Trăng tròn bị giấu đi một nửa, đã càng về khuya, căn phòng tồi tàn cho khách được thắp sáng bởi toàn bộ ngọn nến, năm người một lần nữa đứng im lặng trong phòng, nhìn vào một người và một linh thể đang quằn quại ngay trung tâm.
Khi trước, Vân Nhàn những tưởng khách điếm đây là nơi đóng quân của linh thể, nào ngờ bà chủ lại là một người thật trăm phần trăm, giờ bà ta đang bị trói gô và một mực bặt thinh. Trái lại linh thể kia lại ầm ĩ vang trời, khóc lóc kể lể: “Chỉ là lâu lắm rồi ta không gặp người nên muốn đùa giỡn với các ngươi một chút cũng không được à?”
“Đùa giỡn? Ngươi bị bắt mới nói vậy, trước đây đã hại không ít người chứ gì?” Tiết Linh Tú vừa ngửi thấy mùi trên người nó đã thiếu điều muốn ngất luôn. Hắn bảo Vân Nhàn: “Vân Nhàn, ngươi hãy đưa nó ra xa đi, thứ này tởm quá.”
Thậm chí tới linh khí mà Vân Nhàn còn không thèm dùng để bắt nó, chứng tỏ chỉ cần một người bình thường không quá yếu đuối đã đủ tóm gọn nó. Là một linh thể, tu vi của nó chỉ tương đương với mấy bá tánh bình dân ở rìa ngoài chiến trường viễn cổ, nhưng về độ ồn ào và phiền phức, âu nó không thuộc cùng một cấp bậc.
Môi trường chiến trường viễn cổ đơn giản, các linh thể không giống như con trước mặt này khi có tí bản lĩnh đã gắng sức khuấy đảo tạo sóng lớn kinh thiên. Nay nó đụng phải tấm sắt cứng vẫn còn muốn mạnh miệng: “Các ngươi ngủ được còn ta không được ngủ hay gì? Ta theo khuôn mẫu của các ngươi đấy, có gì mà kinh tởm?”
Nghe giọng điệu này đã thấy nó không chỉ hại mỗi Kiều Linh San, nếu không bị Vân Nhàn bắt được, đoán chừng nó còn muốn lẻn vào hai căn phòng khác.
Với loại linh thể này, nói hại người cũng không hẳn là hại nhiều, cùng lắm lén hút trộm nhân khí khi người ta táng đởm mất hồn mất vía. Đương nhiên hậu quả cũng không quá nặng nề, nhiều nhất là tháng này cảm lạnh say nắng luân phiên đến, ra ngoài ắt giẫm phỉ vỏ chuối, xui xẻo đủ đường, gặp người tu chân thì hậu quả còn nhẹ hơn.
Có điều dùng linh khí dự trữ quý giá để đối phó với thứ này thật quá uổng phí.
Nó tung hoành trong hắc điếm này nhiều năm, từ trước đến nay chỉ có nó hút người chứ nào có ai hút nó?!
“Đại sư huynh.” Vừa rồi Túc Trì phá cửa xông vào nhanh đến không thể tin nổi, Vân Nhàn bóp lấy linh thể hỏi, “Sao thứ này vào đây mà kiếm trận ở cửa không phản ứng?”
Túc Trì ôm kiếm, trả lời qua loa: “Nó quá yếu.”
Vân Nhàn: “...” Hiểu rồi. Yếu đến mức tới kiếm trận cũng không thèm để ý. Cơ mà đại sư huynh này, huynh có ngủ thật không vậy? Tại sao tóc tai mọi người bù xù rối bời, thậm chí bím tóc của Tiết Linh Tú còn lệch, chỉ có huynh trông hoàn hảo tới vậy.
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Còn ngươi nữa.” Phong Diệp ôm đàn, sương đêm càng dày, gã buồn ngủ đến mức ngáp điên cuồng, tiếp đó nói với bà chủ, “Ngươi là một nhân loại mà nối giáo cho giặc, lừa gạt người ta cùng với linh thể ư?”
