Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 63: Đường Linh Quốc (6)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Chịu đựng sự dày vò trong nội tâm, Trọng Trường Nghiêu cầm lấy hộp bảo vật, bỗng đâu thấy trên đầu mình lạnh toát chực có thứ gì đó sền sệt nhỏ xuống.



Vân Nhàn thu lại Thái Bình, đặt viên gạch về chỗ cũ cấp kỳ.



Nay rốt cuộc Liễu Nhứ đã biết thứ chất nhầy trên báo lá cải là gì, sắc mặt lập tức tái nhợt, nàng ta thốt lên: “... Ngươi còn gớm hơn cả ta!”



Trọng Trường Nghiêu nhìn lên nhưng chẳng thấy gì.



Hắn không hề tin lời Hoàng đế cũng không bị cỏ Tứ Thủy làm lay động, đây chỉ là kế sách tạm thời. Nếu không phải vị đại năng trong cơ thể hắn liên tục thúc giục, hắn tuyệt đối sẽ không đưa tay ra. Giờ đây phần đầu tiên của thoại bản đã hoàn toàn sụp đổ, sai lệch tới mức không thể nào sai lệch hơn, cảnh giới hiện tại của hắn vẫn chỉ dừng lại ở nửa bước tới Nguyên Anh, hắn tuyệt đối không thể làm hỏng việc ở Đường Linh Quốc này.



Chẳng qua đây chỉ là kế sách tạm thời.



Trọng Trường Nghiêu nhẩm đi nhẩm lại câu nói này trong đầu ba bốn năm lần, rốt cuộc cũng khiến khuôn mặt đang nóng bừng của mình dễ chịu hơn. Quốc chủ vẫn ngồi trên ngai vàng, phớt lờ việc hắn trở quẻ trước sau, nét mặt không thay đổi, ngược lại ông ta còn tỏ ra ung dung có thừa.



Trong mắt ông ta việc Trọng Trường Nghiêu nhận hộp bảo vật là lẽ đương nhiên, không nhận mới quái đản.



“Cung điện chiếm diện tích rộng lớn và người hầu đông đảo mà chỉ mỗi một chỗ bốc cháy, lẽ ra vừa phát hiện là có thể dập tắt ngay. Như vậy sao nó có thể dễ dàng bị thiêu rụi trong ba ngày ba đêm?” Trọng Trường Nghiêu đĩnh đạc bày tỏ, “Tỳ nữ kia hiện đang bị giam giữ ở đâu, cho ta gặp nàng ấy một lần.”



Hoàng đế mang vẻ mỏi mệt, vẫy tay, không muốn nói nhiều, sai người đưa hắn đến ngục tối.



Bọn Vân Nhàn ở trên mái nhà nhìn nhau, cũng dấm dúi đi theo.



Muốn lừa những người bình thường còn dễ chứ muốn gạt Trọng Trường Nghiêu lại chẳng đơn giản ở mỗi chuyện linh lực. Để tránh tai mắt, Vân Nhàn chỉ định bản thân và Kiều Linh San đi theo, bốn người còn lại tùy cơ ứng biến.



Ngục tối Đường Linh Quốc không bị thiêu rụi, gạch đá phủ đầy rêu xanh, âm u đến mức khó lòng phân biệt được mặt trời, tỏa ra một mùi tanh hôi lạnh lẽo. Đúng như dự đoán, dọc đường đi xuống, Vân Nhàn lại nhìn thấy kha khá linh thể liên tục va đập vào tường trong ngục tối, đầu rơi máu chảy, trên mặt lộ nét hoang mang.



Đoán chừng những linh thể này đều là người Đường Linh chết trong ngục, lúc sinh thời bị xiềng xích trói buộc sau khi chết vẫn không biết mình đã được tự do, hãy còn bị giam cầm trong tấc vuông này mãi không thoát.



Kiều Linh San truyền âm: “Nơi này có quá nhiều linh thể, lạ ghê.”



“Ta cũng thấy lạ.” Vân Nhàn nhíu mày mà rằng, “Trời đất sinh ra linh thể chứng tỏ phải có linh khí, nay nhìn quanh chỉ thấy cơ thể những người ở đây không có linh khí. Không biết nguyên nhân là gì.”



