Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 62: Đường Linh Quốc (5)



Nhìn Trọng Trường Nghiêu bị đưa lên xe đẩy thồ đi, Vân Nhàn vỗ đầu một cái, đề nghị: “Hay là chúng ta cũng đuổi theo?”



“Muốn đuổi theo thì tội gì không đi thẳng tới?” Tiết Linh Tú bị con chó con còn bú sữa làm cho phiền muốn chết, chỉ muốn dùng đầu ngón tay chọc nó vào góc tường phạt đứng, “Lũ lính canh này đều không có tu vi, chẳng làm được trò trống gì.”



Vân Nhàn cho biết: “Giữa đi lén lút và đi quang minh chính đại, thứ nghe được sẽ khác nhau.”



Túc Trì đưa ngón tay chống lên đầu con chó nhỏ, bị nó cắn hăng máu, chàng cụp mắt cho hay: “Nếu muốn đi theo cần phải sử dụng linh khí.”



Chuyện này thật phiền.



Sử dụng khinh công bay lên nóc nhà trước mặt nhiều người ngần này mà không bị phát hiện âu không phải điều mà người thường làm nổi. Người tu chân có khả năng chẻ núi nứt đá, cho nên lượng linh khí tiêu hao cho việc sử dụng khinh công ấy chẳng đáng là bao nhiều. Hiềm một nỗi hiện tại họ đang trong tình hình đặc biệt, “dù là muỗi cũng là thịt”, kiểu gì vẫn phải tiết kiệm hơn.



“Vừa hay sáu người chia thành ba cặp, một người mang theo một người.” Vân Nhàn tính toán kỹ lưỡng, “Liễu đạo hữu, phiền ngươi mang theo Phong Diệp. Nhớ tuyệt đối đừng ném gã xuống vì gã sẽ chết mất. Linh San, muội đi với ta, vậy Tiết huynh đi với đại sư huynh đi.”



Tiết Linh Tú thốt lên: “Cớ gì phải vậy? Ta cũng biết khinh công.”



Vân Nhàn chắc mẩm hắn chỉ không muốn đi cùng Túc Trì nên cho hay: “Vậy phiền ngươi đi cùng Linh San. Khinh công của Linh San tài lắm!”



Đã không cần thì không cần vậy, cứ thuận theo tự nhiên đi. Đúng lúc bản tính lười biếng của Vân Nhàn trỗi dậy, Túc Trì không nói gì đã cúi đầu vòng tay qua eo nàng. Đầu ngón tay chưa kịp chạm vào, chàng như nhớ ra điều chi bèn đổi sang tư thế bế trẻ em.



Vân Nhàn cứ thế bị bế lên, bay về phía trước tựa chim én nhẹ nhàng; tuy tầm nhìn rất đẹp, không khí rất trong lành, nhưng nàng tổng cảm thấy có gì đó không ổn: “...”



Hở? Không thể bế thoải mái hơn ư?



Đại sư huynh đúng là người kiệm lời, trừ khi người khác chủ động hỏi, bình thường chàng nào hé răng một lời. Bấy giờ Vân Nhàn không nhìn thấy mặt chàng, có chăng thấy mỗi tấm lưng rộng lớn và vòng eo thon gọn. Bỗng dưng nàng cảm thấy có vẻ mình không hiểu chàng lắm.



Đã có thời gian ở cùng với những người khác, thậm chí Vân Nhàn còn biết họ có thích ăn táo hay không nữa kìa.



“Đại sư huynh này.” Vân Nhàn nhúc nhích gót chân dưới tay chàng, suy nghĩ bay xa, “Huynh thích ăn gì?”



Nàng nghĩ gì nói nấy, Túc Trì thật lòng trả lời: “Gì cũng được.”



Đã tu tiên rồi, hiển nhiên không cần tới đồ ăn. Tuy nhiên trước khi người tu chân bước vào ranh giới này, họ vẫn là con người, là con người âu không thể tránh khỏi việc ăn uống, từ đó lâu dần hình thành thói quen, một ngày không ăn ba bữa sẽ khó chịu. Tuy nhiên tất cả chủ yếu là do Vân Nhàn không thoải mái.



Vân Nhàn: “Vậy không có gì vô cùng thích sao?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Túc Trì: “Không có.”



Vân Nhàn: “Huynh có sở thích gì không? Thích kiểu cô nương nào? À tất nhiên ý ta không phải giả dụ huynh nhất định phải thích cô nương. Giờ đây Tu Chân giới trăm hoa đua nở, yêu này ma này quỷ này, cái nào cũng được, cũng được hết.”



