Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 61: Đường Linh Quốc (4)



Lời nói này được nói quá nhẹ bẫng, Liễu Nhứ sững sờ tại chỗ, tức thì chìm vào suy tư.



Suy nghĩ một lúc, nàng ta nghe thấy một giọng nói yếu ớt nhắc nhở truyền đến từ phía trước: “Liễu đạo hữu, ngựa của ngươi sắp ngã rồi!” Lúc này nàng ta mới bừng tỉnh phát hiện giữa mình và Vân Nhàn còn kẹp lấp một Cầm tu gầy nhom nom hệt cọng giá.



Ngựa hoang tính khí hung dữ, nhân cơ hội muốn gây ra sóng gió. Liễu Nhứ kẹp bụng ngựa chế ngự con ngựa hoang xong mới nói: “Cảm ơn.”



“Không có gì.” Phong Diệp nhân cơ hội giới thiệu, “Ta là Phong Diệp của Cầm Phường, Kiếm tu phía sau là Kiều Linh San của Kiếm Các, bên cạnh nữa là Tiết Linh Tú của Nam Giới... Đây là Vân Nhàn, chính xác trăm phần trăm, không sai đâu.”



Liễu Nhứ vẫn chưa kịp phản ứng đã nhìn về phía nam tử đội nón trúc trong xe ngựa, hỏi: “Vị này là?”



Túc Trì và Tiết Linh Tú với vẻ mặt cứng đơ ngồi chung, dưới vành nón trúc chỉ lộ ra nửa cằm có đường nét duyên dáng và yết hầu hơi nhô lên.



Vân Nhàn: “Ngươi đoán xem.”



Liễu Nhứ: “Chính vì ta không biết nên mới hỏi chứ.”



Vân Nhàn: “Vậy không nói cho ngươi biết.”



Liễu Nhứ: “...”



Chẳng ai hay chuyến đi này của Túc Trì, hiển nhiên tốt hơn hết là nên khiêm tốn.



“Ngươi đang nói vớ vẩn gì vậy?” Liễu Nhứ vừa điều khiển ngựa hoang vừa đuổi theo xe ngựa, thậm chí còn đánh giá Vân Nhàn từ trên xuống dưới, bận rộn đến suýt lác mắt, “Dù đầu óc Liễu Thế... Nhưng lần này Đao Tông cử ra kha khá người, làm sao Liễu Thế lại bị ngươi bóp nát kim đan? Người khác đều đang nhìn đấy?”



“Cũng coi như là đang nhìn đi.” Vân Nhàn ngậm một cọng cỏ dại không biết lấy từ đâu, nửa cười nửa nói, “Nhìn y ngã xuống đất cũng coi như là nhìn.”



Kiều Linh San: “...” Thật là hết chịu nổi con quỷ thối này.



Liễu Nhứ kích động kêu lên: “Ta không tin! Ngươi lừa ta à?!”



Vân Nhàn không giải thích rõ với nàng ta, nói chung đã đọc xong tờ báo lá cải, thế là nàng dứt khoát đưa nó sang và bảo: “Tuần Báo Tu Chân, báo chính quy đấy, trên đó có nhãn chống giả linh lực. Ngươi tự xem sẽ biết.”



Liễu Nhứ dừng ngựa để xem báo bên cạnh thật. Nàng ta không có roi ngựa, cách dừng ngựa vô cùng thô bạo, cứ thế vươn tay siết cổ con ngựa hoang. Con ngựa hoang hí hí đôi tiếng, ngừng lại với vẻ vô cùng bất mãn.



Cái chấm đen đó dần dà di chuyển ra xa mọi người. Loe loét nhìn thấy tờ báo từ tay nàng ta rơi xuống đất trong khi bản thân nàng ta đã hóa đá một cách chân thật, không như diễn.



Tiết Linh Tú cau mày, hỏi: “Vân Nhàn, người này là thật sự không biết hay giả vờ không biết?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chuyện lớn bực này bốn giới đều đã rõ ràng, trừ phi nàng ta đi đến nơi này mà không hề giao tiếp với bất kỳ ai, cũng không dừng lại ở bất kỳ quán trà hay quán rượu đông người nào, bằng không chẳng thể nào không biết gì sất.