Chẳng lẽ Thiên Đạo không ưa người Đường Linh, cho trời cho đất chứ không chịu ban cho người, không để họ sinh ra nổi một tia linh căn?



Ông Trời sao rãnh rỗi tới vậy? Cố ý gây khó dễ cho con người thế ư?



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có vẻ Trường Nghiêu bị thương tận gốc rễ thật, thảo nào hắn đề cao cỏ Tứ Tủy nhường này; trong đại điện hắn bán mạng nín nhịn để tới giờ vừa đi một mạch vừa ói ọe ọe một mạch. Thậm chí Vân Nhàn không cần tốn tâm tư tìm kiếm, chỉ cần lần theo vết máu sẽ biết ngay người này muốn đi tới đâu.



Một người và hai tùy tùng bé nhỏ lén lút tiến vào ngục tối, đi xăm xăm đến nơi tận cùng.



Tỳ nữ thân cận của Quận chúa Vô Khả tại Đường Linh Quốc đang bị giam giữ ở đây, trên người là vết máu loang lổ; nàng ta dựa vào đống củi ôm đầu gối có vẻ rất lạnh.



“Cô nương này, tại hạ là Trọng Trường Nghiêu, đến theo lệnh của Hoàng thượng.” Trọng Trường Nghiêu phong độ ngời ngời chắp tay với nàng ta, “Có thể kể cho ta nghe chi tiết về những gì đã xảy ra khi ngọn lửa bùng phát ngày hôm đó không? Cô có thấy người hay vật lạ nào không?”



Tỳ nữ lạnh run người, phản ứng khá ì ạch. Mãi sau nàng ta mới nhúc nhích đôi môi nứt nẻ, khô khốc trả lời: “Không có. Cũng không có đồng bọn, không có nội ứng, không mưu tính trước cũng không có thù hận, chẳng qua trong lúc nổi hứng muốn đốt lửa, trúng ngay lúc người làm nhiệm vụ đang ngủ gật thế nên nó cháy lớn. Lúc bị phát hiện đã không dập tắt được. Còn gì muốn hỏi nữa không?”



Theo lời giải thích của Hoàng đế, lúc đó có lẽ Đường Vô Khả đang thử giá y cho đại hôn. Hiển nhiên đại hôn hoàng thất phô trương có thừa, vải vóc chất đống cao ngất ngưởng lại toàn là lụa mỏng và sa tanh, cháy sạch chỉ là chuyện trong thoáng chốc.



Trọng Trường Nghiêu nhìn gần mặt tỳ nữ mới phát hiện khuôn mặt dưới lớp máu me này vẫn giữ nét thanh tú, hắn không khỏi dịu giọng: “Cô nương, cô chớ hiểu lầm. Ý của tại hạ là có lẽ còn có kẻ chủ mưu đằng sau, cô bị oan.”



Giọng nói nhẹ nhàng khôn cùng ấy nhưng người tỳ nữ này chớ không hề cảm kích, trái lại còn hờ hững bày tỏ: “Nói nhảm gì vậy? Chính ta tự nhìn thấy nó cháy mà ta còn không rõ hay sao? Chẳng lẽ ngươi muốn nói Quận chúa sai ta đốt cung điện để nàng ta mới trốn thoát? Dựa vào con người đó làm sao có thể? ngươi phí công rồi!”



Vân Nhàn và Kiều Linh San đang nín thở lắng nghe, bất thình lình ngục tối sáng rực, hóa ra Trọng Trường Nghiêu duỗi tay ra, một lá bùa vàng bay ra từ đầu ngón tay.



Lá bùa vàng có viết những ký tự huyền diệu dán thẳng lên cổ họng tỳ nữ.



Phù Chân Ngôn, chỉ có hiệu lực đối với những người có tu vi thấp hơn mình rất nhiều.



Xem ra Trọng Trường Nghiêu đã thật sự chuẩn bị kỹ càng cho chuyến đi này.



