Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 65: Đường Linh Quốc (8)



Hình như có người bên kia nghe thấy tiếng động, từ bên ngoài khu rừng có tiếng bước chân truyền đến.



“Vừa rồi các nàng chạy về hướng này, không sai đâu, chính là đây!”



“Ngươi cũng nhìn thấy chứ? Người đó chỉ vung tay một cái là cái thứ quái quỷ gì đó rơi tõm ngay xuống sông.”



“Ngươi nhìn nhầm rồi chăng? Dưới tóc lại có nhãn cầu? Cả đời ta chưa bao giờ gặp chuyện như vậy. Đừng dọa bản thân bằng những thứ thần ma linh tinh nữa, nói không chừng chỉ là xác chết trôi nổi thôi.”



“... Hình như xác chết còn đáng sợ hơn đó!!”



Nguy rồi, có người tới!



Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, kéo Quận chúa lên và chạy. Đường Vô Khả hoảng hốt, suýt không nắm được trái táo khô héo trên tay, bị xóc nảy đến mức suýt nôn ra: “Chậm một chút... Muốn ói quá!”



“Không thể chậm được.” Vân Nhàn lo vừa chạy vừa an ủi nàng ta, “Không sao đâu, ngươi đã ba ngày không ăn gì, có ói chỉ ra nước ra canh thôi chứ không phun ra được gì nữa.”



Hên làm sao trên đường cái hãy còn đông đảo người mặc áo đen, ba người hạ xuống đất cấp tốc hòa vào dòng người.



Nhóm người tu chân trên đường phố lúc nãy đã biến mất không thấy tăm hơi, có lẽ cũng giống như Trọng Trường Nghiêu khi bị Hoàng đế “mời” vào trong cung. Vân Nhàn thầm nghĩ: Đến nhiều người cỡ này, liệu cỏ Tứ Thủy của Ma Tôn còn đủ không? Hay là phân biệt đối xử, tu vi cao thì cho đồ tốt, tu vi thấp thì cho đi chỗ khác.



“Các ngươi muốn đưa ta đi đâu?” Đường Vô Khả chán nản bộc bạch, “Ganh tị với những người tu chân không cần ăn uống gì như các ngươi quá. Ta thật sự quá đói, vội vã ra ngoài nên không có ngân lượng, cũng không dám mang theo trang sức sợ bị phát hiện... mà có khi còn chẳng ai mua. Ta còn đang nghĩ có nên trở về hay không. Nhã Hà đã làm chuyện này, chắc chắn sẽ bị phụ hoàng giam vào ngục, chỉ là nàng ấy lại nói không muốn nhìn thấy ta xuất hiện trước mặt nàng ấy nữa...”



Quận chúa nhỏ quen sống trong cảnh cơm ngon áo đẹp, đói mấy bữa liền đã nản lòng đến mức không thể chịu nổi, lại không có ai trò chuyện cùng, thế nên giờ đây nàng ta lải nhải suốt hồi lâu. Vân Nhàn ngạc nhiên hỏi: “Đốt cung là tội lớn, ngươi không lo Nhã Hà bị chém đầu ư?”



“Sẽ không đâu.” Đường Vô Khả lắc đầu, cho hay, “Lúc nhỏ ta đã cầu xin phụ hoàng dù sau này Nhã Hà làm gì cũng không được giết nàng ấy. Phụ hoàng đã hứa rồi, sao thất hứa được?”



Trên khuôn mặt đen nhẻm của nàng ta, dường như đôi mắt trắng đen trong veo đơn thuần chực được rửa nước đã hiện nên niềm tin chắc chắn rằng một khi hứa ắt không thể nuốt lời.



Mặc dù giờ đây khuôn mặt bị bôi đen nên không nhìn rõ diện mạo cụ thể, tuy nhiên dù nàng ta đã nghèo túng đến tận cùng vẫn thấy được nét đẹp rực rỡ, quả thật xứng với câu “quốc sắc thiên hương”.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có cái nhìn khi có khi không lướt đến, Vân Nhàn chớp mắt, lập tức ấn đầu Đường Vô Khả xuống.



Chậc, lại là Trọng Trường Nghiêu!



Vận may của người này không có chỗ chê, cứ đã hiện rõ từ lâu. Trong bí cảnh Tứ Phương, hắn bị Tức Mặc Xu truy sát đến mức đó mà vẫn vừa trốn chạy vừa nhặt được đủ loại thiên tài địa bảo, giờ đây vừa ra ngoài đã gặp phải nhân vật mục tiêu, chẳng khác gì được dâng tận tay.



Trọng Trường Nghiêu nhìn về phía ba người này đầy nghi hoặc, ánh mắt không rời đi trong một lúc lâu.