“Tạm thời chưa rõ.” Vân Nhàn không phải là thầy xem tướng, đương nhiên không biết tới cùng là thật hay giả, tuy nhiên đối phương đã là đệ tử Đao Tông thì chắc chắn phải đề phòng hơn.



Rốt cuộc xét từ hành động của Liễu Thế, văn hóa hành xử của tông môn này chính là hại người không lợi cho mình. Dẫu rằng phải một chọi năm nhưng có ra sao vẫn không đến mức không đánh lại nổi, đúng lý nàng ta không ngu ngốc tới vậy. Khốn nỗi ai mà biết được người này có liều mạng, mạo hiểm đánh đổi linh khí không còn mấy của bản thân hòng tiêu hao linh khí của các nàng hay chăng?



Kiều Linh San cau mày suy nghĩ hồi lâu lại thấy Vân Nhàn lại từ từ ngồi thẳng dậy: “Ta bỗng dưng mường tượng, cảm thấy nàng ta không biết thật.”



Túc Trì giương mắt: “Vì đâu?”



Chàng biết mọi chuyện vẫn ổn vì chẳng hề cảm nhận được sát khí trên người Đao tu này.



“Không nhận ra ta cũng thôi, chung quy ta mới ra mắt gần đây lại gầy đi trông thấy, đâu có dễ nhận ra.” Vân Nhàn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Đại sư huynh, tới chiếc cằm hoàn hảo được mài giũa tinh xảo của huynh mà còn không nhận ra, có lẽ người này hoặc mù mặt hệt Kỳ Không Trọc hoặc xưa nay không xem báo chí.”



Túc Trì ít khi bị làm cho nghẹn họng: “Vân Nhàn, muội...”



Tiết Linh Tú nói lạnh đanh: “Ngươi tưởng ai cũng giống như mình, ngày ngày quan tâm đến người này đẹp trai người kia đẹp trai chắc. Tâm tư không tập trung vào con đường ngay thẳng, chưa bao giờ tu luyện chăm chỉ.”



“Cũng có thể không phải cố ý nhìn mà.” Phong Diệp yếu ớt thốt lên, “Ta đi một chuyến đến Chúng Thành thấy rất nhiều tranh chân dung đại sư huynh đấy, ta không mua nhưng khắp nơi trên đường đều dán đầy. Còn có khối nam tu sĩ cũng dán tranh này bảo là để gọi số đào hoa. Đại sư huynh, ngươi có số đào hoa hả?”



Lần này Túc Trì trả lời ngắn gọn đầy xâu xa: “Không.”



Xem ra chỉ là tin đồn, Vân Nhàn một lần nữa sửa lỗi thấy sang bắt quàng làm họ của Phong Diệp: “Đã bảo rồi đây không phải là đại sư huynh của ngươi, chú ý ngôn từ.”



Kiều Linh San muốn sụp đổ: “Sắp đến cổng thành rồi, chúng ta có chắc muốn tiếp tục thảo luận về chủ đề này nữa không?”



Trong lúc trò chuyện, cổng thành chính của Đường Linh Quốc đã hiện ra trước mắt. Nhìn từ xa mái hiên của thành chính đã đủ vàng chóe, nhìn gần hơn, kiến trúc cao nhất bên trong chính là hoàng cung và lờ mờ nhìn thấy một chút dấu vết cháy sém xung quanh. Song, trên mảnh đất hoang tàn đã có một cung điện mới được dựng lên.



Bị đốt ba ngày ba đêm thì e rằng đã cháy sạch sành sanh. Hiện tại chẳng rõ cấp tốc xây dựng lại thế này đã huy động bao nhiêu sức người lẫn của nả.



Cung điện có cột trụ đỏ và xà ngang chạm khắc, xây dựng mở trên bục đài cao, tứ bề khảm nạm đá quý và ngọc sáng, màu sắc quá sặc sỡ đâm khiến người ta nhìn lâu sẽ mỏi mắt. Chỉ có điều, giữa sự huy hoàng tráng lệ này luôn có một luồng khí đen mơ hồ bao trùm tựa một con ác long chùng chình trên nóc cung điện, đang lười nhác ngủ.