“Cô nương, nếu cô đã nói chính mình phóng hỏa đốt cung điện, vậy không biết cô có thể cho ta biết cô đốt để làm gì không?”



Ngược với dự đoán của mọi người, những tưởng đâu phù Chân Ngôn sẽ có hiệu quả, ít nhất tỳ nữ còn nói quanh co một phen, thế mà nàng ta chớ hề suy nghĩ, cứ vậy nghiến răng nghiến lợi trả lời: “Ta nhắm vào Đường Vô Khả mà thôi.”



Bốn phía thoáng chốc im bặt.



“Ta không thể chịu đựng được việc rõ ràng nàng ta sống an nhàn sung sướng, sinh ra đã ngậm thìa vàng, mà ngày nào cũng mang dáng vẻ hối hận. Bên ngoài kia có bao người ngay cả cơm còn không đủ ăn phải giành ăn với chó, mệt không có chỗ ngủ phải ngủ ngay đầu đường. Nàng ta ngồi trên đầu mọi người, sống cuộc sống bao nhiêu người mơ ước, ấy vậy mà còn cảm thấy mình bất hạnh? Bao nhiêu người muốn đổi chỗ với nàng ta đấy. Dựa vào đâu? Dựa vào đâu nàng ta không vui? Dựa vào đâu?!”



“Nàng ta sống 20 năm, đã hưởng thụ hết thảy vinh hoa phú quý mà cả đời người khác còn không bao giờ có nổi.” Tỳ nữ ngẩng đầu lên, trên mặt ẩn hiện vẻ điên cuồng như khi phóng hỏa, “Nếu thật sự cảm thấy bất hạnh vậy hãy lăn ra ngoài mở mang kiến thức cho rõ đi, để biết cái gì mới gọi là bất hạnh thật sự!”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Ngay cả khi đã ra khỏi ngục tối, trong tai Vân Nhàn hãy còn văng vẳng lời oán giận của tỳ nữ lúc nãy.



Nàng chia sẻ những thông tin vừa thu thập được với mọi người, Kiều Linh San ở bên cạnh rầu rĩ: “Sống sung sướng trong nhung lựa, ăn ngon ngủ yên nhưng chỉ được sống hai mươi năm, hay sống vất vả phiền muộn trăn trở cả đời – mà còn không biết khi nào sẽ gặp xui xẻo để rồi chết đi đột ngột – thật là một lựa chọn trần ai.”



Có thể hiểu được sự tức giận của tỳ nữ, song vẫn tỏ tường được nỗi buồn bã của Quận chúa.



Đoan chắc bất kể là ai nhìn người khác sống tốt hơn mình quá nhiều mà vẫn luôn mang vẻ ủ rũ như thể cả thế giới đều nợ mình đều sẽ thấy cấm cảu. Huống hồ từ nhỏ tỳ nữ đã lớn lên cùng với nàng ta, họ ở cùng bên nhau qua bao mùa, có muốn tránh cũng không tránh được. Từ giọng điệu lúc nãy, có vẻ như những cảm xúc tiêu cực đã không thể kìm nén nữa, cuối cùng bùng nổ đột ngột.



Nỗi buồn của Quận chúa cũng là điều hiển nhiên. Nào ai quy định rằng người sống tốt không được phép buồn nhất là khi sắp phải lấy lão Ma Tôn tám mươi tuổi đó. Có lẽ nàng ta đã gần như nhìn thấy kết cục của mình từ rất lâu trước đó, vậy làm sao vui vẻ đây?



Dường như Trọng Trường Nghiêu đã thay quần áo, lặng lẽ hòa vào dòng người trên phố. Trông hắn như muốn điều tra kỹ lưỡng, mỗi tội Vân Nhàn luôn cảm thấy hắn đang lo bị Tức Mặc Xu vô tình nhìn thấy và hứng lấy một trận đòn.



Liễu Nhứ nhìn bóng lưng của Trọng Trường Nghiêu, thắc mắc hỏi: “Hắn được yêu thích lắm trong Đại Chiến Tứ Phương hả?” Sao không thể nhận ra điểm gì đáng yêu ở hắn nhỉ?