Kiều Linh San thì thầm: “Vân Nhàn, sao hắn vẫn nhìn thế? Nếu bị hắn phát hiện chắc chắn hắn sẽ mật báo cho Hoàng đế.”



“Không sao, không nhận ra được đâu.” Vân Nhàn lại ấn đầu Đường Vô Khả thấp hơn, cũng thủ thỉ thật nhỏ, “Ai nấy đều mặc giống nhau, đoán chừng hắn nghĩ đây là một kiểu ức hiếp bên Đường Linh Quốc, không màng tới đâu.”



Đúng thế, Trọng Trường Nghiêu nhìn quanh quất không nhận ra nét đẹp chi bèn trực tiếp bỏ qua, đi về phía đầu phố.



Nghĩ là biết, những người được cứu ra toàn là mỹ nữ trăm phần trăm trong thoại bản nào phải ngẫu nhiên.



“Đi thôi.” Vân Nhàn buông lỏng cổ tay Đường Vô Khả, nói, “Đi tìm những người khác, chúng ta tụ họp.”



Đường Vô Khả bị nàng kéo cổ tay cứ cảm thấy hơi quá tùy tiện. Đây là bắt người, dù muốn che mắt người ta cũng nên cầm thanh đao hay cây kiếm gì đó kề sau lưng, tiếp đó vừa hằm hè vừa đi... Có điều người ta là người tu chân, muốn lấy mạng nàng ta là chuyện trong chớp nhoáng, không cần bày vẽ hình thức kiểu này.



“...”



Vân Nhàn thành công tìm thấy cả bọn bên cạnh căn nhà tranh.



Không hiểu vì sao bỗng dưng Liễu Nhứ cứ im thin thít, ngay cả tay cũng ngoan ngoãn hơn nhiều, chẳng còn thường xuyên vần vò sợi chỉ bung thô ráp trên ống quần. Tiết Linh Tú và Phong Diệp đều có vẻ mặt không tốt, Phong Diệp lôi cây đàn cổ ra từ dưới chú chó con, nhìn thấy ba người, trừng to mắt: “Đây, đã tìm thấy rồi?!”



Thực chất có thể bỏ đàn này vào nhẫn trữ đồ. Khốn nỗi Phong Diệp chẳng giàu có gì, không gian trong nhẫn trữ đồ nhỏ cực. Nếu gã muốn cất cây đàn vào đó thế tất phải lấy những thứ khác ra ngoài, điều này chẳng khác gì cắt da cắt thịt gã. Tiết Linh Tú có không gian lớn tợn song gã đâu dám chủ động đề cập. Gã có phải là Vân Nhàn đâu.



“Tìm thấy rồi.” Vân Nhàn vỗ vai Đường Vô Khả kêu, “Tới làm quen nào.”



Nàng lần lượt giới thiệu tên của mọi người. Đường Vô Khả đã quen với những nghi thức rườm rà này từ lâu, hiển nhiên nhanh chóng nhớ lấy và gật đầu chào hỏi. Có điều nàng ta càng nghĩ càng thấy không ổn. Tại sao lại phải cho nàng ta biết đây là ai? Sau này có gặp lại đâu mà.



“À đúng rồi.” Vân Nhàn nhìn quanh quất, phát giác thiếu một người bèn hỏi, “Liễu đạo hữu, đại sư huynh đi đâu rồi?”



Hiển nhiên Liễu Nhứ biết chàng đi đâu, đoán chừng nhóm người Đao Tông bên ngoài thành vất vả lắm mới đùm túm được với nhau để tới đối phó với Vân Nhàn đã gặp tai ương. Tuy nhiên trước khi đi, Túc Trì đi đã dặn dò nàng ta không được tiết lộ, bởi vậy bấy giờ nàng ta chỉ lùi lại một cách thầm lặng, trả lời: “Hình như... là có việc riêng cần làm, nên đi trước một bước rồi. À, ta cũng đi xem chuyện khoáng sản đây...”



Thôi, vẫn cứ đi sang đó cho rồi.



“Vậy à.” Vân Nhàn nhìn theo bóng lưng vội vã của nàng ta, nghĩ: Đại sư huynh và Liễu đạo hữu bận rộn ghê nhỉ.



Tiết Linh Tú thấy từ trên xuống dưới của Đường Vô Khả còn bệ rạc hơn cả Vân Nhàn. Vừa lúc nãy đi đường, ba người chen chúc nhau cùng một chỗ, ngươi bẩn ta cũng bẩn, trên mặt trên thân toàn là khói bụi, hắn thật sự không thể nhịn nổi nữa đã kêu: “Trước tiên tìm chỗ ngồi xuống đã, thay quần áo rồi nói chuyện đàng hoàng.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Họ có rất nhiều điều cần hỏi Đường Vô Khả, huống chi Đường Vô Khả khác với mọi người, cả đám có thể nhịn ăn chứ nàng ta mà tiếp tục đói thêm hồi lâu nữa, có khi ngất luôn không chừng.



