Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 66: Đường Linh Quốc (9)



Vân Nhàn nhìn vào cả vùng cổ đỏ bừng của Minh Thư, đã lâu nàng chưa từng thấy bối rối đến vậy: “Ha ha, ha ha, vậy thì tốt nhất rồi...”



May mắn thay trông Minh Thư còn bối rối hơn cả nàng, giờ đây hắn lưỡng lự chẳng biết nên nhặt hay chăng, vẫn là Kiều Linh San đi qua nhặt Xá Lợi Kim Cang đó về đưa vào tay hắn.



Minh Thư cảm ơn nàng ấy trong im ắng. Vân Nhàn cảm thấy vai mình bị quạt xếp của Tiết Linh Tú vỗ nhẹ bèn quay lại nhìn.



Tiết Linh Tú nhíu mày nhìn nàng, hất cằm về phía Minh Thư ra hiệu đầy lo nghĩ.



Vân Nhàn hiểu ý, nói: “Xin lỗi vì đã mạo phạm. Ta không hiểu lắm về Phật Môn.”



Tiết Linh Tú thật sự chỉ muốn ôm trán. Cho dù trình độ chỉ biết mỗi A Di Đà Phật thì sao lại đi nghĩ đệ tử sẽ ném xá lợi lung tung như vũ khí chứ! Có thấy hoang đường như sư thúc tổ lật hòm sống lại không?



Minh Thư khẽ lắc đầu, tỏ ý mình đâu bận tâm.



Cả đời này Đường Vô Khả chưa từng ra khỏi cung, vừa ra khỏi cung nàng ta đã gặp phải cảnh tượng căng thẳng kích thích hoành tráng đến vậy khiến bản thân thiếu điều ngất đi sau lưng Kiều Linh San. Khốn nỗi bấy giờ nàng ta mới phát hiện thì ra mình kiên cường lắm. Người bình thường ngất thì thôi, trong khi chính mình tới choáng váng còn không ra hồn, toàn bộ hành trình cứ trợn tròn mắt nhìn cái đống quỷ yêu được gọi là “linh thể” múa loạn làm mình tê liệt.



Minh Thư nhìn lướt qua mọi người có mặt một lần, ánh mắt dừng lại trên người bình thường duy nhất, rồi hắn cúi đầu đặt viên châu đó vào lòng bàn tay Đường Vô Khả.



Xem ra để cho nàng ta phòng thân, Đường Vô Khả nắm chặt Xá Lợi Kim Cang, nhỏ giọng nói: “... Cảm ơn.”



Phong Diệp nhìn nàng ta, cứ thấy kỳ lạ lắm.



Vừa nãy những linh thể thấy người là cào cấu, chẳng tha một ai, nhưng vì đâu lại có dáng vẻ không hứng thú mấy dành cho Đường Vô Khả? Ngay cả số lượng linh thể đùm túm sau lưng Kiều Linh San còn ít hơn những nơi khác nhiều.



Minh Thư khẽ gật đầu với mọi người, ra hiệu cho họ đi theo, còn hắn tự đi trước mở đường.



Vân Nhàn nhìn cái đầu trọc nhỏ bé hành động nhanh nhẹn, không khỏi lẩm bẩm: “Sao Kỳ Chấp Nghiệp lại để hắn đến nhỉ?”



“Bản thân gã không cách nào tới được thôi.” Tiết Linh Tú hả hê trả lời, “Ngươi chưa nghe nói à? Gã vừa về Phật Thôn đã bị Đại sư Minh Quang cấm túc, bắt gã suy ngẫm kỹ lưỡng về hành vi trong bí cảnh Tứ Phương. Chưa tới ba tháng thì đừng hòng ra ngoài.”



“...” Vân Nhàn cắt nghĩa, “Tiết huynh, sao ngươi cứ chú ý đến gã vậy. Ta đã nói rồi cháo loãng rau dưa với Mãn Hán toàn tịch có thể cùng tồn tại, ngươi đừng coi gã là kẻ thù trong tưởng tượng nữa.”



Lại nói, sao đại sư huynh vẫn chưa về nhỉ? Huynh ấy đi làm gì vậy?



Tiết Linh Tú đỏ mặt tía tai: “Cút!!”



Vân Nhàn lăn tròn lả lướt đến bên Đường Vô Khả, nói cho Kiều Linh San: “Hên sao giờ chưa xuất hiện quý công tử phong lưu tao nhã đụng hàng với Tiết huynh, không thì ngày nào Tiết huynh cũng tức tới no mất.”