Bà chủ quán cứng đơ mặt không nói một lời, những đường tơ máu đỏ trong mắt càng đậm hơn.
Vân Nhàn luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn ở bà ta. Không phải là tu vi không ổn mà là thần sắc của người này bất thường lắm.
“Hỏi bà ta có ích gì.” Linh thể bị bóp lấy, miệng vẫn liến thoắng, “Người dân Đường Linh Quốc đều thối nát như nhau cả thôi. Người không vì mình, trời tru đất diệt. Để sống sót, bọn chúng cấu kết với yêu ma quỷ quái thì có sá gì. Chỉ cần không hại đến bản thân, mặc kệ người khác sống chết, đúng là ích kỷ đến đáng sợ.”
Vân Nhàn cau mày: “Ngươi nói người ta như vậy hả?”
Linh thể có lý chẳng sợ: “Chính vì ta là người Đường Linh trước khi chết nên ta mới nói vậy!”
Cả bọn: “...”
Hay, chân thành lắm. Làm người ta không cách chi phản bác.
“Ta muốn thử xem liệu hấp thụ được linh khí trong cơ thể nó không.” Không thể để nó tiếp tục hại người, Vân Nhàn đưa tay chụp lên đầu nó.
Chưa kịp dùng lực, linh thể đã tức thì đổi giọng gào thét cuồng điên: “ĐỪNG, ĐỪNG ĐỪNG! TA KHÔNG MUỐN CHẾT! Mặc dù đã chết từ lâu nhưng ta vẫn không muốn chết đâu! Xin giơ cao đánh khẽ! Thế này, chắc các đại hiệp đến đây vì có việc quan trọng, ta sẽ cho các ngươi biết hai nhóm người tu chân mới đến đây là ai, thuộc môn phái nào, dùng binh khí gì, mặc quần lót màu gì... Ta sẽ nói hết cho các ngươi biết! Đừng giết ta!”
Cả bọn đều cau mày, thầm nghĩ: Trước đây đã thấy Vân Nhàn đôi khi rất ồn ào, hiện tại linh thể mang khuôn mặt của Vân Nhàn mới khiến họ biết thế nào là ầm ĩ.
Linh thể ngọ nguậy trên mặt đất một thoáng, tránh xa Vân Nhàn một chút mới rụt rè cho biết: “Ba ngày trước có một Kiếm tu, cũng trạc tuổi ngươi, đến một mình. Ta quan sát thấy hắn thỉnh thoảng nôn ra máu, còn tưởng là con ma bệnh lao, hóa ra lại là người tu tiên còn đánh ta một trận tơi bời. Tên Trọng Trường Nghiêu gì đấy, hình như là tên này.”
Cả bọn đều ngạc nhiên.
“Trọng Trường Nghiêu??” Kiều Linh San suýt quên mất còn có người này, “Sao lại là hắn? Hắn đến đây làm gì, cũng vì làm nhiệm vụ ư?”
Tiết Linh Tú gập quạt lại, trầm ngâm: “Trái lại ta vẫn chưa tính sổ với hắn chuyện xảy ra lần trước.”
Hành vi trên chiến trường của hắn chẳng khác gì cố ý hại người. Tên này sinh ra ở Đông Giới nhưng lại tàn nhẫn độc ác với người đồng hương Đông Giới bằng đó, đáng khinh bỉ quá thể.
Vân Nhàn thầm nghĩ: Tiết huynh phát hiện ra thật rồi... Tuy nhiên sao lại gấp đến mức tóc tai rối tung mà vẫn không quên mang theo quạt xếp thế nhỉ? Chẳng lẽ quạt xếp mới là bản thể của ngươi chăng?
Túc Trì: “Tiếp tục.”