“Được thôi.” Vân Nhàn tập mãi thành quen, “Tiết huynh cho chút ngân lượng, chúng ta đi ăn cơm.”



Tiết Linh Tú liếc nhìn nàng: “Mới đó mà 72 lượng đã tiêu hết rồi?”



Nguy toi, đã quen xin xỏ có nghĩ nhiều tới thế đâu! Vân Nhàn cứ vậy buột miệng nói luôn, vừa định sửa đổi đã nghe Tiết Linh Tú ở đó nói bằng giọng điệu khó đoán: “Mỗi lần ngươi xin ta thứ gì đều không có chút thành ý nào cả.”



Hỏng bét, thấy giọng điệu mỉa mai này, xem ra oán hận chất chứa đã lâu nên hắn mới nổi giận đùng đùng. Ai nấy bao gồm cả Đường Vô Khả vừa đến đều rất hiểu ý, nín thin đầy ngột ngạt, chỉ nghe Vân Nhàn ngoan ngoãn hỏi: “Tiết công tử tốt bụng, có thể cho chút tiền không?”



Tiết Linh Tú hừ lạnh: “Chỉ có lần này thôi đấy.”



Cả bọn: “...”



Ma mới tin ngươi chỉ có lần này thôi! Kiểu gì ngươi cũng cho sất!



Nhắc đến cũng lạ mới hoàng hôn mà trời chỉ hơi sẩm tối một chút vậy mà cửa hàng trên đường đã đóng cửa im ỉm sạch, trên phố vắng tanh không một bóng người, thảng hoặc gặp vài người xem chừng đang vội vã bước về nhà như hệt có ma đuổi theo sau.



Nhóm tu sĩ bị gọi tới gặp Hoàng đế chưa trở lại, càng khiến bóng người đầy tịch liêu.



“Người Đường Linh các ngươi đều tự giác như vậy hả?” Vân Nhàn nghĩ không thông, hỏi Đường Vô Khả, “Đến canh giờ là tan việc về nhà, không ai làm việc khuya như ăn trộm?”



“Ta cũng không biết.” Đường Vô Khả hoàn toàn mù tịt chuyện gì xảy ra bên ngoài cung, “Nhưng trời đã tối rồi, đương nhiên phải về nhà ăn cơm chứ?”



Kiều Linh San nhìn vào góc phố tối tăm này: “Chưa nói cái khác, sao tiệm cơm lại đóng cửa vào giờ cơm được, họ không kiếm tiền à?”



Phong Diệp ngạc nhiên: “Ngay cả trạm dịch cũng đóng cửa! Vậy tí nữa chúng ta sẽ ở đâu?”



Đây chính là vấn đề trước mắt, không thể nào lang thang ngoài đường suốt đêm được. Vân Nhàn ho khan một tiếng, bày tỏ: “Tiết huynh, không biết xe ngựa của huynh...”



Tiết Linh Tú: “Bớt nhớ thương lại đi!”



Cuối cùng thời gian không phụ người có lòng, nhóm người tìm thấy một quán ăn hãy còn sáng đèn dầu ở một góc khuất. Chưởng quầy chán nản dựa vào quầy như không có khách, thành thử gã chỉ thắp một ngọn nến, loe loét ảm đạm.



Thấy có người bước vào, gã tức thì đứng thẳng người, thắp sáng hết nến, xoa tay hỏi: “Khách đến ăn cơm sao? Muốn ăn gì?”



Gã dường như cực kỳ phấn khích, vừa mở miệng đã đưa ra một danh sách tên các món ăn. Gì mà chân gà giò heo da cá, gã nói thao thao bất tuyệt khốn nỗi nghe chừng chẳng ra món nào ra hồn. Tiết Linh Tú nghe khó chịu, vỗ nhẹ một cái, kêu: “Có món chiêu bài nào cứ đưa vào phòng riêng là được. Những lúc khác đừng quấy rầy.”



Chưởng quầy liến thoắng đáp: “Được được được! Chờ một chút chờ một chút!”



Một nhóm người lên lầu hai. Phòng riêng gọi là phòng riêng thế thôi chứ không biết bao lâu rồi bàn ghế không được lau chùi, tỏa ra một thứ ánh sáng bóng bẩy nhờn rít. Tiết Linh Tú và Đường Vô Khả đều xanh mặt, cuối cùng miếng da bò rách trong nhẫn trữ đồ của Vân Nhàn phát huy tác dụng, nàng trải món đồ lên ghế gỗ, gọi: “Ngồi đi ngồi đi.”



