Bấy giờ Vân Nhàn nào hay đại sư huynh đã buông lời hung ác thế nào cốt chỉ để bản thân được rèn luyện suôn sẻ không bị quấy rầy. Nàng và Kiều Linh San đang âm thầm vạch kế hoạch, chia nhau hai hướng, cố gắng bắt lấy thiếu nữ nghi là Quận chúa ở góc khuất nhất.
Tuyệt đối không thể rút dây động rừng, rõ ràng nếu nói chuyện được với Đường Vô Khả, tình hình mù mịt bấy giờ sẽ sáng tỏ hơn nhiều lắm. Xiêm y người này lấm lem bụi bẩn, khuôn mặt loang lổ xám xịt. Nếu nàng ta thật sự là Quận chúa, coi như họ gặp vận. Kìa dấu vết bị hun khói trùng khớp hoàn toàn với vết bồ hóng trên mặt các thiếu nữ khác, từ đó nàng ta mới ẩn náu giữa chốn thành thị mà vẫn trốn tránh tới mãi khi này không có người phát giác.
Nàng ta trông hơi bồn chồn mất tập trung, ngón nhìn về phía con đường xa xăm.
Cũng phải thôi, đoán chừng giờ này bên đó đã bị tu sĩ chiếm đóng. Hiển nhiên đám du khách kia không kiêng dè gì đang lùng sục khắp nơi.
Vân Nhàn ra hiệu cho Kiều Linh San, ý là ta bên trái muội bên phải!
Kiều Linh San ra hiệu lại, bên phải là khe nước đó, bên phải cái gì mà bên phải?
Đúng lúc này, thiếu nữ kia quấn tấm vải đen lên mặt một lần nữa, đứng dậy, có ý định rời đi.
Thây kệ có ra sao, không thể để người ta cứ thế đi khỏi, Vân Nhàn toan tiến tới đã nghe thấy tiếng hét chói lói: “A!!!”
Nàng đột ngột quay phắt đầu lại.
Như đã nói trước đây, linh thể tại Đường Linh Quốc nhiều đến mức bất thường, thậm chí có cảm giác sắp nhiều hơn cả người sống. Linh thể nhiều đương nhiên chủng loại cũng đa dạng, chực như con ma trong hắc điếm ráng sức vờ tạo mặt dọa người trước đây và nó là loại thấp kém nhất.
Dòng sông vốn thuần âm, ngay cả những thôn xóm bình thường còn lưu truyền những truyền thuyết lạ kỳ về kẻ chết thay quỷ quái. Cái thứ đang trôi nổi trên mặt nước chính là một loại ma da không mấy phổ biến.
Tất nhiên không phổ biến có nghĩa là ít nhất Vân Nhàn không tỏ tường chi về nó sất.
“Linh San, cứu người ta thôi!” Bỏ qua chuyện khác, chỉ riêng việc ban ngày ban mặt đã đi ra hại người, nàng không dám nghĩ sau này nó định làm gì nữa, “Thứ gì đây?”
Thiếu nữ sợ hãi đến mức mặt mày xanh… thôi được rồi, mặt vẫn là một mảng đen sì to lớn, cả người run lẩy bẩy, tay nắm lấy một mớ tóc đen dài ướt nhớp nhúa. Đuôi tóc tựa sinh vật sống ấy ngọ nguậy, siết chặt vào kẽ ngón tay, cắm sâu vào da thịt, dù thế nào cũng không gỡ ra nổi.
Hãy tưởng tượng xem, đang vớt y phục trong nước, kết quả vớt được một mớ tóc đen dày. Cảm giác này thôi đã đủ ghê rợn hù người ta táng đởm rồi, thế nhưng còn không thể vẫy đi được mớ tóc đen này, nó bắt đầu hút máu, hút máu thì thôi đi chứ…
Thiếu nữ nhịn cơn nhói, tay trái vươn ra nhổ bật mớ tóc đen tận gốc, máu tươi nhỏ li ti xuống cổ tay trong thoáng chốc. Hóa ra dưới mớ tóc đen là hai con mắt đỏ rực lửng lơ, tơ máu trải rộng, có chỗ muốn nhảy ra ngoài. Nó đang điên cuồng lắc trái lắc phải: “Không vào được! Không vào được! Tại sao không chui vào được!! Chết đi chết đi chết đi!!”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bỗng chốc, tiếng hét chói tai bên bờ sông nhỏ đủ sức khiến người ta điếc tai.