“Còn nữa, còn nữa, hai ngày trước có một ma nữ đến.” Linh thể lăn lộn trên mặt đất, cố gắng nhớ lại, “Nàng ta ăn mặc hở hang lại cùng kiểu với Ma Tôn đại nhân, nhìn là biết ta không thể bắt nạt. Cho nên ta chỉ âm thầm quan sát nàng ta một đêm, phát hiện ra nàng ta cũng thỉnh thoảng nôn ra máu. Quái lạ, chẳng lẽ dạo này người tu chân thịnh hành kiểu này vì trông sẽ có vẻ đầy tâm sự hơn à?”
Vân Nhàn: “... Tức Mặc Xu.”
Đương nhiên bụng bị thủng một lỗ lớn cỡ đó phải nôn ra máu rồi, không nôn mới là lạ.
Kiều Linh San sốt ruột kêu lên: “Nàng ta còn dám đến!”
Đúng như dự đoán, cuối cùng hai người trong thoại bản vẫn đi lên con đường tương tự. Chẳng qua Trọng Trường Nghiêu bị Tức Mặc Xu đánh tơi tả, lần này chắc chắn không phải đến để cầu xin tiên thảo; Tức Mặc Xu cũng không yêu Trọng Trường Nghiêu, đến đây ắt có mục đích riêng của mình.
Chỉ là không biết rốt cuộc hai người này muốn điều gì.
Túc Trì: “Còn nữa không?”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Không còn, không còn, ngoài các ngươi ra không còn ai khác nữa.” Linh thể này biết tùy cơ ứng biến lắm, nịnh nọt giãy bày, “Các đại hiệp, ta đã nói hết những gì ta biết, giờ thả ta ra được chưa? Ta thề với trời sau này sẽ không bao giờ dọa người nữa.”
Vân Nhàn nhìn nó, tỏ vẻ rất hiểu lòng người: “Ta hiểu tâm trạng của ngươi. Mà hình như ta chưa từng hứa gì với ngươi cả?”
Linh thể: “?”
Vân Nhàn túm lấy nó, nhét thẳng vào nhẫn trữ đồ của mình làm lương thực dự trữ.
Đây quả là một phát hiện lớn. Nếu hấp thụ linh khí từ linh thể thì còn sầu lo gì nữa đây?
Linh thể: “...”
Cả bọn: “...”
Không dám ăn táo nàng đưa nữa đâu. Ai mà biết ngoài thịt nai khô, các loại cỏ dại, nồi niêu xoong chảo, nhẫn trữ đồ của nàng còn chứa thứ gì nữa!
Bà chủ quán tịnh không thốt một lời, cứ ở đó cứng đơ như một tảng đá. Vân Nhàn thấy bà ta là người bình thường, không làm gì được, dứt khoát cởi trói cho bà ta và đưa xuống phòng dưới. Cũng đúng vào lúc này, nàng nghe thấy giọng nói uể oải của bà chủ quán: “Các ngươi hãy đi đi.”
Giọng nói mệt mỏi khôn cùng tựa như chính bản thân bà ta.
“Đi?” Vân Nhàn cười nói, “Nhưng chúng ta mới đến thôi.”
“Người Đường Linh không đáng giá. Các ngươi sẽ hối hận.” Bà chủ quán chỉ nói một câu này rồi bặt thinh, dù thế nào cũng không chịu mở miệng nữa.
Nửa đêm còn lại bình an vô sự. Sáng hôm sau khi Vân Nhàn và Kiều Linh San thu dọn xong ra khỏi phòng, họ đã thấy Túc Trì và Phong Diệp đợi sẵn ở đầu cầu thang từ lâu, chỉ có cửa phòng Tiết Linh Tú đóng chặt dường như hắn vẫn còn ngủ. Vân Nhàn gõ cửa đôi lần, gọi: “Tiết huynh, mặt trời chiếu vào mông rồi.”
Một lúc lâu sau Tiết Linh Tú mới chỉnh tề bước ra.