Rốt cuộc đã được ngồi xuống.



Chưởng quầy cấp tốc chóng dọn lên một số món ăn. Canh giò heo như đã được hầm từ lâu, tỏa ra hương thơm nồng nàn. Đường Vô Khả còn hỏi trước khi đưa đũa: “Đây là gì?”



Vân Nhàn: “Giò heo. Ngon lắm.”



“Giò heo?” Đường Vô Khả nhíu mày một cách không dễ nhận ra, cho biết, “Ta không ăn thứ này.”



Phong Diệp hòa giải: “Đói meo thế rồi còn kén chọn gì nữa. Tới táo của Vân Nhàn mà ngươi cũng ăn thì còn gì không ăn được?”



“Táo của Vân Nhàn thì sao?” Đường Vô Khả ngơ ngắc thốt lên, “Thịt heo quá tanh, ta ăn không quen. Nội tạng nữa, cũng không thích...”



Kiều Linh San nhanh tay lẹ mắt nhét giò heo vào miệng nàng ta, Đường Vô Khả ngẩn người, nhai hai cái, rồi cúi đầu gặm trong im lặng: “...”



Thơm quá.



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vì đã may mắn gặp được Quận chúa đương nhiên phải hỏi những câu cần hỏi. Vân Nhàn hỏi trước: “Quận chúa, ngươi đã gặp Ma Tôn chưa?”



“Chưa.” Khi trả lời câu hỏi, trong miệng Đường Vô Khả không thể có thức ăn, nàng ta còn phải từ tốn lau miệng rồi mới nói, “Không chỉ có ta chưa gặp y, mà hình như ngay cả phụ hoàng cũng chỉ gặp y một lần hồi còn nhỏ xíu. Lần gần nhất y hiện hình là lúc Quận chúa đời trước làm đại hôn... Tính ra theo quan hệ, ta nên gọi bà ấy là cô mẫu? Bà ấy mới gả đi hai năm thì qua đời vì bệnh.”



Đương nhiên Ma tu lấy vợ theo cách hoang đường khôn cùng dưới cái nhìn của Nhân tộc với tuổi thọ tối đa là 100 năm. Song, khi áp dụng luân lý của con người vào một Ma tộc mà phần lớn Ma tộc đều là những tên mất tính người, nhất là khi ở trong trường hợp Ma tu này nắm giữ mạch sống, thì dù vô lý cũng phải trở nên hợp lý.



Vân Nhàn nghĩ thầm vậy ra lời đồn háo sắc kia sai lầm hoàn toàn. Có vẻ Ma tu không màng tới dung mạo nữ tử lấy mình, chỉ cần đủ mười sáu tuổi và là Quận chúa là được.



“Hiện tại trong cung có bao nhiêu Quận chúa?”



“Chỉ có mình ta. Huyết thống dòng này của chúng ta rất loãng, ta chỉ có một ca ca, thế hệ phụ hoàng cũng chỉ có một tỷ tỷ.”



“Chỉ có mình ngươi?” Vân Nhàn suy ngẫm, “Vậy nếu Hoàng đế không sinh con gái thì sao? Không có Công chúa, không có Quận chúa, ai sẽ lấy Ma Tôn?”



“... Chưa từng xảy ra tình trạng thế kia.” Đường Vô Khả sững sờ, nói ấm ớ, “Có lẽ sẽ nhận con thừa tự từ dòng khác chăng?”



Ngặt nỗi sức khỏe của đám Vương thúc của nàng chẳng khá khẩm là bao, toàn bộ dòng dõi hoàng thất như cùng mang số hẩm hiu.



Kiều Linh San truy hỏi: “Nếu dòng khác cũng không có sẽ tính thế nào?”



Vân Nhàn và nàng ấy nhìn nhau, lờ mờ có một ý tưởng càng thêm hoang đường.



Ma Tôn chỉ xuất hiện vào lúc đại hôn, hoàn toàn mù tịt về dung mạo của Quận chúa. Tất nhiên lựa chọn tốt nhất vẫn là Quận chúa, nhưng nếu Quận chúa gặp điều bất trắc ngay trước ngày đại hôn và giả như Hoàng đế tìm đại một nữ tử trên đường trong tình thế bất đắc dĩ, thay thế người này, tiếp đấy bồi hoàn cho nàng ta một khoản tiền nhất định kèm theo lời hằm hè, nói rằng “nếu ngươi từ chối thì giết cả nhà ngươi” này nọ, như vậy theo lý mà nói Ma Tôn vẫn không phát hiện.