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San vẫn đang băn khoăn: “Minh Thư này ngày thường chẳng nói chuyện, vậy giao tiếp với mọi người kiểu gì?”



Ai mà biết được. Có lẽ đám người ở Phật Thôn ấy dùng thần giao cách cảm chăng.



Bấy giờ Đường Vô Khả - người một mực bặt thinh lặng nhìn viên châu trong tay – đã nói khẽ: “Người bên ngoài đều kinh qua một cuộc sống thế này sao? Nhã Hà cũng vậy à?”



“Nói chính xác thì không nhiều đến mức này nhưng cũng chả tốt đẹp gì đâu.” Vân Nhàn nhún nhảy đi bên cạnh nàng ta, cho hay, “Bây giờ chúng ta chẳng sợ đâu phải vì chúng ta dũng cảm, mà chỉ vì chúng ta có khả năng tiêu diệt chúng. Nếu không có sức mạnh thì chỉ còn nước mặc cho chúng xé nát, sao tốt cho được.”



Bởi vậy mới nhắm mắt vờ như không biết không tồn tại, vì cho dù có biết cũng chẳng ích gì chi, chẳng bằng khiến trong lòng mình dễ chịu hơn; thậm chí bản thân họ còn nghĩ đủ mọi cách, hy vọng không chừng nó sẽ tìm đến người khác chứ nào phải mình.



Cung điện có nhiều linh thể nhường ấy, chẳng biết bao nhiêu người đã táng thân, thế mà đến giờ Đường Vô Khả vẫn hoàn toàn mù tịt, đúng là kỳ lạ quá.



Đường Vô Khả bặt thinh chẳng nói, nào hay đang suy nghĩ gì.



Minh Thư dẫn đường, đưa mọi người đến vùng ngoại ô.



Không biết là món pháp bảo do vị tu sĩ hảo tâm nào cung cấp, tóm lại khi mở nó ra, đấy là một không gian không lớn cũng không nhỏ. Vân Nhàn còn chưa bước vào đã nghe thấy bên trong tranh luận gay gắt:



“Tên Ma tu kia không sợ gì sất! Rõ ràng biết có nhiều tu sĩ vào trong thành như vậy mà vẫn không mảy may có ý định lộ diện. Còn lấy tiên thảo gì đó ra để lừa gạt? Y coi chúng ta là gì?”



“Cũng không thể nói vậy được, tin của Huyền Bảo Các đâu chính xác mỗi lúc đâu. Ma tu là Ma tu, hiện tại y chưa làm mấy chuyện cướp bóc giết người, có chăng chỉ muốn cưới Quận chúa mà thôi. Hai bên đều tự nguyện, sao chúng ta can thiệp được?”



“Tự nguyện cứt! Ngươi bằng lòng gả con gái mình cho lão già tám mươi tuổi kia à, lại còn là Ma tu? Bán con cầu an nói nghe coi bộ đương nhiên quá. Hoàng đế nói Quận chúa tự nguyện là ngươi tin tự nguyện ngay? Lúc nhỏ mẹ ngươi nói ngươi tự nguyện đi học, chẳng phải ngươi còn khóc lóc gật đầu bảo ‘dạ dạ dạ’ cơ mà! Ngu như bò!”



“Nói chuyện thì cứ nói chuyện, lôi mẹ ta vào làm gì? Ngươi không có mẹ hả?”



“Ngươi hiểu gì?! Hên là ngươi không có con gái, bệnh não chưa kịp truyền xuống. Ta chửi ngươi đấy, liên quan gì đến dì, bớt kiếm chuyện đi!”



“Thôi thôi thôi, mọi người đừng cãi nhau nữa! Chúng ta đến đây để bàn chuyện chứ đâu phải để đánh nhau!”



Lời khuyên can bị tiếng binh khí va chạm leng keng lấn át và nhanh chóng yếu dần.



Vân Nhàn ở bên ngoài kiên nhẫn chờ họ đánh nhau xong. Có vẻ gã đại hán thô lỗ hay mở miệng chửi bậy cứt này cứt kia đã chiến thắng, gã thở hổn hển, ngồi nặng nề xuống ghế một lần nữa.