“Không cao mà cũng chả thấp.” Phong Diệp trả lời, “Chủ yếu có rất nhiều nữ tu sĩ thích ngoại hình của hắn.”



“Ngoại hình?” Liễu Nhứ càng ngày càng không hiểu nổi thẩm mỹ của con người thời đại này, yếu đuối bệnh tật như liễu rũ trước gió có gì đẹp, “Nhìn vào có vẻ ảnh hưởng đến đường sinh con.”



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “Có một chuyện ta thường không nói với người khác. Thật ra sau khi Trọng Trường Nghiêu ba mươi tuổi...”



Để tránh thu hút sự chú ý của người khác, nhóm Vân Nhàn thay đổi trang phục và giấu kỹ vũ khí bội kiếm – cây đàn cổ của Phong Diệp buộc phải để lại trong căn nhà tranh nhỏ. Chú chó con có được món đồ chơi mới đã nằm nhoài người trên đó chơi vui vẻ, hơi đâu nghĩ đến việc cắn người nữa.



Một mớ hỗn độn, hoàn toàn bế tắc, nhà đã dột còn gặp mưa rơi, khi nhóm người đi được nửa chừng, một nhóm người ngựa khác lại ồ ạt tiến vào cổng thành.



Đội hình này đông hơn gánh hát của Vân Nhàn nhiều, không thấy được điểm cuối, thậm chí họ còn chẳng hề che giấu gì cả, mặc sức mang này đao này thương này kiếm mọi nơi, từng người một ăn mặc thêm càng quái đản; hiển nhiên đây là một nhóm người tu chân. Mấy người lính canh không thể ngăn cản – nói chung không cách gì cản ngăn – cho nên họ nhanh chóng để người đi bẩm báo với Hoàng đế.



Nhóm người tu chân này tiến vào, tu vi của họ khác nhau nhưng nhìn chung khá cao, hầu hết đều từ Kim Đan tầng tám trở lên. Khốn nỗi ở Đường Linh Quốc, hiện tại chúng đâu có tác dụng chi.



Vân Nhàn nghe họ nói chuyện một cách vô tư:



“Đây là Đường Linh Quốc? Đúng là không cảm nhận được một luồng linh khí nào trong trời đất. Quả là kỳ lạ!”



“Bây giờ Huyền Bảo Các đang rao nhiệm vụ rộng rãi, treo thưởng khắp thiên hạ, không biết sau chúng ta còn có bao nhiêu người nữa sẽ đến.”



“Ngươi đến đây vì nhiệm vụ của Huyền Bảo Các? Ta được trưởng lão môn phái dặn dò, bảo ta đến đây để mở mang tầm mắt.”



“Mặc kệ, chúng ta chắc chắn là những người đầu tiên mà hả? Mau nhanh chóng điều tra và tìm kiếm một phen. Thủ Lĩnh của Đại Chiến Tứ Phương đã bị người ta cướp mất, không thể bỏ lỡ tiếp cơ hội nổi tiếng này được.”



“Ma tu tầng Phân Thần kia không ở đây thật chứ?”



“Không có, chắc chắn không có. Huyền Bảo Các nói gần đây lãnh địa của y lại gặp vấn đề, tranh chấp với một tên ma khác, còn đang sức đầu mẻ trán đấy. Y lấy đâu ra tâm trí để đến đây? Yên tâm, yên tâm đi.”



Líu la líu lo, ầm ã cả vùng tựa tới tham quan.



Phong Diệp lên tiếng: “Xem ra Huyền Bảo Các đã công khai nhiệm vụ rồi.”



Hiển nhiên nhiệm vụ cấp Thiên xuất hiện sẽ gây ra một đợt náo động, dễ hiểu trước việc có nhiều người đến. Thậm chí Vân Nhàn còn nhìn thấy không ít gương mặt quen thuộc đã từng gặp trong bí cảnh Tứ Phương và thầm nghĩ: Dì suy xét chu đáo quá.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kể cả khi nàng đã về Đông Giới, người Đao Tông chắc gì đã từ bỏ dễ dàng tới vậy, nói không chừng còn muốn tới truy sát. Hiện tại có rất nhiều tu sĩ trong Đường Linh Quốc, không có mấy ai không biết Vân Nhàn, Đao Tông muốn làm gì mờ ám phải suy tính kỹ lưỡng trước khi hành động. Một lớp bảo hiểm kép, nhân đó còn phân tán được cả sự chú ý.