Chiếc xe ngựa buộc phải dừng lại trước cổng thành, lính canh đang đứng trên tháp canh, im lìm chĩa đầu mũi tên về phía cả bọn.



Hung ác thế làm gì? Vân Nhàn đang toan nhảy xuống ngựa chợt bị Kiều Linh San níu lấy cổ áo, bấy giờ tiếng vó ngựa hoang lộp cộp quen thuộc lại vang lên theo sát.



Liễu Nhứ đó lại đến rồi!



Vân Nhàn bị kẹt giữa khung xe không lên không xuống được, đối mặt đối mắt với nàng ta. Liễu Nhứ mang theo biểu cảm vô cùng phức tạp hồi lâu mới thốt ra một câu: “Ta tin.”



Vân Nhàn: “Ngươi tin. Rồi sao?”



Liễu Nhứ nhảy xuống ngựa hoang, con ngựa đá móng chạy đi không thấy tăm hơi trong nháy mắt: “Ngươi, tài giỏi. Liễu Thế có tài nghệ không bằng ngươi, không có gì để nói.”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giờ đây Vân Nhàn mới nhận ra có vẻ người này không quan tâm mấy đến những thứ bên ngoài, khác với đại sư huynh. Tuy đại sư huynh cũng không để tâm nhưng nhìn chung chàng vẫn khá thảnh thơi tự tại, trong khi quần áo của Liễu Nhứ lại vá chằng vá đụp, vá đầy thô sơ, xù xì thành một mớ, mấy lỗ trách trên quần to đến mức thò được cả một ngón tay vào, chỉ có thanh loan đao là sạch sẽ sáng bóng như bạc và không tì vết.



“Này.” Vân Nhàn hỏi, “Ngươi và Liễu Thế không có quan hệ họ hàng gì chứ?” Bây giờ nàng ta vẫn ôn hòa nhã nhặn, xem chừng là không.



“Những người họ Liễu bên trong Đao Tông đều có quan hệ huyết thống, chỉ khác ở chỗ xa gần mà thôi.” Liễu Nhứ nói khô khan, “Như vậy mới đảm bảo dù thế nào người nắm quyền cũng là người nhà.” Nói một cách nghiêm chỉnh, Liễu Thế là họ hàng xa của nàng ta.



Vân Nhàn: “Thảo nào...”



Sao không ai nói cho Đao Tông rằng không thể kết hôn cận huyết? Huyết thống càng gần càng không ổn. Nhìn Liễu Thế mà xem, quả là một tên “thông minh” thế đó.



Hai người đứng vai kề vai, mắt to trừng mắt nhỏ, bầu không khí bỗng trở nên xấu hổ. Vân Nhàn phá vỡ sự im lặng, cất lời: “Vậy giờ ngươi muốn thế nào.”



Tốt nhất là tạm thời hòa bình, dù gì nàng lặn lội đến Đường Linh Quốc xa xôi nào để đánh nhau với người ta. Tất nhiên nếu thật sự phải đánh nàng cũng không sợ. Liễu Nhứ có cùng cảnh giới với Liễu Thế, đâu đó nửa bước tới Nguyên Anh, còn hiện nàng lại có một tên Thái Bình không nghe lời, hẳn đủ sức chiến thắng khi đánh nhau.



Liễu Nhứ gãi lỗ thủng trên đùi, đáp: “Nhiệm vụ hiện tại ta cần phải hoàn thành là việc bên Đường Linh Quốc. Chưa hoàn thành nhiệm vụ này, ta mặc kệ những chuyện khác của Đao Tông.”



“...” Vân Nhàn phát hiện điều bất thường, chẳng phải chuyện Đường Linh Quốc này mới được Huyền Bảo Các bóc trần mới vài ngày trước ư? Sao người này không biết Đại Chiến Tứ Phương đã kết thúc từ lâu trong khi lại tỏ tình trạng nhốn nháo tại Đường Linh Quốc. Thế là nàng hỏi: “Liễu đạo hữu, ngươi đến Đường Linh Quốc để làm gì?”