Đôi khi tiếng hét của con người phần lớn xuất phát từ nỗi sợ hãi bản năng, đây không phải là điều kiểm soát được nếu muốn. Suy cho cùng thứ này trông quái dị tợn, Vân Nhàn đối mặt với con nhện trong suốt tại Đại Chiến Tứ Phương còn không nổi da gà cỡ này. Nàng thử rút kiếm trong tiếng hét chói lói...
Thái Bình la the thé: “Đừng! Mắc ói quá!!!”
Vân Nhàn: “...” Một thanh kiếm như ngươi có cái gì để ói hay không, coi chừng ta cầm đi khuấy nước rửa chén đấy.
“Ta nhớ ra rồi!” Kiều Linh San đọc sách tương đối nhiều, có nhiều kiến thức hơn Vân Nhàn, “Đây là ma giặt giũ!”
Ma giặt giũ, đúng như tên gọi, là linh thể đa phần chỉ xuất hiện khi con người đang giặt giũ.
Thuở xưa có một câu nói đồ cũ được người ta mặc trên người liên tục ắt mang theo hơi thở đặc thù của bản thân người mặc. Khéo khi mặc nhiều, nhìn thấy bộ y phục đó sẽ nhớ đến người ấy và đây là cơ hội để ma giặt giũ lợi dụng.
Hiển nhiên những người đến sông giặt đồ không thuộc những gia đình giàu có, sung túc tới mức thay y phục mới hàng ngày. Y phục cũ càng được mặc nhiều lần, hơi thở con người càng bám dính nhiều, con ma giặt giũ lang thang ở đây sẽ thừa lúc người ta không để ý chui vào trong quần áo. Nếu thành công lừa dối, được người ta mang về nhà, thì chủ nhân của bộ y phục này sẽ càng trở nên xa lạ trong lúc mọi người không hay biết, ngày càng giống một người đã chết từ lâu nào đấy.
Xét cho cùng đây chỉ là một hình thức thế mạng khác mà thôi. Mỗi tội có vẻ con ma giặt giũ này không được thông minh lắm, ở đây có biết bao người mà cứ nhất quyết phải chui vào đồ trẻ em? Vừa nhìn đã biết ngay món y phục này dành cho bé gái, mặc vừa mới là ma đấy!
Nghĩ ngợi nhiều như vậy cùng lắm chỉ trong thoáng chốc, hai người lao xuống từ trên cầu. Đúng lúc này, một giọng nói lanh lảnh gieo lên: “Đừng nhúc nhích, khoan nhúc nhích đã! Ngươi càng nắm chặt nó càng chui sâu hơn. Ai có xà phòng muối không?”
Hóa ra là nữ tử ở góc khuất. Ban đầu nàng ta toan rời đi, nhưng lại nghe thấy tiếng động bèn hấp tấp quay trở lại.
“Ta, ta có mang theo đây.” Một thiếu nữ bên cạnh cuống cuồng cầm một gói xà phòng muối đến, không dám nhìn vào nhãn cầu nọ, hoảng hốt hỏi, “Đổ xuống hả? Đổ thẳng xuống? Nhiều thế này có đủ không, có khi nào nó… A!!”
Gói xà phòng muối bị lấy đi, bàn tay lộ ra của nữ tử trắng mịn, không có vết chai, ngón tay thon dài mảnh mai, tuy hơi run rẩy nhưng vẫn đổ hết xà phòng muối lên nhãn cầu của ma giặt giũ. Nhãn cầu đó nảy lên đôi lần, đuôi tóc chịu rút ra nhưng vẫn không lùi lại, con ngươi đỏ thẫm càng thêm cứng đờ nhìn chòng chọc vào nữ tử.
Dân gian đã có truyền thuyết ắt đương nhiên sẽ có biện pháp dân gian giải quyết tương ứng. Này chửi to tiếng, này đổ muối các kiểu đôi khi mang lại hiệu quả. Tuy nhiên gặp phải loại đi ra hại người vào giữa trưa thế này, chỉ e tác dụng không lớn được là bao.
Nữ tử bị nhìn xoáy vào đến sợ hãi, lùi lại nửa bước, song vẫn cố chấp mím môi nói: “Không sao. Ngươi đi lấy thêm, ta... “
Mặc dù không có nhiều tác dụng nhưng can đảm vô cùng.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn duỗi ngón tay, đầu ngón tay tỏa ra kiếm khí sắc lạnh thấu xương, hất cả mớ tóc đen cùng với nhãn cầu ghê tởm trở lại con sông trong nháy mắt. Nó trôi theo dòng nước biến mất cấp kỳ.