Huống chi nàng đã đến Đường Linh Quốc sớm hơn đám người này vài ngày, vì vậy nàng chiếm được lợi thế mặt tiên cơ…



Vân Nhàn: “...” Vừa nghĩ đến đây, nàng mới chợt nhận ra dường như việc đến sớm vài ngày chẳng thu được gì ngoài 100 lượng bạc từ Tiết Linh Tú. Rõ ràng là người đứng đầu Đại Chiến Tứ Phương mà sao lại trở nên thảm hại đến vậy chứ?



Không biết Tiêu Nguyên có đánh giá cao trí thông minh của nàng hay chăng, tóm lại Vân Nhàn hiện đang trong tình trạng thời gian eo hẹp, cần phải hành động sớm.



Đương nhiên trước khi hành động, Vân Nhàn lại tìm một góc vắng vẻ và lấy ra linh thể mà nàng đã bắt được khỏi nhẫn trữ đồ.



Nào hay đã ở trong nhẫn trữ đồ bấy lâu làm linh thể không phân biệt được ngày đêm. Vừa ra ngoài nó đã kêu la như tiếng heo bị chọc tiết: “Trong này của ngươi chứa những thứ gì vậy! Ngươi làm thêm nghề nhặt ve chai à? Hộp rỗng, thùng giấy, da bò rách, ngươi định lấy những thứ này đổi tiền? Kiếm tu nghèo đến vậy ư?!”



Cả bọn nghe xong đã nhớ về cảnh ngày ngày nàng lấy táo ra, lại là một phen mặt mày xanh xao.



“Đồ bên trong đã lấy ra rồi, không phải vứt vỏ hộp đi sẽ tiếc lắm à? Còn tốt chán lại không hỏng.” Vân Nhàn nói năng hùng hồn, “Ta không muốn bán lấy tiền, ta nghĩ biết đâu sau này sẽ có ích.”



Tiết Linh Tú mỉm cười: “Vậy sau này có ích không?”



“Không, tạm thời không có.” Vân Nhàn trả lời đầy chân thành. “Nhưng lần sau ta vẫn sẽ nhặt.”



Tiết Linh Tú thở dài che trán.



Linh thể gào thét không ngừng vì thấy mình khó giữ được cái mạng nhỏ này tới nơi. Vân Nhàn bị tiếng huyên náo này làm cho tai sắp chảy máu, nàng bảo: “Đừng kêu nữa, không giết ngươi!”



Nàng nhìn Túc Trì, Túc Trì nhìn lại nàng, dường như đã tỏ tường, chàng không nói một lời đưa tay ra, đầu ngón tay chạm vào cánh tay của linh thể.



Một lực xé rách ập đến, cánh tay phải của linh thể trở nên hư ảo trong thoáng chốc, cứ vậy mất ngay đi một nửa.



Linh thể khóc muốn ngất đi: “... Ít nhất cũng đổi chỗ đi chứ, ta không muốn mình trông giống Dương Quá đâu.”



Vân Nhàn: “Ngươi ồn ào quá, đừng nói nữa.”



... Thì ra cũng có ngày được nghe Vân Nhàn nói người khác ồn ào, cả bọn âm thầm chửi bới trong lòng, rồi lại nhìn sang Túc Trì, hỏi: “Có không? Có linh khí không?”



“Có.” Túc Trì rút ngón tay về, cho hay, “Vô cùng yếu.”



Đây vừa là tin tốt vừa là tin xấu. Tin tốt là cuối cùng nàng cũng tìm được cách bổ sung linh khí ở đây. Tin xấu ở chỗ phương pháp có hiệu suất cực kỳ kém, không biết bắt hết các linh thể trong cung điện có đủ cho Túc Trì tung ra một đường kiếm hay không.