“Mỗi ngày ta sẽ thức dậy khi nghe tiếng gà gáy.” Với sắc mặt khó coi, hắn cất lời, “Cái nơi quỷ quái này đến gà cũng không có.”
“Đừng quá cưỡng cầu.” Vân Nhàn nhận lấy bánh rán Túc Trì đưa cho, lúng búng nói, “Đừng nói gà, ngay cả cỏ cho ngựa còn không có đấy. Tiết huynh, ngươi còn muốn mang theo xe ngựa của mình không?”
Túc Trì thấy nàng ăn lem nhem đầy dầu mỡ lại đưa khăn giấy sang.
Phong Diệp ở bên cạnh nhìn tổng cảm thấy có gì đó không ổn. Không phải là biểu cảm của Túc Trì không ổn mà ánh nhìn của người này chớ hề tỏ vẻ bận tâm, dường như hoàn toàn không cảm thấy hành động của mình có gì kỳ lạ. Phong Diệp tự hỏi chẳng lẽ người này không thông sự đời đến cỡ này, tới mức hiểu sai ý nghĩa “chăm sóc sư muội” của Vân Chưởng môn?
Câu nói “chăm sóc sư muội” của Vân Lăng đại khái chỉ dặn dò chàng hãy nhớ quay lại kiểm tra trong quá trình nuôi thả, đừng để Vân Nhàn tự dập tắt mạng sống của bản thân, tiện thể nhắc lại một số công pháp kiếm phổ cũng như thông báo tin tức mà thôi. Chứ làm gì có chuyện bảo chàng chăm sóc kiểu này.
Sự thật chứng minh suy đoán của Phong Diệp đã đúng.
Chủ yếu không ai rảnh rỗi đến mức sổ toẹt “ngươi kỳ quặc thật”, vì vậy Túc Trì không biết mình kỳ quặc, trong khi Vân Nhàn lại có tầm nhìn lớn hơn cái đấu, hai người cứ vậy đạt được một sự cân bằng quái đản.
Đoan chắc Tiết Linh Tú cũng nhận ra nhưng hắn nào phải Kỳ Chấp Nghiệp, sẽ không thốt lên tông tốc, có chăng chỉ nói những câu bóng gió như “đại sư huynh tốt tính quá”, “có phải thân thiết quá mức không”, “ha ha ha Vân Nhàn có ngươi tốt ghê”. Và những lời này hoàn toàn vô dụng đối với Túc Trì.
“Ta đã mang theo đủ cỏ cho ngựa. Ai giống như ngươi, còn phải ra đồng hái?” Tiết Linh Tú không ăn bánh rán hành, hắn dùng khăn lau khóe miệng, lau đi những vết thức ăn vốn không tồn tại, nói, “Xuất phát đi thôi. Ờ mà xe ngựa của ngươi đâu?”
Phu xe ngựa không chờ ở bên ngoài, đi đâu rồi?
Vân Nhàn không nói gì, chỉ chớp mắt nhìn hắn.
Tiết Linh Tú linh cảm thấy không ổn: “... Ngươi nhìn ta làm gì?”
Vân Nhàn: “Tiết huynh ngồi xe ngựa lớn một mình cũng quá cô đơn đấy, hay là chúng ta đi chung cho vui.”
Tiết Linh Tú mất hết phong độ: “Cút!!!”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Cuối cùng vẫn ngồi chung.
Từ khách điếm đến thành trì chính của Đường Linh Quốc lại là một quãng đường dài ngoằn ngoèo. Hôm qua nàng còn tưởng cảnh vật âm u vì thời tiết không tốt, nhưng giờ đây nhìn lại chẳng liên quan gì đến thời tiết, nơi đây vốn dĩ đã vô cùng sầm sì.
Càng tiến về phía trước, những ngôi nhà mái bằng cũng như cửa hàng thưa thớt dần xuất hiện, song vẫn chỉ có những người Đường Linh quấn khăn đen đứng trước quầy hàng như bà chủ khách điếm. Chẳng hay đến cùng nơi vắng vẻ này đang chờ đợi vị khách nào.