Sau rốt thiếu nữ bị quấn lấy thở phào nhẹ nhõm, chân mềm nhũn, ngã xuống đất.
Xem ra vẫn cần một thời gian nhất định để nàng ta hoàn hồn.
“Ngươi không sao chứ?” Vân Nhàn đỡ người dậy, mỉm cười bày tỏ, “Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó. Không có gì đâu, thật ra ta... “
“Đừng ba hoa nữa!!” Tai nàng cảm nhận được một lực mạnh truyền đến, Kiều Linh San cả giận la lên, “Người ta chạy, người ta chạy rồi!!!”
Vân Nhàn ngạc nhiên nhìn lại...
Quả nhiên nữ tử nọ không ngừng bước, bước chân tựa gió, chỉ còn lại một bóng lưng.
“...”
Vân Nhàn bắt được Đường Vô Khả khi chỉ đếm đến 30.
Nhằm thể hiện sự công bằng, thậm chí nàng còn không sử dụng linh lực, chỉ đơn giản chạy đua bằng sức chân. Quả nhiên cô Quận chúa nhỏ này suốt ngày ở trong cung, nào có mấy khi leo trèo nhảy nhót. Lúc đầu nàng ta chạy nhanh, mới chạy vài cái đã bắt đầu thở hổn hển, ngay lập tức bị Vân Nhàn túm lấy cổ áo. Vân Nhàn thốt lên đầy bất lực: “Quận chúa. Dừng lại đi!”
Kiều Linh San tất tả chạy đến.
Coi như khi trước không chắc chắn thì giờ đã được khẳng định. Gặp người tu chân là chạy mà còn không chạy về khu náo nhiệt, cứ nhất nhất chui vào rừng cây, không phải nàng ta thì còn ai vào đây?
Rốt cuộc nữ tử áo đen cũng chậm rãi xoay mặt lại, ánh mắt hiện vẻ cam chịu.
“Ta biết thế nào cũng bị bắt. Thôi vậy.” Giọng nói của Đường Vô Khả du dương, ngay cả khi nhụt chí vẫn êm tai khôn cùng, “Các ngươi có gì ăn không? Ta đã không ăn gì ra hồn ba ngày rồi, thật sự rất đói.”
“Có chứ.” Vân Nhàn lấy ra một trái táo trước vẻ mặt khó nói thành lời của Kiều Linh San, “Ăn không?”
Đường Vô Khả hỏi: “Cái này ăn thế nào?”
“Thì, cứ ăn trực tiếp thôi.” Vân Nhàn ngớ ra vì câu hỏi của nàng ta, “Mở miệng, ănnnnn, cắn to một miếng.”
“Có vỏ lại còn nguyên một trái.” Đường Vô Khả lắc đầu, “Ta chưa bao giờ ăn loại này, liệu có độc không đó?”
Vân Nhàn: “...”
Lại thêm một công dụng mới toanh cho Thái Bình, đó là gọt táo. Gọt xong, Vân Nhàn đưa cho nàng ta và bảo: “Ngươi ăn đi.”
Đường Vô Khả rửa sạch tay trong dòng suối mới nhận lấy trái táo, ăn từng miếng nhỏ. Có lẽ vì nghĩ mình sắp bị bắt về cung nên nàng ta ăn chậm phải biết, đã ăn mà còn ngẩn ngơ.
Vân Nhàn: “Ngọt không?”
Đường Vô Khả: “Đây là trái táo khô nhất ta từng ăn.”
Vân Nhàn: “Ta thấy ngon mà.”
“Các ngươi là người tu chân à? Bọn người ngoài kia là đồng bọn của các ngươi sao?” Đường Vô Khả có vẻ chán nản, “Nếu không phải các ngươi mặc áo bào đen, ta vừa nhìn thấy các ngươi là sẽ chạy ngay rồi, đâu đến nỗi như thế này.”
“Không phải.” Vân Nhàn hỏi ra thắc mắc mình vẫn luôn băn khoăn, “Tại sao ai cũng phải mặc áo bào đen, còn bôi đen cả mặt? Nhìn như vậy thì làm sao mà ai nhận ra ai được.”
“... Ta cũng không biết nữa.” Trên khuôn mặt đen nhẻm vì khói bụi của Đường Vô Khả lộ ra vẻ bực bội, nàng ta lắc đầu trả lời, “Ta không biết gì cả, chỉ sau khi trốn thoát ta mới nhìn thấy họ thế kia. Đây là lần thứ hai ta gặp người ngoài cung, không dám hó hẻ hỏi gì vì sợ bị phát hiện.”