Có lẽ đây cũng không phải là nhiệm vụ bí mật tột cùng, Liễu Nhứ chẳng cần phải giữ bí mật: “Có một lô khoáng sản cần vận chuyển đến Đao Tông bị cướp ngay trước khi ra khỏi biên giới, trưởng lão bảo ta đến xem xét.”



Kiều Linh San: “Đây là chuyện xảy ra khi nào?”



“Ba tháng trước?” Liễu Nhứ trả lời trong mơ hồ, “Có lẽ bốn tháng? Không biết nữa, tóm lại ta đi một mạch đến đây, nghĩ không quan trọng gì chi bằng tới Đại Chiến Tứ Phương trước thì hơn, kết quả là không kịp cả hai, kỳ lạ nhỉ.”



Cả bọn câm nín: “...”



Kỳ lạ cái quái gì! Chuyện từ ba bốn tháng trước thì có bò từ Bắc Giới cũng bò qua tới lâu rồi, vừa trì hoãn vừa lạc đường, nếu kịp mới là lạ đấy!!!



Vân Nhàn hỏi: “Vậy trưởng lão của ngươi không thúc giục ngươi à?”



Liễu Nhứ: “Có thể đã thúc giục nhưng bồ câu đưa thư của ta bay lạc mất, khéo khi do ta quên cho nó ăn? Không nhận được thư, xung quanh đây không có người của Đao Tông, ông ấy có giục ta ta cũng không biết. Thôi, làm xong nhiệm vụ rồi về. Nói sau đi, dù sao mọi chuyện đã thế này rồi.”



Đời này Tiết Linh Tú chưa từng thấy người nào lơ mơ đến mức này bèn châm chọc: “Thật không biết ngươi nhớ được gì. Sao không tự vứt mình luôn đi?”



“Chẳng phải vứt rồi đấy á, không thì sao lại đến được đây.” Vân Nhàn cười ha hả, tay cứ thế khoát lên vai người ta, “Liễu tỷ tỷ, tới, tới, gặp nhau là có duyên. Chúng ta đừng có ‘đao kiếm đối mặt’ nữa.”



Nàng chưa nói xong, những lính canh ở cổng thành chính đã đi vài bước đến trước mặt cả bọn.



Nói ra cũng lạ, mấy người ở chỗ cả bọn vừa đi qua khi nãy đều quấn khăn đen, vậy mà người lính canh này thì lại vận giáp ăn mặc bình thường tợn, chớ hề dùng bất cứ thứ gì khác che khuất trên người dù không có một luồng linh khí trên người và là người bình thường trờ trờ. Gã lên tiếng: “Mấy vị, có văn tự qua cổng không?”



Văn tự qua cổng gì? Chẳng có thứ đó, Vân Nhàn chưa kịp mở lời, cái nhìn của lính canh lướt qua trang phục của cả bọn rồi dừng lại ở thanh kiếm Thái Bình. Gã cau mày hỏi: “Các người là người tu chân?”



Nghe giọng điệu này có vẻ bực bội.



“Theo thánh chỉ của Hoàng thượng, người tu chân không được phép vào Đường Linh Quốc trong ba tháng gần đây.” Lính canh nói giọng cứng nhắc, “Mời các vị quay về cho.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Liễu Nhứ nhướng mày, chất vấn: “Nếu ta nhất quyết phải vào thì sao?”



“Ngươi quyết phải vào thì đương nhiên ta không ngăn được ngươi.” Lính canh không hề sợ hãi, chỉ nói một cách thẫn thờ, “Có điều vào rồi, Ma Tôn đại nhân muốn làm gì với ngươi thì ta không biết.”



Bao gồm cả linh thể trong hắc điếm trước đây, tất cả mọi người đều gọi “Ma Tôn đại nhân” tôn kính khôn cùng, ngược lại vô cùng cay nghiệt đối với đồng bào Nhân tộc của mình. Kiều Linh San cau mày, định mở lời đã nghe Vân Nhàn phân trần: “Không có không có, ngươi nhìn đâu ra chúng ta là người tu chân?”



“Chẳng phải tu sĩ sẽ mang theo thứ vũ khí hình thù kỳ quái thế này ư? Còn ăn mặc quái gở như vậy nữa.”