Hoàn cảnh càng nguy hiểm, nhan sắc của nữ tử càng trở thành gánh nặng. Nay ai cũng tỏ tường Quận chúa xinh đẹp, dù Hoàng đế có lừa dối đến đâu vẫn không cách nào tìm một người quá xấu xí để đưa cho Ma Tôn. Bởi vậy những thiếu nữ trên đường phố thấy bất an, cố gắng giày vò bản thân biến mình trở nên xấu xí nhất, càng khó nhận ra càng tốt.



Vân Nhàn thở dài.



Đây quả là... tạo nghiệp đấy. Dù rằng nghe có vẻ quá ngu và hoài công nhưng nàng không thể cười nổi. Trong tình huống này, nếu có cách tốt, ai lại phải dùng phương thức này bảo vệ mình? Điều này chỉ chứng minh các nàng ấy thật sự quá bất lực, đã hết sạch cách.



Tiết Linh Tú dùng đũa lật qua lật lại các đĩa thức ăn được dọn lên sau đó, không có khẩu vị.



Hình thù kỳ lạ, màu đỏ đỏ xanh xanh trộn lẫn với nhau thành cả đống, không biết làm từ nguyên liệu gì. Hắn không ăn, trái lại linh thể trong nhẫn trữ đồ của Vân Nhàn gào khóc đòi ăn, phá ầm ĩ bên trong.



Nói đến linh thể, Vân Nhàn lại nhớ đến cảnh tượng nhìn thấy trên nóc nhà, cung điện lít nha lít nhít linh thể. Lại nhìn cảnh Đường Vô Khả đối đầu với con ma giặt giũ kia, Vân Nhàn tự hỏi không biết nàng ta có kinh nghiệm nào đó hay không nên đã hỏi: “Cái thứ gặp phải bên bờ sông hôm nay ấy, ngươi đã từng gặp trước đây chưa?”



“Chưa từng.” Tuy nhiên, Đường Vô Khả lại đưa ra một câu trả lời ngoài dự đoán, “Tuy nhiên, ta thường nghe Nhã Hà phàn nàn về những thứ quỷ quái này. Nàng ấy nói ban đêm chân lạnh sáng sớm dậy phát hiện mình như bị thứ gì đó nhòm nhọn đâm; khi lấy nước giếng, xô nước nặng bất thường và nước uống có vị thối rữa; còn có gì mà nghe thấy tiếng gót chân của ai đó chạm vào cửa khi gió thổi nữa. Ta cứ tưởng nàng ấy đang kể chuyện ma để chọc ta, hôm nay chứng kiến mới thấy giật mình. Cơ mà cũng có thể chỉ là xác chết thôi.”



“Ấy.” Vân Nhàn uyển chuyển thốt lên, “Nói về chuyện ma, nghiêm túc mà nói cũng đúng đấy.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đúng là chuyện ma thật, người thường ở đó vài ngày sẽ muốn điên tới nơi, chỉ có người Đường Linh mang thần kinh thô kệch mới tự an ủi bản thân bằng đủ thứ lý do.



“Thật ư?!” Đường Vô Khả nhìn sắc mặt của họ, bỗng chốc tự trách, “Trước đây ta còn bảo Nhã Hà lo lắng vớ vẩn, ta chưa bao giờ gặp...”



Vừa nói nàng ta vừa bóc giò heo, xem thử còn sót gì nữa không. Đói quá, ngay cả nước canh nàng ta còn ước gì húp sạch hết.



Tiết Linh Tú ngồi bên cạnh nghe một lúc, bất thình lình một cơn gió lạnh thốc vào từ bên ngoài cửa sổ. Hắn siết chặt cổ áo, nhìn canh thừa trên bàn đã được ăn gần hết, khẽ nhướng mày.



Từ đầu đến giờ chỉ mang lên hai món, đến giờ vẫn là hai món đó? Những món khác đâu?



Hắn đứng dậy. Ăn thì không ăn nổi nữa, thôi thì gọi đồ uống cũng được, song Tiết Linh Tú nhìn quanh quất, cả trên lầu dưới lầu đều vắng tanh.



Thật sự là không có bất kỳ một ai, ngay cả chưởng quỹ kiêm tiểu nhị nhiệt tình trước đây cũng biến mất không dấu vết, chỉ còn lại ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ rọi vào, gió thổi u u, bóng người lay động dưới mái hiên...



Bóng người từ đâu ra?



Ngay lúc này, tay cầm muỗng của Đường Vô Khả đột ngột cứng đờ.