Kiều Linh San nghe ra có điều không ổn, nhíu mày nghi vấn: “Lần thứ hai? Ý là sao?”
Nàng ta lớn đến 16 tuổi mà mới ra cung được một lần thôi?
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Lần đầu tiên gặp người ngoài cung là khi một người bán kẹo hồ lô đi nhầm đường vào, vô tình vào trong cung tại mùa đông năm ấy.” Đường Vô Khả xuất thuần đáp, “Ta mua hồ lô định lén lút mang về, cuối cùng cũng không được ăn. Nhã Hà nói ta ăn cái đó sẽ bị tiêu chảy nên không cho ăn, thật tiếc quá đi.”
Vân Nhàn tiện tay cắm Thái Bình - đang đang tập gập bụng – xuống bên bờ sông, tiện thể phủi mông ngồi xuống: “Nhã Hà là tỳ nữ thân cận của ngươi à?”
“Phải đấy.” Có vẻ Đường Vô Khả nhớ ra điều gì đó, lại hoang mang giãi bày, “Ta lớn lên cùng nàng ấy, ta thấy nàng ấy như tỷ muội với mình hơn. Nhưng mà hình như người tỷ muội này của ta ghét ta lắm.”
Nàng ta cúi thấp đầu, phần gáy không bị khói hun trắng nõn nà, trên tai còn có dấu vết của trang sức để lại mà nào có thấy trang sức đâu, có thể đoán được những ngày ở bên ngoài cung điện của nàng ta trôi qua không mấy tốt đẹp.
“Thế à.” Vân Nhàn nhìn nàng ta, bất ngờ thốt lên, “Nhiều khi không thể đơn giản tóm tắt bằng thích hoặc ghét.”
Đường Vô Khả có vẻ chẳng tin.
Hồi lâu sau nàng ta mới đứng dậy, nói: “Đi thôi.”
“Đi đâu cơ?” Vân Nhàn hỏi, “Ta không bắt ngươi về cung đâu, ta phải giấu ngươi đi.”
Ấy vậy nhưng Đường Vô Khả không hỏi han gì thêm, tiếp tục ngồi xuống. Chung quy đối với nàng ta mà nói, bị ai bắt cũng như bị ai giấu đi đều không có nghĩa lý gì, tóm lại kết cục đều hệt nhau.
“Các ngươi là người tu chân, vậy có thể cho ta biết thế giới bên ngoài Đường Linh Quốc như thế nào không?” Đường Vô Khả đột ngột cất lời, “Chính là cái mà các nàng ấy gọi là ‘giang hồ’ ấy.”
Kiều Linh San thầm nghĩ: Phen này nàng ta hỏi sai người rồi. Nếu hỏi Túc Trì, Liễu Nhứ, hay Tiết Linh Tú còn tốt hơn nhiều. Trong khi nàng ấy và Vân Nhàn vừa mới ra khỏi Kiếm Các, mò tới bí cảnh đánh nhau một chuyến rồi sau đó đến đây luôn. Họ chưa đi được mấy nơi, chẳng lẽ lại nói về yêu thú và Liễu Thế bị bệnh não trong bí cảnh Tứ Phương à?
Khuôn mặt Vân Nhàn vẫn bình thản như thường, nàng cho hay: “Đương nhiên có thể.”
Kiều Linh San: “?”
Sao tự dưng lại tỏ ra uyên bác đầy học thức như vậy? Hay là học nhiều thêm rồi?
Đường Vô Khả: “Có gì khác biệt so với nơi đây không?”
Vân Nhàn nghiêm mặt: “Trời lạnh sẽ thay lá, mỗi khi có ao hồ là có người ném đồng xu.”
“...” Đường Vô Khả gieo neo thốt lên: “Thứ ta muốn nghe là loại tháo quát phong vân bóng đao ánh kiếm, gió tanh mưa máu, mặc sức ân thù cơ.”
Vân Nhàn: “Đây chính là điểm mù của ta rồi, đổi sang cái khác đi.”
Đường Vô Khả: “Vậy ngươi còn biết gì nữa?”
Vân Nhàn mỉm cười: “Ngươi có biết yêu thú cũng biết đánh rắm không?”
Đường Vô Khả: “... Ta không muốn biết!!”
Sao người này lại khác xa so với hình ảnh người tu chân nàng ta mường tượng vậy??