Vân Nhàn vốn dĩ có cái tật xấu này, cái gì cũng nhàn rỗi được ngoại trừ cái miệng, cái gì cũng ngừng được ngoại trừ lời nói. Nhất là khi hứng thú nổi lên, nàng càng huyên thuyên không ngớt.



Túc Trì vẫn chỉ trả lời: “Không.”



“Không có sao? Sao lại không có?” Vân Nhàn thốt lên, “Vậy bình thường huynh làm gì?”



Túc Trì: “Luyện tập.”



Vân Nhàn: “Mỗi ngày? Mấy canh giờ?”



Túc Trì: “Mười hai.”



Mười hai canh giờ*!! Vân Nhàn khâm phục sát đất. Trên đời này có một người luyện kiếm suốt mười hai canh giờ một ngày!! Quả xứng danh là Kiếm tu đệ nhất thiên hạ hôm trước, huynh ấy không mạnh thì ai mạnh đây.



*Thời xưa tính 1 canh giờ = 2 tiếng, 12 canh giờ = 24 tiếng



“Sư huynh, nếu huynh đã như vậy, ta khuyên huynh nên tu Vô Tình Đạo.” Sao vẫn chưa đến, nếu không đến ngay thì ngại chết mất, Vân Nhàn thao thao bất tuyệt, “Thật sự quá hợp với huynh... Ủa đâu, chợt ta nhớ ra một chuyện xảy ra từ rất lâu rất lâu trước đây.”



Đúng rồi, nàng vẫn luôn quên chuyển lời của Trưởng lão Tưởng Tinh Dao nói rằng tình kiếp của đại sư huynh sắp đến, đại nạn lâm đầu tới nơi!



Khốn nỗi bây giờ nói ra lại khiến câu giới thiệu sư huynh tu Vô Tình Đạo vừa rồi của nàng mang hàm ý xấu. Vân Nhàn đang do dự, nghĩ tới nghĩ lui, nhìn xuống dưới, vừa vặn chạm phải đôi mắt ôn hòa của Túc Trì.



Từ góc độ này, nàng cúi đầu nhìn xuống ở trên cao, chàng ngẩng đầu nhìn lên. Trong mắt chàng không còn vẻ lạnh lùng, thậm chí còn ẩn hiện chút ý cười phớt qua mong manh. Có lẽ không hẳn là cười mà tựa một đóa hoa nhỏ nở rộ giữa nền trời tuyết giá, thôi còn xa cách.



Xem ra câu mười hai canh giờ là nói đùa, chỉ tại chàng nói ra quá nghiêm túc mới làm Vân Nhàn tin sái cổ vào một chuyện hoang đường bực này.



“Dường như bất kể ta nói gì, muội đều đủ sức tiếp lời.” Túc Trì nói, “Ta ít khi nói chuyện phiếm với người khác.”



“Chuyện phiếm chuyện trò, đương nhiên ta giỏi nhất khoản này rồi.” Vân Nhàn nhìn xuống lần nữa, thấy vạt áo trắng tinh khôi của chàng bị đế giày nàng cọ xát thành không biết bao nhiêu chỗ lấm lem mà chàng vẫn hoàn toàn không bận tâm, bèn cảm thán, “Đại sư huynh, tính tình huynh tốt thật đấy.”



Trông dễ bắt nạt quá thể.



“Đến nơi rồi.”



Túc Trì đặt nàng xuống, dưới chân họ là nóc cung điện.



Chuyện chính đã đến, Vân Nhàn nhanh chóng dập tắt ý định trêu ghẹo trai nhà lành, lăn một vòng, nhẹ nhàng đứng trên ngói cung điện, nhấc lên một góc ngói vàng son lộng lẫy.



Cứ thấy góc nhìn này hơi giống tên biến thái nhìn lén.



Kiều Linh San theo sát phía sau, thả Tiết Linh Tú mặt mày xám xịt xuống khỏi vai; Liễu Nhứ và Phong Diệp cũng rơi xuống mái nhà, cả hai đều lóng ngóng, suýt nữa gây ra tiếng động.



“Không đúng.” Vân Nhàn trầm ngâm, “Trong cung điện này có quá nhiều linh thể.”



Mật độ dày đặc mà còn không phải là linh thể có tu vi cực cao gì, xấp xỉ với con trong hắc điếm Vân Nhàn đã gặp. Giả mà bảo trong thôn làng bình thường không có người tu chân thì có vài linh thể vẫn là chuyện đương nhiên, song, nếu chúng tập trung nhiều một chỗ cỡ này ắt sẽ gây ảnh hưởng đến nếp sinh hoạt bình thường của con người. Chẳng lẽ Hoàng đế là một người bình thường mà không nhận ra mình chung sống với ma ngày đêm? Ông ta sắp bị gió lạnh thổi thành cái rây rồi còn gì!