Lính canh nghi ngờ bày tỏ: “Ngươi, ngươi, còn ngươi nữa, tất cả đều trắng toàn thân. Bây giờ bọn ta đốt giấy để tang cũng phải điểm thêm chút màu sắc, chỉ có người tu chân mới ngày ngày nhung nhớ kiểu cả người trắng bạch. Nhìn đẹp đấy nhưng không thấy mang theo điều xui à? Còn ngươi nữa, ai lại mang theo cây đàn lớn thế này bên mình? Không thấy nặng hả? Về phần ngươi, ăn mặc như người rừng còn mang theo một thanh loan đao, định đi săn chắc? Đặc biệt là người sau cùng kia, giữa mùa thu còn cầm quạt xếp phe phẩy ở đó, không thấy lạnh thì ắt đầu óc có vấn đề.”



Gã nói năng bạt mạng, lải nhải không ngừng, gây hấn với tất cả mọi người có mặt.



Tiết Linh Tú nổi gân xanh: “Ngươi nói đầu óc ai có vấn đề?”



Rốt cuộc cũng có người thốt ra điều Vân Nhàn muốn nói, Vân Nhàn vội vàng khuyên can: “Người huynh đệ, không thể trông mặt mà bắt hình dong được đâu. Không chỉ có tu sĩ mới ăn mặc kỳ quái, còn có gánh hát nữa kia mà!”



Lính canh: “Gánh hát?”



“Đây chính là chủ nhân của gánh hát chúng ta.” Vân Nhàn đảo mắt chỉ vào Tiết Linh Tú, “Lần này hắn tới đây vì muốn thương thảo chuyện khoáng sản với Quốc chủ, muốn làm một vụ mua bán. Ai ngờ lại có quy định mới, tạm thời không tìm được văn tự qua cổng… Ngươi đừng tỏ vẻ thế kia, là thật đấy. Nhìn xem, có phải toàn thân hắn toát lên vẻ phú quý hay không, ngay cả chiếc xe ngựa này cũng không phải là thứ người thường ngồi nổi.”



Lính canh không thương tiếc gì: “Giàu có thế này sao không thuê thêm xe, còn phải chen chúc nhau bên trong.”



Tiết Linh Tú: “Trách ta à?? Ai biết...”



Vân Nhàn tận dụng mọi thứ, nhét vào tay lính canh mười lượng bạc.



Vẻ mặt của lính canh lập tức trở nên hiền lành hơn hẳn.



“Thời buổi này ai cũng khó khăn cả.” Vân Nhàn nháy mắt với hắn, bảo, “Đúng không? đừng làm khó dễ họ nữa.”



Lính canh: “...”



Nửa nén hương sau, cuối cùng nhóm Vân Nhàn đã nghênh ngang tiến vào cổng thành.



Hiện ra trước mắt họ là một tòa thành thị nhỏ bình thường. Giả mà Đường Linh Quốc này phát triển tốt hơn âu không đến nỗi vô danh ở bên ngoài khi nằm ở vị trí hẻo lánh, hoàn toàn dựa vào mỏ khoáng sản để duy trì và tiền bạc nào có thiếu. Khốn nỗi mặc kệ hoàng thất giàu có hay chăng, chúng đâu phải chuyện của bách tính, từ trước đến nay họ chỉ mong Hoàng đế không thiếu tiền.



Có tiền, chưa chắc người dân đã sống tốt, nhưng không có tiền, chắc chắn người dân sẽ sống khổ sở.



Đúng như vậy, dọc đường đi, hai bên đường vẫn dán những tờ lệnh truy nã màu vàng tương tự. Chúng bị gió thổi nắng chiếu đã lâu, giấy da long ra từng mảng, tiếp đó được quét lên một lớp màu đỏ, rồi lại dán chồng lên những tờ mới. Từng khuôn mặt giống nhau in hằn dấu vết, đoan trang mỉm cười, không hiểu sao trông có chỗ rờn rợn.