Vân Nhàn hỏi: “Sao vậy?”



Đường Vô Khả lặng lẽ nâng muỗng lên. Trên đó có một cục thịt thối rữa. Thối rữa nhưng chưa thối rữa hoàn toàn, từ hình dạng lờ mờ nhận ra được nó chính là chiếc mũi của ai đó trước khi chết.



Ai nấy: “...”



Múc được cái mũi, những bộ phận khác cũng tự động xuất hiện, nổi bập bềnh từ dưới đáy nồi canh: đôi môi rỉ mủ nứt nẻ mấp máy, con ngươi nhỏ xíu đảo trong nhãn cầu, là khuôn mặt của chưởng quỹ kia trờ trờ. Một mùi hôi thối nồng nặc ập đến bao trùm toàn bộ bàn ăn, có vang lên: “Ta ngon không? Ngon lắm! Ngon lắm! Mi đã ăn ta, giờ đến phiên ta ăn mi!”



Vừa dứt lời, đôi môi đó bỗng há ra, một chiếc lưỡi dài màu đỏ máu và ướt đẫm chẳng giống lưỡi người đâm thẳng về phía con mắt của Đường Vô Khả. Có điều nó bị Vân Nhàn nhanh tay lẹ mắt tóm lấy, lập tức một người một ma đều bực bội:



Vân Nhàn: “Ta tuyên bố cách hù người của mi thật sáng tạo!! Nhưng mời biến dùm!!”



Linh thể chưởng quầy: “Sao lại là người tu chân? Ta căm ghét các ngươi! Chính các ngươi đã giết ta!!”



“Có thể giết được mi chứng tỏ trước đây mi không phải người đấy!” Ánh kiếm Vân Nhàn lóe lên, hấp thu linh thể này. Nhưng tiếc thay, linh khí thu được không đủ để bù đắp cho nhát kiếm này, tiếp đó tô đũa bị xô xuống đất, kêu đánh loảng xoảng ồn ào. Những tưởng mọi chuyện đã êm đẹp, đâu ngờ tiếp sau đó căn nhà tranh mái bằng này cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội như động đất!



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đủ loại linh thể rình rập trong các góc quán rượu đều chậm rãi túa ra lúc này. Chúng có đủ mọi hình dạng, tóc tai bù xù, quái lạ dị hợm, có cả một linh thể như được phủ một lớp bột mì toàn thân, trắng toát một mảng. Vừa đi ra, chúng còn tranh thủ trò chuyện rôm rả với nhau một phen:



“Ngươi cũng bị chưởng quầy này giết à?”



“Đúng rồi đúng rồi, gã dùng rìu. Càng nghĩ càng tức, đó là hậu môn của ông Nhật Nhữ đấy, không dùng được thì đừng có dùng! Chặt bốn năm nhát mà không chết thà đâm một đao kết thúc cho nhanh!”



“Hên quá hên quá, ta bị đầu độc chết, không đau tí nào... Sao người đó không nói chuyện nhỉ? Trên người hắn là thứ gì?”



“Là bột mì, bị làm thành bánh bao nhân thịt người. Mỗi tội bán không chạy, chi phí lại cao, nên chưởng quầy không bán nữa. Ta đã nói rồi, trên người đàn ông có mùi khai tính dương sao ngon cho nổi. Thịt trẻ con mềm nhất mới ngon đấy… hì hì ha ha…”



Các linh thể nhanh chóng trò chuyện giết thời gian. Nói chuyện được một chút, bỗng chúng ngửi thấy mùi người tươi mới trên tầng hai liền không bận tâm đến những thứ khác nữa, lập tức lộ ra vẻ mặt xanh nanh vàng, nhào lên bao vây!



Mọi người thấy mắc ói cùng cực, cơn hăng hái trước đó vẫn chưa quay lại. Vân Nhàn thấy vậy bèn phát huy truyền thống tốt đẹp “đã đi được bằng cửa sổ ắt không đi bằng cửa chính” của Kiếm Các, thẳng thừng chém nát bức tường lầu hai, cơn gió lạnh thốc vào. Nàng kêu: “Đi thôi!”



Kiều Linh San cõng Đường Vô Khả đang như muốn chết trên lưng, nhảy xuống theo chân Vân Nhàn.



Cuối cùng Đường Vô Khả đã lấy lại tinh thần, há miệng định ói: “Ọe...”



“Đừng ói đừng ói!” Vân Nhàn vội vàng bịt miệng nàng ta, không để lãng phí, “Giò heo đó là thật, ta đã kiểm chứng rồi. Còn thứ sau đó chỉ là ảo ảnh, nó cố ý dọa ngươi thôi. Từ trước giờ toàn linh thể ăn người, dễ gì có chuyện người ăn linh thể cho được?”