Tuy nhiên dù muỗi nhỏ đến đâu cũng là thịt, Vân Nhàn bỏ linh thể nhỏ bé quý giá vào nhẫn trữ đồ lần nữa, nói với cả bọn: “Được rồi, chia nhau hành động thôi.”



Đây không phải là chốn đầy rẫy mối nguy, cũng không cần lo lắng bị từng người một đánh bại, tất nhiên chia nhau đi tìm Đường Vô Khả là lựa chọn sáng suốt nhất.



Việc phân nhóm vẫn y trước, Vân Nhàn và Kiều Linh San chung một nhóm, Tiết Linh Tú và Phong Diệp chung một nhóm, còn người xa lạ tên Liễu Nhứ cùng đi với Túc Trì, tốt xấu gì cũng không gây ra sóng gió.



Nói xong, mọi người tản ra mỗi người một ngả.



Vân Nhàn và Kiều Linh San quấn mình trong cùng một tấm vải đen đi trên đường phố, chỉ thấy nóng muốn chết. Mặt trời vẫn chưa xuống núi hẳn, hai người vừa đi vừa hãi hùng.



Đường Linh Quốc này kỳ lạ quá đỗi. Ngay cả khi không chú ý đến trang phục của mọi người, ở đây có nhiều linh thể đến mức gần như lang thang trên đường phố và mọi người vẫn tỏ ra hoàn toàn mù tịt, thậm chí còn nói chuyện khoa học với Vân Nhàn:



“Cứ cảm thấy có ai đó thổi gió sau gáy? Chắc cô bị phong thấp rồi. Gội đầu xong mà không thổi khô tóc thì dễ bị vậy, con gái ta cũng y thế đấy. Nói mãi không chịu sửa!”



“Đôi khi rất xui xẻo đúng không? Đừng đổ lỗi cho người khác vì sự xui xẻo của bản thân. Chịu đựng tí là ổn, đó là quy luật bảo tồn, may mắn một lúc thì xui xẻo một lúc, cuộc đời là vậy.”



“Thường xuyên bị bóng đè? Cô nên rèn luyện đi đứng nhiều hơn! Trước đây ta bị chuột rút y vậy, nhưng từ khi bắt đầu cấy mạ trên 10 mẫu đất mỗi ngày xong là không còn vấn đề gì nữa, ngủ say như heo. Cô cũng có thể thử xem.”



Vân Nhàn: “...” Tại sao lúc này lại lạc quan như vậy chứ!



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chỗ khoáng sản lúc nào cũng có người leo lên leo xuống khai thác. Theo lý mà nói với mật độ khoáng sản bằng ấy, chưa chắc dưới chân núi không có, nói không chừng người dân nước này đào móng nhà xây nhà còn đào được vài khối khoáng sản. Ấy vậy mà Vân Nhàn nhìn dọc đường đ, ai nấy đều nghèo như nhau và khá hài lòng với sự nghèo khó của mình.



Tất cả đều là những ngôi nhà tranh mái phẳng. Gia đình giàu có nhất chỉ có thêm ba con trâu. Từng ngôi nhà tranh nối liền nhau phản chiếu lên cung điện hoàng thất lộng lẫy vàng son, tươi sáng đến lóa mắt. Tuy nhiên, mọi người như đã quen hoặc nói đúng hơn là đã tê liệt, hoàn toàn không có một mảy phản ứng chi.



“Quận chúa? Không biết nữa.”



“Hoàng thân quốc thích đấy, sao chúng ta dám hỏi về hành tung chứ? Không biết không biết, đừng hỏi.”



“Hỏi về những thứ khác thì không sao nhưng hễ hỏi về Quận chúa thì giọng điệu khác ngay.” Vân Nhàn xoay đầu nói chắc nịch với Kiều Linh San, “Đoan chắc họ biết gì đấy.”



“Cho đến bây giờ vẫn chưa có một manh mối nào cả.” Kiều Linh San cáu kỉnh thốt lên, “Tới đám lính tinh nhuệ của Hoàng đế còn không tìm ra, sao chúng ta tìm được đây?”