Cảnh đường cái cũng bình thường như bao thành trì khác. Cung đường lát đá, tấp nập người đông như trẩy hội. Đúng vào giữa trưa, khu chợ bán đồ ăn náo nhiệt khôn cùng. Vân Nhàn tiện tay chọn một cây cải thìa mọng nước, vừa mới đưa tay ra đã nhận ra ngay mọi ánh mắt xung quanh đang đổ dồn vào nàng.



Cuối cùng Vân Nhàn phát hiện điều gì đó không ổn.



Đập vào mắt họ, tất cả nữ tử hoặc nói đúng hơn là đa số nữ tử trẻ tuổi đều che mặt che tay bằng khăn đen còn người lớn tuổi hơn không che; trái lại nam tử ăn vận bình thường giống hệt lính canh trước đó.



Phóng tầm mắt nhìn rộng ra, ngoại trừ nam giới, toàn bộ nữ giới trẻ đều che kín mít, thậm chí có người còn không lộ cả mắt, hoàn toàn không cách gì phân biệt nổi.



Liễu Nhứ vốn những tưởng mình đến đây để điều tra vụ việc khoáng sản bị cướp, tuy nhiên ngay cả một người đầu óc đơn giản như nàng ta cũng nhận ra điều bất thường: “Sao tất cả bọn họ không lộ mặt thế?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ta cũng muốn hỏi.” Kiều Linh San hỏi, “Tại sao ngươi lại tự nhiên đi theo chúng ta, ngươi không đi xem khoáng sản à?”



Liễu Nhứ ngẩn người: “Đúng nhỉ.”



Vân Nhàn đặt cây cải xuống, phủi tay hỏi: “Có phải ngươi cũng quên hỏi tại sao chúng ta đến đây?”



Liễu Nhứ nghiêm mặt đáp: “Đúng vậy. Vậy tại sao các ngươi đến đây?”



Vân Nhàn: “Không nói cho ngươi biết.”



Liễu Nhứ: “...”



Mọi người: “...”



Như thế mới làm ngươi vui lắm hả, Vân Nhàn?



“Nói thế, nếu Quận chúa lẫn vào trong đám người này thì hoàn toàn không thể tìm thấy đâu.” Kiều Linh San nhìn vào đám người che thân đen kịt, bối rối không thôi, “Có phải đây là phong tục gì đó? Nhưng cũng không có quy định nào cả, chúng ta không che mặt cũng chẳng ai quan tâm.”



Túc Trì định lên tiếng, nhưng trước khi mở lời đã thấy Vân Nhàn trưng bộ dáng như đang suy tư, chàng lại lạnh lùng nuốt lời muốn nói trở lại.



Sư phụ nói phải để sư muội rèn luyện nhiều hơn, tích lũy kinh nghiệm.



Mọi người đang đi trên đường tự dưng nghe thấy tiếng khua chiêng gõ trống gieo lên từ xa, có người hô vang: “Hoàng thượng có chỉ, mời các bạn trẻ vừa nãy vào cung một lần!”



Chuyện gì vậy, không cho người tu chân vào mà người ta vào rồi lại muốn mời. Nghe có vẻ không giống như bàn chuyện kinh doanh cho lắm. Nói là “mời” nhưng giọng điệu thiếu lịch sự tột cùng, nghe như thể “gan chó các người thật lớn”. Vân Nhàn và Túc Trì nhìn nhau, cả nhóm nhanh chóng tìm một ngôi nhà tranh nhỏ để trốn.



Sáu người ngồi chồm hổm theo hàng đâu ra đấy, Kiều Linh San lại hỏi: “Liễu đạo hữu, sao ngươi lại theo chúng ta đến đây?”



“Ta cũng không biết.” Liễu Nhứ đáp lời, “Không hiểu sao ta luôn cảm thấy có chỗ thân thiết với cô nương Vân Nhàn.”



Vân Nhàn: “Là do ta hủy bỏ kim đan của Liễu Thế ư.”



Liễu Nhứ: “...”



Thật đúng là hết nói nổi. Mỗi tội chưa trốn được bao lâu đã có một chuyện phiền toái hơn xảy ra. Hóa ra căn nhà tranh này có người ở, một chú chó nhỏ trông nhà có lẽ mới cai sữa đã sủa ầm ĩ một hồi mà không ai quan tâm đã cắn vào mông Phong Diệp. Không những không cắn được thịt mà gãy mất chiếc răng sữa, Nó đau đớn đến mức tè ra một bãi nước tiểu ngay cạnh chân Tiết Linh Tú.



