Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 59: Đường Linh Quốc (2)



Một lát sau dưới cái nhìn phức tạp của mọi người, Vân Nhàn ôm một tờ giấy ghi nợ và 100 lượng bạc trở về một cách nhanh nhẹn.



“Giấy nợ?” Kiều Linh San nhìn kỹ, số tiền ghi trên đó không chỉ một trăm lượng bạc mà còn được tính đến từng đồng, tổng cộng là 3,500 viên linh thạch thượng phẩm và 153 lượng 29 đồng, dưới cùng còn đóng dấu vân tay tròn của Vân Nhàn bằng bùn đỏ, khiến nàng ấy vô cùng hãi hùng thốt lên, “Làm sao chúng ta trả nổi!”



Tiết Linh Tú vẫn đứng cách đó không xa, nhẹ nhàng phẩy quạt.



Ra khỏi bí cảnh, bản tính kiểu cách của hắn càng thêm tệ hại, cuối cùng cũng có chỗ để thể hiện. Không cần bàn tới việc quần áo được xông hương thơm, ngay cả quạt xếp cũng được đổi sang loại mới, bọc bạc chạm ngọc, quả là tao nhã nhưng không thiếu vẻ sang trọng.



Vân Nhàn chỉ muốn nói bây giờ đã vào thu rồi còn dùng quạt xếp gì nữa? Đã không làm ngươi chết rét, có ngon cứ giữ thói ấy tới mùa đông xem sao.



“Không sao không sao.” Vân Nhàn nhét bạc vào nhẫn trữ đồ, lấy ra 20 lượng xếp ngay ngắn trên quầy, nói oang oang, “Bà chủ quán, cho bốn gian phòng thượng hạng.”



Xe đến trước núi ắt có đường, không trả được tiền thì thôi chuồn, suy cho cùng Tiết Linh Tú không đánh lại nàng, có ép nàng trả vẫn không xong.



Kiều Linh San nhìn sắc mặt “khi vận may đến thì trong lòng cũng sáng ra” của nàng, lập tức rành rẽ ý đồ của nàng bèn ho khan: “Nếu tỷ không định trả thì còn viết giấy nợ làm gì?”



“Để dỗ dành Tiết huynh ấy mà.” Vân Nhàn thông suốt, “Ta thấy Tiết huynh cũng không nghĩ ta sẽ trả, có điều cứ móc tiền ra như thế sẽ khiến hắn mất mặt lắm.”



Kiều Linh San: “...” Không hiểu. Thật sự không hiểu. Chẳng lẽ bị viết giấy nợ mà không trả tiền thì vẻ vang lắm chắc!



Đám người truyền âm qua lại, bà chủ quán quấn kín người bằng vải đen chậm rãi đưa tay ra thu 20 lượng vào lòng bàn tay, mới khàn khàn cho hay: “Nơi rừng núi hoang vu này lấy đâu ra bốn phòng thượng hạng. Chỉ có ba phòng, đều ở tầng hai, các ngươi tự chia nhau đi.”



Chỉ có ba phòng??



Vân Nhàn tức thì đơ người.



Trời đã tối dần, có đi nữa cũng không hợp thực tế, ai mà biết giữa đường sẽ gặp phải thứ gì. Hình như trong phạm vi mười dặm đây chỉ có khách điếm tồi tàn này thật. Khốn nỗi giả như chỉ có ba phòng trong khi ở đây tính cả Tiết Linh Tú sẽ có năm người, phải chia nhau ra làm sao?



Giờ đây tính tình Kiều Linh San đã tốt hơn nhiều, không nói gì về việc chẳng muốn ở cùng Vân Nhàn nữa; có điều Tiết Linh Tú là người bỏ tiền ra ắt phải có một phòng riêng. Vân Nhàn trầm ngâm một chốc rồi đề nghị: “Đại sư huynh, có lẽ tối nay huynh phải ở cùng Phong Diệp.”



Túc Trì không nói gì chỉ gật đầu. Chàng luôn không mấy quan tâm đến những thứ bên ngoài, dẫu Vân Nhàn để chàng qua đêm tại nơi rừng núi hoang vu này, e rằng chàng cũng không nói gì.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phong Diệp càng hào hứng ra mặt. Có đại sư huynh ở bên, yên tâm quá.



