồi.”



“Trương công tử.” Tiết Linh Tú ung dung ngời ngời phe phẩy quạt, “Mọi người sợ hãi là điều bình thường. Nếu ngươi sợ hãi thật, hay là để ta bỏ tiền ra thuê một chiếc xe ngựa, đảm bảo đưa các hạ về Bắc Giới an toàn. Ngươi thấy thế nào?”



“Vẫn là Tiết công tử hiểu âm dương hơn cả.” Kiều Linh San nói với Phong Diệp, người vẫn đang khoe màu đua sắc, “Trương công tử này không cùng đẳng cấp thật đấy, tới cái quạt xếp còn không đẹp bằng cái của Tiết đạo hữu.”



Phong Diệp gật gù bày tỏ đồng tình.



Minh Thư vừa siêu độ kha khá linh thể bên ngoài bằng vật lý, bấy giờ đang trầm ngâm rồi viết lên không trung một chữ: “Ma”



“Ma? Ma gì? Ma nữ? Ma tu? Ma xà?” Vân Nhàn loe xoe hỏi.



Minh Thư gật đầu, rồi viết thêm hai chữ: “Giết hết.”



Mọi người nhìn cái đầu trọc từ bi của hắn: “...”



Tốt xấu gì đã biết viết ra được chữ siêu độ thì cũng phải cảm nhận nó đi chứ. Chẳng trách lại được Kỳ Chấp Nghiệp phái đến, cam đoan hai người có nhiều điểm chung lắm.



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Nay dân chúng trong nước tạm thời không sao, áp lực lại dồn lên nhóm người tu chân. Sau cùng mục tiêu cuối vẫn là giết ma, ngặt nỗi để giết được Ma tu nhất định phải ra một đòn chí mạng. Tuy rằng đầu y không ổn lắm song một lần ngã là một lần khôn hơn, ai sẽ đủ sức tới gần người y, ai sẽ đủ sức nhằm trúng điểm yếu?



Thực chất Vân Nhàn cảm thấy Tức Mặc Xu làm được, tới khi đó lại đi thuyết phục thử một phen xem sao.



Nói đến Tức Mặc Xu... Hình như hồi nãy Trọng Trường Nghiêu không vào được lớp bảo vệ? Thôi kệ đi, thích chết ở đâu thì chết ở đó.



“À đúng rồi.” Nàng vụt nhớ ra điều gì đó, giương mắt hỏi mọi người, “Không phải tối qua có vị đạo hữu nào đó bảo mình biết điểm yếu của Ma tu ở đâu à?”



Liễu Nhứ lơ mơ đáp: “Là bên trên rốn ba tấc hay dưới rốn ba tấc gì đó.”



“Có thể.” Vân Nhàn nói một cách nặng nề, “Cả hai đều được.”



“...”Hoàn toàn yên tĩnh, Tiết Linh Tú nhẫn nhịn: “Vân Nhàn, bình thường ngươi ít đọc loại sách đó đi.”



Vân Nhàn nói không sai, thật ra cả hai chỗ đó đều được, mỗi tội đều là điểm yếu như nhau nhưng ai nấy đều vui lòng đánh vào chỗ ba tấc trên rốn. Dù rằng mục tiêu dưới rốn ba tấc trờ trờ ra đấy, tuy nhiên họ cứ thấy đánh vào chỗ kia mất nết cực.



“Mọi người ngại làm việc lén lút thế này là bình thường.” Vân Nhàn tỏ vẻ thông cảm, “Da mặt ta khá mỏng lại còn là nữ tu sĩ trẻ tuổi mới ra đời, không tiện lắm. Hay là để Trương công tử làm đi, chắc chắn Trương công tử có năng lực.”



Trương Hạc Nghiêm đập bàn đứng phắt dậy: “Vân Nhàn, ngươi đừng kinh người quá đáng!”



Túc Trì – người luôn im lìm ít nói – bỗng dưng lên tiếng: “Chuẩn bị rời đi, có hơi thở đang tới.”



“Cái gì? Hơi thở của ai?”



“Chẳng lẽ là Ma tu? Y ra đòn nhử à?”



“Hay là ma nữ kia? Ma nữ nọ đúng là rắn chuột một ổ với Ma tu, còn chưa tìm nàng ta tính sổ chuyện Đại Chiến Tứ Phương…”



Ai nấy mới kinh qua một trận chiến lớn giờ lại hoảng loạn. Tuy nhiên họ vẫn cấp tốc cầm vũ khí, toan lập tức rời đi. Trương Hạc Nghiêm ở bên cạnh quan sát, cảm thấy số mệnh của mình thật long đong lận đận, cảm giác khó chịu vì bị phớt lờ lại dâng lên.



Từ khi Vân Nhàn xuất hiện, mọi người đều nghe theo răm rắp những gì nàng ta nói, trái lại chưa từng có một ai nghe điều y nói trước giờ. Có bao giờ Trương Hạc Nghiêm nhận sự đối xử thế này, huống hồ cho tới nay cái tông môn Kiếm Các rách nát này chưa làm lấy một nhiệm vụ cấp Thiên nào, dựa vào đâu để dẫn dắt đội ngũ?



Còn có người một mực đội mũ rộng vành… rốt cuộc là ai đây? Tối qua có thấy hắn đâu, thậm chí còn chẳng nói một câu nào.



“Mọi người chớ hoảng loạn, càng hoảng càng dễ có chuyện!” Trương Hạc Nghiêm đứng dậy, cất cao giọng, “Giờ đây chúng ta chỉ biết rõ về phần mình trong khi không tỏ ngọn ngành về người tới giữa chừng này! Đừng để bị hắn dắt mũi dễ dàng như vậy!”



Lại bắt đầu muốn diễn rồi, đám người nghĩ thầm. Không biết ngọn ngành thì sao? Lúc ấy ai đánh nhau trực diện với Ma tu, không phải hắn chẳng lẽ là ngươi à? Coi như hắn là tên yêu tinh, là Ma tu đi nữa, thì vẫn phải bất chấp đi cùng thôi.



Túc Trì đứng thẳng người, nhìn về phía y.



Trương Hạc Nghiêm bị đôi mắt vô cảm dưới cái mũ rộng vành nhìn xoáy tới mức rùng mình nhưng vẫn mạnh miệng: “Nhìn hắn có vẻ bình thường mà lại giấu đầu hở đuôi…”



Từ nơi xa truyền đến tiếng bước chân khi có khi không đầy gấp gáp. Túc Trì lười nói nhảm mà người của Đao Tông đã rời đi hết, thế là chàng giật xuống cái mũ rộng vành, ngẩn đầu lên, nhạt giọng mà rằng: “Là con rắn đó.”



Mọi người hít một hơi lạnh: “...” Trời đất ơi!



Trương Hạc Nghiêm: “...”



Trong một sự im ắng xấu hổ khác thường, tu sĩ dùng khiên vỗ vai Trương Hạc Nghiêm, nói với vẻ phức tạp: “Lão ca này, ngươi hiểu thế nào là bình thường mà hả.”



Tiếng bước chân tới gần cực tốc, cả bọn lách mình tránh đi. Đoạn, trong một cái chớp mắt tiếp theo, nơi bọn họ ở ban đầu đã bị đuôi rắn dài quét qua hung dữ, bụi đất bay lên cấp kỳ, là một mớ hỗn độn.



Phía sau đuôi rắn, một người của Đường Linh Quốc đứng đó, đờ đẫn đưa tay chỉ vào vị trí của bọn họ.



“Ta thấy họ.” Hắn chết lặng, “Đi theo hướng này, tuyệt đối không sai.”