Tiết Linh Tú hít sâu một hơi... Không, khi hít sâu rồi, mùi khai của nước tiểu càng nồng nặc hơn, hắn nghiến răng kêu: “Ta muốn đi ra ngoài.”



“Không được đâu Tiết huynh!” Vân Nhàn chân thành ngăn cản, “Nếu ngươi đi ra ngoài thì ta biết làm gì đây!”



Con mắt Tiết Linh Tú khẽ động đậy, hắn định nói gì đó đã nghe Vân Nhàn đếm ngón tay: “Một trăm lượng đã mượn kia ta đã tiêu 30 lượng, chỉ còn lại 72 thôi.”



Tiết Linh Tú tức giận: “... Vân Nhàn!”



Túc Trì hời hợt cất lời: “Ra khỏi thành, ta trả thay cho muội ấy là được.”



“Ai muốn ngươi trả thay?” Tiết Linh Tú càng nghe càng bực bội, nói mỉa mai, “Đại sư huynh lớn lối ghê, mấy ngàn viên linh thạch thượng phẩm nói trả là trả, đúng là phi thường! Ai cũng nói Kiếm tu nghèo túng, trái lại ngươi trông có nhiều tiền thế? Kiếm được không ít từ việc bán chân dung đấy à.”



Có tiền ư? Nói chung không thiếu. Túc Trì chỉ cho biết: “Ừ.”



Phong Diệp lo lắng nhìn Tiết Linh Tú, cảm thấy hắn bị chọc điên tới sắp ngất rồi.



Bên này là trận đại chiến giữa Móc Mỉa và Đá Tinh, bên kia là cảnh Vân Nhàn chờ mãi vẫn không thấy đám tuần tra này đi, cứ trò chuyện thân mật với Liễu Nhứ và Kiều Linh San.



“Ta đã xem báo lá cải, trên đó viết ma nữ Tức Mặc Xu thả sương độc giết chết rất nhiều tu sĩ tự do.” Vấn đề là tại sao tờ báo này lại dính nhớp nháp, sờ vào khó chịu kinh thế này, Liễu Nhứ lau đầu ngón tay vào quần, nghi ngờ hỏi: “Đến cùng người này làm thế nào vậy?”



Bấy giờ Vân Nhàn mới nhớ ra, không biết Tức Mặc Xu và Trọng Trường Nghiêu ở đâu. Chẳng lẽ đang ở trong hoàng cung nọ?



“Vân Nhàn, ngươi có gặp nàng ta trong bí cảnh không?” Có vẻ Liễu Nhứ hứng thú với Tức Mặc Xu lắm, “Có phải mặt xanh nanh vàng, mọc bốn tay tám chân, có hai đầu, nói chuyện bằng rốn?”



“Bình thường nên bớt đọc ‘Sơn Hải Kinh’ lại, dễ bị lậm đấy.”



“...”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---





Nhắc đến Tức Mặc Xu, cảm xúc của Vân Nhàn luôn phức tạp.



Ngay từ đầu, nàng xuống núi vì đã đọc một cuốn thoại bản lấy Tức Mặc Xu làm nhân vật chính. Nói như vậy, thật ra từ lâu nàng đã biết đối phương chiếm ưu thế. Hơn nữa, mặc cho vừa gặp mặt đã đánh nhau hoặc cãi nhau chí chóe, tuy nhiên qua khoảng thời gian ngắn ngủi ở chung với Tức Mặc Xu tại lâu đài cổ Đại Hoang, Vân Nhàn luôn cảm thấy người này đâu không tình không nghĩa như bề ngoài, thậm chí lắm khi còn có chỗ thanh tú của thiếu nữ, khá đáng yêu.



Có lẽ chính vì suy nghĩ này cho nên Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết đều không ra tay với nàng ấy nữa khi nhìn thấy nàng ấy nằm dưới tường thành bê bết máu, thôi còn sức phản kháng trong bí cảnh.