Khách điếm này đã có tuổi đời khá lâu, cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt khi bước lên, toàn bộ tầng hai toát ra một bầu không khí mục nát, căn phòng cho khách ở góc quán bị khóa lại, xem ra không có khách ở.



Phong Diệp ôm đàn cổ, thắc mắc: “Phải chăng đó là phòng của một mình bà chủ quán?”



“Bà ta ở dưới.” Vân Nhàn liếc nhìn góc nhà, cho hay, “Sao ta lại cảm thấy sau lưng lành lạnh thế nhỉ, chắc là có ma rồi.”



“Ừ. Coi bộ thật đấy.” Kiều Linh San đi theo, “Cái khách điếm này xuất hiện đột ngột như vậy thì có ma cũng là lẽ đương nhiên.”



Túc Trì: “Có vài linh thể, không sao.”



Phong Diệp điên cuồng thôi miên bản thân: “Ta không sợ, ta không sợ, ta không sợ...”



Tiết Linh Tú: “...” Mỗi một người Đông Giới thật là độc đáo.



Hắn nhìn thấy tầng hai xuống cấp bực này, đến đi cũng không muốn đi. Tuy nhiên hắn và Vân Nhàn có chuyện cần nói, vậy là hắn đành che hờ chóp mũi, lững thững đi theo vào phòng. Trong phòng cho khách cũng hỏng hốc hệt thế, không biết bao lâu chăn đệm chưa được thay, tỏa ra mùi mốc meo. Hên sao không gian đủ rộng, mọi người dời mấy thứ đồ gỗ ra khoanh chân ngồi xuống.



Tiết Linh Tú ngồi trên chiếc ghế đẩu mềm duy nhất trong phòng, hỏi: “Các ngươi biết bao nhiêu về Đường Linh Quốc này?”



Nói một cách chính xác, hiện tại cả bọn chỉ ở trong khu vực ngoại vi của tiểu quốc này, chưa đặt chân vào cổng thành.



Lần này Tiết Linh Tú đến đây do Lê Phái giao nhiệm vụ. Nam Giới tạm thời không cần hắn về giúp đỡ, chi bằng tiếp tục du lịch bên ngoài, tích lũy kinh nghiệm để chuẩn bị về sau. Hơn nữa, bảo Đường Linh Quốc này hung hiểm thì cũng không quá hung hiểm, chỉ cần không chủ động chọc giận Ma tu tầng Phân Thần, những người khác đều tương đương với người thường không tu vi.



“Đương nhiên có người quen ở đó là tốt nhất.” Phong Diệp hớn hở thốt lên, “Trùng hợp làm sao lại gặp được Tiết công tử ở Đông Giới.”



Có một Y tu sẽ đáng tin cậy hơn, ít nhất sẽ không dễ dàng gặp nguy hiểm đến mạng nhỏ đấy.



Tiết Linh Tú cau mày, như thể vô cùng chê trách vùng ranh giới này, mới nói: “Ta đã nói rồi, là Tam tỷ bảo ta đến, không phải ta muốn đến.”



Phong Diệp nghẹn họng. Chủ yếu là hình như gã có hỏi cái này đâu.



Tuy số chuông vàng mà Diệu Thủ Môn Nam Giới thu được không bằng Phật Môn tuy nhiên họ vẫn có đến năm cái, đương nhiên sẽ tốt hơn nếu hoàn thành nhiệm vụ cấp Thiên này.



Nói về Đường Linh Quốc, tin tức Nam Giới nhận được cũng chẳng khác mấy so với Huyền Bảo Các. Nơi đây không có linh khí, người tu chân bị hạn chế; khốn nỗi yêu này ma này quỷ này không cần linh khí để sinh tồn, họ tự có một phương pháp tu luyện riêng. Cho nên theo lẽ thường nơi này bị yêu ma chiếm đóng từ lâu mới phải, chỗ nào đến lượt người thường nắm quyền.