Cái thứ nằm trong nhẫn trữ đồ của Vân Nhàn la ó từ xa: “Này! Ngươi nói nữa coi!”



Đường Vô Khả khổ sở thốt lên: “Đè bụng ta... Trên đường, mau nhìn trên đường kìa...”



Vân Nhàn tập trung nhìn lại mới phát giác thậm chí tình hình trên đường còn đáng sợ hơn cả quán bánh bao nhân thịt người, yêu ma múa loạn, máu chảy thành sông, dưới ánh trăng soi sáng không có một thứ nào có bóng.



“Chuyện gì xảy ra?!” Tiết Linh Tú không sợ linh thể chỉ sợ thứ mắc mửa, cục thịt thối rữa lúc nãy gây ra cho hắn cú sốc không kém gì Vân Nhàn đoạt giải quán quân. Hắn vội vã kêu: “Không đúng... Hôm nay là ngày gì?!”



Sao âm u đến vậy!



“Chạy trước đã!” Vân Nhàn tuyệt không thể lãng phí linh khí vì những linh thể này, được không bù nổi mất, có thể tránh đánh nhau thì tốt nhất là nên tránh. Ngặt nỗi mọi nhà khắp đường phố đều đóng chặt cửa sổ như thể hoàn toàn không nghe thấy âm thanh bên ngoài, nàng kêu: “Hôm nay là ngày gì? Hôm nay, hôm nay... là ngày thứ 15 Vân Nhàn ta đây đoạt giải quán quân!”



“Ai hỏi ngươi cái này!” Tiết Linh Tú giơ quạt lên hất cánh tay khô héo sau lưng Vân Nhàn ra, bảo, “Ta nhớ ra rồi. Hôm nay là tiết Trung Nguyên!”



*Tết Trung Nguyên: Rằm tháng Bảy bây giờ.



Hóa ra là đi ra ngoài quên xem ngày, thật xui xẻo tận mạng.



Cũng không thể trách mọi người, trừ khi là những linh thể đặc biệt trong bí cảnh Tứ Phương, nếu không tiết Trung Nguyên hoàn toàn không có ảnh hưởng gì đến họ. Mục tiêu của những linh thể này không phải là họ trờ trờ, ai lại tự muốn chuốc lấy đau khổ?



Tuy nhiên tình hình ở Đường Linh Quốc lại khác thường. Không chỉ linh thể đông đảo mà linh khí của các nàng cũng không thể phung phí tùy ý, đã dùng sẽ khó duy trì tiếp, vì vậy nay họ chỉ còn cách chạy tới chỗ nào thưa thớt, nhất thời bị đuổi tới nỗi thảm hại.



“Mặc kệ thôi!” Phong Diệp vất vả lấy đàn ra, nói, “Ta vô dụng, ta dùng trước!”



Gã luôn đánh giá chính xác vị trí của bản thân. Thấy được Phong Diệp cũng đang âm thầm tiến bộ, giờ đây sức tấn công của dây đàn đã tăng từ mức gọt táo lên mức đẩy lùi linh thể hai ba bước.



Cả đám chạy ngược chạy xuôi. Song đúng lúc này bỗng từ xa lóe lên một tia sáng, tựa như có ai đó đang lao vụt tới.



Ban đầu Vân Nhàn còn tưởng là đứa ngốc nào đó, có như vậy đã đã sử dụng linh khí, kết quả là tia sáng đó càng đến gần, nàng mới thình lình phát giác hóa ra là một cái đầu trọc!



“Đầu trọc! Là đầu trọc! Hòa thượng đến rồi!” Phong Diệp kích động la lên, “Đại sư – Đây này, chúng ta ở đây...”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn: “...” Nàng không thể quên trước đây Phong Diệp đã cười nhạo cách xưng hô “con lừa trọc” này bao lâu. Có việc gọi là đại sư, không có việc lại thành con lừa trọc, lòng người sao xấu xa đến thế.



Đúng là mỗi ngành mỗi nghề đều có lĩnh vực chuyên môn riêng. Công pháp Phật Môn vốn dĩ có tác dụng khắc chế những thứ yêu tà này, cho dù bỏ đi pháp môn âu bản thân họ vẫn kiếm sống bằng nghề này, những nhà sư không có tu vi trong dân gian cũng có khả năng làm pháp sự. Từ góc độ này mà nói, họ đến đây là việc không còn gì thích hợp hơn.



Quả nhiên, thiếu niên hòa thượng nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt cả bọn, chớ hề sử dụng một luồng linh khí, thay vào đó lấy ra một chiếc túi gấm từ thắt lưng với vẻ mặt đăm chiêu.