Càng nghĩ càng thấy rợn tóc gáy.
Vân Nhàn khoanh chân ngồi trên đầu xe, nhàn rỗi sinh nông nỗi lại móc tờ báo lá cải từ trong miệng Thái Bình ra xem.
Lúc đó nàng chỉ xem tới những vị trí đầu bảng xếp hạng ngôi sao mới, không biết chừng bên dưới còn có tin tức gì. Vân Nhàn lơ đi tiếng mắng chửi tức giận của Thái Bình, gãi gãi tai, ghép tờ báo lại, tiếp tục đọc.
Đúng thật, nàng đã thấy thứ thú hay ho.
Tiếp tục đếm xuống khoảng ba bốn mươi vị trí, Trọng Trường Nghiêu có tên nằm ngay ngắn trên bảng. Khốn nỗi do hắn biểu hiện quá hời hợt, chả ai biết hắn đang làm những gì. Tiết Linh Tú người ta cố tình bỏ linh thạch thuê hắn, kết quả sức đóng góp cho Nam Giới chẳng có là mấy, hắn hoàn toàn dựa vào nhan sắc để lên bảng. Đoán chừng biên tập viên không biết nên đặt biệt danh gì cho hắn, hết cách, đành tặng cho hắn cái tên “Xì Dầu Kiếm”.
Khắp chốn mua xì dầu*, tựa như đầu mộng du. Ngẩn đầu nhìn sang hông, linh thạch không vào sổ.
*Mua xì dầu: thuật ngữ mạng nghĩa bóng chỉ không quan tâm đến một đề tài xã hội nào đó, mặc kệ mọi thứ tôi đi mua nước tương.
Thơ vần vớ vẩn gì thế, Vân Nhàn cười đến run cả người, suýt nữa làm cho Phong Diệp đang ngủ sờ sờ bên cạnh bừng tỉnh.
Nhìn thế này, Cẩu Cẩu Kiếm của nàng còn tốt hơn Xì Dầu Kiếm không biết bao nhiêu lần! Ha ha! Ha ha ha ha!!
Quả nhiên nỗi đau chỉ được thấy rõ khi so sánh. Vân Nhàn cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn.
Trời đất mênh mông, xa xa nhìn thấy mái hiên cung điện và bức tường thành cao ngất ngưởng của Đường Linh Quốc. Quả là một quốc gia giàu khoáng sản, giàu có tột cùng, mái hiên đều lấp lánh ánh vàng như thể trên đó có buộc ba mươi Kỳ Chấp Nghiệp.
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phong Diệp tự động thức dậy, dụi mắt, chậm rãi thốt lên: “Trời yên biển lặng đến vậy...”
Lời nói của gã còn chưa dứt, tiếng vó ngựa gấp gáp đã vẳng từ phía sau. Kẻ đến không có ý tốt chực đang bám theo cả bọn, sắp sửa vượt lên!
Vân Nhàn liếc nhìn, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
Bộ đồ ngắn màu nâu quen thuộc, sau lưng đeo một thanh đao. Tuy nhiên thanh đao này không phải là đại đao lớn mà là loan đao, lưỡi đao sắc bén, chuôi đao quấn vải trắng, trên đó có những vết máu loang lổ.
Người Đao Tông!
Chẳng ngờ lại đuổi theo đến đây, Kiều Linh San siết chặt tay, sẵn sàng rút kiếm, Túc Trì lại lên tiếng: “Không sao.”
Không sao cái gì cơ? Đây là người Đao Tông đấy! Vài ngày trước Vân Nhàn mới hủy bỏ kim đan thuộc về cậu Tông chủ của họ trước mặt bàn dân thiên hạ, nói là huyết hải thâm cừu cũng không quá, ấy vậy mà đại sư huynh nói không sao. Không ngờ Kiều Linh San thật sự đã kìm nén được trái tim đập dồn một cái quái đản.