“Ma tộc không phụ thuộc vào linh khí?” Vân Nhàn hỏi, “Nhưng trước đây chẳng phải Tức Mặc Xu cũng hấp thụ linh khí trong suối Đại Hoang ư?”



Kiều Linh San cũng không hiểu.



“Khác nhau.”



Túc Trì đã đi nhiều nơi, biết nhiều chuyện hơn, bèn giải đáp thắc mắc của mọi người một cách ngắn gọn.



Người tu chân hành động thuận theo trời đất, hấp thụ linh khí để tăng cường tu vi, trong khi yêu ma khác với Nhân tộc, trời đất không thương xót nên họ càng như trực tiếp “cướp đoạt”. Tu vi của họ tăng trưởng tương đối nhanh, song tương ứng, tạp chất cũng nhiều hơn.



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nói một cách đơn giản, người tu chân chỉ hấp thụ linh khí không còn nguồn nào khác, tuy nhiên họ có nền tảng vững chắc sẽ không để lại hậu quả về sau; yêu ma lại như “ăn dơ sẽ không bệnh”, nhét hết nào là yêu khí quỷ khí vào đan điền. Tại đây họ có hạn chế nhưng cam đoan hạn chế không bằng tu sĩ.



Dưới chân núi Kiếm Các cũng có những thôn làng bình thường không có tu vi, Kiều Linh San nghiêm nghị: “Vậy có giác gì yêu ma như sói lạc vào bầy cừu.”



“Cho nên đây chính là việc Ma tu tầng Phân Thần cần làm để che chở tiểu quốc.” Tiết Linh Tú gõ quạt xếp lên một điểm trên bản đồ, nói, “Nếu có yêu ma quấy rối, y sẽ đi giải quyết. Tương ứng, Quận chúa chính là điều kiện trao đổi mà y mong muốn.”



Vân Nhàn cất lời: “Rồi sau đó hiện tại hoàng cung bốc cháy, thiêu đốt ba ngày ba đêm, Quận chúa mất tăm.”



“Đúng vậy.” Tiết Linh Tú cho biết, “Vốn dĩ một tháng nữa là đến ngày đại hôn đã quyết định, Ma tu giận tím mặt, e rằng sẽ thu lại sự che chở.”



Vân Nhàn sờ cằm: “Hừm...”



Hao tâm tổn trí ghê.



Không tìm thấy người nhưng người không thể nào bị thiêu thành tro bụi. Hoặc là bị bắt cóc, hoặc là tự bỏ trốn. Nàng không quen biết Quận chúa nhưng nhìn từ thần thái và cử chỉ đoan trang trên bức tranh của Quận chúa Đường Vô Khả rồi kết hợp với tính cách trong thoại bản, nàng càng cảm thấy thiên về trường hợp thứ nhất.



Tất nhiên, không phải là không thể tự bỏ trốn. Từ lúc Ma tu này xưng bá đến nay, gần đây y mới bị người ta vạch trần, nào hay đã cưới bao nhiêu đời Quận chúa. Mỗi đời đều ưu sầu quá độ, chưa được hai ba năm đã qua đời. Như vậy xem ra ít nhất y cũng phải tám mươi tuổi trở lên.



Vân Nhàn vẫn có tiêu chuẩn nhất định khi chọn đạo lữ. Có thể mười tám tuổi, có thể tám trăm tuổi, nhưng không thể tám mươi tuổi, khoảng này trông già và mang lại cảm giác già chân thực hơn, vì vậy không được.



Cả bọn cứ thế ngồi thành vòng tròn, một lúc lâu sau, Vân Nhàn mới từ từ đưa ra ý kiến đầy chấn động của mình: “Hay là… ngủ trước đã.”



Cả bọn: “...”



“Ngày mai sẽ tiếp tục đi về phía trước, vào thành là biết ngay.” Nàng nói, “Hơn nữa, biết đâu sau này còn có người đến, đến lúc đó trao đổi thông tin với nhau, chẳng phải sẽ rất tuyệt à.”



Tiết Linh Tú nói mỉa mai: “Ngươi còn muốn ai đến nữa?”