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San thấy nàng ngo ngoe muốn hành động đã hỏi: “Làm gì?”



Vân Nhàn: “Đi bắt thêm vài món lương thực dự trữ.”



Tiết Linh Tú: “Không được! Thứ đó ghê tởm cỡ đó mà ngươi cũng xuống tay cho được?”



“Được thôi.” Vân Nhàn nhanh chóng thỏa hiệp, “Ta sẽ nhân lúc ngươi không chú ý mới đi.”



Trái lại, Phong Diệp mới là người cảm thấy mình sắp bị gió lạnh của Tiết Linh Tú thổi thành cái rây rồi.



Liễu Nhứ vẫn chưa kịp phản ứng, đã đến nóc nhà rồi mà còn hỏi: “Vậy mọi người đến đây để làm gì?”



“Suỵt!” Vân Nhàn ngoắc ngoắc ngón tay, ra hiệu cho mọi người lại gần, “Chú ý nghe này.”



Dưới ngai vàng có một người đàn ông trung niên khí phách và giàu sang ngồi đấy. Mặc dù tóc mai đã điểm bạc nhưng ông ta vẫn toát lên vẻ cứng cỏi, hẳn lúc trẻ cũng là một mỹ nam.



Và người đứng trước mặt ông ta chính là Trọng Trường Nghiêu.



Cả bọn thở nghe thấy Hoàng đế lên tiếng: “Vị tu sĩ này, hẳn ngươi đã nghe tin về loạn lạc ở nước ta nên mới đến đây phải không.”



“Lúc vào thành ta không hề để lộ thân phận tu sĩ.” Trọng Trường Nghiêu nghiêm nghị đáp, “Sao Bệ hạ biết được? Chẳng lẽ ngài...”



Hoàng đế nhắm mắt lại, bày tỏ: “Các hạ có chỗ không biết, nếu người thường phun ra nhiều máu thế kia thì đã được chôn từ thuở nào rồi.”



Trọng Trường Nghiêu: “...”



Ai nấy: “...”



Quả là một cuộc đối thoại vừa mới lạ vừa xúc phạm trí thông minh.



Dẫu Hoàng đế không có lấy một luồng linh khí nào trên người, tuy nhiên xem chừng vẫn hiểu biết chút ít về Tu Chân giới: “Trẫm không biết người giao nhiệm vụ cho ngươi đã hứa cho ngươi điều gì, nhưng đã đến đây rồi thì hãy dập tắt ý định đi.”



Trọng Trường Nghiêu không đồng tình: “Tên Ma tu kia đã gieo rắc tội ác, gây ra vô số nợ máu ở bên ngoài. Coi như không chỉ vì Đường Linh Quốc, ta cũng phải tìm mọi cách trừ khử y. Không biết tại sao Bệ hạ lại ngăn cản người tu chân vào thành?”



“Ngươi tưởng rằng trước đây chưa từng có ai đến chăng?” Tựa nghe được một câu chuyện hài hước, Hoàng đế khẽ nhếch khóe môi, “Phật Thôn, Đao Tông, đủ loại môn phái lớn nhỏ, không biết đã có bao nhiêu người lục tục đến đây. Ngay cả Đại sư Minh Pháp của Phật Thôn còn tay trắng trở về, một thanh niên mới ra đời như ngươi sao trừ khử Ma Tôn được?”



Cái gì, thậm chí đến Đại sư Minh Pháp cũng...



“Vậy thì sao!” Trọng Trường Nghiêu chớ hề nao núng, cứ sấn tới, cao giọng tiếp lời, “Tiền nhân không làm được đâu có nghĩa là ta không làm được. Phải thử mới biết kết quả ra sao, đúng không?”



“Quả là ngông cuồng.” Hoàng đế cười khẩy, “Nước ta đã như thế này gần trăm năm rồi, trong thời gian đó đã thay đổi ba đời Hoàng đế, vô số tu sĩ đến đây, chưa bao giờ giải quyết nổi. Nếu ngươi có năng lực như vậy đã nổi danh thiên hạ từ lâu chứ làm gì tới nỗi không có tên trong Đại Chiến Tứ Phương? Nếu Vân Nhàn tới, trái lại ta còn nghe lọt tai lời nó nói!”



Ông ta biết cả Đại Chiến Tứ Phương!



Kiều Linh San với khuôn mặt đen như than ấn đầu xuống cái Vân Nhàn đang ngóc lên.



Cái đuôi sắp vểnh lên trời rồi kìa!



Bị đâm trúng vào chỗ đau, sắc mặt Trọng Trường Nghiêu căng ra.