Tiếng vó ngựa càng lúc dồn dập, người truy đuổi bỗng lộ diện.
Nữ tử có khuôn mặt hoang dã có thừa, sống mũi cao vút, khóe miệng hình như cong xuống bẩm sinh, đuôi mắt còn có một vết sẹo dài mảnh khiến nàng ta trông rất hung hãn, một tướng mạo khó chọc tột cùng.
Vân Nhàn nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
Được rồi, xem tiếp nàng ta sẽ nói gì. “Vân Nhàn, rốt cuộc ta đã tìm được ngươi!”, “Xem ta báo thù rửa hận cho Đao Tông!”, “A a a a! Giết giết giết! Giết đi!”
Nào ngờ nữ tử kia lại ôm quyền, không mất đi lễ độ: “Chào đạo hữu, ta là Liễu Nhứ của Đao Tông, không biết xưng hô thế nào?”
“Hả? Ngươi hỏi ta?” Vân Nhàn thầm nghĩ người con gái này trông hung hãn vậy mà còn biết hạ xuống cái tôi, còn nhịn nổi, “Vân Nhàn, Kiếm Các.”
“Ồ.” Liễu Nhứ không đổi sắc mặt, “Vậy ta gọi thẳng tên ngươi được không?”
“Hả.” Đây là chiêu số gì, Vân Nhàn chớp mắt, “Được chứ. Sao lại không được.”
Phong Diệp lo lắng vô cùng, sợ rằng nàng ta bất chợt rút đại đao chém vào đầu mình một khi nói gì không vừa ý.
Liễu Nhứ cưỡi ngựa rất tài, con ngựa này là ngựa hoang, nhìn qua biết ngay mới bắt về để cưỡi, tới móng ngựa yên ngựa đều không có. Nàng ta cân nhắc một lúc mới hỏi: “Cô nương Vân Nhàn, xin hỏi đây là Đường Linh Quốc sao? Vì sao linh khí bỗng nhiên biến mất.”
Thấy Vân Nhàn gật đầu, nàng ta lại nói: “Vậy, Chúng Thành ở đâu? Ta muốn tham gia Đại Chiến Tứ Phương mà bất cẩn lạc đường, không biết bây giờ đã bắt đầu hay chưa.”
Vân Nhàn: “...”
Cả bọn: “...”
Ngươi lạc đường xa đến mức này sao! Hơn nữa đã lâu như vậy, đại chiến kết thúc được nửa tháng rồi!
“Có vẻ như ta đã bỏ lỡ.”
Đoán được Liễu Nhứ biết tính cách của bản thân mình. Trông ra biểu cảm khác thường của cả bọn, nàng ta tập mãi thành thói quen chấp nhận sự thật này bèn hào sảng bày tỏ: “Không đi thì không đi, chung quy lần này chắc chắn Bắc Giới sẽ giành hạng nhất. Cô nương Vân Nhàn, ngươi biết tình hình hiện tại như thế nào không?”
“À, hiện tại thì.” Vân Nhàn trả lời, “Trước mắt cô nương Vân Nhàn của Đông Giới chém giết bừa bãi đầy tiếng quang quác bằng tư thế điên cuồng và tiêu sái, dũng cảm áp chế đám người, bóp nát phế bỏ kim đan Liễu Thế luôn thể, nhẹ nhõm đoạt được Thủ Lĩnh, tiếp đó đến Đường Linh Quốc chuẩn bị làm nhiệm vụ thuận tiện tránh sự đuổi giết của Đao Tông.”
Liễu Nhứ: “A?”
Vân Nhàn: “Đại khái là thế. Còn gì muốn hỏi nữa không?”
Liễu Nhứ: “... A?!!”
………..
Lời tác giả:
Có người đưa vào phần không liên quan, tôi sẽ không nói đó là ai.