“Đừng lo lắng, mọi người về phòng thôi, về phòng thôi.” Vân Nhàn vờ như không nghe thấy, đứng dậy, bắt đầu đuổi khách, “Nếu ban đêm xảy ra chuyện gì kỳ lạ thì nhớ ngửa mặt lên trời điên cuồng la to ‘Đại sư huynh’ là sẽ không sao hết.”



Lời nói của nàng quá giống làm ẩu tuy nhiên Túc Trì đứng sau nàng lại không nhắc tới một lời, còn tỏ thái độ ngầm thừa nhận.



Đây là lần thứ hai Tiết Linh Tú gặp Túc Trì. Trước đây hắn không thường nhìn thẳng vào người khác, càng không để ý đến ngoại hình, khốn nỗi sự tồn tại của Túc Trì quá mạnh mẽ đâm khiến người ta chẳng thể bỏ qua.



Tiết Linh Tú nhìn về phía mặt chàng, suýt bị chói cả mắt: “...”



Vân Nhàn vừa nhìn sang đã thấy Tiết Linh Tú hừ lạnh một tiếng rồi đong đưa quạt xếp bỏ đi một cách phẫn nộ, chợt nàng thấy khó hiểu: “Ta vừa nói gì không hay à?” Sao lại đột nhiên tức giận?



“Không có.” Kiều Linh San nhìn rõ ràng, trả lời, “Tiết công tử lại nổi điên hệt như không ưa Kỳ đạo hữu vậy.”



Trước khi rời đi, Túc Trì đã duỗi ngón tay vẽ một kiếm trận trên cửa phòng cho khách. Ánh kiếm lạnh thấu xương, rực rỡ trong thoáng chốc khiến chàng càng giống như cảnh “tuyết trên đỉnh núi chợt in bóng trăng”, nâng tầm căn phòng nhỏ tồi tàn này lên một bậc.



Vân Nhàn ngẩn ngơ: “... Đại sư huynh, ngủ ngon.”



Túc Trì gật đầu khẽ rồi rời đi.



Vẫn là làn gió mát vờn qua sườn núi, không nhìn kỹ sẽ không thấy cái gật đầu.



Vân Nhàn thở dài, thầm nghĩ: Tiết huynh, nếu ngày nào ngươi cũng hẹp hòi như vậy thì làm sao chịu nổi? Cháo loãng rau dưa với Mãn Hán toàn tịch đều có hương vị riêng, giải ngấy đổi vị giữa hai thứ đâu ảnh hưởng gì nhau. Còn so với món ngon tuyệt đỉnh dát vàng thì đừng so sánh mù quáng nữa, người so với người sẽ tức chết đấy. Nhưng mà đúng là do dạo này ngày nào cũng nhìn mặt Đại sư huynh nên giờ nàng nhìn mặt Tiết Linh Tú chỉ nhớ được “khá trắng”, ngoài ra không phân biệt được rốt cuộc có anh tuấn hay không.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San cài cửa cũng đóng luôn cửa sổ, trải chiếu trên sàn, thúc giục: “Rửa mặt xong rồi đi ngủ sớm thôi, mai còn phải đi tiếp.”



“...” Vân Nhàn vốn đã nằm xuống lại giật mình ngồi dậy, lén lút chuồn sang phòng bên cạnh: “Ta đi tìm Tiết huynh lấy vài tấm phù Sạch Sẽ.”



-



Nửa đêm trăng tròn.



Vào thời khắc mọi người ở Đông Giới đã ngủ, trong phòng nghị sự của Đao Tông Bắc Giới vẫn sáng ngời, Liễu Hân cau có ngồi trên vị trí chủ tọa, nghe những người dưới trướng báo cáo tin tức.



“Rốt cuộc Chúng Thành cũng người đông miệng lắm, tạm thời không thể điều động được bao người, để nó chạy thoát.” Người bên dưới vồn vã cất lời, “Hiện tại nhóm người đã vào lãnh thổ Đông Giới, có lẽ đã đến Đường Linh Quốc.”



Liễu Xương ngồi bên tay phải Liễu Hân, chỉ trong mười ngày ngắn ngủi ông ta đã già nua đến không ra hình người, hai mắt vằn vện tơ máu.