“Các vị.” Gã cất tiếng nặng nhọc, “Chuyến đi này của chúng ta là để tiêu diệt Ma tu, nếu ai đổi mục tiêu từ tự mình rút lui là được.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tiếp đó lại có một giọng nói yếu ớt vang lên: “Đương nhiên, ngươi đã nói vậy là tốt nhất. Nhưng chỉ còn nửa tháng nữa sẽ đến đại hôn, đến lúc đó không tìm thấy Quận chúa, chỉ riêng bọn yêu ma quỷ quái trên đường phố này sẽ đều xuất hiện, chưa cần bàn tới gì khác. Muốn di dời dân chúng trong thành hay chúng ta đi tiêu diệt đây? Không phải ai cũng là Phật tu, thành thử hoàn toàn không làm được, chưa kể đó còn là Ma tu đã ở tầng Phân Thần.”



Trong im lặng, một người khác lại mở lời: “Ta biết điểm yếu của Ma tu ở đâu.”



Lời này có ai không tỏ? Chả phải điểm yếu nhất của Ma tu là tim ư? Nói là tim chứ thật ra không giống con người lắm, chẳng qua gọi vậy cho tiện mà thôi. Tim Ma tu được y đặt ở “một chỗ nào đó” trong cơ thể, chỉ cần tìm được và phá hủy là dễ dàng giải quyết.



“Của y nằm bên trên ba tất.” Người đó cho hay, “Chỉ cần có ai đó đến gần y, sử dụng linh pháp, đương nhiên mọi chuyện sẽ thành công.”



“Nói thì đơn giản, Ma tu sẽ cho ngươi cơ hội này? Vậy ai đi? Ngươi đi à?”



“Cho nên mới phải tìm thấy Quận chúa trước đã...”



“Quận chúa là người thường, làm gì có linh khí? Ngươi suy nghĩ nhiều quá!”



“Ngươi biết gì mà nói? Phái nào có tin tức chi tiết như vậy? Có bằng chứng không?”



“Sao ngươi cứ cãi cọ từ đầu đến cuối thế? Có bằng chứng thế quái nào đâu! Nghĩ thử chứng minh ông cha mình là cha mình trước đi!”



Nhiều người nhiều miệng, ầm ã có thừa, lại một phen hỗn độn.



Song đúng lúc này có một người đi vào một mình đầy ngạo nghễ, trực tiếp ngồi lên ghế chủ tọa.



Nhìn vào khung xương, người này là nữ tử, thon thả nhưng không mảnh mai, toàn thân được áo choàng đen bọc lấy, không nhìn rõ binh khí ra sao. Tuy nhiên nhìn vào cảnh giới của nàng ta, hóa ra là một cao thủ nửa bước tới Nguyên Anh.



Mọi người đều im hơi lặng tiếng, đồng loạt nhìn về phía người trên ghế chủ tọa.



“Chư vị, hãy nghe ta nói một lời.” Người này hắng giọng, nói, “Vẫn chưa tìm thấy Quận chúa, hay là chúng ta thử phương pháp treo đầu dê bán thịt chó thử xem...”



Giọng nói trong veo lại áp đảo quần hùng.



“Ngươi là ai vậy?” Có người đập bàn kêu, “Chúng ta có quen ngươi đâu?”



“Đúng vậy đúng vậy! Vị này là ai thế nhỉ?? Ngươi tưởng mình là Vân Nhàn chắc, đừng giả vờ quen biết.”



Người trên ghế chủ tọa không cảm thấy bị xúc phạm, cười nhẹ một tiếng.



Giọng nói của nàng ta không ngọt ngào, thậm chí còn mang chút âm điệu thanh niên trong trẻo mơ hồ đâm khiến người ta nghe ngứa tai. Đoạn, nàng ta tiện tay nắm lấy miếng vải đen trên mặt, nhẹ nhàng kéo ra một cách vô cùng phóng khoáng...



“Người đứng đầu Tứ Phương.” Vân Nhàn hơi nhếch miệng để lộ răng thỏ, ung dung cất lời, “Chư vị, hay là cho Vân Nhàn này một chút thể diện đi thôi?”



Mọi người ngây ra như phỗng: “...”



Vân Nhàn: “?”



Sao phản ứng kỳ lạ thế nhỉ?



“Vân Nhàn của Kiếm Các đấy. Chính là người đó đó.” Không phải chứ, Vân Nhàn nói, “Mấy ngày nay ta gầy chút thật nhưng đâu đến mức không nhận ra?”



Người đối diện nọ vẫn hỏi: “Ngươi là ai vậy?”



Vân Nhàn đang bối rối, Kiều Linh San lao ra từ phía sau, vội vàng lau mặt nàng điên cuồng, nghiến răng thốt lên: “Quên lau sạch tro rồi! Đần quá!”