Khách quan mà nói, nàng ấy hại người là thật, điều này không thể chối cãi. Là vật chứa, thân bất do kỷ, tóm lại vị Thánh nữ duy nhất trong trăm năm của Ma Giáo này cũng không ổn như trong tưởng tượng.



Kiều Linh San nhìn thấy vẻ mặt rầu rĩ hiếm hoi của nàng đã lo âu hỏi: “Làm sao vậy, Vân Nhàn?”



“Ta chỉ thấy có lẽ Tức Mặc Xu không muốn thế.” Vân Nhàn nhìn về phía trước, tỏ vẻ phức tạp, “Tuy chỉ chung đụng một thời gian ngắn, nhưng ít nhất có những lúc nàng ấy chỉ là một thiếu nữ đơn giản. Có lẽ nàng ấy có thứ gì đó muốn níu giữ.”



Đơn giản vô cùng, nghe Ngưu Bạch Diệp nói gì nàng ấy cũng tin răm rắp, đây là điều Vân Nhàn không ngờ tới.



“A?” Liễu Nhứ ngẩn người, “Tâm hồn đơn giản...”



Lời nàng ta chưa dứt, bức tường ở góc khuất hẻo lánh này bỗng vang lên tiếng động lớn, một thân hình con người bay đến từ xa găm vào đá, trông rất khó gỡ ra.



Cả bọn tức thì ngẩng đầu. Bội kiếm. Đây là Kiếm tu?



Người đó vất vả gỡ bản thân ra rồi phun ra một ngụm máu bầm. Có vẻ như mấy ngày gần đây đã nôn nhiều nên quen, nôn xong lau miệng, thậm chí không dính lấy một giọt máu nào lên vạt áo. Đoạn hắn ngẩng đầu, điên tiết kêu: “Tức Mặc Xu! Ta không thù không oán với ngươi, giờ cũng không còn ở trong bí cảnh, sao ngươi muốn ra tay hung ác tới vậy!!”



Là Trọng Trường Nghiêu!



Có vẻ như thật sự nổi đóa, giọng nói run rẩy, đương nhiên cũng do hắn tưởng chốn này không có ai.



Tức Mặc Xu nhẹ nhàng nhón mũi trân tiếp đất, đứng trước mặt Trọng Trường Nghiêu.



Rồi… nàng ấy cũng phun một ngụm máu. Nhìn lượng máu, hai người phun ra không kém cạnh nhau, nôn ra ngang tài ngang sức.



Cả bọn: “?” Làm gì vậy, phu thê cùng phun?



Trọng Trường Nghiêu tức giận, bày tỏ chân thành: “... Ngươi đã thành ra thế này mà còn muốn giết ta?!”



“Lần này không cố ý.” Tức Mặc Xu trông cũng phiền muộn, nàng ấy đâu ngu đến vậy mỗi tội thói quen của con người quá đáng sợ, “Ta nhìn thấy ngươi là muốn giết ngay, nhất thời không suy nghĩ nhiều.”



Trọng Trường Nghiêu lảo đảo, suýt nữa không gượng dậy nổi.



Tức Mặc Xu nhìn hắn, Vân Nhàn chợt nghe được trong tai một câu nói kỳ lạ của nàng ấy: “Quả nhiên ngươi lại ở đây. Ta biết ngay.”



Có tiếng bước chân! Khóe mắt Tức Mặc Xu nhìn thoáng về sau, nàng ấy nói đoạn đã né tránh. Đám lính tuần tra bên kia ồn ào la lối đi đến kéo Trọng Trường Nghiêu đi: “Tìm thấy rồi! Một người! Đưa vào trong hoàng cung!”



Một hồi hỗn loạn qua đi, mọi thứ lại bình yên trở lại, chỉ còn lại hố lõm hình người trên tường.



Lại là một khoảng im lặng kéo dài.



Liễu Nhứ run rẩy hỏi: “Chỉ là một, thiếu nữ, có tâm tư đơn giản?”



Vân Nhàn cười gượng: “Phụ nữ đến chết vẫn là thiếu nữ mà. Bình thường thôi, bình thường thôi. Ha ha.”