Liễu Thế tỉnh dậy đã không muốn đối mặt với sự thật, đập phá lung tung, suốt ngày không chịu ngủ, cứ nghĩ đây là một giấc mơ. Trước đây y vênh vang trong Đao Tông, không biết y đã ỷ thế lấn lướt người khác bao lâu, vì vướng thân phận của y đâm khiến khối người chỉ dám nuốt giận. Hiện tại giậu đổ bìm leo, y càng không dám ra khỏi cửa. Liễu Xương chỉ thấy may mắn mỗi một việc Liễu Thế cấu kết với Ma Giáo để hãm hại đồng môn hãy còn được che giấu, không bại lộ, dù hiện tại bên ngoài có nhiều đồn đoán. Bằng không với tình hình hiện tại, Liễu Thế khó tránh khỏi bị xử lý theo môn quy.



Liễu Phi Nhiên vô dụng đến đâu, bù nhìn đến đâu, ít nhất cũng còn giữ cái ghế Chưởng môn. Con trai độc nhất của Chưởng môn bị làm cho tàn phế ngay trước mắt bao người, tuyệt đối không thể bỏ qua chuyện này, nếu không mặt mũi của Đao Tông sẽ bị dẫm đạp xuống tận đáy, sau này sao bù đắp nổi?



“Một Nguyên Anh tầng 5 mà còn để cho nó chạy thoát?” Liễu Hân hỏi, “Chuyện gì đã xảy ra?”



“Cái này...” Người đó cũng không rõ lắm, chỉ đáp, “Hình như có một cao thủ bí ẩn đi theo, đã khống chế được thủ lĩnh.”



Liễu Hân: “Cao thủ bí ẩn...”



Bà ta giận tím mặt, tự mình suy nghĩ. Đúng lúc này Liễu Xương ngẩng đầu lên, lặp lại: “Ngươi nói nó đến Đường Linh Quốc?”



“Đường Linh Quốc thì sao?” Xem ra Liễu Hân thấy quen tai trước cái tên này, mỗi tội bà ta bận rộn trăm công ngàn việc, chỉ lo việc của Đao Tông thôi đã không xuể thì sao còn biết đến một tiểu quốc vô danh tại Đông Giới.



“Đúng là thông minh quá sẽ bị thông minh hại. Nó nghĩ đến nơi đó thì mọi chuyện sẽ yên ổn vô sự, nghễu nghện trên cao, e rằng ngay cả mình chết như thế nào cũng không biết.”



Thôi còn kẻ thù từ Tu Chân giới, nó sẽ chịu nổi lũ yêu ma quỷ quái khó chơi đấy chắc, đúng là một đứa nhãi nhép non nớt. Lại nói nếu tới vì nhiệm vụ, nó có kinh nghiệm gì, so sánh được với các đệ tử khác sao? Liễu Xương cười khẩy như tâm trạng đã khá hơn nhiều, từ tốn nhìn sang Liễu Hân: “Huống chi hình như Liễu Nhứ vẫn chưa trở lại?”



Có lẽ Liễu Hân hiểu ra điều gì, vẻ mặt cứng nhắc giãn ra phần nào.



Cứ để con bé xử lý. Với sức mạnh của Liễu Nhứ, đối phó với một Vân Nhàn còn gì đơn giản hơn.



“Lui xuống đi.” Liễu Hân lạnh đanh, “Lần sau cử người ở cảnh giới Xuất Khiếu.”



“...”



Lúc này, Vân Nhàn đang nằm trên chiếu trải trên mặt đất, lại trở mình.



Thủ Lĩnh vẫn nằm gập bụng bên gối, tính khí rất tệ.



Kiều Linh San nhắm mắt lại, lẩm bẩm: “Nếu tỷ không muốn ngủ thì đừng ngủ, luyện công đi.”



“Coi bộ ta không ngủ được.” Vân Nhàn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng rỡ rọi xuống chân nàng, tự dưng nàng có một cảm giác hồi hộp như thời học trò cả tập thể đi du lịch, “Nói vậy, chúng ta cũng coi như đang du ngoạn giang hồ rồi nhỉ.”