Hai người đang đi qua một con sông róc rách. Cây cầu hình vòm bắc ngang qua sông được xây bằng gạch đá xếp chồng lên nhau, không được gọn gàng lắm nhưng chắc chắn tợn, nơi nơi lộ ra vẻ đơn sơn hoang dã, nào hay đã được sử dụng bao nhiêu năm.



Đây được xem là khu vực phía Tây thành trì, đã ra khỏi khu vực sầm uất. Bên bờ sông, mười mấy nữ tử đang giặt giũ quần áo. Có lẽ vì không có người xung quanh và trời quá nóng, họ đã cởi bỏ tất cả áo bào đen, đặt nó sang một bên, dang rộng hai chân, dùng gậy giặt đồ đập mạnh vào bọt trên xiêm y.



Vân Nhàn tập trung nhìn kỹ, nhận ra họ trông không khác gì người bình thường, có chăng mang bộ dáng của thiếu nữ mới mười sáu, tay chân đầy vết tích lao động, khốn nỗi một khi đã ở dưới tấm vải đen thì vẫn là một mảng đen kịt.



Các nàng không xoa phấn trang điểm thay vào đó lại bôi tro than lên mặt, người này đen hơn người kia, người này khó nhìn mặt hơn người nọ.



Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau trong chốc lát, càng thêm bối rối thầm.



Nhận thấy cái nhìn của hai người, các thiếu nữ không có bất kỳ phản ứng, vẫn tiếp tục đập xiêm y đầy vất vả; họ phải cầm xiêm y đã được giặt xong về nhà trước khi trời tối. Lúc này, Vân Nhàn nhận thấy điều gì đó nơi khóe mắt.



Thiếu nữ sát bên cạnh đã cảm thấy vô cùng khó chịu, hấp tấp khép chân lại ngay khi ánh mắt Vân Nhàn quét qua, đặt tay lên đầu gối và ngồi thẳng dậy. Đoạn, nàng ta mau chóng nhớ ra nơi mình đang ở, một lần nữa nhìn theo động tác của những nữ tử khác đầy cứng nhắc, im lặng ngồi đấy với cái tướng dang rộng hai chân.



Phải nói rằng ngồi dang rộng hai chân không chỉ dễ giặt đồ hơn mà còn thoải mái hơn hẳn. Nói chung nó chắc chắn thoải mái hơn không biết bao nhiêu lần so với ngồi đoan trang hiền thục.



Vẻn vẹn trong nháy mắt, sự việc diễn ra nhanh như chảo chớp, thoạt trông cứ như nàng ta đang điều chỉnh tư thế ngồi.



Vân Nhàn chậm rãi dừng bước, nhìn thiếu nữ toàn thân cứng đơ, thầm nghĩ: Thế này đâu phải do nàng may mắn, chẳng qua Quận chúa mới ra ngoài vài ngày nên kỹ năng ngụy trang còn vụng về quá đi thôi.



Ngươi nhìn đi, thế này không phải là vừa liếc mắt đã nhận ra ngay ư?



“...”



Bên kia.



Liễu Nhứ bị hơi lạnh của người bên cạnh đông cứng toàn thân. Lúc chia ra, bỗng đâu nàng ta nghe thấy phù Truyền Âm sát trong người phát ra tiếng sau bao ngày im lặng: “Sư tỷ, sư tỷ, ngươi còn đó không?”



Không biết đã bao lâu phù Truyền Âm này không được sử dụng, Liễu Nhứ suýt quên mất nó, tiếp đó nàng vội vàng lấy phù ra, thổi bụi, hỏi: “Ai đó?!”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Trời ạ! Liễu sư tỷ! Cuối cùng cũng liên lạc được với tỷ rồi!” Giọng nói bên kia kích động hẳn, nói ngắn gọn, “Sư tỷ hiện đang ở Đường Linh Quốc à? Đã gặp Vân Nhàn chưa? Trưởng lão sai ta tới đây, còn dặn ta phải nói với tỷ cố gắng đừng để lộ thân phận mình trước mặt Vân Nhàn.”