“Trẫm biết, ngươi đến đây ắt hẳn có điều cầu xin.” Quất cho cây gậy rồi đưa củ cà rốt, hiển nhiên Hoàng đế am hiểu thuật lòng người này tợn, ông ta dịu giọng nói, “Trẫm gọi ngươi đến đương nhiên có thể đáp ứng yêu cầu của ngươi.”



Trọng Trường Nghiêu không nói một lời.



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ai cũng biết Đường Linh Quốc có nhiều khoáng sản phong phú. Tuy rằng linh khí đã biến mất nhưng thỉnh thoảng Ma Tôn cũng sẽ ban thưởng một số thứ, đối với người thường sẽ kéo dài được tuổi thọ, đối với người tu chân mà nói thì càng trân quý.” Hoàng đế cho hay, “Trẫm sẽ chia cho ngươi một phần khoáng sản Tức sau núi, còn nữa, còn có cỏ Tứ Thủy này.”



Cỏ Tứ Thủy, không chỉ giúp Trọng Trường Nghiêu chữa khỏi hẳn nội thương mà còn kích thích dược tính tiềm ẩn từ lâu trong cơ thể, giúp hắn đột phá lên Nguyên Anh.



Càng đừng đề cập tới khoáng sản Tức. Chỉ cần một sợi nhỏ đã đủ cho Vân Nhàn tiêu xài trong 30 năm.



Trọng Trường Nghiêu vẫn bặt thinh, Hoàng đế cho hay: “Chỉ cần các hạ tìm lại con gái ta, Đường Vô Khả.”



Trên nóc nhà, ai nấy cau mày.



Nếu như Hoàng đế tự mình muốn tìm lại Quận chúa thì cũng thôi, dù sao bây giờ không rõ Quận chúa sống chết, lo lắng cho cốt nhục của mình là điều dễ hiểu. Tuy nhiên người sáng suốt sẽ biết ngay cỏ Tứ Thủy này tuyệt đối không thể là thứ mà Ma Tôn dễ dàng “ban thưởng”. Đặt thứ cỏ hiếm thấy này tại Đường Linh Quốc chỉ khiến linh khí của nó dần tiêu tán, sao phung phí của trời bằng này.



Chỉ e tên Ma Tôn Phân Thần đã dùng thứ này để mua chuộc con người, khiến họ đừng cản trở nghiệp lớn của y, thậm chí còn sai khiến tu sĩ đi tìm Quận chúa. Đương nhiên, sau khi tìm được sẽ lại là đại hôn, hai ba năm sau Quận chúa “ưu sầu quá độ” nên đã chết một cách bí ẩn...



“‘Con gái của ta’ cơ đấy.” Tiết Linh Tú chế giễu, “Tởm lợm hết chỗ nói.”



Kiều Linh San chỉ muốn nhổ nước bọt lên đầu ông ta. Vờ vịt gì đấy!



“Không biết con gái ta đã đi đâu. Trận hỏa hoạn lớn do một cung nữ gây ra, có tra tấn nó thế nào cũng không chịu khai. Nó là tỳ nữ thân cận của Vô Khả, hai đứa lớn lên cùng nhau nhưng ngày thường hay mâu thuẫn, có lẽ do ghen ghét nên mới quấy phá.” Hoàng đế giãi bày từ tốn, “Vô Khả bị người ta bắt đi. Tới con kiến mà con bé còn không nỡ giẫm chết thì sức ở đâu ra lệnh đốt cung? Con bé ngoan ngoãn, hiền lành như vậy, tuyệt đối không thể.”



Trọng Trường Nghiêu khàn khàn hỏi: “Vải đen che mặt của những người bên ngoài kia...?”



Hoàng đế trả lời một dứt khoát: “Đừng lo lắng, Vô Khả không ở trong bọn họ.”



Nói xong, ông ta lại có vẻ ngẩn người, lại chêm thêm một câu kỳ lạ: “Tất nhiên, bây giờ không có. Bây giờ nó vẫn chưa ở trong nhóm các nàng ấy… Chỉ là sau này...”



Đôi mắt ông ta dần dà trở nên trống rỗng, cứ nhìn về phía trước.



Đám người cứ vậy trơ mắt nhìn cho đến khi Trọng Trường Nghiêu bước về phía trước...



Hắn đưa tay ra thật, lấy đi hộp báu đựng cỏ Tứ Thủy.



………..



Lời tác giả:



Lần đầu tiên viết thể loại về tình tiết (thật giả lẫn lộn), hồi hộp quá, sắp để lộ trí tuệ vô cùng hạn hẹp của tác giả rồi!