“Mở cửa sổ làm gì, tỷ không lạnh à?” Kiều Linh San bị nàng làm phiền đến mức mở mắt ra, “Bây giờ tỷ đã là Quán quân của bốn giới, nhân vật tiêu biểu nhất của thế hệ mới, không thể tùy hứng như trước đây được nữa.”



Vân Nhàn thầm nghĩ: Linh San, sao đột nhiên muội nói giống hệt cha ta vậy.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Quán quân bốn giới gì chứ, nếu bây giờ trở về Kiếm Các, đương nhiên sẽ là cảnh một đường khua chiêng gõ trống với đãi ngộ như áo gấm về quê, khốn nỗi bấy giờ nàng đang ở nơi cứt chim còn không có, chẳng có mấy ai đọc báo lá cải.



Dân chúng bình thường không có tu vi tự có quy tắc sinh tồn riêng, mặc kệ người tu chân đánh nhau tới lui trên trời, họ vẫn quan tâm hơn đến lương thực nhà mình có bị chuột ăn không.



Hơn nữa, hiện tại các nàng ở đây có khác gì người không có tu vi. Linh khí tồn tại trong đan điền, tạm thời không thể tái tạo, càng không dám sử dụng bừa bãi, lỡ may đến lúc cần thiết mà không dùng được thì coi như ảnh hưởng đến tính mạng.



Thật chất Kiều Linh San cũng không ngủ được, song bề ngoài nàng ấy vẫn phải giả vờ chín chắn: “Chuyến này của chúng ta chỉ cần xử lý Ma tu kia là xong.”



Nghe lời này, Vân Nhàn suýt phun ra một ngụm máu. Chỉ cần xử lý Ma tu kia là sao? chẳng lẽ Kiều Linh San cũng bị nhiễm tật xấu “chỉ là cấp Phân Thần” của dì nhỏ?



Nhưng cũng đúng thôi.



Đương nhiên Vân Nhàn không thể nào tìm ra Quận chúa rồi trói gô nàng ta đưa sang cho Ma Tôn. Nàng thâm nhập vào nơi này nhằm điều tra rõ nguyên nhân linh mạch tại đây biến mất.



Không ngủ được thì tán dóc linh tinh đi, Vân Nhàn thở phào: “May mà lúc chia phòng không để Tiết huynh và đại sư huynh ở chung, nếu không có khả năng Tiết huynh tức giận đến mức tối không ngủ nổi, lén vẽ bậy lên mặt đại sư huynh.”



Kiều Linh San: “... Tỷ tha cho Tiết công tử đi!”



Nàng ấy vừa tức giận vừa buồn cười, tay trái dưới mền khua sang, đáng lẽ phải chạm xuống mặt đất nhưng lại đột nhiên đụng vào thứ gì đó.



Mềm mại xen lẫn cứng rắn, cảm giác mềm dai chực cơ thể con người nhưng lại thoảng mùi mục rữa lạnh lẽo. Lúc này, đầu mũi nàng ấy khẽ ngửi thấy một mùi hôi thối lướt qua tựa xác thối của gia súc để lâu mười mấy ngày, xộc lên làm người buồn nôn.



Mà trên cổ lại có thứ gì đó đang khẽ phà hơi.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Từ khi Vân Nhàn mở miệng, Kiều Linh San vẫn nghiêng đầu nhìn vào cái ót tròn trịa của đối phương nào để ý đến bên trái; bấy giờ nàng ấy cứng đờ một nhoáng, nơi khóe mắt chậm chạp liếc sang.



Ánh trăng mờ ảo rọi xuống, không biết từ lúc nào đã có một thứ người nằm bên cạnh nàng ấy. Dùng từ “thứ” quả là chính xác bởi vì toàn thân người này mềm oặt, uốn éo di chuyển theo tư thế của một loài động vật thân mềm trên mặt đất; cái cổ quay lại theo góc vuông, khuôn mặt giống hệt Vân Nhàn đang nở nụ cười với nàng ấy với đôi môi nứt toác, thất khiếu chậm rãi chảy ra dòng máu đen nhơ nhớt.



Kiều Linh San: “...”



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “Này, tỷ có thấy không.”