Liễu Nhứ: “... Đã, lộ rồi.”



Trực tiếp tự giới thiệu.



Sư đệ nói: “Nếu đã lộ rồi thì cố gắng đừng đi chung đường với nàng ta nữa, tốt nhất là tỷ ở trong tối nàng ta ở ngoài sáng, báo cáo hành tung cho ta, ta sẽ dẫn người đến giải quyết.”



Liễu Nhứ: “... Đã, đi chung rồi.”



Bấy giờ nàng ta cảm thấy chuyện của Quận chúa quan trọng hơn nhiều so với chuyện khoáng sản, tâm tư đã bay đâu mất từ lâu.



Sư đệ: “Sao lại như vậy! ...Vậy thì, Liễu sư tỷ, tỷ hãy chú ý xem bên cạnh Vân Nhàn có một cao thủ bí ẩn nào chưa từng xuất hiện hay không? Tu vi từ tầng Xuất Khiếu trở lên, không rõ cụ thể là bao nhiêu. Nếu biết, hãy cho ta biết trước tất cả những gì tỷ biết về chiêu thức công pháp của người đó.”



“Chuyện này ta biết.” Liễu Nhứ trả lời, “Vân Nhàn gọi hắn là đại sư huynh.”



“Đại sư huynh?!”Bên kia nhốn nháo một trận, một lúc sau mới nói, “Ý tỷ nói là Túc Trì?!”



“Có lẽ... là vậy.” Liễu Nhứ vốn dĩ không quan tâm đến những tin tức lá cải, chỉ biết Túc Trì mạnh lắm. Nàng ta gãi đầu bảo, “Hay là thôi đi, các đệ đừng đến. Vân Nhàn đang làm việc chính đấy, sau này hẵng nói tiếp, sau này hẵng nói tiếp, không vội vàng gì đâu.”



“Sau này nói tiếp gì cơ chứ?!”Giọng điệu của sư đệ bỗng vút cao, không thể tin nổi, “Tỷ biết nàng ta đã làm gì không?! Nàng ta hủy đi kim đan của Liễu sư huynh! Ngay trước mặt mọi người!! Liễu Trưởng lão có mặt mà không ngăn được!! Đao Tông mất hết mặt mũi do nàng ta, chẳng lẽ sư tỷ không có chút nào...”



Giọng nói của hắn còn lơ lửng trong không trung, hốt nhiên một luồng kiếm khí cách đó không xa ập đến, xuyên qua mái tóc mai của Liễu Nhứ, ghim phù Truyền Âm bên tai nàng ta vào góc tường.



Giọng nói của sư đệ tức thì biến mất khỏi tai.



Túc Trì vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hạ cây trâm cài tóc vừa mua từ sạp hàng xuống, bước đến gần.



Cây trâm cài tóc có màu xanh băng, trên ấy có một bông hoa thủy tinh nhỏ, tuy ngón nghề không được tinh xảo nhưng lại mang một vẻ đẹp hoang dã.



Dù Liễu Nhứ không làm gì nhưng vẫn không khỏi chột dạ.



Về người này... Đại sư huynh này, nàng ta cứ tưởng tính tình hắn khá ôn hòa, kết quả là hai người đi một đoạn đường trong im lặng, nàng ta mới phát hiện đây đúng là một ảo giác sai lầm. Ôn hòa gì chứ? Lạnh tới mức chết cóng!



Phù Truyền Âm bị ghim vào góc tường, Liễu Nhứ không nghe thấy gì nữa, thay vào đó là nghe thấy Túc Trì khẽ cúi người nói với bên đó: “Ngươi đang gọi ai?”



Không biết bên kia nói gì, Túc Trì chỉ im lặng lắng nghe, lông mày dài khẽ nhíu lại. Có vẻ như không nghe được gì hữu ích, chàng quyết định trực tiếp ngắt lời.



“Ngay cả khi gọi bản thân Liễu Phi Nhiên đến đây, ta vẫn nói câu này.”



Chàng xé phù Truyền Âm, cất lời với vẻ mặt lạnh nhạt: “Hiện tại các ngươi có thể cút về.”