Bên trong túi gấm có ba pháp khí hình dạng tròn trịa như viên châu, tỏa ra ánh sáng vàng công đức. Tiểu hòa thượng cụp mắt tĩnh trí không thốt một lời, pháp khí bắn ra mãnh liệt, thiêu rụi một vài linh thể đang tiến gần trong nháy mắt.



Linh thể tru lên thảm thiết, tiểu hòa thượng cầm phật châu trong tay tiếp tục sấn tới!



Sinh tiền cũng là con người, biết tỏng đạo lý mềm nắn rắn buông, đám linh thể đều cụp đuôi chạy trối chết một lát sau khi thấy phía trước có kha khá đứa tan thành tro bụi.



Vừa hay, Đường Vô Khả cũng nôn ọe gần xong.



Rốt cuộc cả bọn nghỉ ngơi một lát, hòa thượng nọ quay lại thi lễ với cả bọn. Phải nói rằng cho dù có đầu trọc, hình dạng hộp sọ cũng khá đẹp, càng tô điểm thêm cho khuôn mặt vốn thanh tú của hắn một vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm. Quả thật là một mỹ thiếu niên có sắc thái riêng biệt.



Ba người Vân Nhàn, Kiều Linh San, Phong Diệp nhìn rõ khuôn mặt hòa thượng xong, cùng lúc quay sang nhìn biểu cảm của Tiết Linh Tú.



Tiết Linh Tú suýt nữa bẻ gãy quạt xếp, cười tủm tỉm: “Nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có hoa à?”



Vân Nhàn thầm nghĩ: Trên mặt không có hoa chứ trong miệng sắp văng phụ khoa ra cả rồi đấy.



Hòa thượng vẫn cúi đầu không nói một lời. Tiết Linh Tú tiến lên một bước, cho biết: “Đây là người quen cũ cơ mà. Minh Thư, Đại sư Minh Quang phái ngươi đến đây à?”



Tiểu hòa thượng tên Minh Thư lắc đầu, viết một chữ “Kỳ” trong không khí.



Hóa ra là Kỳ Chấp Nghiệp phái hắn đến?



Tiết Linh Tú nghe đến cái tên con khổng tước này, sắc mặt càng thêm khó coi, nhưng vì phải chú ý toàn cục thành thử hắn vẫn nói với mọi người: “Đây là Minh Thư, sư đệ của Kỳ Chấp Nghiệp ở Phật Thôn. Hiện đang tu thiền bế khẩu nên không nói chuyện.”



“Minh Thư giỏi quá.” Vân Nhàn nói như đã quen biết, “Hôm nay là tiết Trung Nguyên, Hoàng đế mới thả các ngươi ra?”



Minh Thư lắc đầu, lại từ từ viết chữ “canh cung”



Bảo sao chỉ có mỗi hắn đến. Dĩ nhiên Hoàng đế sẽ bắt tất cả các người tu chân đến canh gác cung điện thay ông ta. Thật sự coi tất cả thường dân như đồ bỏ, chẳng lẽ ông ta chớ hề lo cho con gái mình đang ở ngoài ư?



Minh Thư chẳng nói chẳng rằng, cả bọn cũng không nói chuyện, chỉ biết trố mắt nhìn nhau không biết tiếp đến cần làm gì, có lẽ phải tìm một nơi để tạm thời qua đêm. Bầu không khí ngượng ngùng, Vân Nhàn tiến đến gần, nói dông dài: “Pháp khí của Minh Thư này kỳ diệu ghê.”



Không cần linh khí vẫn đủ sức thiêu linh thể.



“Xá Lợi Kim Cang.” Tiết Linh Tú khoanh tay, nhìn dáng vẻ chưa từng trải sự đời của nàng, “Do Đại sư Minh Quang tự tay luyện chế.”



“Xá lợi?” Vân Nhàn rùng mình một thoáng, không chút nghĩ ngợi gì đã buộc miệng nói, “Vậy phải nhanh chóng nhặt lại thôi! Không biết vừa rồi là sư thúc hay sư tổ nào bị bắn ra, lỡ rơi xuống mương thì không xong.”



Cả bọn câm nín trong tích tắc: “...”



Vân Nhàn! Vân Nhàn!! Ngươi đang nói gì vậy hả a a a a!!!



Trong bầu không khí lạnh như băng, Minh Thư khó khăn nhắm mắt lại, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp không phù hợp với vẻ ngoài: “... Vân cô nương, chỉ là tên gọi thôi. Đó không phải là xá lợi thật… Cho nên không cần giúp ta nhặt sư thúc, cảm ơn ngươi.”