Vân Nhàn: “Thấy rồi. Nhưng mà hóa ra giờ ta xương xẩu vậy ư?”



Kiều Linh San – người đã tôi luyện được ý chí chiến đấu không thể lay chuyển trên chiến trường không có nghĩa là sẽ bình tĩnh đối mặt với những thứ đáng sợ ngần này – thúc giục linh khí ngay lập tức, chuẩn bị vung kiếm xuống. Song, nàng ấy đã bị Vân Nhàn ôm chặt eo: “Không được!! Dùng rồi là hết đó!!”



“Aaaaa!!” Kiều Linh San không muốn nhìn nữa, khốn nỗi có lẽ thứ đó biết mình trông rất đáng sợ còn cố tình dí sát vào trước mi mắt nàng ấy một đống thịt mềm nhũn hệt một con côn trùng thối rữa chuẩn bị tấn công, đó là chưa kể trên đầu nó vẫn trưng ra khuôn mặt Vân Nhàn đang chảy máu thất khiếu. Hiện tại trông nó vừa đáng sợ vừa kinh tởm, khiếm nàng ấy nhắm mắt la: “Vân Nhàn! Phải làm gì với thứ này?!”



Vân Nhàn: “Bình tĩnh!!”



Kiều Linh San hét lớn: “Ta rất bình tĩnh!! Ta thật sự rất bình tĩnh!!”



“Ta đã biết ngay hơn non nửa cái khách điếm này là hắc điếm.”



Vân Nhàn lần đầu tiên nhìn thấy một linh thể chủ động hù dọa người. Tất nhiên, người tu chân gọi nó là “linh thể” vì đối phó được; còn trong mắt những người bình thường không có tu vi, chúng sẽ được gọi chung là “ma”. Đa phần ma nhỏ hù người không có năng lực lấy mạng người, bằng không cứ ra tay luôn là được hà tất phải làm thêm việc vô ích. Nàng nén cơn buồn nôn đưa tay ra tóm ngay vào chỗ bảy tấc của thứ này… chờ chút đã, thứ này có chỗ bảy tấc ư?



Hai Vân Nhàn đối mặt nhau.



Có lẽ linh thể này chưa từng bị ai tóm gọn như vậy, trên mặt hiện ra vẻ ngu ngơ. Lại một đợt máu tươi trào ra, có vài con giòi ở đâu chui ra, không biết đã chết bao nhiêu năm.



Kiều Linh San đờ đẫn: “Ta mắc ói.”



“Khoan ói đã, nhịn lại đi.” Thây kệ có bảy tấc hay chăng tóm lại Vân Nhàn đã bắt được, cảm giác trên tay kỳ lạ khó tả tợn. Nàng gắng sức lờ đi phần thịt mềm nhũn đang cuộn lên nhúc nhích, đột nhiên nảy ra ý tưởng, bừng tỉnh, trầm ngâm bày tỏ, “Linh San, ta nghĩ ra một chuyện, không biết nên nói hay không.”



Kiều Linh San: “Tỷ muốn nói ta còn ngăn cản tỷ được chắc?”



“Linh thể, linh thể, cơ thể cấu thành từ linh khí.” Vân Nhàn khàn giọng bảo, “Ngay cả khi số đen, một nửa bên trong là u minh ma khí, tuy nhiên ít ra vẫn còn một nửa là linh khí chứ nhỉ?”



Linh thể sinh ra từ trời đất, bản chất khác với yêu ma, hiển nhiên trong cơ thể có linh khí.



Kiều Linh San chớp mắt mấy cái: “... Ý của tỷ là?”



Hai người nhìn nhau một lúc rồi đồng loạt cúi đầu nhìn xuống “Vân Nhàn” trong tay Vân Nhàn.



“Vân Nhàn” kia cũng trừng mắt nhìn, thoáng chốc qua đi khuôn mặt nó trắng bệch, nó không đoái hoài gì tới việc dọa ai nữa, thốt lên tiếng người, giọng nói giống hệt Vân Nhàn: “Đừng!! Đừng ăn ta! Cứu mạng! Cứu mạng! Đại sư huynh ơi!!!”